Cộng sinh

Minh họa: NGUYỄN MINH
Minh họa: NGUYỄN MINH

Ở thành phố ấy có một bảo tàng kỳ lạ.

Phòng trưng bày số 7 nằm tách biệt với khu vực khác của bảo tàng, cuối một hành lang dài. Những mẫu vật ở đây đều giữ nguyên dấu tích tự nhiên, chưa từng bị can thiệp bởi bất kỳ công nghệ hoặc bàn tay nào.

Hà đứng bên trái tủ kính thứ ba. Bên trong là một trái tim đặt trong chiếc hộp bảo quản chuyên dụng trong suốt. Dưới ánh đèn chiếu vào hiện vật, trái tim ấy trông như một viên đá cuội xám lạnh, cô độc. Cạnh hộp có bảng thông tin hiện vật, khách tham quan thường phải ghé sát mới đọc được: “Mẫu vật 603: Trái tim của nhà thơ T.V.H (1906-1982)...”.

“Đây là trái tim thật phải không cô?”. Một người đàn ông trung niên nán lại, tò mò hỏi Hà.

Hà nhỏ nhẹ trả lời, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi tủ kính: “Vâng, tất cả các mẫu vật trưng bày ở phòng này đều là thật ạ”.

Ông khách gật đầu rồi cúi xuống nhìn chăm chú thêm lần nữa. Khi mọi người về hết, Hà ở lại thêm vài phút. Trái tim trong tủ kính kia, nhìn lâu càng gợi một cảm giác thân quen rất đỗi mơ hồ.

Chiều hôm đó vắng khách. Hà lại chăm chú nhìn vào trái tim hồi lâu, cô bỗng thấy nhịp tim mình dần chậm lại, như thể đang lắng nghe một nhịp đập khác vọng đến. Cô đưa tay lên ngực, như níu giữ lấy cảm giác lạ lùng vừa xuất hiện. Hình như nhịp đập ấy đang len vào trái tim cô, tạo ra sự hòa nhịp kỳ lạ.

Hà ghé sát vào mặt kính lạnh, hơi thở cô làm mờ một khoảng nhỏ trên bề mặt trong suốt. Trong sự im ắng đến tịch mịch của buổi chiều muộn, một cảm giác lành lạnh dịu nhẹ bất chợt chạm vào các giác quan, khiến tim cô đập dồn dập. Càng nhìn sâu vào khối cơ tưởng như đã ngủ yên ấy, Hà càng kinh ngạc nhận ra cái chạm vô hình kia đang khơi một luồng nhiệt huyết rạo rực, chạy dọc huyết quản cô. Từ cõi xa xăm, một giai điệu đầy mê hoặc bỗng chốc vọng về, xoáy chậm, đánh thức xúc cảm trong cô.

Cô lùi lại, ghi chép giờ giấc theo thói quen, tắt đèn rồi đi ra. Nhưng khi cánh cửa phòng trưng bày vừa khép lại, cô vẫn thấy như có một phần mình còn kẹt lại bên trong, như thể vừa để quên điều gì đó không thể gọi tên.

*

Đêm đó, Hà ngủ muộn. Cô lắng nghe trái tim mình đập như nghe tiếng một người lạ. Và giữa những nhịp đập, cô nhận ra chuỗi âm thanh gợi lên hình ảnh chập chờn, dáng một cây bút đưa khoan thai, tiếng thở một người đàn ông đang thong thả viết. Những hình ảnh khác lần lượt hiện lên, một chiếc bàn gỗ trầy xước, trang giấy viết dở, một bàn tay đưa chênh chếch với những ngón gầy guộc như sắp hoàn tất câu thơ cuối cùng.

Sáng hôm sau, Hà đến bảo tàng sớm. Cô bước vào phòng trưng bày số 7, không vội bật máy thuyết minh, cũng chẳng buồn ngó màn hình, cứ thế đi thẳng tới tủ kính. Trái tim vẫn nằm đó, nhưng dưới ánh mắt đầy mộng mị của Hà, sắc xám như nhạt đi và ánh hồng mờ ảo hiện lên. Đưa tay lên mặt kính, cô lặng người, mắt không rời khỏi trái tim ấy.

Trong thoáng chốc, cô thấy mình đứng trong một căn phòng khác, chật hẹp và mờ tối, giống hệt những hình ảnh trong giấc mơ. Trên chiếc bàn gỗ trầy xước là những trang giấy viết dở, nét chữ nghiêng, có chỗ bị gạch xóa. Bàn tay cô mơ thấy đêm qua giờ đang đặt trên trang giấy như sắp sửa viết câu tiếp theo.

Hà nhắm mắt lại, thoáng rùng mình. Cô nhận thấy có một đời sống từng cháy sáng, giờ chỉ còn lại dư ảnh leo lét này. Tay cô run run muốn rút ra khỏi mặt kính. Nhưng một phần nào đó trong cô cưỡng lại ý muốn này. Bàn tay đặt trên trang giấy bắt đầu di chuyển, những dòng chữ hiện dần lên, một câu thơ, câu thứ hai, rồi những câu thơ khác cứ thế hiện lên theo nét bút đưa nhanh. Cô đứng bất động, nhìn chằm chằm vào bàn tay đang đưa đi trên trang giấy. Cô đọc những câu thơ đã được viết trên trang giấy đó. Kỳ lạ thay, cô đọc hết dòng nào thì dòng chữ ấy dần phai nhạt và biến mất. Bài thơ như một bản trường ca, câu nọ nối tiếp câu kia.

Hà có cảm giác những gì diễn ra trước mắt như đã quen thuộc từ lâu, như thể cuộc hội ngộ bất ngờ với bàn tay này là tiền định và tâm hồn cô đã sẵn mở ra một lối đi cho nhà thơ trở lại. Trái tim kia không còn là hiện vật trưng bày đơn thuần, mà đã thành bàn tay dẫn lối cho cô tiến vào cánh cửa đang hé mở ra thế giới của nhà thơ, cô đắm mình vào thế giới tuyệt đẹp đó hồi lâu.

Những bước chân xôn xao ngoài sảnh vọng vào khiến những hình ảnh đó chợt tan biến, tâm hồn cô vội vã khép những rung cảm riêng tư vào một góc sâu kín.

Khi khách tham quan bước vào, Hà bắt đầu một ngày làm việc như mọi ngày. Cô bật màn hình, đọc những dòng tiểu sử và giai thoại sáng tác bằng giọng diễn cảm. Nhưng khi chuẩn bị giới thiệu tên tuổi của chủ nhân trái tim, người từng góp phần đưa thơ ca đến với những rung động riêng tư của mỗi số phận, ngực cô bỗng thắt lại, cô phải dừng lại giây lát mới có thể nói tiếp về ông, một gương mặt của thơ ca đầu thế kỷ XX, khi thơ Việt bắt đầu tìm thấy nhịp điệu hiện đại.

Lúc khách tham quan đã tản sang các phòng trưng bày khác, Hà lại đứng sát tủ kính. Cô lập tức áp bàn tay mình vào mặt kính và nhắm mắt. Nhịp tim cô chậm lại, hòa vào nhịp đập khác. Cô lại bước vào căn phòng có chiếc bàn gỗ đơn sơ. Hơi thở của Hà trở nên gấp gáp, cô nhận thức được mình đã bước qua một ranh giới. Lồng ngực cô bỗng chốc trở nên chật chội, như thể có một sinh mệnh khác đang lớn dần lên, đòi quyền làm chủ.

Cô hoảng hốt rút tay ra khỏi tủ kính và vội vã chạy sang phòng dữ liệu ở đầu hành lang, nơi cô ít khi ghé vào. Cửa gắn thiết bị nhận diện mở ra chậm chạp như thể chính hệ thống cũng đang do dự, rồi mới mở. Bên trong chỉ toàn màn hình với bảng thông tin dày đặc những mã số. Cô nhập mã 603, mở hồ sơ mẫu vật ở tủ kính thứ ba. Cô kéo xuống phần thông tin cá nhân và một đường link dẫn tới kho lưu trữ văn bản. Hà mở link, ảnh chụp những trang bản thảo viết tay hiện ra, nét chữ nghiêng mảnh giống hệt nét chữ cô đã thấy. Ngực cô nghẹn lại.

Những năm tháng sinh viên, Hà từng say mê những vần thơ u hoài và khát khao của nhà thơ này, những thi tứ khiến cô luôn có cảm giác tuy mình thuộc hàng hậu bối nhưng lại là người được gọi tên. Giờ đây, cô chợt hiểu mình đứng ở nơi này không phải tình cờ, mà như một kẻ tri âm đã được định sẵn để chờ tương ngộ.

Một giọng nói phía sau khiến cô quay lại. Người quản lý phòng lưu trữ di cảo đứng đó, hỏi cô đang tìm gì. Hà đáp rằng, cô xem thêm tư liệu về tác giả, tác phẩm để trả lời những câu hỏi của khách tham quan, rồi sau một chút ngập ngừng, cô kể lại cảm giác như nghe thấy tiếng thở dài, như thấy bàn tay đưa trên mặt giấy mà cô vừa trải qua.

Ông bước lại gần, nhìn lướt màn hình số hóa tư liệu, im lặng giây lát, rồi nói: “Chỉ là tâm thức tồn lưu thôi. Ở đây cái gì cũng tồn lưu một ít”. Ông mỉm cười, ánh mắt vẫn dừng trên những dòng thủ bút lem mực Cửu Long, rồi thong thả: “Cô cũng không phải người đầu tiên cảm nhận được điều đó”. Rồi ông quay đi, như thể giải thích thế là đủ, trước khi cô kịp hiểu.

*

Chiều hôm ấy, khi kết thúc ca trực, Hà thong thả cúi xuống nhìn bảng ký tên bàn giao. Cầm cây bút lên, đôi bàn tay cô đột ngột không chịu theo sự điều khiển của trí óc, mà tự động đưa đi bằng một lực từ bên ngoài. Lực ấy không xóa tên Hà mà chỉ nhẹ nhàng đặt bút tô lại. Dưới ngòi bút chuyển động khoan thai, những nét chữ tròn trịa ngày thường của Hà hoàn toàn biến mất. Thay vào đó, từng nét mực đổi nét, hiện lên y hệt lối bút pháp thanh đậm bay bổng của nhà thơ mà cô đã xem trong phòng dữ liệu.

Cứ thế, mỗi ngày trôi qua, một phần ý thức của Hà lại bị đẩy lùi vào bóng tối sâu thẳm, nhường chỗ cho những thanh âm cổ kính mượn lấy bờ môi cô để cất bước ra thế giới hiện tại.

Một hôm, Hà vẫn đứng ở vị trí quen thuộc trong phòng trưng bày số 7, nở nụ cười thân thiện trước khách tham quan và giới thiệu về những hiện vật trưng bày. Nhưng ngay khi kết thúc phần giới thiệu về mẫu vật 603, Hà kinh hoàng nhận ra mình không còn nghe thấy giọng nói trong trẻo thường ngày nữa. Một giọng trầm trầm mang âm sắc xa xưa bỗng phát ra từ miệng cô. Hà muốn dừng lại, nhưng cô không thể tự điều khiển mình.

Đôi tay cô tự động lần tìm cây bút và tờ giấy và bắt đầu viết, những nét chữ gầy guộc, nghiêng nghiêng, từng dòng thơ tuôn trào trên mặt giấy. Những dòng thơ ấy đưa cô trở về một khung cảnh khác, những con phố cổ xưa, dập dìu tiếng guốc mộc và bóng người mặc áo dài lụa màu trầm. Tiếng leng keng của chuyến tàu điện vọng lại từ một ngã tư, đan xen cùng tiếng rao lảnh lót của những gánh hàng rong. Dưới ánh đèn đường hắt xuống những

ban-công mang nét kiến trúc Pháp giao thời, vài chiếc xe kéo lững thững đi qua màn sương mờ ảo, kết lại một bức tranh bàng bạc xa xưa.

“Hãy tiếp tục, đừng dừng lại...”. Lời thúc giục, hay đúng hơn là sự mời gọi dịu dàng ấy, dội lên từ lồng ngực cô. Hà bất lực trong chính tâm trí mình, cố gắng mấp máy đôi môi, nhưng cơ thể cô lúc này đã bị một linh hồn khác nhập vào và điều khiển. Trước mặt khách tham quan, Hà vẫn tiếp tục thuyết minh, nhưng bằng một tầng ý thức xa xưa đầy mê hoặc. Giọng cô say đắm, trầm bổng, dẫn người nghe vào những dư âm thuở nào. Đám khách tham quan nhìn cô bằng ánh mắt đầy thán phục, không một ai nhận ra thuyết minh viên ấy thực chất đã bị đẩy lùi vào một góc thẳm sâu, chìm khuất hoàn toàn dưới lớp trầm tích của một kiếp sống khác.

Có thể bạn quan tâm

Người đàn bà quét ngõ

Mỗi buổi sáng, trước khi phố kịp tỉnh hẳn, dưới chân tòa nhà tôi ở đã có tiếng chổi quét đều đều. Tiếng chổi ấy nghe nhỏ thôi, nhưng hình như đang giữ lại chút thể diện cuối cùng cho con ngõ.

Phía ngoài cánh cổng trường thi

Sáng cuối cùng của kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, Hà Nội đã nắng từ rất sớm. Trước một điểm thi ở phường Cầu Giấy, một người mẹ kéo chiếc ghế nhựa vào sát gốc cây rồi ngồi xuống. Con trai chị vừa bước qua cổng trường ít phút trước.

Minh họa: TÙNG NGUYỄN

Tạm biệt Chân Mây

Mây sà rất thấp. Buổi sáng ở ga thường thế. Từ phía Chân Mây, những dải mây trắng bò qua sườn núi, tràn khắp đường ray, phủ lên mái ga bàng bạc. Nhiều hôm, Phước đứng ngoài sân, chỉ còn thấy lờ mờ ánh đèn tín hiệu phía trước, đoàn tàu hiện ra chậm chạp như cũng đến từ cõi mây.

Ảnh: ANH QUÂN

Mùi báo giấy còn vương

Hồi tờ Tuổi trẻ thông báo ra số Cuối tuần cuối cùng để chuyển sang mô hình Tuổi trẻ cuối tháng, tôi hơi khựng lại, như thể có một thứ vốn quen thuộc, từng nằm yên trong nhịp sống suốt rất nhiều năm bỗng cũng bị cuốn vào sự dịch chuyển của thời cuộc, của cách con người đọc tin tức…

Ảnh: SONG ANH

Một quãng đê hoa vàng, cỏ xanh

Quãng đê nào cũng hấp dẫn, và quãng đê dẫn lên đầu cầu Đuống thật sự khác biệt. Bất thình lình, một triền đê hoa vàng, cỏ xanh mở ra mênh mang. Không dài nhưng đủ để gieo vào lòng lữ khách một chút bồi hồi, man mác. Một cảm xúc rất Pau (Paustovsky - nhà văn Nga)!

Sau hơn 10 năm hoạt động, nhà sách cuối cùng trong hệ thống Cá Chép phải nói lời tạm biệt Thành phố Hồ Chí Minh.

Khoảng lặng giữa phố

Ly trà đặt nhẹ trên bàn, chưa kịp phả hơi lạnh vào lòng tay khách, giọng của nữ quản lý đã nhuốm màu buồn bã: “Hôm nay ngồi thật lâu nha! Hai ngày nữa thôi, quán phải ngưng, thay đổi mô hình”. Tiếng thở dài thật khẽ, đủ để khách và quản lý quán cùng vấn vương, không làm phiền những người còn lại.

Sách cũ. Ảnh: NAM ANH

Tiệm sách cũ phố Cát Cụt

Hiệu sách cũ nằm ở phố Cát Cụt của Hải Phòng, nơi mà nếu người ta không để ý, sẽ dễ dàng đi ngang qua, chẳng hề hay biết mình vừa bỏ lỡ một thế giới khác.

Làng chài Sê San.

Sau cuộc rong ruổi của những người ly hương

Ngược dòng thời gian về những năm 2000, ngư dân nghèo vùng sông nước An Giang dắt díu nhau lên Tây Nguyên làm thuê. Trong những ngày tháng rong ruổi đầy gian truân ấy, họ vô tình tìm thấy lòng hồ thủy điện Sê San 4. Mặt nước mênh mông, tĩnh lặng như đánh thức bản năng sông nước của những người con sinh ra từ dòng sông Hậu.

Củi thông đun bếp.

Lửa thông

Gió từ núi đi ngang ngôi nhà ngai ngái mùi gỗ giữa những vườn rau mãn vụ.

Minh họa: HOÀNG NGUYÊN THẠCH

Mầm cây đợi

Con đường độc đạo từ bản đến trường ướt nhấm nhoét. Đất đá tở ra từng tảng, thi thoảng có những hộc đá lăn xuống chặn ngang đường. 

Sống đời phu cơm

Quốc Anh, 40 tuổi, mỗi sáng ra khỏi nhà cùng một chiếc điện thoại sạc đầy, một bình nước lọc, cái áo khoác bạc màu vì nắng, và chiếc hộp đựng đồ ăn vuông vức treo trước xe như hòm thuốc của một ông lang. Anh không chữa bệnh. Anh chữa đói. Mà đói ở phố bây giờ là thứ bệnh cấp tính, phát lên rất nhanh, đòi cấp cứu trong 15 phút.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Drama mang tên thanh xuân

Hoan đến chỗ hẹn sớm 10 phút. Khoảng thời gian đó đủ để tâm trạng bình ổn. Bởi vì người hẹn cô hôm nay là anh. Người của một thời tha thiết. Người mà cô đã hơn 20 năm không gặp, thậm chí hoàn toàn bặt tin.

Ảnh: TỐNG NGỌC

Những ngã ba đời

Tôi tới căn nhà anh thuê ngay đầu phố Lý Nam Đế (Hà Nội) bởi một sự tình cờ. Ngồi lại lai rai vài ly cũng chẳng phải có hẹn mà nên. Nhưng tôi cứ nhớ mãi cái khung hình có dòng chữ mà một lãnh đạo của Đảng, Nhà nước viết tặng anh “ai cũng có rất nhiều chỗ để đi, nhưng chỉ có một chốn để trở về”.

Minh họa: NGUYỄN VÂN CHUNG

Những màu áo cũ

Nông thôn nơi Hân sống hãy còn rất nhiều người nghèo, cái ăn cái mặc, sự học hành con trẻ lắm khi quá sức với cha mẹ của chúng. Chưa kể nếu những bậc cha mẹ trẻ ấy còn sống chung gia đình lớn, còn cha mẹ già đau yếu bệnh tật thì đồng lương công nhân, làm thuê, cắt cỏ, xịt thuốc… sẽ không bao giờ đủ.

Nhớ phiên chợ Mộc

Nhớ phiên chợ Mộc

Ở xã Nghi Thái, huyện Nghi Lộc cũ (nay là phường Vinh Lộc, Nghệ An) quê tôi, cạnh gốc đa cổ thụ và cái nền đình xưa của làng là ngôi chợ mang tên chợ Mộc. Chợ Mộc làng tôi to lắm, “to” chứ không phải “lớn” đâu nhé.

Vá lưới. Ảnh: NAM NGUYỄN

Gió ở lại lòng người

Tôi đến Phú Hài, một làng chài ven biển của Phan Thiết, vào buổi sớm khi gió còn mềm. Biển khi ấy lặng, như vừa thức giấc sau một đêm dài. Không có những sắc màu rực rỡ hay ồn ào của một điểm đến du lịch, Phú Hài mở ra bằng nhịp sống chậm rãi, đủ để người mới ghé qua kịp nhận ra sự bình yên của làng.

Minh họa: NGUYỄN VĂN ĐỨC

Tình yêu của mẹ

Ở ngoại ô thành phố có một bà cụ đã mất. Chồng bà là một công nhân 70 tuổi đã nghỉ hưu. Cụ ông đến bưu điện để gửi sáu bức điện tín đến các vùng khác nhau của nước cộng hòa, tất cả đều có chung một nội dung: “Mẹ mất rồi các con về đi! Bố”.

Giàn mướp. Ảnh: SONG ANH

Nhớ mùa hoa mướp vàng

Khi cái nắng đầu hè rực lên ánh ỏi thì giàn mướp trước sân nhà tôi cũng nở hoa vàng rực. Từng đốm hoa thắp nắng giữa giàn lá xanh um, bầy ong dập dìu bay qua bay lại.

Thả lưới. Ảnh: SONG ANH

Mênh mang sông Đầm

Chiếc ghe đưa chúng tôi rời khỏi bến sông Đầm trong cái nắng đầu ngày. Chú Ba, người đồng hành cùng nhóm đã sống ở xứ này hơn sáu mươi năm.