Đừng để làm màu lấn át kỷ niệm

Mùa chia tay, bên cạnh những giọt nước mắt lưu luyến tuổi học trò, giờ đây người ta lại nhắc nhiều đến những hóa đơn dịch vụ “ảnh ọt” dài dằng dặc. Chụp ảnh kỷ yếu để lưu giữ kỷ niệm là nhu cầu chính đáng, nhưng khi nó biến tướng thành cuộc đua “đốt tiền” và những màn dàn dựng phản cảm, thì đó lại là một câu chuyện đáng buồn.

Lướt các nền tảng mạng xã hội những ngày qua, không khó để bắt gặp những bộ ảnh kỷ yếu được đầu tư công phu như những dự án điện ảnh hay tạp chí thời trang. Từ phong cách cổ phục, dạ tiệc đến những ý tưởng… kỳ quái, tất cả được dàn dựng cầu kỳ từ khâu trang điểm, trang trí lớp học đến thuê thợ vẽ, thợ chụp chuyên nghiệp. Để có được một buổi chụp kéo dài từ sáng đến tối, mỗi học sinh đôi khi phải đóng tiền triệu, con số không hề nhỏ đối với túi tiền của học trò và những gia đình lao động.

Làm nghề cầm máy, tôi từng không ít lần chạnh lòng khi nghe những câu chuyện phía sau ống kính. Có người anh trong xóm tìm đến tôi hỏi giá chụp cho một nhóm 5 bạn cùng lớp, tôi cười bảo kỷ niệm mấy anh em thì chỉ khoảng 1 triệu đồng là đủ đẹp. Anh thở dài bảo “đám nhỏ trong lớp lại vừa thuê thợ từ Hà Nội lên tận Cao Bằng với chi phí 7 triệu đồng, chưa tính tiền xe cộ đi lại”. Một con số quá lãng phí và thật sự không cần thiết với nhu cầu của học sinh vùng cao.

Đáng nói hơn, trong một tập thể lớp không phải ai cũng có điều kiện kinh tế như nhau. Để “đẹp mặt” với bạn bè, để thể hiện sự đoàn kết, nhiều bạn dù hoàn cảnh khó khăn vẫn phải bấm bụng xin tiền cha mẹ để theo kịp gói chụp của lớp. Kỷ niệm đâu chưa thấy, chỉ thấy sự miễn cưỡng và gánh nặng cơm áo hiện rõ trên gương mặt phụ huynh.

Sự tốn kém chưa phải là tất cả. Điều đáng ngại hơn là sự lệch lạc trong tư duy thẩm mỹ và văn hóa của một bộ phận thợ ảnh lẫn học sinh. Cách đây không lâu, dư luận từng xôn xao về bộ ảnh học sinh mặc trang phục thuê mướn có in dòng chữ “Thanh xuân Trung Hoa” một sự thiếu hiểu biết đến ngô nghê về văn hóa. Rồi cả những kiểu tạo dáng “sáng tạo” quá đà, nhố nhăng, làm mất đi vẻ trong sáng của lứa tuổi học đường. Thậm chí, trào lưu này còn lan xuống tận lứa tuổi mầm non, tiểu học, khi những đứa trẻ còn chưa kịp hiểu “kỷ yếu” là gì đã bị cuốn vào vòng xoáy của phấn son, váy áo và những buổi làm mẫu mệt nhoài dưới nắng nóng.

Ảnh kỷ yếu vốn dĩ là cuốn nhật ký bằng hình ảnh, lưu giữ tình thầy trò, tình bạn dưới mái trường. Giá trị của nó nằm ở những nụ cười hồn nhiên, ở những góc sân trường quen thuộc, chứ không nằm ở mức giá của gói dịch vụ hay sự cầu kỳ của phục trang. Thiết nghĩ, thay vì mải mê chạy theo những giá trị ảo trên mạng xã hội, các em học sinh và cả phụ huynh cần cái nhìn thiết thực hơn. Đừng để những tấm ảnh rực rỡ trở thành gánh nặng kinh tế và đừng để sự phô trương lấn át đi những cảm xúc chân thành nhất của mùa chia tay. Hãy trả kỷ yếu về đúng với kỷ niệm nơi cất giữ thanh xuân, chứ không phải một sàn diễn của sự lãng phí.

Có thể bạn quan tâm

Nguy cơ mất những không gian làng giàu giá trị

Suy ngẫm này xuất hiện khi chúng tôi đi qua nhiều làng quê hoặc vẫn là “làng nguyên” ở nông thôn hoặc đã “phường hóa” những năm qua nhưng trong tâm thức, tình cảm người dân sở tại vẫn coi đó là làng. Thí dụ như làng cốm Vòng, làng hoa Tây Tựu… trong phố Hà Nội. Với cả hai “kiểu” địa bàn cơ sở này, tình trạng thu hẹp, suy giảm và nguy cơ mất mát các không gian giàu giá trị về nhiều mặt đã hiện hữu.

Bàn ghế sao không “lớn” cùng học sinh?

Nhiều phụ huynh vừa đi họp cho con năm nay lên lớp trên, được biết tin: Năm học này, dù trường đã sáp nhập, các con vẫn được học tại phòng học cũ. Phòng học này với các vật dụng từ điều hòa, bàn ghế, tivi… đã gắn bó với nhiều em từ hồi lớp 1. Tin vui như cô giáo nói, nhưng ngẫm lại thấy hơi băn khoăn: Bốn năm trôi qua, bàn ghế cũ đi, có cái sứt góc, có cái phải gia cố, nhưng kích thước vẫn vậy, trong khi những đứa trẻ ngồi trên đó đang ở “tuổi ăn tuổi lớn”.

Khi người giám sát trở thành người vi phạm

Có một nghịch lý đáng suy ngẫm trong công tác quản lý nhà nước: Người được giao nhiệm vụ kiểm tra, giám sát, bảo đảm sự tuân thủ pháp luật đôi khi lại trở thành người vi phạm chính những quy định mà mình có trách nhiệm bảo vệ. Khi đó, điều bị tổn thương không chỉ là kỷ cương mà còn là niềm tin của xã hội.

Đừng đợi đến già mới lên kế hoạch

Buổi sáng, quán cà-phê đầu ngõ đông khách hơn thường lệ. Hai người đàn ông trung niên vừa nhấp cà-phê vừa đọc tin tức trên điện thoại. Một người bật cười, chìa màn hình sang bạn:

Nguy hiểm cận kề đường sắt!

Phố Phùng Hưng (Hà Nội) vào tối, một lúc nào đó bỗng đông lạ thường! Đó là khi tàu hỏa chạy qua tuyến đường sắt dọc theo đường phố. Hàng loạt quán cà-phê nối dọc bên đường sắt đông chật khách ghi hình, chụp ảnh. Đối diện các cửa hàng, cả loạt ghế nhựa cũng được bày dựa vào lan can đường sắt, rất sát khi tàu chạy qua.

Khi sách đi tìm người đọc

Thị trường sách đã thay đổi rất nhanh. Chỉ với vài cú chạm trên điện thoại, người đọc có thể đặt mua gần như bất cứ cuốn sách nào. Mạng xã hội, sàn thương mại điện tử, các phiên livestream tạo ra một thói quen mua sắm mới. Không ít hiệu sách truyền thống phải đóng cửa. Ngay cả những không gian từng được xem là điểm hẹn của người yêu sách như đường sách hay phố sách cũng đứng trước áp lực phải đổi mới để giữ chân độc giả.

Nghĩ gì khi trẻ tin vào búp bê Kumanthong?

Câu chuyện các cháu học sinh mua búp bê Kumanthong về chơi, coi nó như một thế lực siêu nhiên có quyền năng thần bí để "chăm sóc", đặt niềm tin quá mức vào đó không còn là điều hiếm gặp. Tin vào những lời quảng cáo trên mạng rồi gán cho búp bê những ý nghĩa tâm linh như có thể giao tiếp, mang lại may mắn cho người sở hữu là hiện tượng đang xuất hiện ở không ít trẻ mới lớn.

Đối phó mạng lưới sông bẩn

Một số dòng sông trên địa bàn Thủ đô đang được chú ý hơn khi công bố những dự định lớn về xử lý ô nhiễm, chỉnh trang cảnh quan, trường hợp mới nhất là sông Nhuệ, con sông vốn đã nhiễm bẩn từ lâu.

Không để lãng đi chuyện căn hộ cũ

Vào nhiều khu căn hộ cũ ở Hà Nội bây giờ, cả trong trung tâm nội đô và nhiều địa bàn bên ngoài tính theo các đường vành đai, càng thấy lo về mức độ xuống cấp, chắc đã phải dùng đến chữ “trầm trọng”, “tiềm ẩn nguy cơ rồi”.

“Thuận thiên” để bền vững

Bão đầu mùa sớm gây tác động lên một số địa bàn khu vực ven biển, miền núi và sâu trong đất liền, có hiện tượng sạt lở, nước suối dâng cao, chảy xiết, nước sông lớn dâng lên... Nhìn lại, một số trận mưa trong và sau đợt nắng gắt vừa qua, cũng đã gây ngập ở một số địa bàn gồm cả vùng cao và đô thị dưới đồng bằng… Đây là những tín hiệu cảnh báo đầu tiên phát đi từ mùa mưa bão 2026, sau nhiều năm thiên tai diễn biến bất thường.

Trong cực đoan lại ước cân bằng

Thời tiết cực đoan không thể khiến người ta thôi quan tâm đến những đề tài quen thuộc. Đó là làm sao cho đỡ nhọc hơn trong nắng gay gắt, không khí oi bức liên tục, kéo dài. Đặc biệt là khi các hoạt động không thể dừng được lại xúc tác thêm vào sự gay gắt ấy. Đó là việc xây dựng, giải phóng mặt bằng gây bụi bặm. Là việc làm cầu đường phải chặt mất nhiều cây bóng mát. Là nóng thế chứ nóng nữa thì xe cộ vẫn phải lao ra đường mưu sinh với bao nhiêu là khói thải…

Sao cho tái định cư đến nơi đến chốn

Những ngày này, khu tái định cư tại xã Thư Lâm (Hà Nội) dành cho người dân phường Hồng Hà (Hà Nội) chịu ảnh hưởng từ dự án xây dựng cầu Trần Hưng Đạo, cầu Tứ Liên được chú ý nhiều hơn. Bên các lô đất đã chia cùng phần vỉa hè và các đoạn đường nhựa nội khu đã làm xong, có một, hai ngôi nhà đang xây dựng.

Đi tìm... sạp báo

Người đàn ông ngoài 70 tuổi dựng xe trước số 30 phố Quang Trung (Hà Nội) rồi hỏi mua mấy tờ báo số cuối tuần có đăng bài viết về mình để đọc và tặng bạn bè. Trên bức tường phía trước quán nước treo dăm tờ báo khổ lớn, dưới mặt bàn là mấy cuốn tạp chí đặt cạnh ấm trà và những chiếc ghế nhựa dành cho khách.

Cùng người dân song hành với đổi mới

Làm tốt việc bồi thường, hỗ trợ tái định cư; xây dựng trước các khu tái định cư và đặc biệt phải bảo đảm đồng bộ, có hạ tầng, có dịch vụ, có điều kiện sinh kế…; bảo đảm quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của người dân. Có như vậy thì mới có thể tạo được sự đồng thuận của người dân…

Thi cử sao cho... khỏe!

Đã không ít lần, trong dư luận có những băn khoăn và góp ý chân tình với việc tổ chức cho học sinh thi tốt nghiệp hoặc thi tuyển lên cấp mới vào dịp hè, đặc biệt vào những thời điểm được coi là cao điểm hoặc kéo dài của thời tiết cực đoan. Rất đáng suy nghĩ về điều này.