Họa sĩ Lê Thúy:

Biểu đạt suy tưởng bằng ngôn ngữ thẩm mỹ của riêng tôi

Triển lãm nghệ thuật đương đại châu Á-Thái Bình Dương lần thứ 11 (The Asia Pacific Triennial of Contemporary Art-APT, diễn ra từ ngày 30/11/2024 đến ngày 27/4/2025) có 70 tác phẩm của các nghệ sĩ, nhóm nghệ sĩ đến từ hơn 30 nước, vùng lãnh thổ trong khu vực. Lê Thúy là một trong bốn tác giả Việt Nam có tác phẩm được chọn tham gia.
Phía trước của tác phẩm "Tiếng vọng", kích thước 419cm (cao)x788cm (dài)x565cm (rộng). Ảnh: NVCC
Phía trước của tác phẩm "Tiếng vọng", kích thước 419cm (cao)x788cm (dài)x565cm (rộng). Ảnh: NVCC

Hành trình của Lê Thúy đến với triển lãm, do Queensland Art Gallery/Gallery of Modern Art - tổ chức nghệ thuật công lập của bang Queensland, Australia, thực hiện này, có thật nhiều cảm xúc và điều đáng nhớ, để học hỏi, để nhìn nhận lại ý nghĩa của nghệ thuật và của những điều bản thân có thể làm trong cuộc đời này. Nhân Dân cuối tuần có cuộc trò chuyện cùng chị.

Tôi đã làm việc với tất cả tâm, trí

- Theo dõi chuỗi Triển lãm từ lần thứ nhất, năm 1993, đến bây giờ, có một điều thú vị mà tôi nhận thấy: Chị là một trong hai nữ họa sĩ Việt Nam hoàn toàn học tập, phát triển sự nghiệp ở trong nước được mời tham gia. Những va chạm, trải nghiệm mà chị có được trong quá trình làm việc với phía nhà tổ chức hẳn rất đặc biệt, trước tiên là đối với cá nhân chị?

- Mọi sự được bắt đầu rất giản dị. Cuối năm 2022, tôi nhận được một thư điện tử từ curator (tạm dịch: giám tuyển) phụ trách khu vực Đông Nam Á của Triển lãm, ngỏ ý muốn thăm xưởng làm việc của tôi trong chuyến tìm hiểu nghệ thuật và nghệ sĩ ở Việt Nam, để tham vấn cho hội đồng nghệ thuật và giám đốc nghệ thuật của Triển lãm.

Khi chị ấy đến, trong xưởng của tôi cũng chỉ còn lại một số ít tác phẩm đã hoàn thiện và ba bộ tác phẩm đang được triển khai. Trong đó, có bộ chín tấm cánh cửa từ một căn nhà cũ, tôi mua ở xưởng phế liệu quen. Bộ cánh cửa được làm bằng gỗ mít, đã xuống nước theo thời gian. Mầu cũ, vẻ sần sùi của bộ cửa cứ làm tôi vấn vương, gợi liên tưởng về nhiều điều trong cuộc sống thường nhật của mình. Tôi đã quyết định mua về, dự định kết hợp với sơn mài để làm “một cái gì đó”. Còn lại là một số bức tranh lụa và vài thể nghiệm trên chất liệu lãnh Mỹ A... Vật chất chỉ có vậy (cười) nhưng tôi cũng bộc bạch với chị ấy nhiều điều trong tâm tư của mình về những hình ảnh, biểu tượng, điều mà tôi muốn được thể hiện trong nghệ thuật của mình.

Tháng 3/2023, tôi nhận được thông báo mời tham gia Triển lãm và chỉ có thêm hơn một năm để hoàn thiện tác phẩm.

- “Chỉ có thêm”, tức là rất ít thời gian, đối với chị?

- Khi tôi gặp họ, mọi thứ vẫn chưa có hình hài cụ thể, chỉ là ý tưởng đang trong quá trình được bồi đắp thêm với bộ cánh cửa, với bộ tranh lụa hay lãnh Mỹ A. Khi nhận được thông báo chính thức của họ, tôi biết tôi phải tập trung cho một công việc thật cụ thể, có hạn định.

Bộ cửa, ngôi nhà, quá khứ, hiện tại, sự vật cũ, vỡ, tan biến, những gì hiện hữu ở đời sống vật chất và tinh thần còn lại trong cuộc sống của cá nhân tôi, khơi gợi nhiều trăn trở, suy tư... Tất cả hòa quyện với nhau và thúc đẩy tôi làm việc với ý tưởng ngày một rõ ràng hơn về hình ảnh/âm vọng từ một ngôi nhà trong truyền thống được thể hiện với một ngôn ngữ thẩm mỹ của riêng tôi...

Mỗi hình bông hoa, cành lá trên bộ cửa được thể hiện với chất liệu sơn mài, trên cả hai mặt, trông qua thì thật đơn giản, nhưng nó được hiện hình sau hàng trăm phác thảo cùng nhiều cân nhắc để làm sao tất cả có thể hòa quyện với nhau được. Chưa kể, những gì tôi thể hiện trên lụa, từ kích thước, đường nét, sự dứt khoát trong động tác thể hiện đều cần nhiều thời gian để quan sát, cảm nhận, suy ngẫm, cho dù thời gian thực để thể hiện là ít ỏi. Hai cặp chất liệu, sơn mài trên gỗ và mực trên lụa, đối lập nhau về độ cảm chất liệu, và tôi cũng sử dụng chúng để biểu đạt những suy tưởng, cảm quan từ những hướng nhìn khác nhau về thế giới, vạn vật, sự sinh-diệt, đời người, tổng hòa quan hệ người-tự nhiên...

- Có một sự tư vấn, lời khuyên hay dẫn hướng nào từ phía đội ngũ curator của Triển lãm dành cho chị trong thời gian thực hiện tác phẩm?

- Họ luôn thể hiện sự trân trọng với ý tưởng tác phẩm, cách thực hiện tác phẩm của nghệ sĩ. Họ không can thiệp hay gợi ý, tư vấn. Họ để cho nghệ sĩ và tác phẩm tự tìm lấy hơi thở và sự sống của mình.

Họ hỗ trợ tôi rất nhiều về mặt kỹ thuật, để tạo dựng nên kết cấu của khuôn nhà, và cách dựng những cánh cửa sơn mài theo sự sắp đặt đóng kín mà không làm ảnh hưởng tới bề mặt tác phẩm.

Tôi nhờ em trai của mình thể hiện một bản vẽ 3D cho ngôi nhà-tác phẩm “Tiếng vọng” và gửi các phần tác phẩm đến Ban tổ chức theo lịch trình. Tại buổi khai mạc, được đứng trước ngôi nhà sau gần ba năm, kể từ khi mang về xưởng bộ cánh cửa với sự vấn vương trong lòng dù chưa rõ ràng sẽ làm gì với nó, lại là lần đầu thấy ngôi nhà-tác phẩm của mình một cách hoàn chỉnh, tôi thật sự xúc động. Ở xưởng, tôi chỉ có thể dựng lên từng phần để ngắm...

Tôi nhớ đến những quãng thời gian mà cả trong giấc mơ, tôi cũng gặp lại hình ảnh mà tôi muốn đưa vào bộ cửa ấy, tấm vải lụa ấy. Tôi đã làm việc với tất cả tâm, trí cho tác phẩm mà đến nay, là quy mô nhất trong quá trình lao động nghệ thuật của mình.

Họa sĩ Lê Thúy. Ảnh: NVCC

Họa sĩ Lê Thúy. Ảnh: NVCC

Lê Thúy, tốt nghiệp Trường đại học Mỹ thuật Việt Nam năm 2013, là họa sĩ chuyên chú với hai chất liệu sơn mài và lụa. Tác phẩm của chị từng lọt vào vòng chung khảo Giải thưởng Nghệ thuật châu Á của Quỹ Nghệ thuật Sovereign (Sovereign Art Foundation), năm 2022. Một bộ ba tác phẩm sơn mài của chị được chọn vào vòng chung khảo Giải thưởng Thủ công Loewe (Loewe Craft Prize) năm 2025, sẽ trưng bày tại Bảo tàng quốc gia Thyssen-Bornemisza (Thyssen-Bornemisza National Museum), thủ đô Madrid, Tây Ban Nha, từ ngày 30/5 đến 29/6.

Nghệ thuật là niềm yêu thích lớn nhất

- Triển lãm này cũng là sự kiện nghệ thuật quốc tế lớn nhất mà chị được mời tham gia, tính đến nay. Nó không là một cơ may, tôi nghĩ vậy, mà là kết quả từ một quá trình lao động nghệ thuật chăm chỉ của chị từ hơn 10 năm qua. Nhưng cũng từ sự kiện này, có những điều gì tác động tới nhận thức của chị về nghệ thuật?

- Tất cả những gì diễn ra đã cho tôi nhiều bài học quý giá. Có một điều tôi thấy là nếu cứ tin vào con đường mình lựa chọn đi trong nghệ thuật thì tác phẩm sẽ dần hiển hiện trước mắt mình. Tôi bắt đầu với “Tiếng vọng” từ lúc còn rất miên man trong ý tưởng, chưa mường tượng được kết cấu của nó như thế nào. Nhưng khi tôi cứ hoàn thành được một phần thì các dữ kiện, hoàn cảnh sống thường nhật lại đưa đẩy tôi đến việc có thể thể hiện được phần tiếp theo. Những gì cần có, gần với mường tượng của tôi về hình hài tác phẩm cứ như tiếp diễn trước mắt tôi, rồi bước vào tác phẩm của tôi.

Bên cạnh đó, khi có dịp thăm toàn bộ phiên triển lãm thứ 11 này, tôi thấy các nghệ sĩ trong khu vực rất cởi mở với chất liệu để làm nên tác phẩm, trong đó đáng chú ý có chất liệu sợi, đèn neon. Tác phẩm của nhiều nghệ sĩ có kích thước lớn hơn của tôi nhiều, bắt mắt, gây ấn tượng mạnh. Không chỉ về quy mô, hình tượng tác phẩm của họ cũng rất cô đọng, thông điệp rõ ràng, tác động trực diện đến người xem.

Tôi hiểu là bản thân còn phải cố gắng nhiều trong chắt lọc ý tưởng, cách thức thể hiện để hiệu quả thẩm mỹ cũng như thông điệp của tác phẩm được truyền tải tốt hơn nữa.

- Trong thâm tâm, thật sự nghệ thuật có ý nghĩa gì đối với chị?

- Nó là một niềm yêu thích lớn nhất trong tôi, tôi chưa từng nghĩ đến một công việc nào khác ngoài làm được các tác phẩm nghệ thuật theo cách của mình.

Chị biết không, mỗi ngày, ta có biết bao nhiêu là ý nghĩ miên man trong tâm trí. Nhưng từ một ý nghĩ, dần dần, thành hình các phác thảo rồi tạo nên một hiện diện tác phẩm, chứa đựng trải nghiệm và cảm thụ thẩm mỹ trong quá trình diễn đạt cái nhìn về thế giới bên ngoài và cả nội tâm mình... Vì vậy, chúng rất có ý nghĩa, rất đẹp.

Trong thời gian tôi tham dự Triển lãm, tại Brisbane, một số khán giả là người Việt Nam đã bày tỏ với tôi cảm xúc của họ khi đến đây và bắt gặp một hình ảnh gần gũi với họ, chạm tới tâm hồn của họ, thấy như có dấu tích tinh thần của họ ở đó nên họ xem tác phẩm lâu, sâu hơn. Điều này càng khiến tôi cảm động.

- Chân thành cảm ơn chị về cuộc trò chuyện!

Có thể bạn quan tâm

Họa sĩ Tạ Huy Long trong xưởng mở của anh, tại Không gian Manzi, Hà Nội. Ảnh: Nhân vật cung cấp

Tôi chỉ là một người thợ yêu nghệ thuật

Tạ Huy Long được biết đến như một họa sĩ minh họa tài năng, sáng tạo cùng các nhân vật trong truyện Dế mèn phiêu lưu ký của nhà văn Tô Hoài, bên cạnh nhiều tác phẩm truyện kể bằng tranh về lịch sử, văn hóa cổ.

Nghệ sĩ Nhân dân Quế Trân, vai Linh Nhân Hoàng thái hậu trong vở Câu thơ yên ngựa.

Hạnh phúc được tiếp nối truyền thống nghệ thuật của gia tộc

Ghi dấu mốc 100 năm gia tộc hát bội - cải lương tuồng cổ Vĩnh Xuân-bầu Thắng-Minh Tơ-Thanh Tòng, bởi thế, với Nghệ sĩ Nhân dân Quế Trân, năm 2025 là một năm hạnh phúc. Đây cũng là gia tộc duy nhất ở miền nam, đến nay có đến sáu đời duy trì nghề hát. Bên thềm năm mới, chúng tôi có cuộc trò chuyện cùng chị.

Diễn viên Đỗ Thị Hải Yến. Ảnh: Kim Bánh Trôi Nước

Điện ảnh là hành trình không có điểm dừng

Sau một thập kỷ lặng tiếng trên màn ảnh để ưu tiên cho gia đình, Đỗ Thị Hải Yến trở lại với ba phim điện ảnh liên tiếp là Quán Kỳ Nam, 1982 và Hộ linh Tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh, lần lượt ra mắt trong năm 2025 và 2026.

Bức ảnh về ca sĩ Trang Nhung-một nhân vật trong sách "Huyền thoại áo dài Việt Nam" cùng hai con gái của chị. Ảnh: Đỗ Lan Hương

Vẻ đẹp thinh lặng bên trong là vô giá

Sau nhiều năm lặng lẽ chuẩn bị, nghệ sĩ nhiếp ảnh Đỗ Lan Hương đã hoàn thành dự án sách ảnh về vẻ đẹp của phụ nữ Việt Nam cùng tà áo dài, bao gồm câu chuyện về 50 nhân vật nữ, ở đa dạng độ tuổi, nghề nghiệp. Nhân Dân cuối tuần có cuộc trò chuyện cùng chị.

Đạo diễn Quốc Công.

Khao khát đi tìm cái mới

Thành công vượt trội về doanh thu bán vé kể từ đầu năm 2025 khiến vở diễn Vùng đất kỳ bí (Trung tâm nghệ thuật trực thuộc Sở Văn hóa và Thể thao Thành phố Hồ Chí Minh), được xem như là một hiện tượng ngoạn mục của sân khấu xiếc Thành phố trong suốt hàng chục năm qua.

Giáo sư Benjamin Verdery (bên phải ảnh) biểu diễn cùng An Trần, tại workshop năm 2025.

Cần nguồn lực giúp nghệ sĩ trẻ Việt Nam vươn tầm thế giới

Nghệ sĩ guitar An Trần từng đoạt giải Nhất-Cuộc thi Tài năng trẻ guitar Việt Nam năm 2004, khi mới 12 tuổi. Sau nhiều năm tu nghiệp về biểu diễn guitar tại Mỹ, anh nhận học vị Tiến sĩ và hiện giảng dạy bộ môn này tại Trường Nghệ thuật biểu diễn Chicago (CCPA) thuộc Đại học Roosevelt và một số đại học khác ở Mỹ.

Nghệ sĩ Võ Minh Lâm trong vai Nguyễn Địa Lô (bên trái ảnh), vở cải lương Bức ngôn đồ Đại Việt, công diễn ngày 11/10/2025.

Cải lương phải chinh phục được người trẻ!

Giải Chuông vàng vọng cổ do Đài truyền hình Thành phố Hồ Chí Minh tổ chức là cuộc thi dành riêng cho nghệ thuật cải lương uy tín, lâu đời nhất trên sóng truyền hình, góp phần cung cấp cho sân khấu cải lương nhiều ngôi sao trẻ.

Nghệ nhân Đoàn Thái Cúc Hương.

Đừng nghĩ đèn lồng chỉ để chơi Trung thu

Vừa hoàn tất cuộc triển lãm “Lãm-Đèn Trung thu giấy dó cổ truyền Việt Nam” tại Hà Nội, nghệ nhân Đoàn Thái Cúc Hương đang tất bật chuẩn bị đưa triển lãm vào Thành phố Hồ Chí Minh. Có thể “đọc” ngay được chất truyền thống trên những chiếc đèn theo mẫu mà ta thấy trong những bức ảnh hồi đầu thế kỷ 20. 

Nghệ sĩ Nhân dân Hoàng Yến đảm nhận vai nữ sĩ Hồ Xuân Hương, trong vở diễn cùng tên.

Hạnh phúc khi được soi trong mắt khán giả

Tạo điểm nhấn với vở kịch Yêu là thoát tội từ năm 2018, Nhà hát Thế giới trẻ (thuộc Trường đại học Sân khấu-Điện ảnh Thành phố Hồ Chí Minh) đã và đang từng ngày khẳng định lối đi riêng cùng những vở kịch về đề tài lịch sử.

Biên đạo múa Bùi Ngọc Quân.

129BPM khám phá căn tính và những kết nối người-người

Lần đầu, một tác phẩm nghệ thuật biểu diễn của Việt Nam được giới thiệu tại George Town Festival 2025, bang Penang, Malaysia, từ ngày 4-10/8. Đây là một trong những lễ hội nghệ thuật quốc tế lớn diễn ra hằng năm kể từ năm 2010 tại George Town, thành phố được UNESCO vinh danh là Di sản văn hóa thế giới.

Cảnh trong vở nhạc kịch "Café bánh mì". (Ảnh Nhà hát Kịch Việt Nam)

Đây là tác phẩm về nhân dân Việt Nam anh hùng

Những ngày tháng 8 này, Nhà hát Kịch Việt Nam gấp rút hoàn thiện công trình giàu ý nghĩa: Vở nhạc kịch Café bánh mì, phản ánh không khí sôi sục trong những ngày trước Cách mạng Tháng Tám năm 1945 của cả dân tộc Việt Nam.

Đạo diễn, Nghệ sĩ Ưu tú Đặng Thái Huyền

Tôi không muốn chỉ kể về chiến tranh bằng bom đạn

Mưa đỏ là tác phẩm của Điện ảnh Quân đội nhân dân hướng đến Kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Bộ phim lấy cảm hứng từ sự kiện 81 ngày đêm chiến đấu anh dũng, kiên cường của cán bộ, chiến sĩ và nhân dân bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, năm 1972.

Hai nhạc sĩ Nguyễn Quốc Trung (bên trái ảnh) và Nguyễn Xinh Xô trình diễn Cánh đồng di sản tại Monsoon 2023.

Tái hiện di sản bằng “ngôn ngữ” mới

Sau hai năm kể từ lần trình diễn đầu tiên tại Lễ hội Âm nhạc quốc tế Gió mùa-Monsoon Festival 2023, mới đây, hai nhạc sĩ kiêm nhà sản xuất Nguyễn Quốc Trung và Nguyễn Xinh Xô đã chính thức phát hành bộ đôi album Cánh đồng di sản, kể câu chuyện của những người trẻ Tây Bắc “bỏ rừng về phố” bằng âm nhạc điện tử.

Nghệ sĩ Nguyễn Quang Sự

Góp phần truyền tình yêu văn hóa dân tộc tới khán giả

Nhóm Đàn Đó vừa giới thiệu tới công chúng ở Hà Nội một chương trình mới mang tên GOm Show-Âm thanh từ gốm. Chương trình nhận được rất nhiều sự quan tâm từ công chúng và giới chuyên môn bởi những thanh âm tuyệt vời đến từ những nghệ sĩ trẻ đầy sáng tạo chơi các nhạc cụ độc đáo từ sành, gốm.

Nghệ sĩ nhân dân Kim Cương trong một cuộc trò chuyện về cuộc đời và những vai diễn viễn của mình.

Sống trọn lòng với đời, với nghề!

Nghệ sĩ nhân dân Kim Cương là một trong bảy văn nghệ sĩ cùng 53 tên tuổi thuộc các lĩnh vực khác được vinh danh tại Lễ tôn vinh các cá nhân tiêu biểu trong sự nghiệp xây dựng, bảo vệ và phát triển Thành phố Hồ Chí Minh (1975-2025).

Hoa Ngọc Hà trong một chương trình ghi hình mới đây với trang phục áo dài chất liệu thổ cẩm của đồng bào Bru-Vân Kiều cùng cây đàn piano, tại quê nhà Khe Sanh. (Ảnh TRẦN TIẾN ĐẠT)

Phiêu lưu với giấc mơ âm nhạc cổ điển

Có một sự cuốn hút nhẹ nhàng từ hình ảnh cô gái trong trang phục với họa tiết thổ cẩm duyên dáng bên cây đàn piano, ngân lên thanh âm trong trẻo giữa mênh mông núi rừng. Nhất là khi tiếng đàn thể hiện giai điệu ca khúc sâu lắng, tươi đẹp mang tên Mùa xuân đầu tiên của nhạc sĩ Văn Cao, được chuyển soạn cho piano.

Cảnh trong phim Lật mặt 8.

Phim chủ đề gia đình đòi hỏi cách kể chuyện tinh tế, chân thật

"Lật mặt 8: Vòng tay nắng"- phim thứ tư vượt cột mốc 200 tỉ doanh thu phòng vé tính từ đầu năm đến nay, là tác phẩm đánh dấu mốc 10 năm tay ngang bước sang làm phim của Lý Hải. Trong cuộc trò chuyện với phóng viên, người đứng sau thương hiệu phim đáng gờm này, dành nhiều thời gian nói về con đường hạnh phúc của mình.

Hậu duệ Thần Mặt Trời là vở diễn mới ra mắt khán giả nhỏ tuổi, nhân dịp kỷ niệm 25 năm-chương trình Ngày xửa ngày xưa. Ảnh: Việt Đắc

Khán giả chính là “chủ nợ” của Ngày xửa ngày xưa

Có thể nói, hiếm có đơn vị nghệ thuật xã hội hóa nào ở Thành phố Hồ Chí Minh cũng như cả nước có thể duy trì một chương trình kịch thiếu nhi kéo dài đến 25 năm như Ngày xửa ngày xưa của Nhà hát kịch IDECAF. Chúng tôi có cuộc trò chuyện với Giám đốc Nhà hát Huỳnh Anh Tuấn, người khởi xướng và duy trì chương trình này.