Chúng ta đã ở trên màn hình bao lâu?

Sáng thứ hai hàng tuần, chiếc điện thoại lại gửi bản thống kê quen thuộc: “Tuần trước, thời gian sử dụng trung bình của bạn trên thiết bị này là 5 giờ 36 phút mỗi ngày”. Có tuần thông báo lên 6 giờ 25 phút mỗi ngày. Có tuần vọt lên 7 giờ 16 phút mỗi ngày.

Những thông báo ấy thường khiến tôi khựng lại vài giây. Tôi vẫn nghĩ mình chỉ dùng điện thoại khi cần. Nhưng những con số ấy buộc ta phải đối diện với một câu hỏi khác: Chúng ta đã ở trên màn hình bao lâu?

Đời sống hôm nay gần như nằm gọn trong một thiết bị cầm tay. Ở đó có những tin nhắn công việc đến muộn vào buổi tối, những trao đổi dồn dập trong nhóm lớp của con, lời nhắc của gia đình về một bữa cơm hay ngày giỗ sắp tới. Điện thoại trở thành trung tâm điều phối các mối quan hệ. Chỉ cần một cái chạm, mọi thông tin đều hiện ra.

Nhưng bên cạnh phần “cần thiết” ấy là một quỹ thời gian không nhỏ dành cho việc lướt mạng xã hội. Chỉ định xem vài phút, vậy mà trôi qua lúc nào không hay. Những nền tảng mạng xã hội ngày càng tinh vi trong việc nắm bắt thói quen người dùng. Vừa dừng lại lâu hơn ở một video nuôi dạy con, lập tức thêm hàng chục video cùng chủ đề xếp kín màn hình. Chỉ cần lướt qua một tin tức xã hội, những nội dung tương tự nối tiếp nhau không dứt. Thuật toán ghi nhớ ta dừng lại ở đâu, bao lâu, rồi “rót” thêm đúng thứ ấy. Cảm giác cuộn xuống không đáy khiến việc dừng lại trở nên khó khăn hơn ta tưởng.

Nhiều ngày, tổng thời gian sử dụng điện thoại có thể lên tới 5-6 tiếng, thậm chí cao hơn, dù cảm giác chủ quan cho rằng, mình không dùng nhiều. Điều đáng nói là thời gian ấy không chỉ nằm trong một phiên dài, mà bị chia nhỏ thành hàng chục lần mở máy trong ngày. Mỗi thông báo từ tin nhắn, email đến tin tức hay khuyến mãi là một cú chạm nhẹ vào sự chú ý. Ta mở lên để xem một điều cụ thể, rồi bị kéo sang điều khác.

Cùng với đó là hội chứng sợ bỏ lỡ - FOMO (fear of missing out). Sợ chậm một tin nhắn quan trọng của đồng nghiệp. Sợ lỡ một thông báo từ cô giáo. Sợ không kịp nắm bắt một xu hướng đang lan nhanh. Cảm giác ấy khiến nhiều người hình thành thói quen kiểm tra điện thoại liên tục, ngay cả khi không có điều gì thật sự khẩn cấp.

Công nghệ giúp con người liên lạc dễ dàng hơn bao giờ hết: Nhắn tin trở thành phương thức trao đổi chính trong nhiều gia đình, video call giúp thu hẹp khoảng cách địa lý, hình ảnh và biểu tượng cảm xúc thay cho nhiều lời nói trực tiếp.

Thế nhưng nghịch lý cũng từ đó xuất hiện. Các thành viên vẫn ở cạnh nhau, nhưng mỗi người gắn với một màn hình riêng. Trong một bữa cơm, cha mẹ cập nhật tin tức, con cái xem video, ông bà gọi điện cho người quen. Có tiếng thìa chạm bát, có câu hỏi “Hôm nay đi học thế nào con gái?”, nhưng không ai đáp ngay vì còn dở một đoạn nội dung chưa xem xong. Căn phòng đủ sáng, wifi đủ mạnh, chỉ cuộc trò chuyện là yếu dần.

Con người ngày càng phụ thuộc vào điện thoại. Sự lệ thuộc ấy không ồn ào, mà diễn ra âm thầm qua từng cú lướt vô thức. Hệ quả không chỉ là hàng nghìn giờ mỗi năm chìm trong thế giới số, mà còn là cảm giác cô đơn giữa những kết nối dày đặc.

Sáng đầu tuần, khi chiếc điện thoại lại gửi con số mới, có lẽ điều đáng suy nghĩ không chỉ là 5-6 hay 7 tiếng. Mà là trong từng ấy thời gian, bao nhiêu phút thật sự cần thiết và bao nhiêu phút ta đánh đổi bằng những cuộc trò chuyện chưa kịp bắt đầu. Bởi sau tất cả, câu hỏi “chúng ta đã ở trên màn hình bao lâu?” cũng chính là câu hỏi: Chúng ta đã dành bao nhiêu thời gian cho nhau, ngoài màn hình.

Có thể bạn quan tâm

Cùng người dân song hành với đổi mới

Làm tốt việc bồi thường, hỗ trợ tái định cư; xây dựng trước các khu tái định cư và đặc biệt phải bảo đảm đồng bộ, có hạ tầng, có dịch vụ, có điều kiện sinh kế…; bảo đảm quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của người dân. Có như vậy thì mới có thể tạo được sự đồng thuận của người dân…

Thi cử sao cho... khỏe!

Đã không ít lần, trong dư luận có những băn khoăn và góp ý chân tình với việc tổ chức cho học sinh thi tốt nghiệp hoặc thi tuyển lên cấp mới vào dịp hè, đặc biệt vào những thời điểm được coi là cao điểm hoặc kéo dài của thời tiết cực đoan. Rất đáng suy nghĩ về điều này.

Giữ sông lớn như phần tự nhiên của đô thị

Có dịp đến một số dòng sông lớn bên các đô thị trung tâm, cả sông Hương gắn liền với thành phố Huế cổ kính hay sông Sài Gòn của thành phố “đầu tàu” phía nam, và dòng sông Hàn thoáng đãng giữa Đà Nẵng đang tươi mới, hiện đại, một cảm nhận chung là có nhiều nét tự nhiên còn đang được giữ gìn.

Cơ bản đã nhạt màu làng cổ!

Người viết bài này vừa đi qua chuỗi làng cổ từng là điểm ghé chân yên bình, đậm dáng nét truyền thống dọc theo sông Nhuệ. Đó là các thôn làng Mậu Lương, Hữu Hòa, Phú Diễn, Cự Đà… trước thuộc các quận, huyện phía “ngoài”, nay thuộc các phường, xã Kiến Hưng, Phú Lương, Đại Thanh, Bình Minh của Hà Nội.

Giá như có một lời hỏi han

Mấy ngày qua, câu chuyện người đàn ông ốm yếu được con gái thuê xe dịch vụ đưa đến một ngôi chùa ở Hải Phòng rồi lặng lẽ rời đi khiến nhiều người xót xa. Không ít người trách người con bất hiếu, nhẫn tâm bỏ cha giữa lúc tuổi già bệnh tật.

Đừng quên chỉnh trang những việc tưởng là nhỏ!

Nhiều “đại kế hoạch” đang được nghiên cứu triển khai trên địa bàn Hà Nội với ước muốn Thủ đô xanh, sạch, đẹp, văn minh hơn. Nhưng còn rất nhiều tồn đọng tưởng là nhỏ dường như đang có dấu hiệu bị bỏ qua.

“Cửa hẹp” vào lớp 10

Trong bữa cơm trưa nơi công sở, hai người phụ nữ nói chuyện về kỳ thi vào lớp 10. Câu chuyện bắt đầu bằng câu hỏi “Chị đã cho con học thêm ở đâu?”.

Giữ nếp văn minh, mở lối cộng sinh vỉa hè

Việc làm nghiêm giải tỏa vỉa hè, lề đường ở Hà Nội đang cho kết quả thấy rõ. Hè thoáng, lối đi lại thông hơn. Người đi bộ, du khách bớt phải đi xuống đường hay “luồn lách” trên chính mặt hè vốn được dành cho mình.

Khuyến đọc cách nào thời “số hóa”?

Câu chuyện văn hóa đọc được nhắc nhiều hơn qua các diễn đàn, hội sách, tọa đàm. Sau những sự kiện ấy, một câu hỏi được đặt ra: Chúng ta nên khuyến đọc theo cách nào, khi đời sống đọc đã thay đổi rất nhanh?

Giao thông công cộng phải hút khách hơn nữa

Có đi xe bus ở Hà Nội mới thấy bây giờ tình hình chung đã khá hơn trước. Vào bến “to”, khách có vị trí đợi riêng, an toàn. Không gian bến bãi giờ cũng được vệ sinh sạch sẽ hơn, đỡ bụi bặm, mùi mẽ nôn nao, cáu bẩn như ngày trước.

Nghiêm khắc để có “công trường xanh”

Trong nhiều năm dài cách đây chưa lâu, Hà Nội như một đại công trường xây dựng các khu đô thị, các cao ốc, sửa chữa, mở rộng các tuyến đường…, tình trạng ô nhiễm bụi, cát, xi-măng gây ảnh hưởng nặng nề lên nhiều địa bàn.

Không tùy tiện dùng bút tiêm giảm cân

Sau những ngày tiệc tùng, nhiều người giật mình khi bước lên cân. Câu chuyện giảm vài ký lẽ ra rất thông thường: Người thì đi bộ buổi sáng, người cắt bớt tinh bột, người kiên nhẫn với phòng gym. Nhưng dạo này, có thêm một lựa chọn khác - nhanh hơn, gọn hơn, và cũng đáng lo hơn: “Bút tiêm giảm cân” mua trên mạng.

Đầy đặn hơn bức chân dung cán bộ cơ sở

Mới đây, phát biểu tại Hội nghị quán triệt và triển khai Nghị quyết Hội nghị Trung ương 2 khóa XIV, trong nhiều nội dung quan trọng, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm nêu vấn đề tiếp tục hoàn thiện và nâng cao hiệu lực, hiệu quả của mô hình chính quyền địa phương 2 cấp.

Họp với dân để tìm bài toán quản lý

Một đô thị hiện đại không đòi hỏi vỉa hè phải “trống trơn” tuyệt đối, nhưng càng không thể dung túng tình trạng lấn chiếm kéo dài, gây mất an toàn và làm biến dạng không gian công cộng. Vấn đề đặt ra là cần một cách tiếp cận quản lý bài bản hơn, dựa trên phân loại, quy hoạch và tổ chức lại việc sử dụng vỉa hè.

Đừng đùa bỡn với đường ray

Mới đây, câu chuyện hai nhân viên gác chắn tàu ở phường Thanh Khê (TP Đà Nẵng) bị hành hung khi đang làm nhiệm vụ, chỉ vì nhắc người đi đường không vượt rào chắn, khiến nhiều người không khỏi bàng hoàng.

Ngẫm tiếp chuyện công trình bỏ không

Cho đến thời nay thì trên địa bàn phường Hà Đông (Hà Nội) vẫn còn nguyên những “cơ ngơi” xuống cấp dần đã đến mức “rệu rã” từ sau thời điểm sáp nhập Hà Nội - Hà Tây cũ gần 20 năm trước. Đó là các công trình, trụ sở làm việc của các cơ quan, đơn vị của địa phương mà trước đó vẫn vận hành bình thường.

Bất an với tiếng “póc... póc...”

Tôi đến thăm người bạn vào một buổi chiều muộn. Căn hộ ở tầng 8 của một khu chung cư khá sang ở Hà Nội - nơi mà, như bạn từng nói, “mua đắt là để đổi lấy sự yên tĩnh”.

Giật mình nút giao nguy hiểm!

Mối nguy tiềm ẩn ở chỗ này còn hơn cả “ngã tư khổ”, một thời vốn được ví cho khu vực Ngã Tư Sở của Hà Nội. Bởi nơi đó trước kia ùn tắc quá lâu, quá dài, còn ở đây, vừa ùn ứ vừa thường trực nguy cơ xảy ra tai nạn nghiêm trọng.

Chống trông xe vô tội vạ

Trước ta nói “đất chật, người đông”, lâu nay thì đúng là đất càng chật thêm mà xe thì cứ nhiều lên phát hãi, kéo theo bao nhiêu bãi đỗ xe tự phát, lấn chiếm không gian chung.

Giữ sức hút của ẩm thực đường phố

Một quán bún riêu trên phố Hàng Lược (Hà Nội) vừa bị đình chỉ hoạt động sau khi thực khách Trung Quốc đăng bài phản ánh tình trạng “mất vệ sinh” tại quán. Chỉ từ vài bức ảnh và dòng bình luận trên mạng xã hội, câu chuyện lan đi rất nhanh, rồi nhanh chóng dẫn tới cuộc kiểm tra của cơ quan chức năng.

Không để bát nháo vì tiêu cực karaoke

Trên địa bàn Hà Nội, các đợt cơ quan chức năng về phòng cháy chữa cháy, an ninh trật tự xã hội ra quân làm mạnh tay từng tác động đáng kể đến những tiêu cực do hoạt động karaoke chưa đủ điều kiện, hoặc “núp bóng” karaoke gây ra.