Chúng ta đã ở trên màn hình bao lâu?

Sáng thứ hai hàng tuần, chiếc điện thoại lại gửi bản thống kê quen thuộc: “Tuần trước, thời gian sử dụng trung bình của bạn trên thiết bị này là 5 giờ 36 phút mỗi ngày”. Có tuần thông báo lên 6 giờ 25 phút mỗi ngày. Có tuần vọt lên 7 giờ 16 phút mỗi ngày.

Những thông báo ấy thường khiến tôi khựng lại vài giây. Tôi vẫn nghĩ mình chỉ dùng điện thoại khi cần. Nhưng những con số ấy buộc ta phải đối diện với một câu hỏi khác: Chúng ta đã ở trên màn hình bao lâu?

Đời sống hôm nay gần như nằm gọn trong một thiết bị cầm tay. Ở đó có những tin nhắn công việc đến muộn vào buổi tối, những trao đổi dồn dập trong nhóm lớp của con, lời nhắc của gia đình về một bữa cơm hay ngày giỗ sắp tới. Điện thoại trở thành trung tâm điều phối các mối quan hệ. Chỉ cần một cái chạm, mọi thông tin đều hiện ra.

Nhưng bên cạnh phần “cần thiết” ấy là một quỹ thời gian không nhỏ dành cho việc lướt mạng xã hội. Chỉ định xem vài phút, vậy mà trôi qua lúc nào không hay. Những nền tảng mạng xã hội ngày càng tinh vi trong việc nắm bắt thói quen người dùng. Vừa dừng lại lâu hơn ở một video nuôi dạy con, lập tức thêm hàng chục video cùng chủ đề xếp kín màn hình. Chỉ cần lướt qua một tin tức xã hội, những nội dung tương tự nối tiếp nhau không dứt. Thuật toán ghi nhớ ta dừng lại ở đâu, bao lâu, rồi “rót” thêm đúng thứ ấy. Cảm giác cuộn xuống không đáy khiến việc dừng lại trở nên khó khăn hơn ta tưởng.

Nhiều ngày, tổng thời gian sử dụng điện thoại có thể lên tới 5-6 tiếng, thậm chí cao hơn, dù cảm giác chủ quan cho rằng, mình không dùng nhiều. Điều đáng nói là thời gian ấy không chỉ nằm trong một phiên dài, mà bị chia nhỏ thành hàng chục lần mở máy trong ngày. Mỗi thông báo từ tin nhắn, email đến tin tức hay khuyến mãi là một cú chạm nhẹ vào sự chú ý. Ta mở lên để xem một điều cụ thể, rồi bị kéo sang điều khác.

Cùng với đó là hội chứng sợ bỏ lỡ - FOMO (fear of missing out). Sợ chậm một tin nhắn quan trọng của đồng nghiệp. Sợ lỡ một thông báo từ cô giáo. Sợ không kịp nắm bắt một xu hướng đang lan nhanh. Cảm giác ấy khiến nhiều người hình thành thói quen kiểm tra điện thoại liên tục, ngay cả khi không có điều gì thật sự khẩn cấp.

Công nghệ giúp con người liên lạc dễ dàng hơn bao giờ hết: Nhắn tin trở thành phương thức trao đổi chính trong nhiều gia đình, video call giúp thu hẹp khoảng cách địa lý, hình ảnh và biểu tượng cảm xúc thay cho nhiều lời nói trực tiếp.

Thế nhưng nghịch lý cũng từ đó xuất hiện. Các thành viên vẫn ở cạnh nhau, nhưng mỗi người gắn với một màn hình riêng. Trong một bữa cơm, cha mẹ cập nhật tin tức, con cái xem video, ông bà gọi điện cho người quen. Có tiếng thìa chạm bát, có câu hỏi “Hôm nay đi học thế nào con gái?”, nhưng không ai đáp ngay vì còn dở một đoạn nội dung chưa xem xong. Căn phòng đủ sáng, wifi đủ mạnh, chỉ cuộc trò chuyện là yếu dần.

Con người ngày càng phụ thuộc vào điện thoại. Sự lệ thuộc ấy không ồn ào, mà diễn ra âm thầm qua từng cú lướt vô thức. Hệ quả không chỉ là hàng nghìn giờ mỗi năm chìm trong thế giới số, mà còn là cảm giác cô đơn giữa những kết nối dày đặc.

Sáng đầu tuần, khi chiếc điện thoại lại gửi con số mới, có lẽ điều đáng suy nghĩ không chỉ là 5-6 hay 7 tiếng. Mà là trong từng ấy thời gian, bao nhiêu phút thật sự cần thiết và bao nhiêu phút ta đánh đổi bằng những cuộc trò chuyện chưa kịp bắt đầu. Bởi sau tất cả, câu hỏi “chúng ta đã ở trên màn hình bao lâu?” cũng chính là câu hỏi: Chúng ta đã dành bao nhiêu thời gian cho nhau, ngoài màn hình.

Có thể bạn quan tâm

Nghĩ gì khi trẻ tin vào búp bê Kumanthong?

Câu chuyện các cháu học sinh mua búp bê Kumanthong về chơi, coi nó như một thế lực siêu nhiên có quyền năng thần bí để "chăm sóc", đặt niềm tin quá mức vào đó không còn là điều hiếm gặp. Tin vào những lời quảng cáo trên mạng rồi gán cho búp bê những ý nghĩa tâm linh như có thể giao tiếp, mang lại may mắn cho người sở hữu là hiện tượng đang xuất hiện ở không ít trẻ mới lớn.

Đối phó mạng lưới sông bẩn

Một số dòng sông trên địa bàn Thủ đô đang được chú ý hơn khi công bố những dự định lớn về xử lý ô nhiễm, chỉnh trang cảnh quan, trường hợp mới nhất là sông Nhuệ, con sông vốn đã nhiễm bẩn từ lâu.

Không để lãng đi chuyện căn hộ cũ

Vào nhiều khu căn hộ cũ ở Hà Nội bây giờ, cả trong trung tâm nội đô và nhiều địa bàn bên ngoài tính theo các đường vành đai, càng thấy lo về mức độ xuống cấp, chắc đã phải dùng đến chữ “trầm trọng”, “tiềm ẩn nguy cơ rồi”.

“Thuận thiên” để bền vững

Bão đầu mùa sớm gây tác động lên một số địa bàn khu vực ven biển, miền núi và sâu trong đất liền, có hiện tượng sạt lở, nước suối dâng cao, chảy xiết, nước sông lớn dâng lên... Nhìn lại, một số trận mưa trong và sau đợt nắng gắt vừa qua, cũng đã gây ngập ở một số địa bàn gồm cả vùng cao và đô thị dưới đồng bằng… Đây là những tín hiệu cảnh báo đầu tiên phát đi từ mùa mưa bão 2026, sau nhiều năm thiên tai diễn biến bất thường.

Trong cực đoan lại ước cân bằng

Thời tiết cực đoan không thể khiến người ta thôi quan tâm đến những đề tài quen thuộc. Đó là làm sao cho đỡ nhọc hơn trong nắng gay gắt, không khí oi bức liên tục, kéo dài. Đặc biệt là khi các hoạt động không thể dừng được lại xúc tác thêm vào sự gay gắt ấy. Đó là việc xây dựng, giải phóng mặt bằng gây bụi bặm. Là việc làm cầu đường phải chặt mất nhiều cây bóng mát. Là nóng thế chứ nóng nữa thì xe cộ vẫn phải lao ra đường mưu sinh với bao nhiêu là khói thải…

Sao cho tái định cư đến nơi đến chốn

Những ngày này, khu tái định cư tại xã Thư Lâm (Hà Nội) dành cho người dân phường Hồng Hà (Hà Nội) chịu ảnh hưởng từ dự án xây dựng cầu Trần Hưng Đạo, cầu Tứ Liên được chú ý nhiều hơn. Bên các lô đất đã chia cùng phần vỉa hè và các đoạn đường nhựa nội khu đã làm xong, có một, hai ngôi nhà đang xây dựng.

Đi tìm... sạp báo

Người đàn ông ngoài 70 tuổi dựng xe trước số 30 phố Quang Trung (Hà Nội) rồi hỏi mua mấy tờ báo số cuối tuần có đăng bài viết về mình để đọc và tặng bạn bè. Trên bức tường phía trước quán nước treo dăm tờ báo khổ lớn, dưới mặt bàn là mấy cuốn tạp chí đặt cạnh ấm trà và những chiếc ghế nhựa dành cho khách.

Cùng người dân song hành với đổi mới

Làm tốt việc bồi thường, hỗ trợ tái định cư; xây dựng trước các khu tái định cư và đặc biệt phải bảo đảm đồng bộ, có hạ tầng, có dịch vụ, có điều kiện sinh kế…; bảo đảm quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của người dân. Có như vậy thì mới có thể tạo được sự đồng thuận của người dân…

Thi cử sao cho... khỏe!

Đã không ít lần, trong dư luận có những băn khoăn và góp ý chân tình với việc tổ chức cho học sinh thi tốt nghiệp hoặc thi tuyển lên cấp mới vào dịp hè, đặc biệt vào những thời điểm được coi là cao điểm hoặc kéo dài của thời tiết cực đoan. Rất đáng suy nghĩ về điều này.

Giữ sông lớn như phần tự nhiên của đô thị

Có dịp đến một số dòng sông lớn bên các đô thị trung tâm, cả sông Hương gắn liền với thành phố Huế cổ kính hay sông Sài Gòn của thành phố “đầu tàu” phía nam, và dòng sông Hàn thoáng đãng giữa Đà Nẵng đang tươi mới, hiện đại, một cảm nhận chung là có nhiều nét tự nhiên còn đang được giữ gìn.

Cơ bản đã nhạt màu làng cổ!

Người viết bài này vừa đi qua chuỗi làng cổ từng là điểm ghé chân yên bình, đậm dáng nét truyền thống dọc theo sông Nhuệ. Đó là các thôn làng Mậu Lương, Hữu Hòa, Phú Diễn, Cự Đà… trước thuộc các quận, huyện phía “ngoài”, nay thuộc các phường, xã Kiến Hưng, Phú Lương, Đại Thanh, Bình Minh của Hà Nội.

Giá như có một lời hỏi han

Mấy ngày qua, câu chuyện người đàn ông ốm yếu được con gái thuê xe dịch vụ đưa đến một ngôi chùa ở Hải Phòng rồi lặng lẽ rời đi khiến nhiều người xót xa. Không ít người trách người con bất hiếu, nhẫn tâm bỏ cha giữa lúc tuổi già bệnh tật.

Đừng quên chỉnh trang những việc tưởng là nhỏ!

Nhiều “đại kế hoạch” đang được nghiên cứu triển khai trên địa bàn Hà Nội với ước muốn Thủ đô xanh, sạch, đẹp, văn minh hơn. Nhưng còn rất nhiều tồn đọng tưởng là nhỏ dường như đang có dấu hiệu bị bỏ qua.

“Cửa hẹp” vào lớp 10

Trong bữa cơm trưa nơi công sở, hai người phụ nữ nói chuyện về kỳ thi vào lớp 10. Câu chuyện bắt đầu bằng câu hỏi “Chị đã cho con học thêm ở đâu?”.

Giữ nếp văn minh, mở lối cộng sinh vỉa hè

Việc làm nghiêm giải tỏa vỉa hè, lề đường ở Hà Nội đang cho kết quả thấy rõ. Hè thoáng, lối đi lại thông hơn. Người đi bộ, du khách bớt phải đi xuống đường hay “luồn lách” trên chính mặt hè vốn được dành cho mình.

Khuyến đọc cách nào thời “số hóa”?

Câu chuyện văn hóa đọc được nhắc nhiều hơn qua các diễn đàn, hội sách, tọa đàm. Sau những sự kiện ấy, một câu hỏi được đặt ra: Chúng ta nên khuyến đọc theo cách nào, khi đời sống đọc đã thay đổi rất nhanh?

Giao thông công cộng phải hút khách hơn nữa

Có đi xe bus ở Hà Nội mới thấy bây giờ tình hình chung đã khá hơn trước. Vào bến “to”, khách có vị trí đợi riêng, an toàn. Không gian bến bãi giờ cũng được vệ sinh sạch sẽ hơn, đỡ bụi bặm, mùi mẽ nôn nao, cáu bẩn như ngày trước.

Nghiêm khắc để có “công trường xanh”

Trong nhiều năm dài cách đây chưa lâu, Hà Nội như một đại công trường xây dựng các khu đô thị, các cao ốc, sửa chữa, mở rộng các tuyến đường…, tình trạng ô nhiễm bụi, cát, xi-măng gây ảnh hưởng nặng nề lên nhiều địa bàn.

Không tùy tiện dùng bút tiêm giảm cân

Sau những ngày tiệc tùng, nhiều người giật mình khi bước lên cân. Câu chuyện giảm vài ký lẽ ra rất thông thường: Người thì đi bộ buổi sáng, người cắt bớt tinh bột, người kiên nhẫn với phòng gym. Nhưng dạo này, có thêm một lựa chọn khác - nhanh hơn, gọn hơn, và cũng đáng lo hơn: “Bút tiêm giảm cân” mua trên mạng.