Theo Le Monde, Bộ Nông nghiệp Madagascar đã làm việc với phái đoàn của Ngân hàng Arab về Phát triển Kinh tế châu Phi (BADEA) để thảo luận chương trình phát triển ngành cà-phê kéo dài 10 năm (2026-2036). Chương trình có tên “Kaoatry 2026-2036”, với tổng mức đầu tư khoảng 150 triệu USD, đặt mục tiêu mở rộng diện tích vùng trồng, nâng tổng diện tích trồng cà-phê ở quốc gia này lên 100.000 ha. Dự án được triển khai trong bối cảnh các quốc gia trong khu vực như Cộng hòa Trung Phi, Nigeria và CHDC Congo đang tập trung nguồn lực để cải thiện vị trí trên bản đồ xuất khẩu cà-phê thế giới.
Chính phủ Madagascar dự kiến triển khai các kế hoạch nâng sản lượng, cải tạo vườn cây và phát triển chuỗi giá trị. Các chương trình hợp tác cũng sẽ hỗ trợ giống mới, đào tạo kỹ thuật cho nông dân, phát triển khâu chế biến, nâng giá trị cà-phê trong nước, hỗ trợ xây dựng các trung tâm thu gom, lắp đặt hệ thống tưới tiêu và hiện đại hóa hệ thống logistics. Nông dân và các hợp tác xã sản xuất sẽ được hỗ trợ vật tư đầu vào, đào tạo, hỗ trợ kỹ thuật và từng bước cơ giới hóa một số hoạt động sản xuất.
Số liệu do Tổ chức Lương thực và Nông nghiệp LHQ (FAO) cho thấy, sản lượng cà-phê Madagascar giảm rõ rệt trong bốn thập kỷ qua. Sản lượng cà-phê của Madagascar từng đạt gần 88.000 tấn vào cuối thập niên 80 thế kỷ trước, nhưng đến năm 2024 chỉ còn khoảng 49.500 tấn, giảm khoảng 45% sản lượng. Nguyên nhân chủ yếu được cho là cây già cỗi, thiếu cơ sở hạ tầng, nông dân không được đào tạo kỹ thuật thu hái và chế biến. Hiện tại, hầu hết cây cà-phê tại các nông trại cà-phê ở Itasy - vùng tập trung sản xuất cà-phê lớn nhất ở Madagascar - đã thoái hóa và cho sản lượng thấp.
Ngoài mở rộng diện tích vùng trồng, Chính phủ Madagascar cũng tập trung nguồn lực trong việc phát triển khoa học di truyền nhằm tìm kiếm và lưu trữ nguồn gen đa dạng của cây cà-phê, được coi là chiến lược sống còn của ngành nông nghiệp này trong tương lai. Madagascar, dựa trên lợi thế sinh học, là một trong những quốc gia sở hữu các giống cà-phê hoang dã nhiều nhất trên thế giới.
Từ những năm 60 thế kỷ trước, Viện Nghiên cứu Nông nghiệp Kianjavato đã có nhiều chương trình nghiên cứu tập trung vào việc tích cực tìm kiếm và bảo tồn các giống cà-phê hoang dã và các giống địa phương. Nguồn gen đa dạng này là “ngân hàng” di truyền, cung cấp các đặc tính quý giá như chịu hạn, kháng bệnh để các nhà khoa học sử dụng trong việc lai tạo giống cây cà-phê thế hệ mới, giữ chất lượng hương vị và khả năng chống chịu điều kiện khí hậu khắc nghiệt.