Nhớ xóm đạo những mùa Noel

Nhà tôi ở cạnh nhà thờ, tiếng chuông vang báo giờ lúc 12 giờ trưa, 6 giờ tối là thường xuyên, nhưng ít khi ai để ý. Chỉ có đến những ngày lễ lớn ở nhà thờ, không khí tự nhiên khác hẳn. Chuông reo khác. Khác vì kèm thêm nhiều nhịp điệu nữa, đó là trống, là kèn, là sáo, là tiếng ca reo vang. 

Nhớ xóm đạo những mùa Noel

Ở xóm đạo, lễ lớn nhất có lẽ là Giáng sinh, trước đó cả tháng, người ở xóm đã trang hoàng nhà cửa, chào đón ngày lễ lớn nhất trong năm. Nhà thì gọi điện hỏi con ở xa xứ có về ngày hôm đó không, nhà thì tất bật sửa sang nhà cửa. Tùy theo cảm xúc, nhưng đó là tâm thế, là mong ước của người xứ đạo.

Ở cạnh nhà thờ, đương nhiên tôi được trải nghiệm cảm giác đó. Không giống Tết cổ truyền, mà đó giống như ngày hội và đó thật sự là ngày hội của người theo đạo. Bởi Giáng sinh là ngày lễ lớn nhất của người theo đạo Công giáo. Hồi nhỏ, mỗi ngày đến ngày lễ này, tôi được đến nhà thờ. Đó là một nhà thờ đổ nằm trên một ngọn đồi, cha xứ làm lễ, người dân đến tham gia, dù theo đạo hay không theo đạo.

Nhưng đó không phải điều thú vị nhất. Với đám trẻ con, đó là những bà bán hàng xén, với thúng ô mai, bánh kẹo, kèm thêm một chảo ngô, mía bập bùng trên lửa. Đó mới là mùi hấp dẫn nhất trong mùa đông giá lạnh. Gió mùa đông bắc thổi trên ngọn đồi lạnh buốt, mùi ngô, mía nướng như hấp lực thôi thúc những cái mũi sụt sịt, những bàn tay đông cứng bởi giá buốt. Lạnh mà, trẻ con đứa nào cũng xuýt xoa kéo áo quần cha mẹ ngỏ ý muốn xin một bắp ngô, một gióng mía đang cháy trên ngọn lửa bập bùng. Mùi thơm mà, ai chả muốn. Nhưng, đó chỉ là suy nghĩ, người lớn cũng thích nhưng túi tiền thì không. Ngoài ngô và mía, mong ước của đám trẻ con còn là những giỏ ô mai, với mùi mặn chát, vị chua ngọt kia kìa. Có những đứa, ngồi bên cạnh bà hàng xén, giả vờ cho cháu sưởi ấm chút nhưng mắt cứ liên liến nhìn vào đống ô mai. Mùi đèn dầu, mùi khói của mía nướng cứ quyện vào nước bọt trong miệng, có khi cứ trực trào nhưng cố nén, thèm thuồng đến không nỡ dứt.

Gió thổi càng lạnh, mùi ngô, mía nướng càng thơm, giấc ngủ càng treo bên bờ mắt. Buồn ngủ trĩu nhưng ít đứa nào dám về, vì còn chờ ông già Noel đến phát quà. Đến tội, nhưng ngây thơ. Nhưng khổ một nỗi, đến khi cha mẹ đi tìm con, quát lên: Có về không thì bảo! Đám trẻ con mới giật mình: Con về đây ạ! Ôi, nhưng ông già Noel chưa tới, món quà chưa được nhận. Thế bao giờ ông già Noel mới phát quà cho con? Một câu hỏi dễ không lời đáp!

Lớn lên, đi học xa nhà, có ông anh rủ lên Nhà thờ Lớn đón Giáng sinh. Nghĩ lại chuyện ngày nhỏ, chỉ hỏi anh rằng: Ở đấy ông già Noel có phát quà nữa không? Anh không trả lời, chỉ nói rằng, đi thì sẽ biết. Đương nhiên, lớn rồi tự biết chẳng có ông già Noel nào cả, nhưng vẫn đi, vì nhớ những mùa Noel ngày nhỏ. Quà to, quà nhỏ đâu quan trọng gì nữa. Qua những mùa dịch bệnh này, chúng ta chỉ cần được ở bên nhau cùng những người thân yêu thôi là đã đủ lắm rồi.

Có thể bạn quan tâm

Ảnh: HẢI ANH

Ba tình huống

Ngày… năm 200x, tôi cưỡi chiếc xe SH mới mua, phóng nhanh trong phố cổ. Giữa giờ trưa, phố vắng, cưỡi trên con xe mới, nhu cầu được tăng adrenalin trong máu thúc đẩy cậu thanh niên mới lớn vít mạnh tay ga. Xe chạy “rẽ tóc”.

Tình thương trên mạng

Gần đây, tôi theo dõi một nhóm Facebook chuyên cho tặng đồ miễn phí ở Hà Nội, thành viên đâu đó hơn 200 nghìn người. Nhóm có nguyên tắc khá đơn giản rằng cho đồ, xin đồ, có thể xin việc, nhưng không xin tiền, cho tiền. Nhờ thế, câu chuyện vẫn còn giữ được chút trong trẻo của việc một người thừa cái gì đó và một người khác vừa hay đang thiếu.

Ảnh: SONG ANH

Góc rẽ

Hàng xe nối dài trước sảnh chung cư. Dưới nắng đầu hè, mặt đường rung lên bởi tiếng động cơ. Một chiếc xe bốn chỗ cố lách vào khoảng trống hẹp còn lại. Tiếng còi xe chát chúa khiến người đàn ông trung niên ngoái đầu. Tay trái ông đeo chiếc ba-lô, tay phải dắt một đứa trẻ. Vừa kịp nhận ra tiếng còi không hướng về mình, ông bước tiếp. Đứa bé gái vẫn nắm chặt tay ông. Phía trước là một góc rẽ.

Tháng Bảy, tôi về thăm ông

Sáng tháng Bảy, tôi đưa con gái vào Nghĩa trang Mai Dịch thắp hương cho ông ngoại. Con bé ôm bó huệ trắng, cẩn thận châm từng nén hương rồi đứng rất lâu trước tấm bia đá. Trên tấm bia chỉ vài dòng ngắn ngủi: Tên ông, đơn vị Tây Tiến, năm hy sinh 1946. Chỉ vậy thôi. Con gái ngước lên hỏi: “Sao con chưa bao giờ được nhìn thấy ảnh cụ?”. Tôi mỉm cười mà thấy mắt mình cay.

Người dân đến viếng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên. Ảnh: MINH LÊ

Đầu nguồn dòng Lô xanh

Mỗi năm, cứ khi tháng Bảy chạm ngõ, lòng tôi lại hướng về dải đất biên cương ấy, nơi có một dòng sông từng mang màu đỏ máu và một người bạn lặng lẽ ươm mầm xanh cho rừng.

Hai người cán bộ an ninh

Chúng tôi gặp nhau trong một sự tình cờ. Tôi ngồi với bạn. Anh Ngô Đức Lý cùng đồng đội ăn bữa cơm liên hoan tầng trên. Ở cùng một nơi. Gặp nhau, và dần trở thành thương mến.

Người đàn bà quét ngõ

Mỗi buổi sáng, trước khi phố kịp tỉnh hẳn, dưới chân tòa nhà tôi ở đã có tiếng chổi quét đều đều. Tiếng chổi ấy nghe nhỏ thôi, nhưng hình như đang giữ lại chút thể diện cuối cùng cho con ngõ.

Phía ngoài cánh cổng trường thi

Sáng cuối cùng của kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, Hà Nội đã nắng từ rất sớm. Trước một điểm thi ở phường Cầu Giấy, một người mẹ kéo chiếc ghế nhựa vào sát gốc cây rồi ngồi xuống. Con trai chị vừa bước qua cổng trường ít phút trước.

Minh họa: TÙNG NGUYỄN

Tạm biệt Chân Mây

Mây sà rất thấp. Buổi sáng ở ga thường thế. Từ phía Chân Mây, những dải mây trắng bò qua sườn núi, tràn khắp đường ray, phủ lên mái ga bàng bạc. Nhiều hôm, Phước đứng ngoài sân, chỉ còn thấy lờ mờ ánh đèn tín hiệu phía trước, đoàn tàu hiện ra chậm chạp như cũng đến từ cõi mây.

Ảnh: ANH QUÂN

Mùi báo giấy còn vương

Hồi tờ Tuổi trẻ thông báo ra số Cuối tuần cuối cùng để chuyển sang mô hình Tuổi trẻ cuối tháng, tôi hơi khựng lại, như thể có một thứ vốn quen thuộc, từng nằm yên trong nhịp sống suốt rất nhiều năm bỗng cũng bị cuốn vào sự dịch chuyển của thời cuộc, của cách con người đọc tin tức…