Ngược thượng nguồn

Xuôi dòng Vàm Cỏ Đông

Nước sông Vàm Cỏ Đông có nhiều phiêu sinh vật, bã thực vật phân hủy từ thượng nguồn dồn về, tạo nên những đồng bằng màu mỡ. Ngày bé, vừa xem người ta gặt lúa, vừa gửi lại tuổi thơ ở những buổi chiều tắm táp bên sông, tôi như chú bé lạc vào xứ sở thần tiên. Làm sao mà quên được trò chơi ném bùn rã rời cả ngày trong dòng nước, đêm đến lại soi đèn bắt ếch, bắt cóc nhái… nấu cháo đậu xanh để húp no nê dưới ánh trăng vàng. 

Vùng nguyên liệu khóm ven sông Vàm Cỏ Đông.
Vùng nguyên liệu khóm ven sông Vàm Cỏ Đông.

1.Đứng từ Suối Mây (huyện Châu Thành, Tây Ninh, Việt Nam), sẽ thấy rõ dòng nước sông Vàm Cỏ Đông bắt nguồn từ bên kia biên giới (huyện Kamchay Mear, tỉnh Prey Veng, Campuchia). Và khi chảy qua Việt Nam, dòng nước được chọn là đường phân định biên giới tự nhiên giữa hai đất nước. Thả trôi ghe từ Vườn Quốc gia Lò Gò-Xa Mát xuôi theo dòng chảy, ống kính tôi thu vào hình ảnh vài phum sóc (thôn, bản, ấp) an bình của đồng bào Khmer sống bằng nghề đánh bắt cá trên sông, khai thác đường thốt nốt, hay lấy dầu từ các trảng rừng được dòng sông bồi đắp. Già làng Keo Ônle có lần kể: “Bà con nơi đây hầu hết có quan hệ họ hàng với người Khmer bên kia biên giới và lấy tên cha, tên ông nội đặt cho con. Ở vùng đầu nguồn này cũng có loại cây Chhơ tial (họ dầu), bà con Khmer khoét lỗ thân cây rồi đốt, sau một tuần thì thu hoạch dầu bán cho các đội đóng ghe, thuyền để xảm tránh nước rò rỉ. Rồi ghe thuyền đó lại bán cho bà con đi bắt cá, đi thương hồ (mua bán), phục vụ đời sống”. Ở Tây Ninh xưa và cho đến tận hôm nay, nghề đóng ghe, thuyền vẫn rất hưng thịnh. Chỉ riêng đoạn sông qua huyện Châu Thành, Bến Cầu rồi dài xuống Hòa Thành, có gần chục trại đóng ghe đến 300 tấn với các lễ ghim lô, lẫy ghe (hạ thủy), khai tâm (dựng cột), khai nhãn (vẽ mắt ghe)…

Chính đoạn sông trên đất Việt này đã chứng kiến hàng nghìn bà con Khmer đùm bọc, bảo vệ quân giải phóng xây dựng căn cứ Trung ương Cục. Rồi khi bị máy bay Mỹ ném bom chà xát, người Khmer Tây Ninh lại dắt díu nhau sang Prey Veng, Tboung Khmum, Svay Rieng, Kam Pong Cham, Otdor Mean Chay (Campuchia). Cũng chính dòng sông dịu dàng này lại chở che ôm ấp người Khmer chạy nạn diệt chủng, sang cộng cư cùng người Việt, người Hoa, người Chăm ở Tây Ninh. Từ dòng sông thượng nguồn đã che chở mình, bà con lại sử dụng những nguyên liệu, sản vật để hình thành nên các món ăn ngon như bánh num chek (bột nếp giã trộn đường chiên phồng), mắm prahok, bún cá num bo choc.

Nói về cá, ngoài các loại thông thường như cá trắm, cá chình ở đầu nguồn hay cá vồ đém, cá tra, cá heo ở đoạn giữa dòng sông, khoảng mươi năm trước, cứ sau mưa đầu mùa, người dân ven sông Vàm Cỏ Đông lại kéo nhau ra sông vớt cá hồng vện. Hiện cá hồng vện có nguy cơ tuyệt chủng và đang được giới chơi cá cảnh săn lùng với giá của mỗi con có khi lên đến cả nghìn USD. Tại khu vực Bến Sỏi bên bờ sông (huyện Châu Thành), từ mấy năm nay đã thành nơi quần tụ của giới nghệ nhân si mê cá. Ngư dân Nguyễn Văn Lềnh, chỉ tay về phía mặt nước, kể: “Sau cơn mưa, ghe bắt cá dày đặc, có khi chỉ vài chục km mà có đến 400-500 chiếc. Bắt riết đến năm 2010 thì cạn kiệt. Năm trước dịch tui qua Campuchia mua giống về nuôi, năm kia bán chục con được… 14 nghìn USD”.

2. Đi sâu vào nội địa, chảy ven thị xã Hòa Thành, sông Vàm Cỏ Đông yên lặng đến tĩnh mịch. Sự hiền lành của con sông dường như đã góp phần làm nên tính cách người Tây Ninh, với quá nửa dân số là tín đồ đạo Cao Đài. Như phiên chợ lá họp vào ngày 14 tháng Giêng năm Nhâm Dần vừa rồi, tôi đến chợ và lấy lá cây làm tiền rồi mua được gói xôi lá cẩm cùng thanh đường thốt nốt. Người bán là thiếu nữ Cao Đài tên Loan vui vẻ lấy lộc, trao hàng và luôn miệng chúc khách bình an. Đến chợ, chỉ cần đưa chiếc lá, là nhận phần thức ăn nho nhỏ, chỉ là các sản vật bên sông: bánh tráng, rau dại, xôi bắp, chè nếp, gỏi đu đủ… Người đi chợ như lạc vào một cõi khác, thoát tục, quên hết chuyện được mất, hơn thua với cùng quan niệm “Tiền chỉ là phương tiện phục vụ cuộc sống, là phù du như lá. Con người phải sống với đức thiện lương chứ không phải vì tiền mà đánh mất danh dự”.

Trong những ngày tháng Giêng, sau khi “mua sắm” tại chợ, người dân sống ven sông còn say mê với điệu múa trống Chhay-dăm (Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia). Để biểu diễn múa trống Chhay-dăm phải có ít nhất 12 người, mỗi người mang trên mình một chiếc trống. Trống sử dụng trong múa Chhay-dăm được làm bằng thân cây cau, khoét rỗng ruột, bịt da trăn. Các động tác múa trống Chhay-dăm giống như múa võ, người chơi ngoài giữ tiếng trống luôn đều đặn, còn dùng cùi chỏ, đầu gối, gót chân để đánh vào trống của mình và của bạn đồng diễn. Trong lúc nhào lộn, phần chân trống làm bằng kim loại chạm vào sàn diễn tạo âm thanh lốp cốp đặc trưng riêng. Những câu chuyện múa trống là minh họa cho một cuộc sống dựa vào săn bắt hái lượm từ dòng sông của người Khmer Tây Ninh.

Rời Hòa Thành xuôi Vàm Cỏ Đông, triệu triệu khóm lục bình hoa tím ngát, lững lờ nương theo con nước, chảy vào địa phận xã Cẩm Giang, huyện Gò Dầu với lợi thế được dòng sông mẹ ôm ấp. Thời Minh Mạng, thôn Cẩm Giang được sáp nhập thêm phần đất của làng Hưng Mỹ. Chính vì vậy, xã Cẩm Giang ngày nay có tới hai ngôi đình của hai làng. Đình Trung Cẩm Long có khoảng trăm năm trước, mặt tiền đình hướng ra sông Vàm Cỏ Đông, thờ thành hoàng. Riêng đình Cẩm An Hưng Mỹ thờ Nguyễn Huỳnh Đức, một khai quốc công thần thời Gia Long Nguyễn Ánh, có mặt sau giáp sông. Việc năm 1834 nhà Nguyễn cho xây thành Bảo Định Liêu, cho thấy vùng đất Cẩm Giang xưa đã hết sức quan trọng về mặt quân sự chứ không hề đơn giản chỉ là thôn dân cư. Triều đình xưa còn cho quan từ Huế vào trấn nhậm, xây chùa Cẩm Phong. Chùa được xây dựng năm 1849 theo phái Cổ Sơn Môn, tọa lạc ngay bờ sông Vàm Cỏ Đông.

Nơi đây, từ những hạt gạo ngọt thơm hòa với nước sông, nghề truyền thống làm bánh tráng theo chân người di cư Ngũ Quảng vào, định hình ngót trăm năm. Ngày 22/2/2022 vừa qua, UBND tỉnh Tây Ninh đã trao bằng công nhận nghề làm bánh tráng thủ công tại ấp Cây Trắc, xã Phước Đông, huyện Gò Dầu là nghề truyền thống. Nguyên liệu làm bánh là bột gạo, tráng thủ công trên nồi hơi, đặt trên vỉ nứa, sau đó đem ra phơi nắng cho bánh khô giòn (muốn ăn mềm thì đem đi phơi sương). Và ăn bánh tráng đặc biệt không thể thiếu món rau sông Vàm Cỏ Đông.

Mà thật kỳ lạ, sau Gò Dầu có bánh tráng ngon, dòng Vàm Cỏ Đông chảy ngang thị xã Trảng Bàng giáp ranh lại có món rau sông, rau rừng danh bất hư truyền. Gọi là thị xã, nhưng thật ra đại đa số người dân ở đây sống bằng nghề nông, làm bánh tráng và thu hái rau dại. Rồi khi đã định hình món ăn bánh tráng phơi sương, thì hàng trăm loại rau rừng sông Vàm Cỏ Đông đã được nhà nông thu hái (sau là vun trồng). Rất dày công, tôi mới thuyết phục được anh Nguyễn Văn Tài (Hai Tài) đưa mình đi săn rau rừng bởi anh đã bỏ nghề hái, chuyển sang trồng. Chiếc ghe nhỏ chòng chành rẽ nước Vàm Cỏ Đông làm từng đàn cá thòi lòi giật mình, nhảy loi choi trên mặt bùn. Lũ còng đỏ, còng xanh thấy người lạ cũng giương cao đôi mắt rồi khẽ thụt lùi vào hang, chừa lại đôi càng chiếc to chiếc nhỏ như cảnh giới. Nắng sớm ven sông Vàm Cỏ Đông đã soi rõ mặt người đàn ông khắc khổ. Rẽ qua một nhánh rạch, anh chụp bụi cỏ ven bờ đã hãm tốc độ xuồng, tay kia cầm cây sào dài có gắn lưỡi liềm bén, giật liên tục. Chiếc xuồng còn trớn trờ đến cùng lúc với mấy chùm lá lộc vừng non rớt xuống khoang xuồng. Tôi đưa lá lên miệng nhai, vị chát và bùi rất nhẹ, mùi lá non đương thì con gái tinh khôi, có ướp vài giọt sương sớm còn đọng trên đó. Hai Tài nói các loại rau rừng mọc ven sông Vàm Cỏ Đông này có hơn chục món ăn được với bánh tráng phơi sương, tỷ như bù lời, bía bái, lộc vừng, trâm ổi, bằng lăng, săng máu, cách, cóc dại… và có loại thì hái được bằng tay vì mọc thấp, có loại hái bằng sào vì nó chòi đạp vươn lên tìm ánh sáng. Xuồng đi cặp bờ. Hai Tài khom người vào phía trong nhìn nhìn ngó ngó, rồi dừng lại hái chùm lá mà anh nói là lá mặt trăng và lá săng máu. Anh bảo nó khó nhận ra nhưng do săng máu có vị chua, mặt trăng lại chát chát, chua chua… nên có giá trị trong món bánh tráng cuốn rau rừng nhằm “hãm” lại cái sự béo của thịt mỡ. Khi cuốn một cuốn bánh tráng phơi sương mà có lá mặt trăng, cùng với vị nước mắm chua ngọt thanh nhẹ, sẽ kéo người ta vào cõi đê mê. 

3. Đoạn đầu của nguồn chính Vàm Cỏ Đông khi vào Việt Nam gọi là sông Suối Mây, đi qua Tây Ninh với thủy trình khoảng 98 km. Đoạn tiếp theo dài khoảng 6 km là ranh giới hai tỉnh Tây Ninh, Long An. Dọc theo đoạn này, nhiều nghề thủ công ra đời phục vụ cho công cuộc khẩn hoang xưa hay cuộc sống sông nước của người dân như nghề đan đệm bàng vốn còn rất phổ biến ở đoạn sông giáp giữa Trảng Bàng (Tây Ninh) và Đức Hòa, Đức Huệ (Long An). Với những cọng bàng dẻo dai được phơi khô, người dân còn đan được đệm trải nằm, nóp, bao đựng lúa, võng… Gần đây, đệm bàng còn được dùng làm túi xách, nón, ví… để xuất khẩu rất được ưa chuộng. Riêng phần sông kéo dài đến cuối huyện Bến Lức, Thủ Thừa, Cần Đước (Long An), chính là quê ngoại tôi. Tại Long An, sông Vàm Cỏ Đông kết hợp với sông Vàm Cỏ Tây tạo thành sông Vàm Cỏ để đổ vào sông Soài Rạp và ra Biển Đông. Chính nhờ nước từ dòng sông, những cánh đồng phì nhiêu vùng Bến Lức, Tân Trụ, Thủ Thừa, Cần Đước mới thành vựa khóm, vựa thanh long, vựa mía của khu vực. Tuổi thơ tôi là những ngày bên sông. Mỗi khi bắt được con tép bạc, cậu tôi lại cuốn vào lá ổi non, chấm muối cho tôi nhai… sống. Hay lúc cháy khát, nước từ mương vườn sau khi lóng phèn chính là thứ xoa dịu cổ họng. Dòng sông êm ái đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi cho đến lúc vào đời, mãi mãi không bao giờ xóa nhòa ký ức. Dù là dòng đời, đôi lúc không êm ái như dòng sông!

Có thể bạn quan tâm

Nhiệt huyết của những người lính ra khơi năm xưa còn chảy vào lớp người hôm nay ở Lý Sơn.

Nghĩa khí đất đảo hùng binh

Giữa mênh mang Biển Đông, hòn đảo vẫn lặng lẽ mà hiên ngang nơi đầu sóng ngọn gió, vừa là tiền đồn, vừa là chứng nhân cho hành trình mở cõi, giữ biển.

Những bản làng của đồng bào Pa Kô, Vân Kiều dọc đường biên giới.

Đi trong sương giá biên thùy

Có những chuyến đi để trở về, nhưng cũng có những chuyến đi để thấy mình “lớn” thêm trong sự nhỏ bé trước cuộc đời. Đêm 28 Tết Bính Ngọ, Hà Nội bắt đầu nồng nàn mùi nước lá mùi già, tôi lại chọn ngược gió, ngược sương để tìm về dải đất miền trung nắng cháy - nơi mà “Tết” là một khái niệm vừa thân thương, vừa xa xôi đến lạ lùng.

Kíp xuồng tàu Trường Sa 19 đang nhận hàng để đưa lên nhà giàn DK1/2 (bãi cạn Phúc Tần).

Đi về phía mặt trời (kỳ 1)

Từ cầu cảng KTQP Trường Sa (Bộ Tư lệnh Vùng 2 Hải quân, Thành phố Hồ Chí Minh) xuất phát, chúng tôi bắt đầu hải trình về nơi những bãi cạn trên thềm lục địa phía nam, trong chuyến thăm, chúc Tết theo thông lệ hằng năm. 

Trương Chấn Sang vẫn ngày ngày nỗ lực mang niềm tin và hy vọng đến cho những thiếu nhi có hoàn cảnh khó khăn trên khắp mọi miền Tổ quốc.

"Đi về phía nắng" từ bóng tối nghịch cảnh

Có những hạt mầm không may rơi vào kẽ đá, chịu đựng biết bao khắc nghiệt từ bão giông, nhưng khi vươn mình đón nắng lại trở thành nhành cây kiên cường nhất. Chàng trai sinh năm 1997 Trương Chấn Sang là một nhành cây như thế.

Anh Trần Thanh Quang (đứng giữa) lưu giữ nét tinh hoa ẩm thực Huế.

Ngọt thơm ký ức tìm về

Cứ độ Tết đến xuân về, trong mỗi gia đình xứ Huế luôn ngào ngạt hương thơm của các loại bánh mứt. Sự khéo tay, óc sáng tạo của người Huế được thể hiện qua từng đường nét và mùi vị bánh trái. Ánh nắng dịu nhẹ ở vùng đất cố đô xưa càng thêm bình yên qua từng câu chuyện về ẩm thực cung đình, bánh mứt dân gian.

Nhiều trẻ mắc chứng tự kỷ vui chơi với người thân tại khu vực Amehouse mà vợ chồng Vân Anh đã lập ra.

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

Biểu diễn trống đất kết hợp hát ví, hát giang của người Mường.

Về đất Tổ nghe “Toòng Tửng” cùng trống đất

Trống đất không phải là một chiếc trống da như chúng ta hình dung bình thường, có thể mang đi, mà thật sự là nhạc cụ được tạo tác từ lòng đất. Còn Toòng Tửng là một nhạc cụ bộ gõ. Toòng Tửng đi cùng với trống đất mới tạo nên bộ nhạc cụ hoàn chỉnh.

Miến dong ở Côn Minh vẫn được phơi nắng theo phương pháp truyền thống.

Thương hiệu dong riềng trên đất sỏi

Khi sương muối giăng kín đỉnh Áng Toòng, đất Côn Minh (tỉnh Thái Nguyên) bừng tỉnh trong nhịp sống hối hả nhất của năm. Trên những sườn đồi cằn sỏi đá, cây dong riềng “ăn sương, uống gió” vẫn bung hoa đỏ. Những củ dong xù xì qua đôi bàn tay cần cù tạo nên những sợi miến dai ngon danh bất hư truyền.

Nghề nuôi thủy sản tại vịnh Xuân Đài đang gượng dậy sau thiên tai.

Bắt đầu lại với những điều chưa bao giờ

Chưa bao giờ người dân Phú Yên và Quy Nhơn cũ (nay là Gia Lai và Đắk Lắk) lại xuống giống vụ đông xuân muộn thế. Chưa bao giờ những chợ tôm hùm ở Sông Cầu (Đắk Lắk) mùa này vắng thế. Chưa bao giờ hai nơi này lại nhiều ngôi nhà phải xây sửa đến thế, dù đang vào mùa mưa...

Phạm nhân T.T.T. chạy lại đỡ mẹ già trên sân khấu chương trình.

Thắp sáng những ước mơ hoàn lương

Phía sau mỗi bản án đều là một cuộc đời. Khi sai lầm được nhận thức đúng và đủ, khát vọng làm lại sẽ thay thế những gam mầu tối trong tâm tưởng mỗi con người. Nhờ những chính sách khoan hồng của Nhà nước, ngày về trong giấc mơ mỗi đêm của phạm nhân T.T.T. đã không còn xa.

Giờ học tại điểm trường Coọc Mu.

Coọc Mu ngày ấy và bây giờ

Từng là “ốc đảo” bị lãng quên giữa đại ngàn, nơi ấy hơn 20 năm về trước, hàng chục số phận bị căn bệnh phong quái ác hành hạ, thôn Coọc Mu, xã Hoàng Trĩ (tỉnh Bắc Kạn cũ), nay là xã Đồng Phúc (tỉnh Thái Nguyên) đã hồi sinh.

Anh Ngô Quý Đức (bên trái) kiểm tra quy trình tạo tác liễn làng Chuồn.

Hồi sinh liễn làng Chuồn

Nhắc đến làng Chuồn (tên chữ là An Truyền) thuộc phường Mỹ Thượng, thành phố Huế, người ta thường nghĩ ngay đến một nét đẹp văn hóa độc đáo mà nay đã thất truyền, đó là nghề làm liễn Tết thủ công. Bằng sự tận tâm, tỉ mỉ của những người yêu văn hóa, từng bức liễn làng Chuồn đã được hồi sinh.

Điều còn lại sau chiến tranh

Điều còn lại sau chiến tranh

Cuộc đời lặng lẽ trong chờ đợi của người lính cuối cùng Trung đội Mai Quốc Ca, nhắc chúng ta rằng, lịch sử không chỉ được làm nên bởi những khoảnh khắc rực rỡ, mà còn bởi những năm tháng rất dài sau đó.

Khoảnh khắc bà Nguyễn Thị Bích cười tươi khi đón di ảnh của người bạn đời.

Niềm vui ngày các Anh về

Gần 60 năm đã trôi qua, ba cô con gái cũng đều đã lên chức bà nội, bà ngoại, nhưng chưa ngày nào cụ bà Nguyễn Thị Bích nguôi nỗi nhớ người bạn đời của mình. Năm 1967, anh Bí thư Đoàn Thanh niên xã Nam Ninh, huyện Nam Trực (tỉnh Nam Định cũ) Đặng Xuân Đạo tình nguyện lên đường “vào B” đánh giặc rồi mãi mãi không trở về.

Kíp trắc thủ điều khiển tiểu đoàn 52, Đơn vị Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (từ ngoài vào trong: Trần Hay, trắc thủ phương vị; Hoàng Văn Nam, trắc thủ cự ly; Vương Thái Thanh, trắc thủ góc tà).

Khoảng im lặng sau chiến thắng

Thiếu tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Hoàng Văn Nam (nguyên sĩ quan điều khiển tên lửa, Tiểu đoàn 52, Trung đoàn 267, Sư đoàn Phòng không 365, Quân chủng Phòng không - Không quân) bảo lúc đi lính, ông muốn mình vào không quân, được thành phi công lái máy bay chiến đấu nhưng thị lực không đạt yêu cầu.

Người dân thôn Khuổi Cò thu hoạch quýt.

Đi giữa vùng quýt cổ

Khi những cơn gió bấc đầu tiên tràn về mang theo hơi lạnh của mùa đông thì cũng là lúc trên những triền đồi ở xã Bạch Thông, tỉnh Thái Nguyên lại ngập sắc vàng của những trái quýt giòn.

Những mùa nho Hạ Đen

Một đêm khó quên vào tháng 9/2024. Gió rít liên hồi, cuốn theo mưa như trút nước sau khi bão càn quét qua địa phận xã Nam Dương (tỉnh Bắc Ninh). Lũ ập đến, nhấn chìm vườn nho Hạ Đen rộng hàng nghìn mét vuông của vợ chồng chị Giáp Thị Tuyền.

Mỗi phiên chợ giao dịch hàng nghìn con trâu, bò với giá trị trên dưới 50 tỷ đồng.

Chợ trâu, bò giữa lưng trời

Khi sương mù còn đặc quánh, phủ trắng trên những mái nhà sàn, thì ở một thung lũng nhỏ nơi lưng chừng núi Nghiên Loan, nhịp sống đã hối hả. Đó là phiên chợ "đặc biệt" của cả khu vực miền núi phía bắc - Chợ trâu, bò Nghiên Loan (xã Nghiên Loan, Thái Nguyên).

Đoàn Thái Cúc Hương.

Thế giới cổ tích từ giấy dó

Một tâm hồn nghệ sĩ, một bàn tay khéo léo như nghệ nhân, những câu chuyện bất tận về văn hóa truyền thống và luôn khiêm tốn nhận mình là một thợ thủ công.

Nghệ nhân Nguyễn Phương Uyên tạo dáng cho bonsai mini.

Hơn cả một thú chơi

Nằm trên đường Tô Hiến Thành, phường Nghĩa Lộ, tỉnh Quảng Ngãi, ngôi nhà của ông Nguyễn Phương Uyên (54 tuổi) nổi bật hơn hẳn nhờ hàng chục chậu cây bonsai.

Thầy Nam cần mẫn với mô hình du lịch sinh thái. Ảnh: BẢO LONG

Từ bục giảng đến miền quả ngọt

Ở phường Chũ (tỉnh Bắc Ninh), có một người thầy giáo không chỉ truyền cảm hứng trên bục giảng, mà còn mang nhiệt huyết và sự sáng tạo của nghệ thuật để góp phần tạo nên một không gian du lịch xanh. Đó là thầy Đinh Phương Nam, thầy giáo dạy mỹ thuật theo đuổi mô hình du lịch nông nghiệp-sinh thái ở đồng bằng Bắc Bộ.

Tên lửa vác vai A72. Ảnh: Bảo tàng Phòng không - Không quân

Bí mật của 60 giây quyết định

“Có mấy năm thôi mà", Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Thoa nói thế khi chúng tôi hỏi về những ngày quân ngũ, vác trên vai chiếc tên lửa A72 và hạ gục bao nhiêu máy bay Mỹ - ngụy.

"Bố" Kiên và bé Di tại lớp học ở Cát Cát.

Mái ấm ở thung lũng Cát Cát

Tôi đến Cát Cát (phường Sa Pa, tỉnh Lào Cai), bản làng người H'Mông được du khách ví như viên ngọc đẹp nhất Tây Bắc. Tiết trời trong nhưng sương mù vẫn đùn lên từ phía dưới thung lũng Ý Lình Hồ như những đụn bông trắng tinh.