Cần thiết luật hóa đặc thù giáo dục nghệ thuật trong hệ thống giáo dục quốc dân

Đại biểu Quốc hội cho rằng, cần thể chế hóa tương xứng giáo dục nghệ thuật - một lĩnh vực đặc thù có tầm quan trọng, góp phần làm nên “sức mạnh mềm” của quốc gia.

Một tiết mục biểu diễn nghệ thuật. (Ảnh minh họa: TRUNG HƯNG)
Một tiết mục biểu diễn nghệ thuật. (Ảnh minh họa: TRUNG HƯNG)

Thời điểm “vàng” để thể chế hóa

Góp ý về 3 dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Giáo dục, Luật Giáo dục nghề nghiệp (sửa đổi) và Luật Giáo dục đại học (sửa đổi), PGS, TS Bùi Hoài Sơn, Ủy viên chuyên trách Ủy ban Văn hóa, Xã hội của Quốc hội nhấn mạnh: Đây là những dự án luật có ý nghĩa nền tảng đối với tương lai đất nước, bởi giáo dục là nơi gieo mầm tri thức, nhân cách và năng lực sáng tạo cho con người Việt Nam trong kỷ nguyên mới.

Theo PGS, TS Bùi Hoài Sơn, trong hệ thống giáo dục quốc dân hiện nay, giáo dục nghệ thuật là lĩnh vực đặc thù nhưng còn nhiều thiệt thòi. Đây là mảnh đất nuôi dưỡng tâm hồn, bản sắc và sáng tạo - những giá trị làm nên “sức mạnh mềm” của quốc gia, song lại chưa được thể chế hóa tương xứng.

“Nhiều năm qua, giáo dục nghệ thuật vẫn loay hoay giữa hai trạng thái ‘nửa chính quy, nửa đặc cách’. Các cơ sở đào tạo nghệ thuật chuyên nghiệp, từ âm nhạc, múa, sân khấu, điện ảnh đến mỹ thuật, gặp nhiều khó khăn trong tuyển sinh, xác định chương trình, công nhận văn bằng, kiểm định chất lượng và đặc biệt là cơ chế tài chính. Nguyên nhân sâu xa là do pháp luật chưa thừa nhận đặc thù của giáo dục nghệ thuật như một phân hệ riêng trong hệ thống giáo dục quốc dân”, PGS, TS Bùi Hoài Sơn cho hay.

image.jpg
PGS, TS Bùi Hoài Sơn, Ủy viên chuyên trách Ủy ban Văn hóa, Xã hội của Quốc hội.

Đại biểu Quốc hội đoàn Hà Nội cũng cho rằng, khi 3 dự án luật về lĩnh vực giáo dục đồng thời được sửa đổi, đây là thời điểm “vàng” để thể chế hóa đầy đủ, nhất quán những đặc thù của giáo dục nghệ thuật, tạo nền tảng phát triển bền vững cho lĩnh vực vốn được coi là “linh hồn” của văn hóa dân tộc.

Từ tổng kết trong nước và kinh nghiệm quốc tế như Hàn Quốc, Pháp, Nhật Bản, đại biểu nhấn mạnh, có thể thấy giáo dục nghệ thuật chỉ thực sự phát triển khi được luật hóa như một loại hình đào tạo đặc thù, với các tiêu chí riêng về mục tiêu, chương trình, tổ chức và chính sách.

Từ đó, PGS, TS Bùi Hoài Sơn nêu 4 nhóm đặc thù lớn cần được thể chế hóa. Thứ nhất, về mục tiêu và người học: Giáo dục nghệ thuật nhằm phát triển cảm thụ thẩm mỹ và năng lực biểu đạt sáng tạo, người học thường được tuyển từ nhỏ, học liên thông liên tục 7-9 năm, nên không thể áp dụng khung thời gian hay độ tuổi phổ thông thông thường.

Khi 3 dự án luật về lĩnh vực giáo dục đồng thời được sửa đổi, đây là thời điểm “vàng” để thể chế hóa đầy đủ, nhất quán những đặc thù của giáo dục nghệ thuật.

PGS, TS Bùi Hoài Sơn

Thứ 2, về chương trình và phương pháp: Chương trình nghệ thuật gắn chặt với thực hành nghề, với tỷ lệ cao của học cá nhân và nhóm nhỏ. Việc đánh giá không thể dựa vào trắc nghiệm hay thi viết, mà phải qua biểu diễn, sáng tác, dàn dựng, công diễn - những sản phẩm mang giá trị cảm xúc, sáng tạo.

Thứ ba, về nhà giáo, kiểm định và văn bằng: Người dạy nghệ thuật vừa là nghệ sĩ, vừa là giảng viên; nhiều người có tài năng lớn nhưng thiếu văn bằng phù hợp với chuẩn hiện hành.

Do đó, cần có cơ chế công nhận năng lực nghề nghiệp song song với chuẩn học thuật. Tiêu chí kiểm định chất lượng, chuẩn đầu ra cũng cần riêng biệt, không thể dùng thước đo của các ngành kỹ thuật hay khoa học xã hội.

Thứ tư, về chính sách và hỗ trợ: Đây là lĩnh vực đòi hỏi chi phí cao cho đạo cụ, phục trang, sân khấu, biểu diễn. Cần luật hóa các chính sách học bổng, hỗ trợ tài năng trẻ, miễn giảm học phí, đặc cách trong tuyển sinh và xét tốt nghiệp. Chính sách đãi ngộ nhà giáo nghệ thuật cũng phải riêng biệt, phù hợp với đặc thù lao động sáng tạo.

Nuôi dưỡng ‘sức mạnh mềm’ của dân tộc

Đánh giá cao nỗ lực của Chính phủ trong việc đưa những nội dung đặc thù này vào các dự thảo luật, PGS, TS Bùi Hoài Sơn cũng đề nghị Ban soạn thảo có điều khoản giao Chính phủ ban hành các nghị định, Bộ Giáo dục và Đào tạo ban hành các thông tư hướng dẫn thi hành những quy định đặc thù của giáo dục nghệ thuật.

Đồng thời, xem xét khả năng xây dựng một nghị định riêng về tổ chức và quản lý giáo dục nghệ thuật trong hệ thống giáo dục quốc dân, trình đồng thời với các dự thảo luật, nhằm tạo cơ sở pháp lý quan trọng để Bộ Giáo dục và Đào tạo phối hợp hiệu quả với Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch trong quản lý lĩnh vực này.

Cũng theo PGS, TS Bùi Hoài Sơn, Hà Nội - với vai trò trung tâm văn hóa, giáo dục và sáng tạo của cả nước cần được xác định là “đầu tàu của giáo dục nghệ thuật quốc gia”.

Hà Nội - với vai trò trung tâm văn hóa, giáo dục và sáng tạo của cả nước cần được xác định là “đầu tàu của giáo dục nghệ thuật quốc gia”.

Thành phố có thể thí điểm mô hình quản lý, tuyển sinh, kiểm định riêng cho lĩnh vực nghệ thuật, đồng thời phát triển các trường nghệ thuật trở thành “hạt nhân” trong hệ sinh thái công nghiệp văn hóa của thủ đô.

“Nếu làm tốt, Hà Nội không chỉ đào tạo tài năng nghệ thuật mà còn góp phần hình thành một lực lượng sáng tạo - nguồn nhân lực đặc biệt của nền kinh tế tri thức và công nghiệp văn hóa Việt Nam trong giai đoạn mới”, ông nhấn mạnh.

PGS, TS Bùi Hoài Sơn khẳng định, giáo dục không chỉ là sự nghiệp “trồng người”, mà còn là sự nghiệp “nuôi dưỡng tâm hồn”. Vì vậy, đại biểu đề nghị Quốc hội, Chính phủ và các cơ quan soạn thảo nhìn nhận đúng vị trí, vai trò của giáo dục nghệ thuật, coi đây là bộ phận hữu cơ của nền giáo dục quốc dân.

“Thể chế hóa các đặc thù của lĩnh vực này không chỉ là yêu cầu kỹ thuật lập pháp, mà còn là cách chúng ta nuôi dưỡng ‘sức mạnh mềm’ của dân tộc trong kỷ nguyên hội nhập và sáng tạo”, PGS, TS Bùi Hoài Sơn nhấn mạnh.

Có thể bạn quan tâm

Bà Phan Cẩm Tú (thứ 3 từ trái sang) tại buổi tọa đàm về bản quyền do Báo Nhân Dân tổ chức. (Ảnh: HỒNG QUÂN)

Bảo vệ bản quyền tác giả: Nỗi niềm người làm điện ảnh

Là người có nhiều năm hoạt động trong lĩnh vực bảo vệ bản quyền điện ảnh, bà Phan Cẩm Tú (Ủy viên Ban Thường vụ Hiệp hội Xúc tiến phát triển điện ảnh Việt Nam, chuyên gia tư vấn, Hiệp hội Điện ảnh Hoa Kỳ) chia sẻ những nỗi niềm của những người làm sáng tạo trước thực trạng vi phạm bản quyền hiện nay.

Du khách tham quan nhà người Hà Nhì tại Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam. (Ảnh: THANH DUNG)

Giữ gốc, nối nghề trong nhịp sống số

Trước nguồn nguyên vật liệu tự nhiên khan hiếm, đội ngũ thợ am hiểu kỹ thuật dựng nhà ngày càng thưa vắng, nhiều ngôi nhà truyền thống của các dân tộc thiểu số ở nước ta đã không còn giữ được hình thái ban đầu… 

Quần thể di tích Cố đô Huế, không gian di sản tiêu biểu trong hành trình “Hộ chiếu du lịch”. (Ảnh: Sở Du lịch thành phố Huế)

Đổi mới cách tiếp cận di sản

Bảo vệ và phát huy giá trị di sản không chỉ là gìn giữ nguyên trạng, mà còn đòi hỏi những phương thức tiếp cận phù hợp với bối cảnh mới.

Đại diện lãnh đạo thành phố Hà Nội trao Bằng công nhận di tích lịch sử - văn hóa cấp thành phố cho di tích Nhà thờ họ Hoàng và Công bộ Viên ngoại lang Hoàng Viết Bàn.

Hà Nội trao bằng xếp hạng cấp thành phố cho di tích văn hóa lịch sử làng La Xuyên, xã Cổ Đô

Nhân dân thôn La Xuyên, xã Cổ Đô, thành phố Hà Nội vừa tổ chức Lễ đón nhận Bằng xếp hạng di tích lịch sử - văn hóa cấp thành phố Nhà thờ họ Hoàng và Công bộ Viên ngoại lang Hoàng Viết Bàn. Buổi lễ có sự tham dự của đại diện lãnh đạo Cục Di sản (Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch), Sở Dân tộc và Tôn giáo, Sở Nội vụ Hà Nội.

Bìa tác phẩm "Đời như tiểu thuyết" của tác giả Trương Đức Minh Tứ.

Những phận người không hư cấu trong Đời như tiểu thuyết

"Đời như tiểu thuyết" của Trương Đức Minh Tứ không phải là cuốn sách để tìm một cốt truyện theo nghĩa thông thường. Ở đó là những con người cụ thể, những đời sống đã diễn ra, với đủ biến cố, chia ly, lựa chọn, day dứt, hy sinh và cả những cuộc kiếm tìm kéo dài đến tận cuối đời. 

Các đồng chí lãnh đạo tỉnh cùng đông đảo cựu chiến binh, chiến sĩ Điện Biên tham quan triển lãm "Từ ký họa chiến trường đến sắc màu đương đại".

Đặc sắc triển lãm “Từ ký họa chiến trường đến sắc màu đương đại” tại Điện Biên

Nhân kỷ niệm 72 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ (7/5/2026), Bảo tàng Chiến thắng Điện Biên Phủ (Điện Biên) tổ chức trưng bày, triển lãm 28 tác phẩm ký họa tiêu biểu về Chiến dịch Điện Biên Phủ của các họa sĩ Ngô Mạnh Lân, Phạm Thanh Tâm và Dương Hướng Minh với chủ đề “Từ ký họa chiến trường đến sắc màu đương đại”.

Nghệ nhân Nguyễn Công Đạt thực hiện in liễn làng Chuồn trong không gian Ngự Hà Viên, Huế. (Ảnh: MẠNH HÀO)

Những di sản sống của làng nghề

Có những làng nghề không mất đi hẳn nhưng lặng lẽ rút khỏi đời sống, chỉ còn lại trong ký ức của một vài người già hay trong những dấu vết mờ nhạt đâu đó.

Trần Ngọc Vàng và nghệ sĩ Thanh Thủy trong phim. (Ảnh: Galaxy Studio)

“Heo Năm Móng” đạt top 1 phòng vé điện ảnh mùa lễ 30/4

“Heo Năm Móng” nhanh chóng trở thành hiện tượng trên các diễn đàn điện ảnh và mạng xã hội, không chỉ nhờ chiến lược truyền thông hiệu quả, mà còn bởi hiệu ứng lan tỏa sau công chiếu. Sau 6 ngày ra mắt, phim chạm mốc 50 tỷ đồng, trở thành phim có doanh thu Top 1 phòng vé trong thời điểm ra mắt.

Nhà báo Hữu Việt và các diễn giả Phạm Thị Kim Oanh, Phan Cẩm Tú tại buổi tọa đàm. (Ảnh: HỒNG QUÂN)

Bảo vệ bản quyền từ góc nhìn của lĩnh vực điện ảnh

Trong các lĩnh vực văn hóa nghệ thuật, điện ảnh là một trong số những loại hình bị vi phạm bản quyền nhiều nhất. Ở kỷ nguyên số, công nghệ và trí tuệ nhân tạo là sự tiến bộ nhưng cũng là những công cụ đắc lực để sao chép và phát tán sản phẩm điện ảnh, gây ảnh hưởng nặng nề nhiều mặt.

Phối cảnh công trình biểu tượng bông lúa Cà Mau.

Giá trị văn hóa từ "Biểu tượng bông lúa" ở Cà Mau

Sự phát triển của một địa phương trong kỷ nguyên mới không chỉ được đong đếm một cách cơ học bằng những con đường rải nhựa, hay những cây cầu bê-tông nối nhịp đôi bờ. Tầm vóc và sức sống của một vùng đất còn được khắc họa đậm nét qua những biểu tượng văn hóa mang tầm nhìn chiến lược.

Cảnh trong vở kịch ngắn “Chuyện nhà chị Tín” của Nhà hát Kịch Việt Nam biểu diễn tại Bảo tàng Hồ Chí Minh. (Ảnh: THƯƠNG NGUYỄN)

Mở lối để sân khấu tiếp cận công chúng

Không thiếu những cuộc thi, liên hoan được tổ chức rầm rộ, những vở diễn mới liên tục ra mắt mỗi năm, nhưng sân khấu nước ta vẫn đang loay hoay đi tìm khán giả. Lý do tình trạng này là bởi các đơn vị chức năng chưa xây được nhịp cầu đủ mạnh để kết nối với công chúng trong môi trường truyền thông đang thay đổi từng ngày.

Các văn nghệ sĩ trong chuyến đi thực tế tại mỏ than ở Quảng Ninh vào dịp Ngày Thơ Việt Nam năm 2026. (Ảnh: THIÊN AN)

Chuyển động mới của văn học viết về công nhân

Trong dòng chảy của văn học đương đại, đề tài công nhân từng là mạch nguồn quan trọng, được khai thác nhiều, nhưng cũng có giai đoạn gần như vắng bóng. Vài năm trở lại đây, mảng đề tài này được quan tâm hơn, không còn bó hẹp trong khuôn mẫu cũ mà thể hiện góc nhìn đa chiều, gắn với nhịp vận động của xã hội hiện đại.