Họa sĩ Trịnh Lữ:

“Sống được là chính mình, đó là hạnh phúc”

Trong cuộc trò chuyện cuối năm khép lại một năm hoạt động “sôi nổi” của người họa sĩ già, ông nhắc nhiều đến hai chữ “có ơn, có nghĩa”. Có lẽ, đó cũng là sợi chỉ đỏ xuyên suốt hành trình sáng tạo và sống của ông trong cuộc đời này, biết ơn sự sống, thiên nhiên cỏ cây. Cái tâm thế sống khiêm nhường ấy khiến ông bình an trước thời cuộc và vì thế, nó đi vào tranh vẽ của ông một cách tự nhiên, tự tại.
Họa sĩ Trịnh Lữ.
Họa sĩ Trịnh Lữ.

Vẽ là được sống với chính mình

Ông vừa kết thúc năm 2023 với một trưng bày tại Bảo tàng Mỹ thuật cùng nhóm Hiện thực. Những bức tranh của ông dù vẽ hoa lá cỏ cây hay con người đều mang vẻ đẹp tinh khiết, trong trẻo. Vì sao?

Những gì chúng ta có đều từ đất và trời mà ra, sao ta không có thái độ biết ơn, sao ta chỉ nghĩ đến việc khai thác, tận dụng và thiên nhiên cứ cạn kiệt đi, biến dạng hết. Không còn tự nhiên thơm tho, thuần khiết nữa. Với tôi, thiên nhiên thật kỳ diệu, chúng ta sống đều có kết nối với đất trời. Khi vẽ xong một bức tranh, tôi hạnh phúc vì đã lưu giữ lại được tình cảm của mình trong đó. Trong tâm lý học sáng tạo có phân tích rằng, một trong những ước vọng của người vẽ tranh hay làm nghệ thuật là chiến thắng sự chết bằng cách lưu giữ lại những gì thuộc về đời sống hiện hình ra một cách đẹp đẽ, dù thoáng qua. Tạo tác đó, dù tranh, gốm hay tượng, hay bất cứ thứ gì cũng đều là cách mình giao đãi với thế giới bên ngoài. Tất cả những điều tôi yêu thích là ở ngoài kia, nó không xa lạ gì với đời sống.

Và vì thế, với ông vẽ gì cũng là tự họa, vẽ nội tâm của chính mình, bởi thế tranh của ông đứng ngoài mọi xu hướng, trào lưu? Nhưng cũng có ý kiến cho rằng, tranh của Trịnh Lữ chỉ để trang trí mà thôi?

Tôi vẽ là để hòa đồng với cái đẹp của thiên nhiên, lưu giữ lại những tình cảm của mình với thế giới. Tôi không dùng nghệ thuật để làm gì ngoài thể hiện tình yêu cuộc đời của mình. Như bạn biết đấy, khoa học kỹ thuật đã chế ngự thiên nhiên để làm giàu có cho con người, nhưng thế giới vẫn đầy rẫy đói nghèo, vẫn có chiến tranh. Vậy văn minh vật chất sẽ đi đến đâu. Chỉ có nghệ thuật giúp con người cân bằng cuộc sống, cảm nhận được cái đẹp và sự hài hòa của đời sống. Tôi chỉ là một cá nhân mềm yếu, không đóng góp được điều gì lớn lao, tôi chỉ biết sống chân thật với chính mình, có tình yêu với những điều bình thường giản dị. Và nếu chia sẻ được với mọi người thì đó là hạnh phúc của tôi, giúp ai đó, trong những lúc cam go, vất vả vẫn thấy cuộc đời đáng sống, vẫn còn những điều đẹp đẽ, trong lành. Ai đó nói rằng, tranh của tôi chỉ để trang trí, thì ít ra nó cũng có một chút giá trị là để trang trí. Tôi ít khi tự hỏi tôi là ai. Tôi ở đây rồi mà và tôi luôn lựa chọn để được sống là chính mình.

Vậy câu hỏi lớn nhất của ông với đời sống là gì?

Tôi vẫn luôn tự hỏi mình đã làm được gì chưa, những gì tôi làm có ý nghĩa gì không. Tôi vẽ nhiều nhưng tôi cảm thấy mình chưa diễn đạt hết những điều mình muốn. Có lúc tôi lẩn thẩn nghĩ, hay mình vẫn chưa biết vẽ. Những lúc tôi ngồi trước bức tranh sắp vẽ mà thấy dễ dàng, tự dưng tôi chột dạ, sợ mình vẽ đã bị quen tay rồi chăng. Khi tôi vẽ một tĩnh vật bình thường, rất thích khi nói chuyện được với nó, nó sống thật chứ không phải là “nature morte” - “thiên nhiên chết” như trong tiếng Pháp. Hồi ở Mỹ, từ ban công nhà tôi nhìn xuống vườn có cây táo, tôi đã vẽ nó rất nhiều lần, vì mỗi thời điểm cây táo lại có câu chuyện khác. Tôi vẽ mà không bao giờ nghĩ mình sẽ triển lãm hay in sách, nó chỉ đáp ứng nhu cầu cảm xúc của mình.

Di sản lớn nhất của bố tôi là thái độ sống

Năm nay, ông làm được một việc ý nghĩa là tái bản cuốn sách về bố mình, “Họa sĩ Trịnh Hữu Ngọc - Di sản đặc biệt của Mỹ thuật Đông Dương”. Ông nghĩ gì về di sản bố để lại và nó có ý nghĩa như thế nào trong hành trình sống và sáng tạo của ông?

Cuốn sách này được tái bản, bổ sung thêm nhiều thông tin mới. Thí dụ như năm 1938, khi bố tôi tốt nghiệp Mỹ thuật Đông Dương thì năm 1939 có triển lãm toàn cõi Đông Dương, ông đã giành Huy chương bạc về đồ gỗ nội thất và Huy chương vàng hội họa. Hoặc như việc phát hiện ra những bức tranh của ông trong Phủ Chủ tịch được tặng cho khách quốc tế, bây giờ có người mua lại về Việt Nam. Tôi cũng thêm phần so sánh tranh của ông với tranh của những người thầy Pháp để bạn đọc thấy một điều, dù học các thầy Tây, lĩnh hội các kỹ thuật và vật liệu Tây phương nhưng khi một người Việt Nam, với tình yêu quê hương và mẫn cảm Việt, sẽ vẽ khác hẳn các thầy Tây vẽ phong cảnh Việt Nam. Như bức “Một góc phố Hà Nội” của thầy Victor Taddieu vẽ những năm 1930 và bức “Phố Hàng Đường một ngày giáp Tết” ông vẽ năm 1960, cũng góc phố ấy, cũng có người phu kéo xe, mà cách nhìn cách vẽ khác hẳn nhau...

Tôi nghĩ thành quả học tập thành công nhất của các sinh viên Trường Mỹ thuật Đông Dương là đã lĩnh hội được những khuôn vàng thước ngọc của hội họa Tây phương nhưng vẫn vẽ với tình cảm, cách nhìn, cách vẽ của riêng mình. Họa sĩ Trịnh Hữu Ngọc đã theo con đường tự nhiên ấy. Vì sao ông gọi đó là Thiền Vẽ, vì ông vẽ như một cách nhập làm một với hình hài và sinh khí của những gì mình vẽ, ân hưởng sự hòa đồng với ngoại vật, tìm thấy mình ở sự hòa đồng ấy. Có một người phụ nữ làm ruộng, khi xem tranh ông vẽ cảnh đồng ruộng có trong sách, đã rất xúc động nhận ra từng bờ ruộng mới đắp còn ướt bùn, từng cây mạ mới cấy còn mềm yếu, và rất nhiều chi tiết chân thực khác của cuộc sống cần lao mà chỉ người nông dân mới thấu hiểu được. Tôi nghĩ đó là giá trị của lối vẽ hiện thực tình cảm. Cũng chính là dấu ấn cá nhân của ông, một cá nhân đã hòa đồng với đất trời và cuộc sống thực tại, với tình yêu và tấm lòng bình dị đầy ơn nghĩa.

Tranh của ông là những đề tài gần gũi với cuộc sống đời thường.

Tranh của ông là những đề tài gần gũi với cuộc sống đời thường.

Và đó cũng là di sản tinh thần của họa sĩ Trịnh Hữu Ngọc, để sau này con trai ông, họa sĩ Trịnh Lữ tiếp tục con đường vẽ hiện thực tình cảm?

Chắc vậy. Vì tôi thấy mình rất hạnh phúc khi vẽ với tinh thần ấy.

Cuốn sách còn cho thấy một di sản đặc biệt nữa của họa sĩ Trịnh Hữu Ngọc: tư tưởng thiết kế nội thất là để thúc đẩy một nếp sống và quan niệm về tính dân tộc trong sáng tạo nghệ thuật. Ông có thể chia sẻ thêm về điều này?

Nếp sống mà họa sĩ Trịnh Hữu ngọc muốn thúc đẩy ở đây là “nếp sống của người tử tế”, của đại đa số người lao động đang xây dựng một nước Việt Nam mới mà ông rất hồ hởi muốn góp phần lao động sáng tạo của mình. Khi dạy học sinh, ông luôn chăm chút phần truyền cảm hứng cho thái độ “thiết kế một cái chuồng lợn cũng hệt như thiết kế một tòa lâu đài”. Làm nội thất là tạo dựng một không gian sống có vẻ đẹp của sự tiện ích giản dị, tránh xa lối “bày hàng khoe của” trong nếp sống xa hoa giả tạo. Tính dân tộc thể hiện ở những giải pháp thiết kế phản ánh thái độ sống giản tiện mà thích ứng rất tinh tế với môi trường và nhu cầu sinh hoạt như vẫn thấy trong nếp sống truyền thống của dân tộc Việt, chứ không phải ở hình thức bề ngoài của đồ vật, vốn chỉ là dấu ấn của nhận thức xã hội cũng như mức độ công-kỹ nghệ ở từng thời đại.

Có thể nói rằng những di sản tinh thần và sáng tạo nghệ thuật của họa sĩ Trịnh Hữu Ngọc đang được lan tỏa như hiện nay là nhờ có công sức của ông và anh chị em trong gia đình, đã lưu giữ và chia sẻ chúng với một tình cảm trong sáng. Theo ông, nền tảng văn hóa gia đình đóng vai trò quan trọng như thế nào trong hành trình phát triển của một cá nhân, và xa hơn, trong việc kiến tạo văn hóa của một đất nước?

Tôi nghĩ, gia đình đóng vai trò rất quan trọng trong sự hình thành phát triển của cá nhân và lớn hơn là kiến tạo xã hội. Gia đình là hạt nhân giáo dục tốt nhất và trước hết là nhờ ở những gương mẫu ngay trong gia đình. Làm thế nào để bọn trẻ được lớn lên với những cảm nhận sâu sắc mà giản dị về tình yêu, ơn nghĩa, về sự tử tế, đức tính tự lực cánh sinh, trọng nghĩa khinh tài, và nhất là lòng can đảm và chân thực, với chính mình, với mọi người. Đừng để chúng thấy mọi quan hệ ở đời đều chỉ là mua bán đổi chác dịch vụ. Còn những ngôi trường đáng tiền nhất thì chỉ là những ốc đảo cho chúng làm bàn đạp du học sau này.

Sống và làm việc ở Việt Nam rồi qua Mỹ gần 20 năm và bây giờ trở về định cư ở quê nhà, kết nối với quê hương có ý nghĩa như thế nào trong hành trình dịch chuyển của ông?

Kết nối với quê hương chưa bao giờ đứt gãy dù tôi sống ở đâu. Nhưng nếu không có những năm ở nước ngoài, chắc tôi cũng không có được những nhận thức đằm thắm sâu sắc hơn về quê hương mình. Khi đi ra ngoài ta sẽ thấy những điều quý giá của mình càng quý giá hơn. Và có đi nhiều thì mới nhận ra rằng muôn sự đều phải có gốc rễ chân thực thì mới sinh sôi tốt lành được.

Một năm mới lại đến, rồi chúng ta sẽ vượt qua mọi khó khăn hiện tại. Sóng gió lúc nào chả có, không phải là cái đáng sợ. Cái đáng sợ nhất là phải sống với sự giả tạo.. Như các cụ ngày xưa hay nói, muốn mọi việc thành tựu tốt đẹp thì trước hết phải “chính danh”, cái gì ra cái nấy, đúng với tên gọi đích thực của nó.

Cảm ơn cuộc trò chuyện của ông!

Có thể bạn quan tâm

Danh hiệu Quán quân Intervision 2025 của Đức Phúc có điểm xuất phát từ quyết tâm đưa nhạc Việt bước ra thế giới.

Nhạc Việt tự tin bước ra thế giới

Ngắm Đức Phúc - Phương Mỹ Chi tự tin gặt hái thành công trong các cuộc thi âm nhạc quốc tế, nhìn Hà Anh Tuấn cùng các Anh trai “say hi” tự tin tỏa sáng tại nhiều sân khấu danh giá, công chúng yêu nhạc hết sức vui mừng, khi được chứng kiến những bước khởi đầu đầy lạc quan của nhạc Việt, trên lộ trình vươn mình ra ngoài biên giới.

Thị trường short drama toàn cầu dự báo sẽ đạt hơn 8,4 tỷ USD vào năm 2031.

Short drama: Từ cơn sốt màn hình dọc đến thách thức văn hóa

Nếu năm 2024 là cuộc bùng nổ của các nền tảng video trực tuyến, thì năm 2025 là cuộc đua về nội dung ngắn trên toàn cầu. Có thể nhận diện sự thay đổi xu hướng giải trí ở bất cứ đâu, trên chuyến metro đông nghịt ở Thành phố Hồ Chí Minh, trong quán cafe đông đúc giữa Thượng Hải (Trung Quốc) hay ngay sạp chợ ở Bangkok (Thái Lan).

Các tác giả đoạt giải chụp ảnh lưu niệm tại Lễ tổng kết và trao giải Cuộc thi viết “Cha và con gái” lần thứ ba. Ảnh | KHIẾU MINH

Chạm vào ký ức yêu thương

Cuối tuần qua, Lễ tổng kết và trao giải Cuộc thi viết “Cha và con gái” lần thứ ba do Tạp chí Gia đình Việt Nam tổ chức đã gợi lên những ký ức dịu dàng về tình cảm cha và con gái. Từ gần 1.000 bài dự thi, Ban Tổ chức trao 1 giải Nhất, 2 giải Nhì, 3 giải Ba, 7 giải Khuyến khích và 4 giải Chuyên đề.

Hàng ghế danh dự dành riêng cho các liệt sĩ Thành cổ. Ảnh | HUYỀN NGA

“Buổi xem phim góp mặt mấy sư đoàn”

Xin được mượn một câu trong bài thơ Xem phim cùng liệt sĩ của tác giả Nguyễn Hữu Thắng để làm tựa đề cho bài viết này. Với mong muốn ghi lại những xúc cảm không thể nào quên, về một suất chiếu Mưa đỏ đặc biệt, cho những khán giả cũng vô cùng đặc biệt ngay giữa không gian Thành cổ Quảng Trị linh thiêng.

Đào Thành Dzuy, Chân dung tự họa, sơn dầu, 30 x 50 cm.

Một sự khiêm nhường trong hội họa

Ấn tượng nguyên vẹn trong tôi về hội họa Đào Thành Dzuy, kể từ khi còn là sinh viên lang thang qua phòng tranh Sông Hồng một thời... là những tấm lưng phái nữ như đang thủ thỉ dịu dàng về một khoảng bình yên trong ngày.

Ảnh tạo từ Gemini.

“Kinh tế người hâm mộ” và công nghiệp bán cảm xúc

Từ hiện tượng “Ninh Dương Story” đến làn sóng người hâm mộ các nghệ sĩ trẻ, kinh tế dựa vào người hâm mộ đang manh nha tại Việt Nam. Tuy nhiên, để biến nó thành động lực văn hóa lâu dài, cần nhiều hơn những hiệu ứng nhất thời trên mạng xã hội.

Đạo diễn Đặng Thái Huyền.

Mong Mưa đỏ được giới trẻ nhiệt tình đón nhận

Mưa đỏ - bộ phim lấy cảm hứng từ cuộc chiến kéo dài 81 ngày đêm chiến đấu anh dũng bảo vệ Thành cổ Quảng Trị trong “mùa hè đỏ lửa” năm 1972 sẽ ra mắt công chúng yêu điện ảnh toàn quốc vào đúng dịp kỷ niệm 80 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Họa sĩ Lê Thiết Cương.

Tài hoa độc bản

Hôm rồi tôi viết một bài tưởng nhớ họa sĩ Lê Thiết Cương trên Nhân Dân điện tử, xong rồi tự nghĩ: Nếu còn sống, đọc bài viết này, chắc anh ấy sẽ thích. Xong rồi cứ bần thần mãi. Kiểu trong đời từng có lúc, muốn nói điều này điều kia với người này người kia mà vĩnh viễn không còn cơ hội.

Ký họa chân dung nhạc sĩ Phạm Tuyên của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Như có Bác trong ngày đại thắng

"Tôi xin được tặng lại Như có Bác trong ngày đại thắng - một bài hát đã trở thành phần ký ức thiêng liêng gắn với niềm vui chiến thắng của toàn dân tộc cho Báo Nhân Dân, để phổ biến, lan tỏa tác phẩm này phục vụ nhân dân và Tổ quốc Việt Nam”.

Bức ảnh chụp nghệ sĩ Trà Giang tặng hoa cho Bác Hồ tại Đại hội Văn nghệ toàn quốc năm 1962. Ảnh trong bài | NVCC

Người nghệ sĩ mang tên một dòng sông

Ðó là NSND Trà Giang, tuổi Nhâm Ngọ (1942). Quê nội chị ở Quảng Ngãi, với núi Ấn, sông Trà, miền đất có nhiều bậc danh nhân nổi tiếng gắn liền với lịch sử hào hùng của dân tộc.

Người cha của các lực lượng vũ trang, 1984, tượng thạch cao của Nguyễn Minh Đỉnh.

Một tình yêu bao la

Trong dòng chảy các sáng tác văn học nghệ thuật về Chủ tịch Hồ Chí Minh, mỹ thuật là lĩnh vực đặc biệt bởi chỉ mấy tháng sau ngày Quốc khánh 2/9/1945, nhiều họa sĩ, nhà điêu khắc đã có cơ hội được gặp Bác, được tạo điều kiện ở bên Bác trong khoảng thời gian nhất định, để thấy, cảm, hiểu về Người.

Nhạc sĩ Đỗ Bảo.

Mọi ca khúc đều là “thư tình” cho cuộc sống

Ngay cả lúc nói, lúc cười, Ðỗ Bảo vẫn mang đến cho người đối diện một cảm giác lặng lẽ, tĩnh tại. Dường như dưới đáy sâu con người anh là một khoảng bí mật ít ai có thể chạm tới, để nhạc sĩ cất giữ gia tài của mình, chỉ có thể sẻ chia khi ngồi trước khuông nhạc, trong không gian trong suốt bao la của riêng anh.

Tân binh toàn năng được hy vọng sẽ cung cấp cho thị trường nhạc Việt những gương mặt toàn diện được đào tạo bài bản.

Thời của nghệ sĩ toàn năng

Không phải ngẫu nhiên mà All-rounder (Toàn năng) được Soobin Hoàng Sơn chọn làm tên của solo concert đầu tiên trong sự nghiệp.

Chân dung nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo. Ảnh trong bài | NGUYỄN ĐÌNH TOÁN

Nguyễn Trọng Tạo - Anh là ai?

Tôi thật sự không biết gọi Nguyễn Trọng Tạo thế nào cho chính xác bởi anh như một “liên hiệp văn học nghệ thuật” với rất nhiều “nhà”. Nhà thơ, nhà văn, nhà lý luận hay họa sĩ, nhạc sĩ, nhà báo?

Tác phẩm cổ phục của nhóm Kinh Bắc Legacy và họa sĩ Cao Việt Nguyễn trưng bày trong Hội thảo khoa học về Trang phục - Cổ phục Thời Đinh. Nguồn ảnh | BHD

Nhen nhóm lại giấc mơ phim dã sử Việt

Không hẹn mà nên, chỉ trong khoảng một năm, hàng loạt phim dã sử tầm vóc với quy mô đầu tư lớn, với ê-kíp sản xuất hùng hậu cùng rầm rộ công bố khởi động dự án, cùng nhanh chóng bắt tay triển khai những bước đi tiền kỳ đầu tiên.

Thám tử Kiên - Kỳ án không đầu nhận được phản hồi rất tích cực từ thị trường nhờ đạt chất lượng nội dung và nghệ thuật cao.

Phim kinh dị thống lĩnh rạp chiếu: NÊN MỪNG HAY LO?

Chứng kiến phim kinh dị Việt Nam ra rạp quanh năm thay vì chỉ đợi đến dịp lễ Halloween, chứng kiến phim kinh dị tự tin song hành cùng các thương hiệu bảo chứng phòng vé trong những thời điểm vàng mà không hề lép vế cả về lượng suất chiếu lẫn con số doanh thu, số đông người yêu điện ảnh nước nhà đều có chung một nhận định lạc quan “thời của dòng phim kinh dị thuần Việt đã đến”!
Biên đạo múa Tuyết Minh.

Biên đạo múa Tuyết Minh: Trải nghiệm quý giá trong cuộc đời làm nghệ thuật của tôi

Biên đạo múa Tuyết Minh chia sẻ, vở nhạc kịch Người cầm lái về hình tượng Bác Hồ đánh dấu chặng đường đưa Nhạc kịch - một thể loại nghệ thuật của phương Tây mang đậm màu sắc Việt tới Việt Nam từ năm 2021 và mang lại cảm hứng cho những vở nhạc kịch sau này của chị như: “Dế mèn phiêu lưu ký”; “Bỉ Vỏ”; “Sân khấu 24H”; “Ký ức để lại”. Ðây cũng là vở diễn nhận được những Giải thưởng lớn, những phản hồi tích cực của khán giả và giới chuyên môn trong nhiều năm qua.
Minh họa | HẢI KIÊN

Giấc mơ thiên nga

Tôi được xem ballet lần đầu tiên năm sáu tuổi, trên ti-vi đen trắng nhà hàng xóm.
Tác phẩm Ánh sáng ở bên trong – Họa sĩ Đặng Xuân Hòa – Chất liệu sơn dầu – Khổ 75x200cm – Năm sáng tác 2025

Bữa tiệc thị giác

Triển lãm "Gặp gỡ Hải Phòng 2025" quy tụ hàng loạt họa sĩ, nhà điêu khắc danh tiếng từ TP Hồ Chí Minh, Hà Nội và Hải Phòng, trở thành cuộc hội ngộ lớn của mỹ thuật đương đại Việt Nam. Không chỉ là điểm hẹn của sắc màu và sáng tạo, Hải Phòng - thành phố cảng sôi nổi và quảng giao - lại một lần nữa trở thành nơi kết nối nghệ thuật và tình bằng hữu, như một lời chào mùa hè tha thiết gửi đến công chúng yêu hội họa.
Họa sĩ Mai Đại Lưu

"Hoàng tử bé" trong khu "vườn mộng tưởng"

Giữa bạn bè đồng nghiệp đang rôm rả chuyện trò, Mai Ðại Lưu xăm xắn soạn sửa bàn ăn, sắp đặt bày biện, dáng vẻ thuần thục như đã quen thuộc với các công việc nội trợ kiểu này, tạo nên một tương phản khác xa những hình dung về các nam nghệ sĩ vốn được mặc định vụng về bê trễ chuyện sinh hoạt đời thường. Có thể, những lăn lộn mưu sinh xa nhà nhiều năm trước khi dấn bước vào con đường nghệ thuật đã tích tụ thành nếp, để Mai Ðại Lưu - mặc cuộc đời ầm ào sôi động - vẫn né sang bên, nhẩn nha gặm nhấm cái lựa chọn của chính mình.
Nhạc sĩ Lan Phong (đứng) chỉ huy anh chị em Đoàn Văn công giải phóng hòa tấu bài nhạc “Giải phóng miền Nam”. Ảnh: Tư liệu

Gắn kết trong bản hòa ca thống nhất

Như một chỉ dấu ý nghĩa của thời khắc hòa bình thống nhất đất nước, ca khúc đầu tiên vang lên trên Ðài phát thanh Sài Gòn ngày 30/4/1975 là “Nối vòng tay lớn” của Trịnh Công Sơn: “... Mặt đất bao la, anh em ta về/Gặp nhau mừng như bão cát quay cuồng trời rộng/Bàn tay ta nắm nối tròn một vòng Việt Nam...”.
Ban nhạc Ngũ Cung

Ngũ Cung mở con đường Rock màu Ðỏ

Làm mới nhạc dân tộc; làm mới những bản tình ca đã có tuổi; làm mới những bài hits của nhiều thập niên trước…, tất cả đều đã và vẫn là xu hướng mà những nghệ sĩ trẻ đang khai thác, tìm tòi. Nhưng có một lãnh địa mà dường như sự làm mới vẫn còn chưa xuất hiện phổ biến. Ðó chính là nhạc cách mạng, nhạc đỏ. Nhưng hôm nay, xu hướng ấy có thể sẽ bắt đầu, với ngọn cờ đầu là ban nhạc rock gạo cội Ngũ Cung, cùng dự án Red Rock đang được ấp ủ của mình.
Đạo diễn Hoàng Quân Tạo.

Người nghệ sĩ, chiến sĩ

Chúng tôi hẹn ông một cuộc viếng thăm, để cùng trò chuyện với người nghệ sĩ lớp đầu tiên của Nhà hát Kịch Hà Nội, cũng là người chiến sĩ của đội cảm tử quân - Trung đoàn Thủ đô năm xưa. Ông xin lỗi vì thấy trong người không khỏe, nhưng ông vẫn ưu tiên dành thời gian cho chúng tôi một cuộc trao đổi qua điện thoại. Bởi, nhắc đến ngày 30/4 lòng ông lại trào dâng niềm xúc động, nhớ về tuổi thanh xuân sống trong bom đạn, quyết chiến đấu để bảo vệ Thủ đô, đóng góp vào chiến thắng cuối cùng của dân tộc.
Bộ phim Mưa đỏ (đạo diễn Đặng Thái Huyền) là dự án có quy mô lớn nhất của điện ảnh Quân đội nhân dân trong 10 năm trở lại đây với diện tích bối cảnh phim trường gần 50 ha. Ảnh | ĐPCC

Kể chuyện quá khứ bằng những thước phim hôm nay

50 năm qua kể từ ngày đất nước thống nhất, những tác phẩm điện ảnh về đề tài chiến tranh cách mạng đã góp phần khơi dậy lòng biết ơn và niềm tự hào trong các thế hệ người Việt Nam đối với lịch sử dựng nước, giữ nước của dân tộc. Làm thế nào để câu chuyện của quá khứ vẫn tiếp tục được tái hiện sinh động, có chỗ đứng xứng đáng trong đời sống hôm nay là niềm trăn trở không chỉ của các nghệ sĩ mà còn là mong mỏi của nhiều khán giả.
Với 60 triệu views sau 15 ngày phát hành, Bắc Bling làm bùng nổ mọi bảng xếp hạng trong và ngoài nước.

“Bắc Bling”- khi âm nhạc bùng nổ trên bản đồ trending

Bắc Bling (Bắc Ninh) trở thành hiện tượng mạng ngay sau thời điểm ra mắt và kịp cán mốc 60 triệu lượt xem sau 15 ngày. Bắc Bling cũng chỉ cần hai ngày, để đứng đầu bảng xếp hạng Music Video Trending in Vietnam và vươn lên vị trí số 1 toàn cầu, chỉ sau 10 ngày kế tiếp. Sức lan tỏa mạnh mẽ của MV đậm sắc màu quan họ cho thấy, mạch nguồn nghệ thuật truyền thống đã trở thành nguồn năng lượng dồi dào vô tận giúp người trẻ hôm nay thăng hoa. Và cũng chính họ, với nỗ lực không ngừng làm mới tinh hoa vốn cổ cha ông đang bắc những nhịp cầu dẫn lối giới trẻ tìm về nguồn cội.