Đi trong sương giá biên thùy

Có những chuyến đi để trở về, nhưng cũng có những chuyến đi để thấy mình “lớn” thêm trong sự nhỏ bé trước cuộc đời. Đêm 28 Tết Bính Ngọ, Hà Nội bắt đầu nồng nàn mùi nước lá mùi già, tôi lại chọn ngược gió, ngược sương để tìm về dải đất miền trung nắng cháy - nơi mà “Tết” là một khái niệm vừa thân thương, vừa xa xôi đến lạ lùng.

Những bản làng của đồng bào Pa Kô, Vân Kiều dọc đường biên giới.
Những bản làng của đồng bào Pa Kô, Vân Kiều dọc đường biên giới.

Biên cương vẫy gọi

​Sáng 29 Tết, tôi tìm đến bờ bắc sông Thạch Hãn, thắp hương ở đài tưởng niệm trung đội Mai Quốc Ca, tỉnh Quảng Trị. Tôi muốn bắt đầu hành trình của mình bằng sự tri ân. Dòng sông Thạch Hãn vẫn trôi, hiền hòa và lặng lẽ, như thể nó chưa từng chứng kiến trận chiến khốc liệt “một đánh một trăm” của trung đội anh hùng. 19 cái tên trên bia đá, 19 trái tim đỏ rực trong khung sắt - họ nằm lại đó khi tuổi đời còn phơi phới thanh xuân, để đổi lấy nhịp đập của những chuyến tàu Thống Nhất Bắc - Nam lăn bánh đều đặn qua cầu. Tôi ghé hàng tạp hóa cạnh đài tưởng niệm mua ít đồ, ​cô bán hàng thân thiện hỏi thăm hành trình của tôi rồi chép miệng, giọng Quảng Trị đặc quánh sự bao dung: “Chiến tranh qua lâu rồi, năm nào người ta cũng đến đây thả đèn và hoa trên sông, đông nhất là dịp 27/7. Nhưng mà cầu siêu chung thế thôi, chứ nằm lẫn vào nhau hết rồi, biết ai với ai đâu con….”. Câu nói ấy như dao cứa vào lòng tôi. Sự hy sinh của các anh đã hòa tan vào đất đá, vào phù sa, thành một phần xương thịt của Tổ quốc này.

​Rời cầu Thạch Hãn, tôi lái xe hướng về biên giới, theo tuyến đường Trường Sơn Đông. Qua cầu Đakrông, lòng tôi cứ vấn vương câu hát “Tây Nguyên ơi, Đăkrông ơi”. Hóa ra, thực tế và thơ ca đôi khi có những khoảng trống diệu kỳ. Sông Đăkrông trong ca khúc “Sông Đăkrông mùa xuân về” của cố nhạc sĩ Tố Hải thật ra chỉ là con sông ước lệ cho nhiều dòng sông ở Tây Nguyên khi nhạc sĩ nghe tin tiếng súng của quân ta mở màn chiến dịch Tây Nguyên. Còn con sông Đakrông trong thực tế không có nhà rông rực lửa, không có tiếng chiêng rộn ràng, chỉ có bản làng của đồng bào Pa Cô, Vân Kiều lặng lẽ bên những rẫy nương sạt lở.

Năm nay, 29 Tết cũng là 30 Tết. Chiều cuối năm, nghỉ chân bên bát mì tôm nóng hổi ở bản Đakrông, tôi nghe anh chủ quán Hồ Văn Nam kể về đứa con gái lấy chồng Hà Nội không về. Nhìn nụ cười hiền hậu của anh khi nói về khoản hỗ trợ 1 triệu đồng ăn Tết của Nhà nước, tôi thấy sống mũi mình cay cay. Nghĩ tới mâm cỗ tất niên linh đình mỗi năm, tôi bật cười một mình. Hạnh phúc nơi đây giản đơn đến mức khiến người ta phải tự soi rọi lại sự phồn hoa của phố thị.

52.jpg
Trung tá Lương Thế Vĩnh và con trai Lương Thanh Dũng.

Những chặng đường biên giới

​Đồn biên phòng A Vao (Quảng Trị) đón tôi bằng nắng đẹp. Cán bộ chiến sĩ ở đồn đùa vui rằng, tôi mang nắng ấm tới biên cương bởi mọi năm, mưa dầm dề xuyên Tết. Tôi chỉ thật sự tin các anh không đùa, khi bắt đầu từ ngày mồng 2, mưa không ngớt.

Đồn trưởng Đồn Biên phòng A Vao là Trung tá Lương Thế Vĩnh, sinh năm 1981 mà khuôn mặt đăm chiêu già trước tuổi. Thế nhưng, đằng sau vẻ nghiêm nghị ấy lại là một người cha dịu dàng. Cậu con trai lớp 4 của anh, từ năm 3 tuổi đã cùng bố đón Tết ở khắp các đơn vị. Mùng 3 Tết, khi đổi ca trực, hai bố con sẽ cùng về. Ước mơ của Lương Thanh Dũng, tên cậu bé, là trở thành bộ đội biên phòng rồi được công tác ở chính đồn A Vao này. ​“Đồn là nhà, biên giới là quê hương, đồng bào các dân tộc là anh em ruột thịt” - câu khẩu hiệu ấy nằm trong ánh mắt quyết tâm của đứa trẻ muốn nối nghiệp cha, nằm trong bữa cơm tất niên ấm áp ngay sau thời khắc Giao thừa khi bộ đội mời bà con dân bản lên đồn ăn Tết.

Sương đêm buông xuống lạnh dần, trừ cán bộ chiến sĩ trực chiến tại đồn, các đội công tác địa bàn lặng lẽ tỏa ra nhiều hướng khắp khu vực biên giới. Gần 5 giờ sáng ngày mùng 1 Tết, tôi nằm cuộn trong cái chăn bông rằn ri màu xanh lá, nghe vọng lại tiếng đồn trưởng dõng dạc: “Báo cáo các đồng chí, cho đến giờ phút này, địa bàn của chúng ta không có tiếng pháo nổ, khu vực A Vao an toàn tuyệt đối!” Một tràng vỗ tay giòn giã vang lên, đánh thức mùa xuân đang cựa mình trong nắng sớm.

​Chiều mùng 1 Tết, tôi rời A Vao, tiến về hướng Đồn Biên phòng Quảng Nhâm (Huế). Con đường bê-tông cấp phối ngoằn ngoèo, “hở hàm ếch” nhiều chỗ và không có điện đã dẫn dụ tôi lạc vào “Đồi thịt băm” A Bia ở điểm cao 937. Nơi đây còn được lính dù Mỹ đặt cho cái tên “Hamburger Hill” bởi sự khốc liệt và thiệt hại của quân viễn chinh Mỹ trong trận đọ sức 10 ngày đêm năm 1969 với quân dân A Lưới. Giữa không gian u linh của sương mù và gió hú, bất giác tôi chợt nghĩ: “Hòa bình lâu rồi, liệu sâu dưới lớp đất kia, những linh hồn năm xưa có còn đau đớn?”.

​Phải đến khi Trung úy Trương Xuân Trà - người chiến sĩ biên phòng ở Đội công tác địa bàn gần đó xuất hiện, tôi mới thật sự hoàn hồn. Trà dẫn đường cho tôi hơn 20 km tới Đồn biên phòng Quảng Nhâm, bắt tay tôi tạm biệt rồi vội vã quay xe máy chạy về Đội công tác. Tay cậu lạnh ngắt. Lúc đó đã hơn 9 giờ tối.

Thấy tôi ngỡ ngàng vì tất cả cán bộ chiến sĩ trực Tết đều đợi để cùng ăn bữa cơm muộn, Thượng tá Lê Xuân Thanh, Chính trị viên phó, cười xòa: “Mùng 1 có cô khách xông “nhà” là ý nghĩa lắm, giống như có “hậu phương” ở gần, em ạ!”. Và thế là, không gian mênh mang nơi biên cương này bỗng chốc thu bé lại bằng đúng cái khoảng ấm áp trong nhà ăn của đồn biên phòng, nơi mà lộc cộc vài người lính dành hết tình cảm yêu thương cho người em gái. Tôi chợt hiểu rằng: “Để giữ cho biên giới bình yên, các anh đã phải hy sinh chính bình yên riêng tư của cá nhân mình”.

​Mùng 2 Tết, tôi đến thăm hai nữ anh hùng Hồ Kan Lịch và Hồ Thị Đơm, đều là người dân tộc Pa Kô. Bà Kan Lịch dù đau đớn vì tai biến vẫn cố mỉm cười để chụp ảnh lưu niệm cùng tôi, hay gia cảnh kiệt quệ của bà Hồ Đơm vì di chứng của chất độc da cam vẫn đang từng ngày đe dọa bà cùng các con cháu. Lòng tôi thắt lại khi nghĩ tới những đứa trẻ dở dang việc học, cuốn sổ nợ ngân hàng cứ dày thêm sau mỗi đợt chạy chữa và cả những khoảng lặng đầy ưu tư khi các nguồn hỗ trợ vẫn chưa thể khỏa lấp hết nỗi đau mà gia đình đang gánh chịu.

Rời A Lưới trong cơn mưa tầm tã của ngày mùng 3 Tết, tôi ghé sân bay A So, nơi từng là “trạm trung chuyển” chất độc hóa học dioxin trong chiến tranh và mệnh danh là "tọa độ chết” với nỗi đau da cam dai dẳng truyền đời qua nhiều thế hệ. Giữa thung lũng xanh mướt ấy, tôi nhận ra rằng, vết thương chiến tranh vẫn chưa hề khép miệng. Mặc dù dự án “Xử lý đất nhiễm độc dioxin tại sân bay A So” đã hoàn thành năm 2023, di chứng của nó vẫn âm ỉ chảy trong huyết quản của những thế hệ thứ ba, thứ tư.

Điểm cuối của hành trình đưa tôi đến Đồn Biên phòng A Đớt và cột mốc 666. Có lẽ, đây là một trong những cột mốc đẹp nhất mà tôi từng đi qua. Nhưng để chạm tay vào chủ quyền ấy, con đường lên cột mốc lại đầy rẫy hiểm nguy với những đoạn sạt lở nghiêm trọng, phải căng dây bảo hộ. Nhìn sang phía bạn Lào, đường tuần tra cũng chưa thể nối liền do địa hình bị chia cắt bởi thiên tai cực đoan những năm gần đây. ​

53.jpg
Tác giả và nữ AHLLVTND Hồ Thị Đơm.

​Lời kết cho một hành trình

Lưu lại thành phố Huế vào mùng 5 Tết trước khi về Hà Nội, nhìn phố xá rực rỡ cờ hoa, dòng người hối hả du xuân, tôi chợt thấy lòng mình chùng xuống. Ở nơi biên viễn kia, Tết chỉ là những ngày lặng lẽ trong mưa rét, là những cung đường tuần tra sạt lở, là những chiếc chăn ẩm ướt không bao giờ khô, là bàn tay tê cóng vì lạnh.

​Biên thùy không có Tết đủ đầy, nhưng biên thùy có tình người nồng đượm. Và tôi biết, mình sẽ còn quay lại.

Sau đợt sáp nhập địa giới hành chính, diện tích biên giới phình to ra, trong khi quân số vẫn mỏng, khiến đôi chân các chiến sĩ biên phòng gần như không có thời gian ngơi nghỉ.

Có thể bạn quan tâm

Máy bay An-24 có lịch trình bay Gia Lâm - Đà Nẵng - Tân Sơn Nhất.

Phút giây sinh tử của người chiến sĩ an ninh hàng không

Không lâu sau khi máy bay cất cánh từ đường băng sân bay Đà Nẵng, bọn không tặc ra tay hành động. Hai tên phía trước đứng dậy rút lựu đạn, hai tên phía sau hét lớn, khống chế hành khách. Trong khoang chiếc máy bay 45 chỗ ngồi chật chội, không khí hoảng loạn, tiếng la hét, tiếng kêu khóc lẫn trong tiếng quát tháo đe dọa...

Thu hoạch chè ở Tả Củ Tỷ.

Đánh thức hương chè cổ giữa ngàn mây Tả Củ Tỷ

Trong bảng lảng sương mây bao phủ khắp đỉnh Tả Củ Tỷ (Lào Cai), nơi những dãy núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành ngăn cách nơi này với thế giới bên ngoài, có một loài cây đã bám rễ sâu vào lòng đất từ hàng trăm năm trước. Đó là chè Tuyết Shan cổ thụ - báu vật của đại ngàn.

Đại tá phi công Hoàng Biểu.

Ánh sao đêm trên cung lửa

Có những chuyến bay đêm trên vùng trời Khu 4, từ độ cao vài nghìn mét, Đại tá, phi công Hoàng Biểu nhìn xuống mặt đất chỉ thấy một màu đen đặc quánh. Không làng mạc, không ánh đèn. Chỉ có mùi của chiến tranh ngột ngạt và đáng sợ.

Đảo Trường Sa Lớn. Ảnh: HẢI NAM

Những hòn đảo đang lớn (kỳ 1)

Không phải mọi điều ở quần đảo Trường Sa đều quá mới mẻ. Nhưng vẫn có những câu chuyện đủ để giữ lại, dù là người mới đến đó một lần hay đã nhiều lần.

Hàng “độc” Nam Phi... xa mà gần

Hàng “độc” Nam Phi... xa mà gần

Buôn lậu sừng tê giác, ngà voi hay cao hổ, báo, xương sư tử… vốn là loại hình buôn bán cực kỳ đặc biệt bởi “mặt hàng kinh doanh” này được cả thế giới bảo vệ, thu dung và chăm sóc.

Cựu chiến binh Trần Chiến Chinh (bên phải) và cựu chiến binh Lê Phú Tháo thời trẻ.

Ký ức đất lửa Hòa Vang (kỳ 1)

Trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, là vùng ven thành phố Đà Nẵng, Hòa Vang đã trở thành chiếc răng nanh thép cắm sâu vào yết hầu quân thù. Giữa vòng vây siết nghẹt của đồn bốt, quân và dân nơi đây đã viết nên bản hùng ca bất tử.

Trẻ khiếm thính tham gia hoạt động ngoại khóa.

Rút ngắn khoảng cách để nối dài yêu thương

“Trong hành trình 14 năm vừa làm mẹ vừa đồng hành cùng con, dù đã gặp nhiều người cùng hoàn cảnh nhưng đối với gia đình, con vẫn là riêng biệt nhất”, chị Nông Thị Tình, thành viên nhóm cha mẹ trẻ khiếm thính ở Thái Nguyên chia sẻ.

TS Chu Mạnh Trinh (ngoài cùng bên phải) đi thực tế tại làng gốm Mỹ Thiện.

Ông tiến sĩ của du lịch cộng đồng

“Phải bảo vệ tuyệt đối môi trường tự nhiên”, đó là quan điểm cứng rắn của TS Chu Mạnh Trinh, giảng viên Khoa Sinh - Nông nghiệp - Môi trường Trường đại học Sư phạm (Đại học Đà Nẵng).

Tàu vào ga xép Cẩm Giàng.

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.

Bà Đạm Thư chia sẻ những câu chuyện về A Lưới với bạn bè.

Người phụ nữ nặng lòng với thung lũng da cam

​Tại căn hộ chung cư nhỏ ở TP Hồ Chí Minh, tôi từng chứng kiến một hình ảnh cảm động. Có một bà cụ dáng người nhỏ bé, mái tóc bạc trắng, lưng còng gập xuống đến mức phải tựa hẳn vào chiếc xe đẩy mới có thể đứng vững.

Anh hùng LLVTND Đinh Hữu Thuần trong một lần được gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Từ canh trời Tổ quốc đến góc thiền giữa trời Tây Bắc

​Gặp lại người lính ra-đa năm nào, Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân Đinh Hữu Thuần, giờ đây là Thiền sư Thích Chánh Tuệ giữa mù sương Sa Pa, chúng tôi hiểu rằng: Sau cùng, vinh quang lớn nhất không phải là tấm huy chương lấp lánh trên ngực áo, mà là sự tự tại, bao dung trong một tâm hồn đã dâng hiến trọn vẹn cho Tổ quốc.

Quay tời thả “cá sắt” xuống dòng sông Năng.

Lặng lẽ Đầu Đẳng

Tôi mượn ý của nhà văn Nguyễn Thành Long trong tác phẩm “Lặng lẽ Sa Pa” cũng để nói về những người làm nghề “gác” trạm khí tượng thủy văn ở Đầu Đẳng. Đã hơn 50 năm, tác phẩm "Lặng lẽ Sa Pa" ra đời nhưng ở Trạm thủy văn Đầu Đẳng (xã Ba Bể, Thái Nguyên) vẫn “ba không”: Không đường, không điện, không nước sạch.

Nghệ nhân Váng Vần Séng (trái) chơi đàn lìn xìn.

Đàn lìn xìn còn vang trên núi non

Thèn Hồng Quân dẫn tôi tới nhà ông Váng Vần Séng ở thôn Cốc Coọc, xã Pà Vầy Sủ, tỉnh Tuyên Quang. Ông là nghệ nhân chế tạo đàn lìn xìn - loại nhạc cụ dùng đệm cho các khúc hát dân gian của người Nùng. Đã lâu lắm mới lại có người hỏi đàn, ông nhớ người mua đàn một, nhớ điệu hát, tiếng đàn đến mười phần.

Đường lên khu A Trạm radar 485.

Vượt dốc thăm nhà trên núi của lính biển

Chỉ còn đúng một chuyến tàu cao tốc ra đảo Trà Bản (đặc khu Vân Đồn, Quảng Ninh) lúc chúng tôi tới. Những con tàu gỗ chở khách khác đã nép mình nơi góc cảng Cái Rồng. Trời đổ mưa từ sáng, gió ngoài vịnh Bái Tử Long cũng bắt đầu trở mình.

Cán bộ, chiến sĩ tàu 740 (Hải đoàn 129, Quân chủng Hải quân) được chở tới Nhà giàn DK1/20 để thực hiện bỏ phiếu sớm.

Lá phiếu chủ quyền trên sóng thềm lục địa

Những ngày đất liền vẫn đang trong giai đoạn chuẩn bị cho kỳ bầu cử đại biểu Quốc hội (ĐBQH) khóa XVI và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, thì trên Biển Đông, nhiều khu vực đã hoàn thành việc bỏ phiếu sớm. Năm nay, hành trình bỏ phiếu sớm cũng tiến hành ngay khi kỳ nghỉ Tết Nguyên đán vừa kết thúc.

Nhiệt huyết của những người lính ra khơi năm xưa còn chảy vào lớp người hôm nay ở Lý Sơn.

Nghĩa khí đất đảo hùng binh

Giữa mênh mang Biển Đông, hòn đảo vẫn lặng lẽ mà hiên ngang nơi đầu sóng ngọn gió, vừa là tiền đồn, vừa là chứng nhân cho hành trình mở cõi, giữ biển.