Bất an với tiếng “póc... póc...”

Tôi đến thăm người bạn vào một buổi chiều muộn. Căn hộ ở tầng 8 của một khu chung cư khá sang ở Hà Nội - nơi mà, như bạn từng nói, “mua đắt là để đổi lấy sự yên tĩnh”.

Thang máy mở ra một hành lang sạch sẽ, ánh đèn ấm. Tất cả những thứ dễ nhìn đều gợi một đời sống đã được chăm chút.

Nhưng khi vừa ngồi xuống ghế, tôi nghe thấy tiếng “póc… póc… póc…” cứ liên tục lặp lại. Ban đầu tưởng đâu đó có ai đang đóng đồ, hoặc trẻ con nghịch bóng trong phòng ngủ. Nhưng âm thanh không dứt. Nó lặp lại, như một chiếc kim gõ đều lên một mặt phẳng vô hình.

Bạn tôi cười: “Phía dưới có sân pickleball mới mở”.

Tôi nhìn ra cửa sổ. Phía dưới là mấy sân chơi pickleball. Người đứng, người chạy, tiếng hò reo thỉnh thoảng xen vào. Nhưng đều đặn nhất vẫn là những tiếng “póc… póc…”, bật lên từ những cú đánh.

“Lúc đầu cũng thấy vui vì phong trào chơi thể thao. Nhưng rồi…”. Bạn tôi bỏ lửng câu nói. Ngoài kia, tiếng “póc…” lại lặp đi lặp lại.

Tôi ở lại ăn cơm. Đến lúc tối xuống, khi những căn hộ tất cả đều đã sáng đèn, âm thanh ấy dường như rõ hơn. Có lẽ vì chung quanh yên đi, nên nó nổi lên. Hoặc cũng có thể vì người chơi đông hơn. Những cú đánh nhanh, dồn dập, rồi lại ngắt quãng, rồi lại tiếp tục. Không thành nhịp, nhưng đủ lặp lại để người ta không thể làm quen.

Bạn tôi kể, có hôm 5 giờ sáng đã nghe thấy. Có hôm 1-2 giờ đêm vẫn còn có người chơi pickleball. “Đi làm cả ngày, về chỉ mong yên một chút. Nhưng nhiều lúc ngồi trong phòng, đóng hết cửa rồi, vẫn nghe thấy tiếng póc… póc… như ở ngay trong đầu”.

Tôi hỏi: “Không kiến nghị lên ban quản lý chung cư à?”. Bạn gật đầu: “Có chứ. Nhưng cũng khó. Người ta kinh doanh, có giấy phép. Mà người chơi thì họ cũng đâu có lỗi”.

Bạn tôi nói thêm: “Ở tầng trên có nhà đang tính chuyển đi. Không phải vì căn hộ có vấn đề gì, mà vì không chịu nổi âm thanh này”.

Một tiếng thở dài rất nhẹ, nhưng ẩn dưới là một sự bất lực.

Chúng tôi ra ban-công đứng một lúc. Thành phố nhìn từ trên cao vẫn đẹp, ánh đèn trải ra như một tấm bản đồ sống động. Nhưng xen vào đó, vẫn là âm thanh quen thuộc: “póc… póc…”.

Tôi chợt nhớ, đâu đó vẫn có những quy định về tiếng ồn trong khu dân cư, những con số cụ thể cho ban ngày, ban đêm. Nhưng những con số ấy, khi đứng trước thứ âm thanh lặp lại không ngừng này, dường như trở nên mơ hồ. Người ta có thể đo được độ lớn của âm thanh, nhưng khó đo được mức độ mà nó len vào đời sống, từng ngày.

Tôi nghĩ đến những tiện ích mà người ta thường quảng cáo khi bán nhà: Hồ bơi, phòng gym, sân thể thao. Tất cả đều là những thứ cộng thêm. Nhưng ít ai nói rằng, mỗi tiện ích, nếu đặt sai chỗ, cũng có thể trở thành một sự xâm lấn.

Bạn tôi bảo, gần đây có lúc đi làm về muộn, đứng dưới sảnh, bỗng thấy… ngại lên nhà. Không phải vì mệt, mà vì biết trước trên kia đang có thứ âm thanh chờ mình.

Có những bất an không đến từ những điều to tát. Chỉ là một âm thanh lặp lại ngày này sang ngày khác, một nhịp điệu không thuộc về mình nhưng lại buộc phải nghe mỗi ngày. Và rồi, nó khiến người ta không còn thấy an yên khi một nơi để sống cũng bị làm phiền.

Có thể bạn quan tâm

Trong cực đoan lại ước cân bằng

Thời tiết cực đoan không thể khiến người ta thôi quan tâm đến những đề tài quen thuộc. Đó là làm sao cho đỡ nhọc hơn trong nắng gay gắt, không khí oi bức liên tục, kéo dài. Đặc biệt là khi các hoạt động không thể dừng được lại xúc tác thêm vào sự gay gắt ấy. Đó là việc xây dựng, giải phóng mặt bằng gây bụi bặm. Là việc làm cầu đường phải chặt mất nhiều cây bóng mát. Là nóng thế chứ nóng nữa thì xe cộ vẫn phải lao ra đường mưu sinh với bao nhiêu là khói thải…

Sao cho tái định cư đến nơi đến chốn

Những ngày này, khu tái định cư tại xã Thư Lâm (Hà Nội) dành cho người dân phường Hồng Hà (Hà Nội) chịu ảnh hưởng từ dự án xây dựng cầu Trần Hưng Đạo, cầu Tứ Liên được chú ý nhiều hơn. Bên các lô đất đã chia cùng phần vỉa hè và các đoạn đường nhựa nội khu đã làm xong, có một, hai ngôi nhà đang xây dựng.

Đi tìm... sạp báo

Người đàn ông ngoài 70 tuổi dựng xe trước số 30 phố Quang Trung (Hà Nội) rồi hỏi mua mấy tờ báo số cuối tuần có đăng bài viết về mình để đọc và tặng bạn bè. Trên bức tường phía trước quán nước treo dăm tờ báo khổ lớn, dưới mặt bàn là mấy cuốn tạp chí đặt cạnh ấm trà và những chiếc ghế nhựa dành cho khách.

Cùng người dân song hành với đổi mới

Làm tốt việc bồi thường, hỗ trợ tái định cư; xây dựng trước các khu tái định cư và đặc biệt phải bảo đảm đồng bộ, có hạ tầng, có dịch vụ, có điều kiện sinh kế…; bảo đảm quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của người dân. Có như vậy thì mới có thể tạo được sự đồng thuận của người dân…

Thi cử sao cho... khỏe!

Đã không ít lần, trong dư luận có những băn khoăn và góp ý chân tình với việc tổ chức cho học sinh thi tốt nghiệp hoặc thi tuyển lên cấp mới vào dịp hè, đặc biệt vào những thời điểm được coi là cao điểm hoặc kéo dài của thời tiết cực đoan. Rất đáng suy nghĩ về điều này.

Giữ sông lớn như phần tự nhiên của đô thị

Có dịp đến một số dòng sông lớn bên các đô thị trung tâm, cả sông Hương gắn liền với thành phố Huế cổ kính hay sông Sài Gòn của thành phố “đầu tàu” phía nam, và dòng sông Hàn thoáng đãng giữa Đà Nẵng đang tươi mới, hiện đại, một cảm nhận chung là có nhiều nét tự nhiên còn đang được giữ gìn.

Cơ bản đã nhạt màu làng cổ!

Người viết bài này vừa đi qua chuỗi làng cổ từng là điểm ghé chân yên bình, đậm dáng nét truyền thống dọc theo sông Nhuệ. Đó là các thôn làng Mậu Lương, Hữu Hòa, Phú Diễn, Cự Đà… trước thuộc các quận, huyện phía “ngoài”, nay thuộc các phường, xã Kiến Hưng, Phú Lương, Đại Thanh, Bình Minh của Hà Nội.

Giá như có một lời hỏi han

Mấy ngày qua, câu chuyện người đàn ông ốm yếu được con gái thuê xe dịch vụ đưa đến một ngôi chùa ở Hải Phòng rồi lặng lẽ rời đi khiến nhiều người xót xa. Không ít người trách người con bất hiếu, nhẫn tâm bỏ cha giữa lúc tuổi già bệnh tật.

Đừng quên chỉnh trang những việc tưởng là nhỏ!

Nhiều “đại kế hoạch” đang được nghiên cứu triển khai trên địa bàn Hà Nội với ước muốn Thủ đô xanh, sạch, đẹp, văn minh hơn. Nhưng còn rất nhiều tồn đọng tưởng là nhỏ dường như đang có dấu hiệu bị bỏ qua.

“Cửa hẹp” vào lớp 10

Trong bữa cơm trưa nơi công sở, hai người phụ nữ nói chuyện về kỳ thi vào lớp 10. Câu chuyện bắt đầu bằng câu hỏi “Chị đã cho con học thêm ở đâu?”.

Giữ nếp văn minh, mở lối cộng sinh vỉa hè

Việc làm nghiêm giải tỏa vỉa hè, lề đường ở Hà Nội đang cho kết quả thấy rõ. Hè thoáng, lối đi lại thông hơn. Người đi bộ, du khách bớt phải đi xuống đường hay “luồn lách” trên chính mặt hè vốn được dành cho mình.

Khuyến đọc cách nào thời “số hóa”?

Câu chuyện văn hóa đọc được nhắc nhiều hơn qua các diễn đàn, hội sách, tọa đàm. Sau những sự kiện ấy, một câu hỏi được đặt ra: Chúng ta nên khuyến đọc theo cách nào, khi đời sống đọc đã thay đổi rất nhanh?

Giao thông công cộng phải hút khách hơn nữa

Có đi xe bus ở Hà Nội mới thấy bây giờ tình hình chung đã khá hơn trước. Vào bến “to”, khách có vị trí đợi riêng, an toàn. Không gian bến bãi giờ cũng được vệ sinh sạch sẽ hơn, đỡ bụi bặm, mùi mẽ nôn nao, cáu bẩn như ngày trước.

Nghiêm khắc để có “công trường xanh”

Trong nhiều năm dài cách đây chưa lâu, Hà Nội như một đại công trường xây dựng các khu đô thị, các cao ốc, sửa chữa, mở rộng các tuyến đường…, tình trạng ô nhiễm bụi, cát, xi-măng gây ảnh hưởng nặng nề lên nhiều địa bàn.

Không tùy tiện dùng bút tiêm giảm cân

Sau những ngày tiệc tùng, nhiều người giật mình khi bước lên cân. Câu chuyện giảm vài ký lẽ ra rất thông thường: Người thì đi bộ buổi sáng, người cắt bớt tinh bột, người kiên nhẫn với phòng gym. Nhưng dạo này, có thêm một lựa chọn khác - nhanh hơn, gọn hơn, và cũng đáng lo hơn: “Bút tiêm giảm cân” mua trên mạng.

Đầy đặn hơn bức chân dung cán bộ cơ sở

Mới đây, phát biểu tại Hội nghị quán triệt và triển khai Nghị quyết Hội nghị Trung ương 2 khóa XIV, trong nhiều nội dung quan trọng, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm nêu vấn đề tiếp tục hoàn thiện và nâng cao hiệu lực, hiệu quả của mô hình chính quyền địa phương 2 cấp.

Họp với dân để tìm bài toán quản lý

Một đô thị hiện đại không đòi hỏi vỉa hè phải “trống trơn” tuyệt đối, nhưng càng không thể dung túng tình trạng lấn chiếm kéo dài, gây mất an toàn và làm biến dạng không gian công cộng. Vấn đề đặt ra là cần một cách tiếp cận quản lý bài bản hơn, dựa trên phân loại, quy hoạch và tổ chức lại việc sử dụng vỉa hè.

Đừng đùa bỡn với đường ray

Mới đây, câu chuyện hai nhân viên gác chắn tàu ở phường Thanh Khê (TP Đà Nẵng) bị hành hung khi đang làm nhiệm vụ, chỉ vì nhắc người đi đường không vượt rào chắn, khiến nhiều người không khỏi bàng hoàng.

Ngẫm tiếp chuyện công trình bỏ không

Cho đến thời nay thì trên địa bàn phường Hà Đông (Hà Nội) vẫn còn nguyên những “cơ ngơi” xuống cấp dần đã đến mức “rệu rã” từ sau thời điểm sáp nhập Hà Nội - Hà Tây cũ gần 20 năm trước. Đó là các công trình, trụ sở làm việc của các cơ quan, đơn vị của địa phương mà trước đó vẫn vận hành bình thường.

Giật mình nút giao nguy hiểm!

Mối nguy tiềm ẩn ở chỗ này còn hơn cả “ngã tư khổ”, một thời vốn được ví cho khu vực Ngã Tư Sở của Hà Nội. Bởi nơi đó trước kia ùn tắc quá lâu, quá dài, còn ở đây, vừa ùn ứ vừa thường trực nguy cơ xảy ra tai nạn nghiêm trọng.

Chúng ta đã ở trên màn hình bao lâu?

Sáng thứ hai hàng tuần, chiếc điện thoại lại gửi bản thống kê quen thuộc: “Tuần trước, thời gian sử dụng trung bình của bạn trên thiết bị này là 5 giờ 36 phút mỗi ngày”. Có tuần thông báo lên 6 giờ 25 phút mỗi ngày. Có tuần vọt lên 7 giờ 16 phút mỗi ngày.