Ngược thượng nguồn

Xuôi dòng Vàm Cỏ Đông

Nước sông Vàm Cỏ Đông có nhiều phiêu sinh vật, bã thực vật phân hủy từ thượng nguồn dồn về, tạo nên những đồng bằng màu mỡ. Ngày bé, vừa xem người ta gặt lúa, vừa gửi lại tuổi thơ ở những buổi chiều tắm táp bên sông, tôi như chú bé lạc vào xứ sở thần tiên. Làm sao mà quên được trò chơi ném bùn rã rời cả ngày trong dòng nước, đêm đến lại soi đèn bắt ếch, bắt cóc nhái… nấu cháo đậu xanh để húp no nê dưới ánh trăng vàng. 

Vùng nguyên liệu khóm ven sông Vàm Cỏ Đông.
Vùng nguyên liệu khóm ven sông Vàm Cỏ Đông.

1.Đứng từ Suối Mây (huyện Châu Thành, Tây Ninh, Việt Nam), sẽ thấy rõ dòng nước sông Vàm Cỏ Đông bắt nguồn từ bên kia biên giới (huyện Kamchay Mear, tỉnh Prey Veng, Campuchia). Và khi chảy qua Việt Nam, dòng nước được chọn là đường phân định biên giới tự nhiên giữa hai đất nước. Thả trôi ghe từ Vườn Quốc gia Lò Gò-Xa Mát xuôi theo dòng chảy, ống kính tôi thu vào hình ảnh vài phum sóc (thôn, bản, ấp) an bình của đồng bào Khmer sống bằng nghề đánh bắt cá trên sông, khai thác đường thốt nốt, hay lấy dầu từ các trảng rừng được dòng sông bồi đắp. Già làng Keo Ônle có lần kể: “Bà con nơi đây hầu hết có quan hệ họ hàng với người Khmer bên kia biên giới và lấy tên cha, tên ông nội đặt cho con. Ở vùng đầu nguồn này cũng có loại cây Chhơ tial (họ dầu), bà con Khmer khoét lỗ thân cây rồi đốt, sau một tuần thì thu hoạch dầu bán cho các đội đóng ghe, thuyền để xảm tránh nước rò rỉ. Rồi ghe thuyền đó lại bán cho bà con đi bắt cá, đi thương hồ (mua bán), phục vụ đời sống”. Ở Tây Ninh xưa và cho đến tận hôm nay, nghề đóng ghe, thuyền vẫn rất hưng thịnh. Chỉ riêng đoạn sông qua huyện Châu Thành, Bến Cầu rồi dài xuống Hòa Thành, có gần chục trại đóng ghe đến 300 tấn với các lễ ghim lô, lẫy ghe (hạ thủy), khai tâm (dựng cột), khai nhãn (vẽ mắt ghe)…

Chính đoạn sông trên đất Việt này đã chứng kiến hàng nghìn bà con Khmer đùm bọc, bảo vệ quân giải phóng xây dựng căn cứ Trung ương Cục. Rồi khi bị máy bay Mỹ ném bom chà xát, người Khmer Tây Ninh lại dắt díu nhau sang Prey Veng, Tboung Khmum, Svay Rieng, Kam Pong Cham, Otdor Mean Chay (Campuchia). Cũng chính dòng sông dịu dàng này lại chở che ôm ấp người Khmer chạy nạn diệt chủng, sang cộng cư cùng người Việt, người Hoa, người Chăm ở Tây Ninh. Từ dòng sông thượng nguồn đã che chở mình, bà con lại sử dụng những nguyên liệu, sản vật để hình thành nên các món ăn ngon như bánh num chek (bột nếp giã trộn đường chiên phồng), mắm prahok, bún cá num bo choc.

Nói về cá, ngoài các loại thông thường như cá trắm, cá chình ở đầu nguồn hay cá vồ đém, cá tra, cá heo ở đoạn giữa dòng sông, khoảng mươi năm trước, cứ sau mưa đầu mùa, người dân ven sông Vàm Cỏ Đông lại kéo nhau ra sông vớt cá hồng vện. Hiện cá hồng vện có nguy cơ tuyệt chủng và đang được giới chơi cá cảnh săn lùng với giá của mỗi con có khi lên đến cả nghìn USD. Tại khu vực Bến Sỏi bên bờ sông (huyện Châu Thành), từ mấy năm nay đã thành nơi quần tụ của giới nghệ nhân si mê cá. Ngư dân Nguyễn Văn Lềnh, chỉ tay về phía mặt nước, kể: “Sau cơn mưa, ghe bắt cá dày đặc, có khi chỉ vài chục km mà có đến 400-500 chiếc. Bắt riết đến năm 2010 thì cạn kiệt. Năm trước dịch tui qua Campuchia mua giống về nuôi, năm kia bán chục con được… 14 nghìn USD”.

2. Đi sâu vào nội địa, chảy ven thị xã Hòa Thành, sông Vàm Cỏ Đông yên lặng đến tĩnh mịch. Sự hiền lành của con sông dường như đã góp phần làm nên tính cách người Tây Ninh, với quá nửa dân số là tín đồ đạo Cao Đài. Như phiên chợ lá họp vào ngày 14 tháng Giêng năm Nhâm Dần vừa rồi, tôi đến chợ và lấy lá cây làm tiền rồi mua được gói xôi lá cẩm cùng thanh đường thốt nốt. Người bán là thiếu nữ Cao Đài tên Loan vui vẻ lấy lộc, trao hàng và luôn miệng chúc khách bình an. Đến chợ, chỉ cần đưa chiếc lá, là nhận phần thức ăn nho nhỏ, chỉ là các sản vật bên sông: bánh tráng, rau dại, xôi bắp, chè nếp, gỏi đu đủ… Người đi chợ như lạc vào một cõi khác, thoát tục, quên hết chuyện được mất, hơn thua với cùng quan niệm “Tiền chỉ là phương tiện phục vụ cuộc sống, là phù du như lá. Con người phải sống với đức thiện lương chứ không phải vì tiền mà đánh mất danh dự”.

Trong những ngày tháng Giêng, sau khi “mua sắm” tại chợ, người dân sống ven sông còn say mê với điệu múa trống Chhay-dăm (Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia). Để biểu diễn múa trống Chhay-dăm phải có ít nhất 12 người, mỗi người mang trên mình một chiếc trống. Trống sử dụng trong múa Chhay-dăm được làm bằng thân cây cau, khoét rỗng ruột, bịt da trăn. Các động tác múa trống Chhay-dăm giống như múa võ, người chơi ngoài giữ tiếng trống luôn đều đặn, còn dùng cùi chỏ, đầu gối, gót chân để đánh vào trống của mình và của bạn đồng diễn. Trong lúc nhào lộn, phần chân trống làm bằng kim loại chạm vào sàn diễn tạo âm thanh lốp cốp đặc trưng riêng. Những câu chuyện múa trống là minh họa cho một cuộc sống dựa vào săn bắt hái lượm từ dòng sông của người Khmer Tây Ninh.

Rời Hòa Thành xuôi Vàm Cỏ Đông, triệu triệu khóm lục bình hoa tím ngát, lững lờ nương theo con nước, chảy vào địa phận xã Cẩm Giang, huyện Gò Dầu với lợi thế được dòng sông mẹ ôm ấp. Thời Minh Mạng, thôn Cẩm Giang được sáp nhập thêm phần đất của làng Hưng Mỹ. Chính vì vậy, xã Cẩm Giang ngày nay có tới hai ngôi đình của hai làng. Đình Trung Cẩm Long có khoảng trăm năm trước, mặt tiền đình hướng ra sông Vàm Cỏ Đông, thờ thành hoàng. Riêng đình Cẩm An Hưng Mỹ thờ Nguyễn Huỳnh Đức, một khai quốc công thần thời Gia Long Nguyễn Ánh, có mặt sau giáp sông. Việc năm 1834 nhà Nguyễn cho xây thành Bảo Định Liêu, cho thấy vùng đất Cẩm Giang xưa đã hết sức quan trọng về mặt quân sự chứ không hề đơn giản chỉ là thôn dân cư. Triều đình xưa còn cho quan từ Huế vào trấn nhậm, xây chùa Cẩm Phong. Chùa được xây dựng năm 1849 theo phái Cổ Sơn Môn, tọa lạc ngay bờ sông Vàm Cỏ Đông.

Nơi đây, từ những hạt gạo ngọt thơm hòa với nước sông, nghề truyền thống làm bánh tráng theo chân người di cư Ngũ Quảng vào, định hình ngót trăm năm. Ngày 22/2/2022 vừa qua, UBND tỉnh Tây Ninh đã trao bằng công nhận nghề làm bánh tráng thủ công tại ấp Cây Trắc, xã Phước Đông, huyện Gò Dầu là nghề truyền thống. Nguyên liệu làm bánh là bột gạo, tráng thủ công trên nồi hơi, đặt trên vỉ nứa, sau đó đem ra phơi nắng cho bánh khô giòn (muốn ăn mềm thì đem đi phơi sương). Và ăn bánh tráng đặc biệt không thể thiếu món rau sông Vàm Cỏ Đông.

Mà thật kỳ lạ, sau Gò Dầu có bánh tráng ngon, dòng Vàm Cỏ Đông chảy ngang thị xã Trảng Bàng giáp ranh lại có món rau sông, rau rừng danh bất hư truyền. Gọi là thị xã, nhưng thật ra đại đa số người dân ở đây sống bằng nghề nông, làm bánh tráng và thu hái rau dại. Rồi khi đã định hình món ăn bánh tráng phơi sương, thì hàng trăm loại rau rừng sông Vàm Cỏ Đông đã được nhà nông thu hái (sau là vun trồng). Rất dày công, tôi mới thuyết phục được anh Nguyễn Văn Tài (Hai Tài) đưa mình đi săn rau rừng bởi anh đã bỏ nghề hái, chuyển sang trồng. Chiếc ghe nhỏ chòng chành rẽ nước Vàm Cỏ Đông làm từng đàn cá thòi lòi giật mình, nhảy loi choi trên mặt bùn. Lũ còng đỏ, còng xanh thấy người lạ cũng giương cao đôi mắt rồi khẽ thụt lùi vào hang, chừa lại đôi càng chiếc to chiếc nhỏ như cảnh giới. Nắng sớm ven sông Vàm Cỏ Đông đã soi rõ mặt người đàn ông khắc khổ. Rẽ qua một nhánh rạch, anh chụp bụi cỏ ven bờ đã hãm tốc độ xuồng, tay kia cầm cây sào dài có gắn lưỡi liềm bén, giật liên tục. Chiếc xuồng còn trớn trờ đến cùng lúc với mấy chùm lá lộc vừng non rớt xuống khoang xuồng. Tôi đưa lá lên miệng nhai, vị chát và bùi rất nhẹ, mùi lá non đương thì con gái tinh khôi, có ướp vài giọt sương sớm còn đọng trên đó. Hai Tài nói các loại rau rừng mọc ven sông Vàm Cỏ Đông này có hơn chục món ăn được với bánh tráng phơi sương, tỷ như bù lời, bía bái, lộc vừng, trâm ổi, bằng lăng, săng máu, cách, cóc dại… và có loại thì hái được bằng tay vì mọc thấp, có loại hái bằng sào vì nó chòi đạp vươn lên tìm ánh sáng. Xuồng đi cặp bờ. Hai Tài khom người vào phía trong nhìn nhìn ngó ngó, rồi dừng lại hái chùm lá mà anh nói là lá mặt trăng và lá săng máu. Anh bảo nó khó nhận ra nhưng do săng máu có vị chua, mặt trăng lại chát chát, chua chua… nên có giá trị trong món bánh tráng cuốn rau rừng nhằm “hãm” lại cái sự béo của thịt mỡ. Khi cuốn một cuốn bánh tráng phơi sương mà có lá mặt trăng, cùng với vị nước mắm chua ngọt thanh nhẹ, sẽ kéo người ta vào cõi đê mê. 

3. Đoạn đầu của nguồn chính Vàm Cỏ Đông khi vào Việt Nam gọi là sông Suối Mây, đi qua Tây Ninh với thủy trình khoảng 98 km. Đoạn tiếp theo dài khoảng 6 km là ranh giới hai tỉnh Tây Ninh, Long An. Dọc theo đoạn này, nhiều nghề thủ công ra đời phục vụ cho công cuộc khẩn hoang xưa hay cuộc sống sông nước của người dân như nghề đan đệm bàng vốn còn rất phổ biến ở đoạn sông giáp giữa Trảng Bàng (Tây Ninh) và Đức Hòa, Đức Huệ (Long An). Với những cọng bàng dẻo dai được phơi khô, người dân còn đan được đệm trải nằm, nóp, bao đựng lúa, võng… Gần đây, đệm bàng còn được dùng làm túi xách, nón, ví… để xuất khẩu rất được ưa chuộng. Riêng phần sông kéo dài đến cuối huyện Bến Lức, Thủ Thừa, Cần Đước (Long An), chính là quê ngoại tôi. Tại Long An, sông Vàm Cỏ Đông kết hợp với sông Vàm Cỏ Tây tạo thành sông Vàm Cỏ để đổ vào sông Soài Rạp và ra Biển Đông. Chính nhờ nước từ dòng sông, những cánh đồng phì nhiêu vùng Bến Lức, Tân Trụ, Thủ Thừa, Cần Đước mới thành vựa khóm, vựa thanh long, vựa mía của khu vực. Tuổi thơ tôi là những ngày bên sông. Mỗi khi bắt được con tép bạc, cậu tôi lại cuốn vào lá ổi non, chấm muối cho tôi nhai… sống. Hay lúc cháy khát, nước từ mương vườn sau khi lóng phèn chính là thứ xoa dịu cổ họng. Dòng sông êm ái đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi cho đến lúc vào đời, mãi mãi không bao giờ xóa nhòa ký ức. Dù là dòng đời, đôi lúc không êm ái như dòng sông!

Có thể bạn quan tâm

Người S'tiêng vẫn giữ được kỹ thuật dệt truyền thống.

Giữ lửa truyền thống từ những đứa con của thần (Kỳ 1)

Người S’tiêng có thể xem như một tộc người có mặt lâu đời ở Việt Nam. Nhiều tài liệu cho thấy dấu vết của họ đã có từ thời đồ đá cũ. Người S’tiêng ở Bình Phước đang có số lượng đông nhất. Kể từ sau khi Bình Phước sáp nhập với Đồng Nai, một dải rừng rộng lớn đã là “thành phố”. Nhưng người S’tiêng, không vì mình lên thành phố mà khác trước.

Nghệ nhân Nguyễn Thị Bình góp công sức đưa dòng tranh Kim Hoàng trở lại.

Góp sức hồi sinh tranh Kim Hoàng

Dành nhiều tình cảm cho văn hóa quê hương, bên cạnh nhiều nỗ lực của những người khác, nghệ nhân Nguyễn Thị Bình (xã Sơn Đồng, Hà Nội) đang từng ngày phục dựng, thúc đẩy dòng tranh dân gian Kim Hoàng (xã Vân Canh, huyện Hoài Đức cũ) phát triển trở lại.

Chị Hoan kiểm tra miến phơi khô tự nhiên dưới nắng.

Người phụ nữ Tày đưa miến dong vượt đại dương

Từ đại ngàn xã Côn Minh (Thái Nguyên), người phụ nữ dân tộc Tày Nguyễn Thị Hoan đã viết nên câu chuyện cổ tích cho nông sản quê hương. Không cam chịu nhìn sản vật quý của bản làng bị ép giá, chị tìm cách biến những sợi miến mộc mạc thành “sợi vàng” chắp cánh cho ước mơ thoát nghèo vùng cao.

Vườn măng cụt lão của anh Năm Trợ.

Mảnh hồn làng treo bên phố

Trước khi sáp nhập với TP Hồ Chí Minh, Bình Dương là tỉnh duy nhất có 5 thành phố trực thuộc tỉnh.

Tỷ lệ đô thị hóa của Bình Dương ở tốp đầu cả nước.
Khi những tòa cao ốc mọc lên, không gian làng xã sẽ bị thu hẹp lại. Nhưng điều ấn tượng là, chỉ cách trung tâm không xa, vẫn còn những không gian rất Nam Bộ, như gợi lại một thời làng quê xa xưa.
Làng vẫn ở đó. Nhưng làng cũng đang phải đối mặt với bài toán tồn tại.

Nghề gõ sầu đem lại thu nhập cao cho nhiều thợ.

Theo chân thợ gõ vườn sầu

“Đây nhé, cái trái này gõ có độ bồng, cũng phải bảy tuổi rưỡi. Trái này nó âm hơn, trầm hơn, thì bảy tuổi tám. Thế là đủ điều kiện cắt rồi”, anh Nguyễn Long Thiên Phúc vừa lấy cán dao gõ trên vỏ quả sầu riêng, vừa giải thích. 44 tuổi, 17 năm anh Phúc vắt vẻo trên những cành sầu riêng, từ thợ học việc, thợ chụp, rồi trở thành thợ gõ sầu kỳ cựu ở Tiền Giang.

Một khúc sông Ninh Cơ nhìn từ trên cao.

Lửa đỏ bên dòng Ninh Cơ

Dòng sông ấy lặng lẽ chảy qua những miền quê Xuân Trường, Hải Hậu, Trực Ninh, Nghĩa Hưng của tỉnh Nam Định cũ, mang phù sa sông Hồng ra biển lớn. Người dân vùng hạ lưu gọi đó là sông Ninh Cơ. Bao đời nay, sông Ninh Cơ không chỉ chở nặng phù sa mà còn chuyên chở cả nhịp sống, sinh kế và khát vọng mưu sinh của những người dân làng quê ven bờ.

Máy bay An-24 có lịch trình bay Gia Lâm - Đà Nẵng - Tân Sơn Nhất.

Phút giây sinh tử của người chiến sĩ an ninh hàng không

Không lâu sau khi máy bay cất cánh từ đường băng sân bay Đà Nẵng, bọn không tặc ra tay hành động. Hai tên phía trước đứng dậy rút lựu đạn, hai tên phía sau hét lớn, khống chế hành khách. Trong khoang chiếc máy bay 45 chỗ ngồi chật chội, không khí hoảng loạn, tiếng la hét, tiếng kêu khóc lẫn trong tiếng quát tháo đe dọa...

Thu hoạch chè ở Tả Củ Tỷ.

Đánh thức hương chè cổ giữa ngàn mây Tả Củ Tỷ

Trong bảng lảng sương mây bao phủ khắp đỉnh Tả Củ Tỷ (Lào Cai), nơi những dãy núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành ngăn cách nơi này với thế giới bên ngoài, có một loài cây đã bám rễ sâu vào lòng đất từ hàng trăm năm trước. Đó là chè Tuyết Shan cổ thụ - báu vật của đại ngàn.

Đại tá phi công Hoàng Biểu.

Ánh sao đêm trên cung lửa

Có những chuyến bay đêm trên vùng trời Khu 4, từ độ cao vài nghìn mét, Đại tá, phi công Hoàng Biểu nhìn xuống mặt đất chỉ thấy một màu đen đặc quánh. Không làng mạc, không ánh đèn. Chỉ có mùi của chiến tranh ngột ngạt và đáng sợ.

Đảo Trường Sa Lớn. Ảnh: HẢI NAM

Những hòn đảo đang lớn (kỳ 1)

Không phải mọi điều ở quần đảo Trường Sa đều quá mới mẻ. Nhưng vẫn có những câu chuyện đủ để giữ lại, dù là người mới đến đó một lần hay đã nhiều lần.

Hàng “độc” Nam Phi... xa mà gần

Hàng “độc” Nam Phi... xa mà gần

Buôn lậu sừng tê giác, ngà voi hay cao hổ, báo, xương sư tử… vốn là loại hình buôn bán cực kỳ đặc biệt bởi “mặt hàng kinh doanh” này được cả thế giới bảo vệ, thu dung và chăm sóc.

Cựu chiến binh Trần Chiến Chinh (bên phải) và cựu chiến binh Lê Phú Tháo thời trẻ.

Ký ức đất lửa Hòa Vang (kỳ 1)

Trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, là vùng ven thành phố Đà Nẵng, Hòa Vang đã trở thành chiếc răng nanh thép cắm sâu vào yết hầu quân thù. Giữa vòng vây siết nghẹt của đồn bốt, quân và dân nơi đây đã viết nên bản hùng ca bất tử.

Trẻ khiếm thính tham gia hoạt động ngoại khóa.

Rút ngắn khoảng cách để nối dài yêu thương

“Trong hành trình 14 năm vừa làm mẹ vừa đồng hành cùng con, dù đã gặp nhiều người cùng hoàn cảnh nhưng đối với gia đình, con vẫn là riêng biệt nhất”, chị Nông Thị Tình, thành viên nhóm cha mẹ trẻ khiếm thính ở Thái Nguyên chia sẻ.

TS Chu Mạnh Trinh (ngoài cùng bên phải) đi thực tế tại làng gốm Mỹ Thiện.

Ông tiến sĩ của du lịch cộng đồng

“Phải bảo vệ tuyệt đối môi trường tự nhiên”, đó là quan điểm cứng rắn của TS Chu Mạnh Trinh, giảng viên Khoa Sinh - Nông nghiệp - Môi trường Trường đại học Sư phạm (Đại học Đà Nẵng).

Tàu vào ga xép Cẩm Giàng.

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.