Lớn lên anh đi học, có vợ có con, rồi lập nghiệp ở thành phố. Cuộc sống thành đạt, anh ăn nhiều món ngon, vật lạ. Lúc đầu ăn thấy ngon miệng, song lần thứ hai không thấy ngon nữa, cũng chẳng thấy thèm thuồng, nhớ nhung. Đôi khi anh nghĩ, do thời đó đói khổ quá, nên ăn món gì cũng thấy ngon chăng? Mấy lần anh bảo vợ, mua cá nâu về nấu canh chua. Cũng những gia vị đó, anh chờ thật đói bụng, nhưng ăn vẫn không thấy ngon miệng như mẹ nấu ngày nào. Anh lại nghĩ, có thể do mẹ từ tấm bé đã chăm bón con, biết gia vị mặn, nhạt con mình thích. Chính vì vậy, khi nấu ăn mẹ cố tình nêm, nếm cho vừa miệng con ăn nên ngon? Tiếc rằng thời gian vội vã, mẹ đã không còn nữa, để anh hỏi làm sao mẹ nấu ăn ngon thế!
Anh có người bạn học thân ở Cần Thơ, cũng thành đạt trong cuộc sống. Mới rồi anh vào công tác, bạn đưa đi uống cà-phê và bảo: “Trưa nay, mày thích ăn chơi gì, tao mời?”. Anh chân tình tâm sự: “Nói thật với bạn, mình ăn chơi nhiều rồi, chẳng muốn gì nữa. Càng lớn tuổi, bỗng dưng lại hay nhớ về kỷ niệm, thích ăn những món ăn dân dã, quê mùa. Ngày xưa, mẹ mình hay lấy cá nâu nấu canh chua. Nếu được bạn kiếm ít cá, thêm dĩa rau muống luộc là đủ rồi…”. Bạn cười đùa: “Tưởng gì, mấy món đó, mấy đồng bạc!...”. Nói rồi, bạn lấy điện thoại ra gọi.
Buổi trưa, bạn kéo về nhà chơi. Chốc lát sau, anh lái xe mang đến một rổ cá nâu đầy, con nào con nấy cả ký. Rồi anh lái xe và vợ bạn xuống bếp lo nấu nướng, làm thêm mấy món nữa. Lúc nấu xong, dọn lên bàn, nồi canh chua cá nâu bốc khói, thơm ngát nức lòng. Anh hỏi: “Ở đây cá này giá đắt không?”. Anh lái xe thật thà, hồ hởi nói: “Ở đây em tìm kiếm mua không thấy có. Em đánh xe sang địa bàn kế bên mua đó anh!...”. Trời đất, từ Cần Thơ lên đến đó những hơn chục km! Nghĩ đến đoạn đường xa, anh lái xe vất vả, anh thấy nghẹn lòng và có lỗi, nhưng mỗi miếng cá trong bữa ăn hôm ấy lại càng thấm thía và ngon vô cùng!