Năm 1941, Bác Hồ về nước lãnh đạo cách mạng

Năm 1941, Bác Hồ về nước lãnh đạo cách mạng

Bôn ba hải ngoại 30 năm, xuân 1941, Bác Hồ mới trở về Tổ quốc, lãnh đạo cuộc cách mạng giải phóng dân tộc. Từ 1939 đến 1941, đường dài từ Mátxcơva về Việt Nam là con đường sinh tử, con đường huyền thoại.

1. Ngày 28/12/1932, Tống Văn Sơ (Nguyễn Ái Quốc) được trả tự do tại Hương Cảng, bí mật về Mátxcơva (Liên Xô), làm việc tại Ban Phương Đông Quốc tế Cộng sản. Năm 1934, Người được cử vào học Trường Quốc tế Lê Nin dành cho những người cộng sản nước ngoài với tên gọi: Lin. Ngày 6/6/1938, Người gửi thư cho một đồng chí trong Ban Chấp hành Quốc tế Cộng sản, bày tỏ nguyện vọng được về nước hoạt động.

Một ngày đầu tháng 10/1939, Người lên xe lửa tại ga Iarôxláp rời Mátxcơva về phương Đông. Qua nhiều ga, nhiều chặng đường, về được Lan Châu, thủ phủ tỉnh Cam Túc, Người tới văn phòng Lan Châu của Giải phóng quân Trung Quốc. Qua liên hệ của văn phòng với phòng đại diện quân sự của Liên Xô ở Lan Châu, Người được chuyển từ Liên Xô sang Trung Quốc, nhận quân phục và phù hiệu Bát lộ quân mang quân hàm thiếu tá với tên gọi Hồ Quang.

Tiếp đó, Người đi thành phố Tây An, cùng một số đồng chí về Diên An, rồi tới Quế Lâm (tỉnh Nam Ninh), nơi trụ sở văn phòng Bát lộ quân (lực lượng quân sự của Đảng Cộng sản Trung Quốc khi đó) đặt tại thôn Lộ Mạc.

Tại Quế Lâm, đến trụ sở báo Nhật báo cứu vong của Đảng Cộng sản Trung Quốc, tác giả Hồ Quang sau đó đã được đăng 8 bài trên tờ báo này với bút danh Bình Sơn.

Nhận được thông tin Người đã về Nam Ninh, Đảng Cộng sản Đông Dương cử người sang đón. Tuy nhiên, Người chờ 3 ngày không gặp bèn về lại Vân Nam.

Cho đến đầu tháng 6/1940, Nguyễn Ái Quốc với bí danh đồng chí Vương đã gặp được đồng chí Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp vừa từ trong nước vượt biên giới, liên lạc với tổ chức cách mạng ở Vân Nam tìm đón Người.

Tại Côn Minh, Người đã liên lạc được với Ban lãnh đạo hải ngoại của Đảng do đồng chí Phùng Chí Kiên phụ trách rồi tìm đường về theo hướng Côn Minh - Hà Khẩu (Lào Cai) nhưng không thành công. Người trở lại Quế Lâm - Liễu Châu và liên hệ được với Tổng hành dinh Tây Nam của Tưởng Giới Thạch, xin thành lập tại Liễu Châu cơ quan Việt Nam độc lập đồng minh hội - Hải ngoại biện sự xứ và chờ đợi...

bac-ve-nuoc1-van-giao.jpg
Tác phẩm “Nắm đất Tổ quốc” của họa sĩ Văn Giáo, sáng tác năm 1965.

2. Cơ hội đã đến khi viên tướng Trương Bội Công của Tưởng Giới Thạch gửi điện mời Việt Nam độc lập đồng minh hội ở Liễu Châu về Tịnh Tây để hợp tác. Nguyễn Ái Quốc - Hồ Quang đã dùng ngay bức điện đó làm giấy đi đường từ Liễu Châu qua Nam Ninh về Tịnh Tây. Trên hành trình, tại Tân Khư (Chợ Mới) gần Tịnh Tây, đồng chí Hoàng Văn Thụ - Bí thư Xứ ủy Bắc Kỳ từ trong nước sang đã gặp được lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc. Tại đây, Người đã nhất trí chọn Cao Bằng là địa điểm thuận lợi nhất để về và nhắc lại nhận định khi còn ở Liễu Châu, tháng 10/1940: “Căn cứ địa Cao Bằng sẽ mở ra triển vọng lớn cho cách mạng ta. Cao Bằng có phong trào tốt từ trước, lại kề sát biên giới, lấy đó làm cơ sở liên lạc quốc tế rất thuận lợi. Nhưng từ Cao Bằng còn phải phát triển về Thái Nguyên và thông xuống nữa mới có thể tiếp xúc với toàn quốc được. Có nối phong trào được với Thái Nguyên và toàn quốc thì khi phát động đấu tranh vũ trang, lúc thuận lợi có thể tiến công, lúc khó khăn có thể giữ”.

Công việc ở Tân Khư đã hoàn tất, lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc quyết định theo đường mòn di chuyển về phía biên giới vào một ngày cuối tháng 12/1940. Trên hành trình, tại làng Nặm Quang, cơ sở cách mạng của hồng quân Trung Quốc, vào đầu tháng 1/1941 (tháng Chạp âm lịch năm Canh Thìn), Người cùng các đồng chí Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Phùng Chí Kiên đã soạn bài, giảng bài cho lớp học hơn 40 chiến sĩ cách mạng Việt Nam và thông qua phác thảo đề cương lập thành chương trình huấn luyện mang tên “Con đường giải phóng”. Lớp huấn luyện được tổ chức khẩn trương trong nửa tháng, giáp Tết Tân Tỵ thì kết thúc, các học viên tách thành từng nhóm về quê ăn Tết.

nam-1941b.jpg
Cột mốc 108 (Pác Bó, Cao Bằng).

3. Sáng mồng 1 Tết Tân Tỵ, lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc và các đồng chí Phùng Chí Kiên, Lê Quảng Ba... ăn Tết với dân làng. Sáng sớm mồng 2 (ngày 28/1/1941), Người cùng các đồng chí theo con đường mòn nhỏ về nước. Từ Nặm Quang về Pác Bó chỉ hơn 10km nhưng đèo dốc cao, phải đi vòng bảo đảm bí mật, nên mãi tới 1 giờ rưỡi chiều mới đến cột mốc 108, dưới chân núi Pò Vẩn. Trong thời khắc thiêng liêng, Người lặng đi xúc động.

Vượt qua mốc 108, đồng chí Lê Quảng Ba đưa đoàn đến nghỉ ở nhà ông Lý Quốc Súng (Máy Lỳ). Đến ngày 8/2/1941 chuyển ra ở hang Cốc Bó, ngay sau nhà ông Lý Quốc Súng trong lũng Slưa thai (lũng Hổ chết). Theo hồi ký của đồng chí Lê Quảng Ba: “Trong hang chỉ ở được 5 người. Tôi ngủ ngoài cùng, sát đường đi. Tiếp theo là Bác. Đồng chí Phùng Chí Kiên ngủ ở giữa, do Bác sắp xếp. Bác bảo: Chú Kiên tham gia nhiều trận chiến đấu, bị thương, sức yếu. Ngủ giữa cho ấm. Tiếp theo phía trong là các đồng chí Đặng Văn Cáp - Hoàng Văn Lộc. Đồng chí Thế An ngủ lại trên nhà ông Lý Quốc Súng”.

tet-2026-5.jpg
image-4.jpg
Bác Hồ về nước (28/1/1941). (Tranh: TRỊNH PHÒNG)

Với tên gọi Già Thu, lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc đã làm việc trong hơn một tháng ở đầu nguồn, Người soạn tài liệu huấn luyện, chuẩn bị tài liệu cho Hội nghị Trung ương Đảng Cộng sản Đông Dương… Người cũng dành thời gian tạc nên bức tượng Các Mác trong hang Cốc Bó và đặt tên cho núi Đào là núi Các Mác, suối Giàng là suối Lê Nin. Giữa tháng 3/1941, Người chuyển sang ở rừng Khuổi Nậm um tùm, kín đáo. Khuổi Nậm trở thành đại bản doanh của căn cứ địa Cao Bằng từ tháng 3/1941 tới tháng 5/1945, ngày Bác Hồ chuyển căn cứ địa về Tân Trào - Tuyên Quang.

Suối Lê Nin. (Ảnh: Minh Tuấn)
Suối Lê Nin. (Ảnh: Minh Tuấn)

Tại Khuổi Nậm đã diễn ra nhiều sự kiện quan trọng thay đổi vận mệnh cách mạng, vận mệnh đất nước, dân tộc: Tháng 5/1941, Hội nghị lần thứ 8 Trung ương Đảng Cộng sản Đông Dương đặt nhiệm vụ giải phóng dân tộc lên hàng đầu; thành lập mặt trận Việt Minh; tháng 8/1941, thành lập báo Việt Nam độc lập; tháng 12/1941, thành lập Đội du kích Pác Bó. Cuối năm 1944, Bác Hồ trở về từ Trung Quốc, nghe báo cáo về việc Liên tỉnh ủy Cao - Bắc - Lạng chủ trương phát động khởi nghĩa giành chính quyền ở địa phương, Người đã ra quyết định hoãn để tránh những khó khăn, tổn thất khi việc chuẩn bị chưa đầy đủ. Sau đó Người chỉ thị thành lập Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân. Cũng tại đây, Chủ tịch Hồ Chí Minh đón trung úy phi công người Mỹ Uy liêm Slao rồi đưa sang Côn Minh (Vân Nam - Trung Quốc), thiết lập quan hệ Việt - Mỹ.

4. Đại bản doanh Khuổi Nậm tại Pác Bó đã ghi lại tất cả dấu tích của trung tâm cách mạng giải phóng dân tộc từ năm 1941 đến 1945, có giá trị lịch sử, chính trị và tuyên truyền vô cùng to lớn. Theo chúng tôi, cần xây dựng không gian văn hóa Hồ Chí Minh tại Cao Bằng ở Pác Bó với quy hoạch liên hoàn từ trung tâm khu di tích quốc gia đặc biệt Pác Bó đến lán Khuổi Nậm, suối Lê Nin, núi Các Mác, hang Cốc Bó... Cần sưu tầm, biên soạn từ những sử liệu lịch sử, văn học nghệ thuật để có hình ảnh đầy đủ, phong phú, sinh động và chân thực, bảo đảm tính chính xác về rừng Khuổi Nậm, nơi Bác Hồ gọi là “Ngôi sao sáng cách mạng”.

132547-lan-khuoi-nam-noi-lanh-tu-nguyen-ai-quoc-chu-tri-hoi-nghi-trung-uong-dang-lan-thu-8-tu-ngay-10-19-5-1941-anh-the-vinh-15304718.jpg
Lán Khuổi Nặm - nơi lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc chủ trì Hội nghị Trung ương Đảng lần thứ 8 (từ ngày 10 - 19/5/1941). (Ảnh: Báo Cao Bằng)

Cùng với đó, phục dựng lán Khuổi Nậm 1: Nơi họp Hội nghị Trung ương lần thứ 8 Đảng Cộng sản Đông Dương; lán Khuổi Nậm 2: Nơi thành lập báo Việt Nam độc lập, dựng lại việc in ấn thủ công từ những công cụ in thô sơ, những vật liệu in khai thác tại địa phương… Tiếp đến là việc xây dựng lán Khuổi Nậm 3: Nơi Bác Hồ ở từ năm 1941 đến năm 1945. Rồi tái tạo nơi Bác Hồ lập Đội du kích Pác Bó dưới chân rừng Khuổi Nậm (Pài Co Nhản).

Đền thờ Chủ tịch Hồ Chí Minh trong Khu di tích Quốc gia đặc biệt Pác Bó tọa lạc trên ngọn đồi cao, quanh năm gió lộng.
Đền thờ Chủ tịch Hồ Chí Minh trong Khu di tích Quốc gia đặc biệt Pác Bó tọa lạc trên ngọn đồi cao, quanh năm gió lộng.

Một không gian văn hóa Hồ Chí Minh tại Cao Bằng được xây dựng hoàn mỹ sẽ là sự tri ân lịch sử, là sự ghi nhớ muôn đời. Để các thế hệ sẽ nối tiếp nhau tìm về nguồn Pác Bó - Ngôi sao sáng - Mặt trời cách mạng, tiếp nguồn sức mạnh lớn lao trên con đường phát triển vươn mình của dân tộc.

Có thể bạn quan tâm

Những mùa xuân kết tinh từ nghĩa tình quân dân

Những mùa xuân kết tinh từ nghĩa tình quân dân

Giữa trùng khơi sóng nước, Tổ quốc Việt Nam vẫn hiện hữu thiêng liêng qua từng tấc đảo, từng hơi thở của quân và dân nơi đầu sóng ngọn gió. Vất vả gian lao là hữu hình, nhưng tình người và lý tưởng phụng sự lại là sức mạnh vô hình gắn kết những cuộc đời xa lạ trở thành một khối thống nhất, một gia đình lớn mang tên Trường Sa.

Bánh khảo là thức quà truyền thống của người Tày ở Cao Bằng đãi khách mỗi dịp Tết đến, xuân về.

Thơm ngon hương vị bánh khảo ngày Tết của người Tày

Mỗi độ xuân về, khi Tết Nguyên Đán cận kề, đồng bào Tày ở Cao Bằng lại tất bật chuẩn bị những món ăn truyền thống để đón năm mới. Trong đó, bánh khảo là đặc sản không thể thiếu trong mỗi gia đình, vừa là thức quà đãi khách, vừa gửi gắm ước vọng về một năm sung túc, đủ đầy.

Tiết mục văn nghệ trong chương trình gặp gỡ “Xuân Quê hương 2026” do Đại sứ quán Việt Nam tại Campuchia tổ chức. (Ảnh: ĐINH TRƯỜNG)

Cộng đồng người Việt tại Campuchia bước vào năm mới tràn đầy hy vọng

Phóng viên Báo Nhân Dân thường trú tại Campuchia ghi lại một số chia sẻ, kỳ vọng trong năm mới của đại diện cộng đồng người gốc Việt về tương lai đất nước và quan hệ Việt Nam-Campuchia, nhất là sau thành công của Đại hội Đảng lần thứ XIV và chuyến thăm của Tổng Bí thư Tô Lâm tới Campuchia ngay trước Tết Bính Ngọ 2026.

Đến Tết, chó đá Ma-hin không chỉ được tắm mà còn được choàng một chiếc khăn đỏ.

Tục thờ chó đá Ma-hin của người Tày

Tục thờ chó đá Ma-hin là một nét tín ngưỡng độc đáo của người Tày, thể hiện quan niệm vạn vật hữu linh và khát vọng được che chở, bảo vệ. Qua nhiều thế hệ, linh thú trước cửa mỗi gia đình không chỉ mang ý nghĩa tâm linh mà còn trở thành biểu tượng văn hóa bền bỉ của cộng đồng.

Lễ chùa đầu năm không chỉ là hoạt động tâm linh mà còn là nét đẹp văn hóa.

Nét đẹp văn hóa từ hoạt động lễ chùa đầu năm

Tự bao đời, trong tâm thức người Việt, Tết không chỉ mang ý nghĩa của việc tiễn đưa năm cũ, chào đón năm mới, mà còn mang đậm nét tâm linh, tín ngưỡng. Ngoài tục lệ cúng gia tiên, mọi người còn thường tìm về các đền, chùa để cầu phúc, cầu may cho gia đình với mong muốn những điều tốt đẹp nhất trong năm mới.

Mùng Một Tết ở Trường Sa

Mùng Một Tết ở Trường Sa

Khi đất liền rộn ràng tiếng chúc xuân, giữa trùng khơi, quần đảo Trường Sa đón ngày mùng Một Tết trong không khí trang nghiêm, ấm áp và đầy ý nghĩa. Không pháo hoa rực rỡ hay phố phường đông vui, nhưng mùa xuân nơi đầu sóng vẫn hiện hữu trọn vẹn, ấm áp nghĩa tình với cán bộ, chiến sĩ và nhân dân trên đảo.

Đà Nẵng mùa xuân Bính Ngọ năm 2026.

Giữa khoảng lặng mùa xuân thành phố

Đà Nẵng mùa xuân, không gian tràn ngập nắng. Phố rộng hơn nhưng gần hơn và trong dòng chảy bất tận của mùa xuân, chạm một nụ cười trong nắng sớm, lòng người, nhẹ hơn trong khoảnh khắc này giữa khoảng lặng mùa xuân thành phố.

Trên đỉnh núi, giữa gió biển và sương đêm, những người lính lặng thầm dõi theo từng tín hiệu trên màn hình ra-đa, ngày đêm canh giữ vùng trời Tổ quốc.

Những đôi mắt không ngủ trên “mặt trận vô hình”

Trên đỉnh núi, giữa gió biển và sương đêm, những người lính lặng thầm dõi theo từng tín hiệu trên màn hình ra-đa, ngày đêm canh giữ vùng trời Tổ quốc. Công việc của họ ít khi được nhắc tới, nhưng mỗi ca trực, mỗi phút giây tập trung cao độ đều góp phần giữ bình yên cho bầu trời và cuộc sống dưới mặt đất

“Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp”

“Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp”

Từ ngôi làng nhỏ bé bên sông Đuống, tranh Đông Hồ đã chính thức được thế giới công nhận những giá trị độc đáo của mình. Dòng tranh Tết “Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong”, sau nhiều năm âm thầm vượt qua những khó khăn của cuộc sống, của thị trường, đã trở lại rực rỡ.

Xuân về giữa trùng khơi Trường Sa

Xuân về giữa trùng khơi Trường Sa

Mỗi khi Tết đến, xuân về, khi đất liền rộn ràng trong sắc đào hồng, mai vàng, thì giữa Biển Đông mênh mông, quần đảo Trường Sa cũng bước vào mùa xuân theo một nhịp riêng.

Ảnh: THÀNH ĐẠT

Về quê ăn Tết

Đã nhiều năm nay, từ khi bước qua tuổi sáu mươi, tôi thường về quê ăn Tết sớm. Năm nay cũng vậy, khi những cơn gió mùa Đông Bắc đầu tiên tràn đến, tôi đã thu xếp về quê ăn Tết. Tôi thèm cái không khí, cái hương vị, cái hồn cốt Tết quê.

Kênh nhà Lê đoạn qua tỉnh Nghệ An có chiều dài 128 km.

Sống cùng đất và nước

Đó là vào năm 1988, trong chuyến đi vào Nghệ An cùng với nhà văn Sơn Tùng và họa sĩ Lê Lam, hai bậc văn nhân nghệ sĩ từng trải đã chỉ cho tôi thấy dòng sông đào lịch sử, tuyến vận tải đường thủy đầu tiên của nước Việt, đó là Kênh nhà Lê.

Minh họa: Nguyễn Minh

Hương bánh chưng bếp củi

Có những mùi hương để nhớ. Chúng lặng lẽ đi cùng ta qua năm tháng, như phần ký ức không thể gọi tên. Với tôi - kẻ sinh ra và lớn lên giữa phố thị - đó là mùi khói củi bảng lảng trong sương chiều giáp Tết, quấn quýt trên mái ngói nâu trầm quê vợ tôi.

Gói bánh chưng, gìn giữ hồn Tết Việt

Gói bánh chưng, gìn giữ hồn Tết Việt

Dường như với bất kỳ người con đất Việt nào, dù đang ở bất cứ nơi đâu, hình ảnh nồi bánh chưng thơm mùi lá dong đặt trên bếp lửa đỏ rực ấm áp, xua tan giá lạnh mùa đông đã trở thành hình ảnh quen thuộc mỗi độ Tết đến Xuân về.

Người thuyền trưởng giữ vai trò đặc biệt quan trọng; mỗi quyết định không chỉ điều khiển con tàu mà còn thể hiện bản lĩnh, trách nhiệm và hình ảnh Tổ quốc giữa biển khơi.

Những người canh giữ mùa xuân

Mỗi dịp Tết đến, khi nhiều gia đình sum vầy bên mâm cơm đoàn tụ, có những con người lặng lẽ lên đường làm nhiệm vụ ở những nơi xa xôi: ngoài khơi, trên những điểm cao lộng gió, hay giữa những cánh rừng sâu. 

Minh họa: NGUYỄN NGHĨA CƯƠNG

Vẫn tay gầy cùng tôi bày mâm ngũ quả

Chiều cuối năm, nắng mỏng chiếu xiên qua tán cau ở hiên tây, rải chút vàng nhè nhẹ xuống sân gạch. Tôi tỉ mỉ biện bày mâm ngũ quả trong khoảng vắng lặng của ngôi nhà. 

Nụ cười Y Đẻ.

Người Rơ Măm, trong những hồi sinh

Trở lại Mo Rai, tôi nhận thấy luồng sinh khí mới, khi mà sự hồi sinh đã thành sức vươn lên mạnh mẽ. Mái nhà rông làng Le vươn cao trên nền trời xanh Tây Nguyên, khẳng định sự hiện diện tự tin và kiêu hãnh của bà con dân tộc Rơ Măm, tộc người từng đứng trước nguy cơ tuyệt chủng nhiều năm trước.

Suối nguồn Tây Nguyên

Suối nguồn Tây Nguyên

Từ bao đời nay, người Mạ, Cơ Ho, Ê Đê, M’Nông, Gia Rai, Ba Na... trên vùng đất đại ngàn Tây Nguyên luôn chọn đất lập làng gần những dòng nước mát lành.