Khăn giấy ăn, trắng liệu đã sạch?

Sáng nay, bước vào quán bún quen, tôi nhận ra trên sàn và trong các sọt rác, lượng khăn giấy ăn đã sử dụng khá nhiều.

Cô bạn tôi bảo, sử dụng nhiều giấy thế này chứng tỏ quán đông khách và chất lượng bún ngon. Điều này có lẽ đúng nhưng nó làm tôi nghĩ đến một khía cạnh khác. Đó là thực khách sử dụng khá nhiều giấy ăn để lau bát đũa, lau tay, lau miệng, thậm chí lau luôn cả mặt bàn. Câu hỏi đặt ra là những sản phẩm giấy ăn này liệu có đủ an toàn để phục vụ việc ăn uống, nhất là khi ta dùng chúng để lau lên miệng.

Qua quan sát, tôi thấy loại giấy ăn được quán ăn sử dụng là loại giấy khá trắng, nhìn sạch sẽ nhưng hơi có mùi hăng hắc, sần, xốp, thậm chí hơi cứng… chứ không được mềm mịn. Có vẻ như chủ quán chỉ quan tâm nhiều đến giá thành giấy chứ chẳng nghĩ đến việc sử dụng một sản phẩm chất lượng và bảo đảm an toàn cho thực khách. Theo cảm nhận chủ quan, đây là loại giấy tái chế, rẻ tiền được mua theo cân ký. Thực tế này tồn tại ở rất nhiều quán ăn, nhất là các quán ăn vỉa hè và thường những quán ăn kiểu này lúc nào cũng tấp nập khách hàng. Bản thân chủ quán cũng thừa nhận họ mua loại này cho “kinh tế”, khách dùng thoải mái mà không thấy tiếc.

Đáng quan tâm hơn, nhiều người tiêu dùng hiện nay đã quen với mua hàng trên mạng nên trên mạng xã hội cũng la liệt các shop bán giấy ăn, giấy vệ sinh các loại. Chỗ nào quảng cáo cũng nhiều ưu điểm, trắng - dai - dày - xốp… Giá cả thì cạnh tranh. Không ít người đã mua về sử dụng nhưng dường như thiếu sự kiểm định của cơ quan chức năng. Bởi đa phần các loại giấy này được nhập qua đường tiểu ngạch…

Các nghiên cứu cho thấy, một số giấy ăn không bảo đảm chất lượng có thể chứa hóa chất tẩy trắng như xút, javen, huỳnh quang. Thậm chí, chúng còn có thể mang vi khuẩn nguy hiểm như E.coli. Không ít các cơ sở sản xuất giấy tái chế đã cắt giảm bớt các công đoạn lọc rửa để giảm chi phí nhằm hạ giá thành sản phẩm nên sử dụng nhiều hơn quy định các hóa chất tẩy rửa và làm trắng nhằm tạo ra những sản phẩm bắt mắt nhưng có hại cho sức khỏe người tiêu dùng. Những hóa chất này có thể để lại nhiều tác dụng phụ như mẩn ngứa, viêm da khi tiếp xúc hoặc gây hại cho phổi nếu thường xuyên hít phải. Ngoài ra, những hóa chất trong quá trình tái chế giấy khi thải ra môi trường có thể ngấm xuống làm nhiễm độc mạch nước ngầm hoặc gây ô nhiễm đất đai, ảnh hưởng đất cây trồng, vật nuôi và sức khỏe con người.

Không ít người trong chúng ta mặc định rằng giấy ăn nói chung và giấy vệ sinh nói riêng chỉ cần trắng, dai, không mùi, nhìn bắt mắt và điều quan trọng là giá cả “mềm” là được. Chẳng mấy ai quan tâm đến chất lượng sản phẩm mình đang sử dụng, liệu nó có gây hại cho sức khỏe chính mình và những người thân trong gia đình hay không. Thói quen sử dụng “vô tội vạ” giấy ăn cần điều chỉnh vì nó không chỉ giúp tiết kiệm chi phí mua giấy mà còn bớt đi rác thải, bảo vệ môi trường. Hãy dùng giấy ăn khi thật cần thiết, và chọn sản phẩm an toàn cho gia đình, hơn là chỉ quan tâm giá cả - điều mà nhiều người vẫn đang bỏ qua. Cơ quan chức năng cần kiểm soát chặt chất lượng giấy, để người tiêu dùng không phải chịu rủi ro vô hình.

Có thể bạn quan tâm

Cùng người dân song hành với đổi mới

Làm tốt việc bồi thường, hỗ trợ tái định cư; xây dựng trước các khu tái định cư và đặc biệt phải bảo đảm đồng bộ, có hạ tầng, có dịch vụ, có điều kiện sinh kế…; bảo đảm quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của người dân. Có như vậy thì mới có thể tạo được sự đồng thuận của người dân…

Thi cử sao cho... khỏe!

Đã không ít lần, trong dư luận có những băn khoăn và góp ý chân tình với việc tổ chức cho học sinh thi tốt nghiệp hoặc thi tuyển lên cấp mới vào dịp hè, đặc biệt vào những thời điểm được coi là cao điểm hoặc kéo dài của thời tiết cực đoan. Rất đáng suy nghĩ về điều này.

Giữ sông lớn như phần tự nhiên của đô thị

Có dịp đến một số dòng sông lớn bên các đô thị trung tâm, cả sông Hương gắn liền với thành phố Huế cổ kính hay sông Sài Gòn của thành phố “đầu tàu” phía nam, và dòng sông Hàn thoáng đãng giữa Đà Nẵng đang tươi mới, hiện đại, một cảm nhận chung là có nhiều nét tự nhiên còn đang được giữ gìn.

Cơ bản đã nhạt màu làng cổ!

Người viết bài này vừa đi qua chuỗi làng cổ từng là điểm ghé chân yên bình, đậm dáng nét truyền thống dọc theo sông Nhuệ. Đó là các thôn làng Mậu Lương, Hữu Hòa, Phú Diễn, Cự Đà… trước thuộc các quận, huyện phía “ngoài”, nay thuộc các phường, xã Kiến Hưng, Phú Lương, Đại Thanh, Bình Minh của Hà Nội.

Giá như có một lời hỏi han

Mấy ngày qua, câu chuyện người đàn ông ốm yếu được con gái thuê xe dịch vụ đưa đến một ngôi chùa ở Hải Phòng rồi lặng lẽ rời đi khiến nhiều người xót xa. Không ít người trách người con bất hiếu, nhẫn tâm bỏ cha giữa lúc tuổi già bệnh tật.

Đừng quên chỉnh trang những việc tưởng là nhỏ!

Nhiều “đại kế hoạch” đang được nghiên cứu triển khai trên địa bàn Hà Nội với ước muốn Thủ đô xanh, sạch, đẹp, văn minh hơn. Nhưng còn rất nhiều tồn đọng tưởng là nhỏ dường như đang có dấu hiệu bị bỏ qua.

“Cửa hẹp” vào lớp 10

Trong bữa cơm trưa nơi công sở, hai người phụ nữ nói chuyện về kỳ thi vào lớp 10. Câu chuyện bắt đầu bằng câu hỏi “Chị đã cho con học thêm ở đâu?”.

Giữ nếp văn minh, mở lối cộng sinh vỉa hè

Việc làm nghiêm giải tỏa vỉa hè, lề đường ở Hà Nội đang cho kết quả thấy rõ. Hè thoáng, lối đi lại thông hơn. Người đi bộ, du khách bớt phải đi xuống đường hay “luồn lách” trên chính mặt hè vốn được dành cho mình.

Khuyến đọc cách nào thời “số hóa”?

Câu chuyện văn hóa đọc được nhắc nhiều hơn qua các diễn đàn, hội sách, tọa đàm. Sau những sự kiện ấy, một câu hỏi được đặt ra: Chúng ta nên khuyến đọc theo cách nào, khi đời sống đọc đã thay đổi rất nhanh?

Giao thông công cộng phải hút khách hơn nữa

Có đi xe bus ở Hà Nội mới thấy bây giờ tình hình chung đã khá hơn trước. Vào bến “to”, khách có vị trí đợi riêng, an toàn. Không gian bến bãi giờ cũng được vệ sinh sạch sẽ hơn, đỡ bụi bặm, mùi mẽ nôn nao, cáu bẩn như ngày trước.

Nghiêm khắc để có “công trường xanh”

Trong nhiều năm dài cách đây chưa lâu, Hà Nội như một đại công trường xây dựng các khu đô thị, các cao ốc, sửa chữa, mở rộng các tuyến đường…, tình trạng ô nhiễm bụi, cát, xi-măng gây ảnh hưởng nặng nề lên nhiều địa bàn.

Không tùy tiện dùng bút tiêm giảm cân

Sau những ngày tiệc tùng, nhiều người giật mình khi bước lên cân. Câu chuyện giảm vài ký lẽ ra rất thông thường: Người thì đi bộ buổi sáng, người cắt bớt tinh bột, người kiên nhẫn với phòng gym. Nhưng dạo này, có thêm một lựa chọn khác - nhanh hơn, gọn hơn, và cũng đáng lo hơn: “Bút tiêm giảm cân” mua trên mạng.

Đầy đặn hơn bức chân dung cán bộ cơ sở

Mới đây, phát biểu tại Hội nghị quán triệt và triển khai Nghị quyết Hội nghị Trung ương 2 khóa XIV, trong nhiều nội dung quan trọng, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm nêu vấn đề tiếp tục hoàn thiện và nâng cao hiệu lực, hiệu quả của mô hình chính quyền địa phương 2 cấp.

Họp với dân để tìm bài toán quản lý

Một đô thị hiện đại không đòi hỏi vỉa hè phải “trống trơn” tuyệt đối, nhưng càng không thể dung túng tình trạng lấn chiếm kéo dài, gây mất an toàn và làm biến dạng không gian công cộng. Vấn đề đặt ra là cần một cách tiếp cận quản lý bài bản hơn, dựa trên phân loại, quy hoạch và tổ chức lại việc sử dụng vỉa hè.

Đừng đùa bỡn với đường ray

Mới đây, câu chuyện hai nhân viên gác chắn tàu ở phường Thanh Khê (TP Đà Nẵng) bị hành hung khi đang làm nhiệm vụ, chỉ vì nhắc người đi đường không vượt rào chắn, khiến nhiều người không khỏi bàng hoàng.

Ngẫm tiếp chuyện công trình bỏ không

Cho đến thời nay thì trên địa bàn phường Hà Đông (Hà Nội) vẫn còn nguyên những “cơ ngơi” xuống cấp dần đã đến mức “rệu rã” từ sau thời điểm sáp nhập Hà Nội - Hà Tây cũ gần 20 năm trước. Đó là các công trình, trụ sở làm việc của các cơ quan, đơn vị của địa phương mà trước đó vẫn vận hành bình thường.

Bất an với tiếng “póc... póc...”

Tôi đến thăm người bạn vào một buổi chiều muộn. Căn hộ ở tầng 8 của một khu chung cư khá sang ở Hà Nội - nơi mà, như bạn từng nói, “mua đắt là để đổi lấy sự yên tĩnh”.

Giật mình nút giao nguy hiểm!

Mối nguy tiềm ẩn ở chỗ này còn hơn cả “ngã tư khổ”, một thời vốn được ví cho khu vực Ngã Tư Sở của Hà Nội. Bởi nơi đó trước kia ùn tắc quá lâu, quá dài, còn ở đây, vừa ùn ứ vừa thường trực nguy cơ xảy ra tai nạn nghiêm trọng.

Chúng ta đã ở trên màn hình bao lâu?

Sáng thứ hai hàng tuần, chiếc điện thoại lại gửi bản thống kê quen thuộc: “Tuần trước, thời gian sử dụng trung bình của bạn trên thiết bị này là 5 giờ 36 phút mỗi ngày”. Có tuần thông báo lên 6 giờ 25 phút mỗi ngày. Có tuần vọt lên 7 giờ 16 phút mỗi ngày.

Chống trông xe vô tội vạ

Trước ta nói “đất chật, người đông”, lâu nay thì đúng là đất càng chật thêm mà xe thì cứ nhiều lên phát hãi, kéo theo bao nhiêu bãi đỗ xe tự phát, lấn chiếm không gian chung.

Giữ sức hút của ẩm thực đường phố

Một quán bún riêu trên phố Hàng Lược (Hà Nội) vừa bị đình chỉ hoạt động sau khi thực khách Trung Quốc đăng bài phản ánh tình trạng “mất vệ sinh” tại quán. Chỉ từ vài bức ảnh và dòng bình luận trên mạng xã hội, câu chuyện lan đi rất nhanh, rồi nhanh chóng dẫn tới cuộc kiểm tra của cơ quan chức năng.