Con chữ miền đất mũi ấm tình quân dân

Chiều muộn ở Cái Đôi Vàm (tỉnh Cà Mau), gió biển mặn mòi len qua những tán dừa xào xạc. Ánh nắng cuối ngày nhạt dần trước sân trụ sở ấp 7, xã Cái Đôi Vàm.

Trung úy Hồ Mộng Long hướng dẫn học viên Dương Thúy Liễu.
Trung úy Hồ Mộng Long hướng dẫn học viên Dương Thúy Liễu.

Trên các ngả đường, bà con lao động bắt đầu trở về nhà sau ngày làm việc vất vả, nhưng trong căn nhà cấp bốn đơn sơ được dùng làm trụ sở ấp, hơn chục người lớn tuổi vẫn đang cắm cúi trước từng trang vở, nắn nót đưa từng nét chữ.

Lớp học là không gian sẻ chia

Lớp học xóa mù chữ tại ấp 7 được triển khai nhờ sự phối hợp chặt chẽ giữa Hội Phụ nữ xã và Đồn Biên phòng Cái Đôi Vàm. Đây là mô hình tiêu biểu trong phong trào “Bộ đội Biên phòng đồng hành cùng phụ nữ biên cương” và phong trào “Toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa” trên địa bàn xã. Thành phần tham gia lớp học là người dân trên địa bàn chưa biết chữ, ưu tiên phụ nữ, người cao tuổi khó khăn trong việc tiếp cận thông tin, người thuộc hộ nghèo, cận nghèo.

Tuy nhiên không phải ai cũng mặn mà với việc đến lớp, nhất là người lớn tuổi, do tâm lý tự ti, xấu hổ. Hiểu được điều đó, bà Đào Thị Thanh An, Phó Chủ tịch Hội Phụ nữ xã Cái Đôi Vàm (trước khi sáp nhập là Chủ tịch Hội Phụ nữ xã Nguyễn Việt Khái, huyện Phú Tân, Cà Mau) cùng các chị em trong Hội Phụ nữ và cán bộ Đồn Biên phòng Cái Đôi Vàm đã không ngần ngại đến từng nhà, động viên, thuyết phục bà con kiên trì đi học, vì: "Học là để cho mình, cho con cháu mình, ai nói gì kệ, chữ là của mình".

172.jpg
Thiếu tá Bùi Văn Hào hướng dẫn bà Trần Thị Sen viết chữ.

Trung tuần tháng 11 vừa qua, lớp học mới chính thức khai giảng với 14 thành viên. Các buổi học được duy trì đều đặn vào các ngày thứ 3, 5, 7 hàng tuần, từ 16 giờ 30 phút đến 18 giờ. Ban tổ chức lớp học chọn khung giờ này do các học viên đa phần là dân lao động, cả ngày lo làm ăn buôn bán, đến cuối ngày mới có thể dành thời gian cho việc học. Tuy nhiên sau một số buổi học số học viên có phần hao hụt vì bà con vẫn còn vướng bận nhiều công việc, chưa thu xếp được.

Nhằm tạo điều kiện cho các học viên, chương trình học được thiết kế đơn giản với mục tiêu giúp người học có thể nhận được mặt chữ, viết và thực hiện các phép tính cơ bản. Bà con được hỗ trợ toàn bộ sách bút, dụng cụ học tập. Không khí các buổi học diễn ra thân tình, ấm áp: Những lời hỏi thăm về gia đình, sức khỏe, chuyện học hành của con cháu, cùng nhau san sẻ những vui buồn trong cuộc sống. Có hôm lớp học còn vang lên lời ca, tiếng hát, giúp mọi người thêm gắn kết. Sau vài tuần đến lớp, các học viên đã có thể tự tin viết được tên mình lên trang vở, dẫu còn vụng về, nhưng hạnh phúc này với họ lại chẳng thể đong đếm được.

173.jpg
Bà Đào Thị Thanh An trực tiếp đứng lớp.

Tưởng mãi chịu tiếng mù chữ…

Ở tuổi ngoài 70, và là một trong những học viên lớn tuổi nhất lớp, bà Trần Thị Sen thổ lộ, ngày bé bà cũng thích đi học nhưng vì chiến tranh ác liệt, nên ước mơ này đành gác lại. Lớn lên, cơ hội đi học càng khó khăn hơn, bà thấm thía sự tủi thân, thiệt thòi khi không biết đọc, biết viết. Bà đã nghĩ cuộc đời mình mãi mãi chịu tiếng “mù chữ”, vậy mà đến nay, điều đó đang dần trở thành hiện thực.

“Cô giáo” Đào Thị Thanh An tiết lộ bí quyết dạy học của mình: “Tôi động viên các học viên về nhà chỉ cần tập cầm cây bút, vạch ngang vạch dọc thế nào cũng được, miễn là điều khiển được cây bút theo ý mình. Từ đó việc viết chữ sẽ dễ dàng hơn”. Kinh nghiệm đứng lớp xóa mù chữ đã được bà An tích lũy suốt 10 năm qua. Bắt đầu hành trình “gieo chữ” từ năm 2015, đến nay bà Đào Thị Thanh An đã tham gia tổ chức được 12 lớp học, với hơn 100 lượt học viên, trong đó có nhiều người dân tộc thiểu số như Khmer, Hoa… Trong hành trình ấy, bà An đã gặp không ít cảnh ngộ éo le: có em trẻ không biết chữ, vào làm khu công nghiệp, được trả lương mà không biết mặt chữ, không biết số tiền mà mình được trả. Có bác lớn tuổi, cũng vì không biết chữ, không biết cộng trừ nên tính tiền hàng bị nhầm, người ta đi mất rồi mới nhận ra. Có tình huống “cười ra nước mắt” như việc có người không đọc được biển hiệu nên vào nhầm nhà vệ sinh, xấu hổ không để đâu cho hết. Chính những bất cập đó nên bà An mong muốn mở thêm được nhiều lớp xóa mù cho bà con trong vùng.

Chị Dương Thúy Liễu, sinh năm 1990, hiện có 3 con nhỏ chia sẻ, ngày bé do nhà nghèo nên chị không có điều kiện đến lớp. Đến tuổi trưởng thành thì lấy chồng, sinh con, tất bật cả ngày để mưu sinh, chấp nhận mang tiếng là người không biết chữ. Hiện chị đang đi rửa bát thuê cho nhà hàng, mỗi buổi làm từ 7 giờ sáng đến 2 giờ chiều được 150 nghìn đồng. Chồng chị cũng đi làm thuê làm mướn, và hơn chị là từng được đi học. Cuộc sống gia đình cũng đủ tằn tiện qua ngày. Chị Liễu hoàn toàn không nghĩ được rằng sẽ có lúc mình có cơ hội đến lớp, cho đến khi các chị em ở Hội Phụ nữ đến nhà vận động, thuyết phục. Là học viên trẻ nhất lớp, chị Liễu được thầy giáo đeo quân hàm xanh Hồ Mộng Long biểu dương vì tiếp thu bài nhanh, điều này khiến chị rất phấn khởi, tự tin, có thêm động lực để học hành chăm chỉ.

Cũng giống nhiều học viên lớn tuổi trong lớp, bà Sen có bàn tay chai sần, thô ráp do gần trọn cuộc đời chỉ quen gánh gồng chợ búa hay kéo chài, quăng lưới, cày cuốc vất vả để mưu sinh. Cầm cây bút nhỏ xíu trong tay, bà lóng ngóng, cố gắng uốn theo từng đường cong, nét lượn của các con chữ.

Học được nhiều hơn con chữ

Được gọi là “thầy giáo”, trung úy Hồ Mộng Long có phần bẽn lẽn. Anh được lãnh đạo Đồn Biên phòng Cái Đôi Vàm tín nhiệm, phân công tham gia hỗ trợ lớp học. Chưa từng qua các khóa đào tạo kỹ năng sư phạm, nhưng với sự nhiệt tình và thương quý các anh chị, cô chú chịu nhiều vất vả, thiệt thòi nên trung úy Hồ Mộng Long cố gắng kèm từng học viên cách đánh vần và phân biệt mặt chữ. Anh tâm sự, các cô chú trong lớp tuy lớn tuổi nhưng tinh thần học tập rất nghiêm túc nên kết quả tiến bộ rõ rệt.

Đến với lớp học giúp các học viên họ tự tin hơn, và là chìa khóa để mở ra cánh cửa của tri thức. Khi được hỏi về lợi ích của việc đọc, biết viết, các học viên hồ hởi khoe về việc nay ra đường không còn đọc nhầm biển báo, bảng hiệu, ký giấy tờ không phải nhờ con cháu, biết đọc được mặt chữ để hát karaoke, không còn tâm lý xấu hổ vì thua thiệt bạn bè. Đồng thời các học viên không chỉ học chữ mà còn được cập nhật các kiến thức xã hội, nâng cao ý thức về giữ gìn an ninh trật tự, xây dựng gia đình văn hóa, phòng, chống tệ nạn xã hội, chống khai thác hải sản bất hợp pháp, không báo cáo và không theo quy định (IUU), cùng nhau phát triển kinh tế và chung tay bảo vệ bình yên vùng biển quê hương. Chia sẻ về lớp học, Thiếu tá Bùi Văn Hào - Chính trị viên Đồn Biên phòng Cái Đôi Vàm cho biết, đây là hoạt động thường xuyên của đơn vị nhằm đồng hành cùng chính quyền và các đoàn thể trong công tác an sinh xã hội, nâng cao dân trí, góp phần xây dựng đời sống văn hóa ở khu dân cư.

Khi mặt trời lặn sau rặng dừa, các học viên của lớp học xóa mù ấp 7 Cái Đôi Vàm cũng bịn rịn chia tay nhau để trở về nhà. Hình ảnh những mái đầu tóc bạc cần mẫn với sách vở đã và đang góp phần khơi dậy tinh thần hiếu học nơi vùng đất cửa biển nơi miền tây Tổ quốc.

Có thể bạn quan tâm