Con đường mở “kho báu” văn hóa Việt của Coco Chà Bông

Để đi xa, cần bắt đầu hiểu thật sâu bản sắc của chính mình, đó là cách để một cô gái trẻ đưa văn hoá Việt lan toả trong nước và được cả bạn bè quốc tế đón nhận.

Coco và cộng sự trong một sự kiện giới thiệu cổ phục Việt.
Coco và cộng sự trong một sự kiện giới thiệu cổ phục Việt.

Từ những trang phục cổ tạo nên xu thế mới, giống như tôn chỉ “Kế vãng khai lai” mà Nguyễn Thị Nga, còn gọi là Coco Chà Bông và các đồng nghiệp đang thực hiện tại Vạn Thiên Y. Và cô vẫn đang tiếp tục con đường dài để mở “kho báu” văn hóa Việt với những kế hoạch được nung nấu từ lúc mới bước vào nghề.

Nếu cuối tuần bạn đến thăm Khu di tích Hoàng thành Thăng Long (Hà Nội), sẽ có cơ hội được chiêm ngưỡng những bộ sưu tập cổ phục đặc sắc, đặc biệt còn được sắm vai thành vua chúa, quý tộc… thời xưa.

Những bộ trang phục đa dạng từ nhật bình đến áo tấc, áo ngũ thân tay chẽn thời Nguyễn, áo giao lĩnh, viên lĩnh đối khâm thời Lý, Trần, Lê… cho đến những món phụ kiện, tất cả đều được thiết kế và làm bằng tay một cách tinh xảo, kỳ công… khiến nhiều du khách Việt Nam và quốc tế kinh ngạc và ngưỡng mộ. Nhiều người chia sẻ hóa ra không chỉ có áo dài, người Việt cũng có nhiều loại trang phục xưa đẹp và giá trị như thế.

Đó là thành quả từ những năm tháng đương đầu thử thách, chọn "ngõ hẹp" là cổ phục của Coco. Và đối với nhà thiết kế nhiều ý tưởng này, cổ phục chỉ là một mảng cốt lõi để bắt đầu.

52.jpg
Nhà thiết kế Coco trong trang phục Nhật bình.

Cô trợ lý bị “đuổi” và khao khát nhận diện bản sắc

Là một sinh viên thiết kế thời trang, làm trợ lý cho một thương hiệu quốc tế có tiếng tại Việt Nam, Coco từng bị “đuổi” với một lý do rất đáng ngạc nhiên.

Coco nhớ lại, khi đó cô có may mắn làm việc với Diego - một người Tây Ban Nha đã chọn Việt Nam là quê hương thứ hai và góp phần lan tỏa văn hóa Việt Nam ra thế giới qua những thiết kế mang đậm tinh thần Việt. Chính ông cũng là người truyền cảm hứng cho Coco khi làm việc tại đây, định hướng cho cô hãy thực hiện mơ ước về thời trang Việt, bởi dù yêu Việt Nam đến mấy như Diego thì vẫn có độ “vênh” nhất định về văn hóa, khó có được nền tảng và sự đồng cảm sâu sắc như bản thân người Việt. Rồi đến một thời điểm chín muồi, ông đã kiên quyết “buộc nghỉ việc” cô trợ lý. “Đó là một lần bị đuổi việc khiến tôi biết ơn suốt đời, bởi nhờ đó tôi mới có thể tự bước đi trên con đường của riêng mình để trưởng thành”, cô gái chia sẻ.

Ngay sau đó, cô bắt đầu nghiên cứu về cổ phục, mặc cho có những rào cản từ người thân, bạn bè, từ nguồn vốn cũng như các tư liệu lịch sử. Với định hướng bài bản ngay từ đầu, khi sáng lập thương hiệu của riêng mình, Coco xác định phải đi từ sự nghiên cứu, củng cố chuyên môn sâu để tạo nền tảng vững chắc. Đó là lý do mà đơn vị đầu tiên của cô không phải phòng marketing hay bán hàng, mà là phòng nghiên cứu. Cô cùng đội ngũ dày công tìm tòi, nghiên cứu các tài liệu như sách, tranh, tượng và đi điền dã, rồi gặp gỡ những chuyên gia đầu ngành, các đơn vị nghiên cứu về văn hóa, lịch sử để tiếp cận trực tiếp cổ vật, qua đó công tác đồ họa, phục dựng… mới có thực chứng và bám sát tư liệu gốc một cách cao nhất. Coco chia sẻ, một trong những cổ phục mà cô cùng đội ngũ sáng tạo đã lấy tư liệu nguyên mẫu từ vải dệt được phát hiện trong lăng mộ của quan Đại tư đồ Nguyễn Bá Khanh (tại Khoái Châu, Hưng Yên) năm 1982. Đó là một may mắn lớn của những người làm văn hóa như cô.

Cùng với chuyên môn và sự đầu tư nghiêm túc, chỉ trong thời gian không dài, Coco đã có trong tay nhiều trang phục cổ chất lượng, được đánh giá cao như như Long bào đại triều phục (được nhà vua mặc trong các buổi thiết triều), áo Nhật bình đỏ thêu họa tiết song phượng (dành cho hậu phi và các công chúa); áo Lập lĩnh ngũ thân tay chẽn (trang phục phổ biến vào thời Nguyễn)…

Sự kiện ra mắt của Vạn Thiên Y mang tên “Kế vãng khai lai” thu hút sự quan tâm của báo chí và công chúng. Cổ phục của nhà thiết kế trẻ cũng liên tục xuất hiện tại những chương trình biểu diễn nghệ thuật lớn như “Thăng Long Huyền Vũ - Hành trình lan tỏa tinh hoa văn hóa Việt” (tổ chức tại Hoàng thành Thăng Long), “Cố Phong Yểm Ánh” (Lễ hội Thiết kế sáng tạo Hà Nội 2023), đồng hành cùng Vụ Ngoại giao Văn hóa và UNESCO (Bộ Ngoại giao) tại chuỗi sự kiện Ngày Việt Nam ở nước ngoài năm 2023, nhân dịp kỷ niệm 30 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Việt Nam - Nam Phi, 50 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Việt Nam - Pháp và Việt Nam - Nhật Bản, góp phần lan tỏa văn hóa truyền thống Việt Nam tới thế giới…

Đó có lẽ là trái ngọt đến từ quá trình định vị bản sắc của chính bản thân mình trong dòng chảy văn hóa Việt mà Coco đã trải qua.

53.jpg
Nhà thiết kế Coco trong áo Ngũ thân lập lĩnh tay chẽn thời Nguyễn.

Mở “kho báu”

Nhưng nếu dừng lại ở phục dựng Việt phục thì đó dường như cũng mới chỉ là một sở thích và đam mê cá nhân. Quan điểm của cô gái trẻ rất rõ ràng và thực tế. “Tôi làm cổ phục không phải chỉ để thỏa mãn niềm yêu thích của bản thân, mà mục tiêu là tạo ra đời sống cho nó, và phải chinh phục được công chúng để họ sẵn sàng rút hầu bao chứ không chỉ hô khẩu hiệu ủng hộ văn hóa chung chung”, Coco khẳng định. Chính vì quan điểm đó, mà mỗi bộ trang phục, mỗi sản phẩm cô và đồng nghiệp thực hiện đều đạt mức chỉn chu nhất có thể, thậm chí cao hơn cả mức kỳ vọng của khách hàng.

Áo ngũ thân được rao bán trên thị trường rất nhiều, và sản phẩm của Coco có giá thành đôi khi cao hơn, nhưng vẫn được đón nhận. Với sự tự hào, Coco khẳng định đó là do cô đã chỉn chu từ chất liệu vải đến hoa văn họa tiết và từng đường kim mũi chỉ theo quy chuẩn khắt khe của một người được đào tạo và thực hành về thiết kế thời trang cao cấp.

Từ những trang phục tạo xu hướng trong giới trẻ, Coco còn lan toả giá trị này qua các tác phẩm điện ảnh, truyền hình, các sự kiện văn hóa. Vẫn chưa hết, giọng của cô trở nên rộn ràng khi nói về những thứ mà mình có thể làm trong tương lai: “Văn hóa Việt Nam phong phú lắm, tựa một kho báu chưa được khai phá hết, và phục trang chỉ là một mảng mà mọi người dễ nhìn thấy, dễ lan tỏa. Đó là lý do tôi chọn làm lĩnh vực này đầu tiên. Lõi của tôi là nghiên cứu về mỹ thuật cổ, tôi sẽ từ cái gốc đó mà phát triển, ứng dụng vào các lĩnh vực khác nữa như điện ảnh, biểu diễn, giáo dục, âm nhạc, ngoại giao văn hóa…”.

Coco cũng chia sẻ, hiện tại cô đang tư vấn cho một số đơn vị triển khai các công viên giải trí theo chủ đề, trong đó không chỉ có kiến trúc để du khách nhìn thấy mà còn có các nghi lễ, các show thực cảnh… truyền tải những câu chuyện văn hóa để trải nghiệm và chiêm nghiệm một cách sâu sắc hơn các giá trị Việt. Như vậy, “Kế vãng khai lai” không chỉ là tên một chương trình Coco tâm huyết mà ở đó cô còn gửi gắm sứ mệnh một người trẻ tự đặt ra cho riêng mình, góp phần đưa tinh hoa của văn hóa Việt Nam vào đời sống thực tiễn và lan tỏa đến nhiều cộng đồng văn hóa khác trên thế giới.

Có thể bạn quan tâm

Vườn măng cụt lão của anh Năm Trợ.

Mảnh hồn làng treo bên phố

Trước khi sáp nhập với TP Hồ Chí Minh, Bình Dương là tỉnh duy nhất có 5 thành phố trực thuộc tỉnh.

Tỷ lệ đô thị hóa của Bình Dương ở tốp đầu cả nước.
Khi những tòa cao ốc mọc lên, không gian làng xã sẽ bị thu hẹp lại. Nhưng điều ấn tượng là, chỉ cách trung tâm không xa, vẫn còn những không gian rất Nam Bộ, như gợi lại một thời làng quê xa xưa.
Làng vẫn ở đó. Nhưng làng cũng đang phải đối mặt với bài toán tồn tại.

Nghề gõ sầu đem lại thu nhập cao cho nhiều thợ.

Theo chân thợ gõ vườn sầu

“Đây nhé, cái trái này gõ có độ bồng, cũng phải bảy tuổi rưỡi. Trái này nó âm hơn, trầm hơn, thì bảy tuổi tám. Thế là đủ điều kiện cắt rồi”, anh Nguyễn Long Thiên Phúc vừa lấy cán dao gõ trên vỏ quả sầu riêng, vừa giải thích. 44 tuổi, 17 năm anh Phúc vắt vẻo trên những cành sầu riêng, từ thợ học việc, thợ chụp, rồi trở thành thợ gõ sầu kỳ cựu ở Tiền Giang.

Một khúc sông Ninh Cơ nhìn từ trên cao.

Lửa đỏ bên dòng Ninh Cơ

Dòng sông ấy lặng lẽ chảy qua những miền quê Xuân Trường, Hải Hậu, Trực Ninh, Nghĩa Hưng của tỉnh Nam Định cũ, mang phù sa sông Hồng ra biển lớn. Người dân vùng hạ lưu gọi đó là sông Ninh Cơ. Bao đời nay, sông Ninh Cơ không chỉ chở nặng phù sa mà còn chuyên chở cả nhịp sống, sinh kế và khát vọng mưu sinh của những người dân làng quê ven bờ.

Máy bay An-24 có lịch trình bay Gia Lâm - Đà Nẵng - Tân Sơn Nhất.

Phút giây sinh tử của người chiến sĩ an ninh hàng không

Không lâu sau khi máy bay cất cánh từ đường băng sân bay Đà Nẵng, bọn không tặc ra tay hành động. Hai tên phía trước đứng dậy rút lựu đạn, hai tên phía sau hét lớn, khống chế hành khách. Trong khoang chiếc máy bay 45 chỗ ngồi chật chội, không khí hoảng loạn, tiếng la hét, tiếng kêu khóc lẫn trong tiếng quát tháo đe dọa...

Thu hoạch chè ở Tả Củ Tỷ.

Đánh thức hương chè cổ giữa ngàn mây Tả Củ Tỷ

Trong bảng lảng sương mây bao phủ khắp đỉnh Tả Củ Tỷ (Lào Cai), nơi những dãy núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành ngăn cách nơi này với thế giới bên ngoài, có một loài cây đã bám rễ sâu vào lòng đất từ hàng trăm năm trước. Đó là chè Tuyết Shan cổ thụ - báu vật của đại ngàn.

Đại tá phi công Hoàng Biểu.

Ánh sao đêm trên cung lửa

Có những chuyến bay đêm trên vùng trời Khu 4, từ độ cao vài nghìn mét, Đại tá, phi công Hoàng Biểu nhìn xuống mặt đất chỉ thấy một màu đen đặc quánh. Không làng mạc, không ánh đèn. Chỉ có mùi của chiến tranh ngột ngạt và đáng sợ.

Đảo Trường Sa Lớn. Ảnh: HẢI NAM

Những hòn đảo đang lớn (kỳ 1)

Không phải mọi điều ở quần đảo Trường Sa đều quá mới mẻ. Nhưng vẫn có những câu chuyện đủ để giữ lại, dù là người mới đến đó một lần hay đã nhiều lần.

Hàng “độc” Nam Phi... xa mà gần

Hàng “độc” Nam Phi... xa mà gần

Buôn lậu sừng tê giác, ngà voi hay cao hổ, báo, xương sư tử… vốn là loại hình buôn bán cực kỳ đặc biệt bởi “mặt hàng kinh doanh” này được cả thế giới bảo vệ, thu dung và chăm sóc.

Cựu chiến binh Trần Chiến Chinh (bên phải) và cựu chiến binh Lê Phú Tháo thời trẻ.

Ký ức đất lửa Hòa Vang (kỳ 1)

Trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, là vùng ven thành phố Đà Nẵng, Hòa Vang đã trở thành chiếc răng nanh thép cắm sâu vào yết hầu quân thù. Giữa vòng vây siết nghẹt của đồn bốt, quân và dân nơi đây đã viết nên bản hùng ca bất tử.

Trẻ khiếm thính tham gia hoạt động ngoại khóa.

Rút ngắn khoảng cách để nối dài yêu thương

“Trong hành trình 14 năm vừa làm mẹ vừa đồng hành cùng con, dù đã gặp nhiều người cùng hoàn cảnh nhưng đối với gia đình, con vẫn là riêng biệt nhất”, chị Nông Thị Tình, thành viên nhóm cha mẹ trẻ khiếm thính ở Thái Nguyên chia sẻ.

TS Chu Mạnh Trinh (ngoài cùng bên phải) đi thực tế tại làng gốm Mỹ Thiện.

Ông tiến sĩ của du lịch cộng đồng

“Phải bảo vệ tuyệt đối môi trường tự nhiên”, đó là quan điểm cứng rắn của TS Chu Mạnh Trinh, giảng viên Khoa Sinh - Nông nghiệp - Môi trường Trường đại học Sư phạm (Đại học Đà Nẵng).

Tàu vào ga xép Cẩm Giàng.

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.

Bà Đạm Thư chia sẻ những câu chuyện về A Lưới với bạn bè.

Người phụ nữ nặng lòng với thung lũng da cam

​Tại căn hộ chung cư nhỏ ở TP Hồ Chí Minh, tôi từng chứng kiến một hình ảnh cảm động. Có một bà cụ dáng người nhỏ bé, mái tóc bạc trắng, lưng còng gập xuống đến mức phải tựa hẳn vào chiếc xe đẩy mới có thể đứng vững.

Anh hùng LLVTND Đinh Hữu Thuần trong một lần được gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Từ canh trời Tổ quốc đến góc thiền giữa trời Tây Bắc

​Gặp lại người lính ra-đa năm nào, Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân Đinh Hữu Thuần, giờ đây là Thiền sư Thích Chánh Tuệ giữa mù sương Sa Pa, chúng tôi hiểu rằng: Sau cùng, vinh quang lớn nhất không phải là tấm huy chương lấp lánh trên ngực áo, mà là sự tự tại, bao dung trong một tâm hồn đã dâng hiến trọn vẹn cho Tổ quốc.

Quay tời thả “cá sắt” xuống dòng sông Năng.

Lặng lẽ Đầu Đẳng

Tôi mượn ý của nhà văn Nguyễn Thành Long trong tác phẩm “Lặng lẽ Sa Pa” cũng để nói về những người làm nghề “gác” trạm khí tượng thủy văn ở Đầu Đẳng. Đã hơn 50 năm, tác phẩm "Lặng lẽ Sa Pa" ra đời nhưng ở Trạm thủy văn Đầu Đẳng (xã Ba Bể, Thái Nguyên) vẫn “ba không”: Không đường, không điện, không nước sạch.

Nghệ nhân Váng Vần Séng (trái) chơi đàn lìn xìn.

Đàn lìn xìn còn vang trên núi non

Thèn Hồng Quân dẫn tôi tới nhà ông Váng Vần Séng ở thôn Cốc Coọc, xã Pà Vầy Sủ, tỉnh Tuyên Quang. Ông là nghệ nhân chế tạo đàn lìn xìn - loại nhạc cụ dùng đệm cho các khúc hát dân gian của người Nùng. Đã lâu lắm mới lại có người hỏi đàn, ông nhớ người mua đàn một, nhớ điệu hát, tiếng đàn đến mười phần.

Đường lên khu A Trạm radar 485.

Vượt dốc thăm nhà trên núi của lính biển

Chỉ còn đúng một chuyến tàu cao tốc ra đảo Trà Bản (đặc khu Vân Đồn, Quảng Ninh) lúc chúng tôi tới. Những con tàu gỗ chở khách khác đã nép mình nơi góc cảng Cái Rồng. Trời đổ mưa từ sáng, gió ngoài vịnh Bái Tử Long cũng bắt đầu trở mình.