Người đàn bà quét ngõ

Mỗi buổi sáng, trước khi phố kịp tỉnh hẳn, dưới chân tòa nhà tôi ở đã có tiếng chổi quét đều đều. Tiếng chổi ấy nghe nhỏ thôi, nhưng hình như đang giữ lại chút thể diện cuối cùng cho con ngõ.

Tôi ở tầng hai. Sáng nào có thời gian, tôi cũng pha một cốc cà-phê, kéo ghế ra ban-công ngồi nhìn xuống phố. Và gần như sáng nào tôi cũng thấy bà.

Tôi không biết tên bà. Đô thị hiện đại lạ thế. Người ta có thể biết pass wifi của ba quán cà-phê, biết tên con chó nhà người nổi tiếng, biết cả chuyện một cô ca sĩ vừa chia tay qua mạng, nhưng lại không biết tên người đàn bà ngày nào cũng quét sạch cái ngõ mình đi qua. Tôi gặp bà, chào một câu. Bà gật đầu, có hôm cười, có hôm chỉ “ừ”.

Bà ở nhà đối diện. Người nhỏ, lưng hơi còng, tóc cắt ngắn. Mùa hè bà mặc bộ đồ hoa đã bạc màu, đi đôi dép nhựa xanh. Mùa đông khoác thêm cái áo len mỏng, cổ tay áo sờn như đã cùng bà đi qua nhiều năm tháng. Cây chổi của bà cũng bình thường thôi, loại chổi nhựa bán ở hàng tạp hóa, cán thẳng đuột, đầu chổi xòe ra vì dùng lâu. Nhưng vào tay bà, nó có vẻ giống một thứ gia bảo mảnh mai.

Bà quét rất kỹ. Từ cửa nhà mình, bà quét lan ra cả đoạn ngõ trước nhà, rồi sang các nhà hàng xóm, rồi vòng ra tận lòng đường. Ngày nắng cũng thế, ngày mưa cũng thế. Mưa phùn, hoa lộc vừng dính xuống nền, bà vẫn cúi xuống gạt từng mảng đỏ au, dính bết. Những cánh hoa sấu rụng trái mùa, vỏ hộp sữa, giấy ăn, tàn thuốc, que xiên thịt nướng từ tối hôm trước, tất cả gom lại thành một đống nhỏ. Đôi khi bà nhặt được những thứ không tiện nêu tên, thứ chứng minh loài người ban đêm thường thật thà hơn ban ngày. Bà nhăn mặt, nhưng vẫn quét.

Tôi từng nghĩ quét ngõ là một việc vệ sinh. Sau này nhìn bà nhiều, mới thấy nó còn là một thứ kỷ luật đạo đức. Người ta quét phần trước cửa mình như lau mặt cho gia đình. Nhà có thể chưa giàu, con cái có thể chưa ngoan, ông chồng tối qua có thể về hơi muộn và mùi rượu còn lẩn quẩn ở hiên, nhưng sáng ra cái thềm phải sạch. Rác trước cửa là một thứ tai tiếng dễ nhìn thấy. Nó không cần bị đưa lên mạng cũng đủ làm ảnh hưởng đến gia giáo.

Ngày xưa, phần trước cửa nhà mình rất rõ ràng. Từ bậc tam cấp ra mép rãnh nước. Chổi đi đến đâu, danh dự về đến đấy. Bây giờ thì ngõ khác rồi. Cửa hàng nhiều hơn nhà ở. Người thuê nhiều hơn người quen. Có nhà quét sạch bong trước cửa mình bằng những nhát chổi nhanh, mạnh, dứt khoát sang… phần vỉa hè hàng xóm. Cái chung ở đô thị bao giờ cũng khổ. Nó giống một người họ hàng xa, ai cũng nhận khi có lợi, ai cũng quên khi phải chăm sóc.

Bà dưới chân tòa nhà thì khác. Bà quét rộng hơn phần của bà rất nhiều. Có lẽ bà không tính toán ranh giới bằng m2. Hoặc bà tính theo kiểu cũ. Nơi nào mắt mình còn nhìn thấy rác, nơi ấy mình còn hơi xấu hổ.

Thói quen quét ngõ bộc lộ khá nhiều phẩm chất con người. Người tế nhị quét rộng hơn phần mình một chút, coi như bù lại hôm qua đã dựng xe lấn sang nhà bên. Người keo kiệt quét sát mép cửa, chính xác như kẻ đo đất. Người xấu tính thì đưa chổi rất có nghề về hướng nhà sát vách. Còn người như bà, có lẽ thuộc một giống thị dân cũ, khó tính và hơi thiệt, lớp người hay lam hay làm, tay không bao giờ nghỉ với vô số việc không tên chăm chút cho gia đình, phố xá.

Tôi kính trọng bà vì điều ấy. Một sự kính trọng âm thầm, hơi buồn cười, của thằng đàn ông ngồi ban công uống cà-phê, nhìn xuống một bà già đang quét rác cho cả con ngõ. Tôi chưa từng hỏi tên bà. Có lẽ một hôm nào đó tôi nên hỏi. Nhưng cũng có thể, trong một đô thị nhiều bảng hiệu, nhiều mật khẩu, nhiều tài khoản, nhiều cuộc hẹn không nhớ mặt nhau, việc không biết tên mà vẫn thấy quý một người lại là một thứ quan hệ lành mạnh, thuần khiết.

Có thể bạn quan tâm

Phía ngoài cánh cổng trường thi

Sáng cuối cùng của kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, Hà Nội đã nắng từ rất sớm. Trước một điểm thi ở phường Cầu Giấy, một người mẹ kéo chiếc ghế nhựa vào sát gốc cây rồi ngồi xuống. Con trai chị vừa bước qua cổng trường ít phút trước.

Minh họa: TÙNG NGUYỄN

Tạm biệt Chân Mây

Mây sà rất thấp. Buổi sáng ở ga thường thế. Từ phía Chân Mây, những dải mây trắng bò qua sườn núi, tràn khắp đường ray, phủ lên mái ga bàng bạc. Nhiều hôm, Phước đứng ngoài sân, chỉ còn thấy lờ mờ ánh đèn tín hiệu phía trước, đoàn tàu hiện ra chậm chạp như cũng đến từ cõi mây.

Ảnh: ANH QUÂN

Mùi báo giấy còn vương

Hồi tờ Tuổi trẻ thông báo ra số Cuối tuần cuối cùng để chuyển sang mô hình Tuổi trẻ cuối tháng, tôi hơi khựng lại, như thể có một thứ vốn quen thuộc, từng nằm yên trong nhịp sống suốt rất nhiều năm bỗng cũng bị cuốn vào sự dịch chuyển của thời cuộc, của cách con người đọc tin tức…

Ảnh: SONG ANH

Một quãng đê hoa vàng, cỏ xanh

Quãng đê nào cũng hấp dẫn, và quãng đê dẫn lên đầu cầu Đuống thật sự khác biệt. Bất thình lình, một triền đê hoa vàng, cỏ xanh mở ra mênh mang. Không dài nhưng đủ để gieo vào lòng lữ khách một chút bồi hồi, man mác. Một cảm xúc rất Pau (Paustovsky - nhà văn Nga)!

Sau hơn 10 năm hoạt động, nhà sách cuối cùng trong hệ thống Cá Chép phải nói lời tạm biệt Thành phố Hồ Chí Minh.

Khoảng lặng giữa phố

Ly trà đặt nhẹ trên bàn, chưa kịp phả hơi lạnh vào lòng tay khách, giọng của nữ quản lý đã nhuốm màu buồn bã: “Hôm nay ngồi thật lâu nha! Hai ngày nữa thôi, quán phải ngưng, thay đổi mô hình”. Tiếng thở dài thật khẽ, đủ để khách và quản lý quán cùng vấn vương, không làm phiền những người còn lại.

Sách cũ. Ảnh: NAM ANH

Tiệm sách cũ phố Cát Cụt

Hiệu sách cũ nằm ở phố Cát Cụt của Hải Phòng, nơi mà nếu người ta không để ý, sẽ dễ dàng đi ngang qua, chẳng hề hay biết mình vừa bỏ lỡ một thế giới khác.

Làng chài Sê San.

Sau cuộc rong ruổi của những người ly hương

Ngược dòng thời gian về những năm 2000, ngư dân nghèo vùng sông nước An Giang dắt díu nhau lên Tây Nguyên làm thuê. Trong những ngày tháng rong ruổi đầy gian truân ấy, họ vô tình tìm thấy lòng hồ thủy điện Sê San 4. Mặt nước mênh mông, tĩnh lặng như đánh thức bản năng sông nước của những người con sinh ra từ dòng sông Hậu.

Củi thông đun bếp.

Lửa thông

Gió từ núi đi ngang ngôi nhà ngai ngái mùi gỗ giữa những vườn rau mãn vụ.

Minh họa: HOÀNG NGUYÊN THẠCH

Mầm cây đợi

Con đường độc đạo từ bản đến trường ướt nhấm nhoét. Đất đá tở ra từng tảng, thi thoảng có những hộc đá lăn xuống chặn ngang đường. 

Sống đời phu cơm

Quốc Anh, 40 tuổi, mỗi sáng ra khỏi nhà cùng một chiếc điện thoại sạc đầy, một bình nước lọc, cái áo khoác bạc màu vì nắng, và chiếc hộp đựng đồ ăn vuông vức treo trước xe như hòm thuốc của một ông lang. Anh không chữa bệnh. Anh chữa đói. Mà đói ở phố bây giờ là thứ bệnh cấp tính, phát lên rất nhanh, đòi cấp cứu trong 15 phút.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Drama mang tên thanh xuân

Hoan đến chỗ hẹn sớm 10 phút. Khoảng thời gian đó đủ để tâm trạng bình ổn. Bởi vì người hẹn cô hôm nay là anh. Người của một thời tha thiết. Người mà cô đã hơn 20 năm không gặp, thậm chí hoàn toàn bặt tin.

Ảnh: TỐNG NGỌC

Những ngã ba đời

Tôi tới căn nhà anh thuê ngay đầu phố Lý Nam Đế (Hà Nội) bởi một sự tình cờ. Ngồi lại lai rai vài ly cũng chẳng phải có hẹn mà nên. Nhưng tôi cứ nhớ mãi cái khung hình có dòng chữ mà một lãnh đạo của Đảng, Nhà nước viết tặng anh “ai cũng có rất nhiều chỗ để đi, nhưng chỉ có một chốn để trở về”.

Minh họa: NGUYỄN VÂN CHUNG

Những màu áo cũ

Nông thôn nơi Hân sống hãy còn rất nhiều người nghèo, cái ăn cái mặc, sự học hành con trẻ lắm khi quá sức với cha mẹ của chúng. Chưa kể nếu những bậc cha mẹ trẻ ấy còn sống chung gia đình lớn, còn cha mẹ già đau yếu bệnh tật thì đồng lương công nhân, làm thuê, cắt cỏ, xịt thuốc… sẽ không bao giờ đủ.

Nhớ phiên chợ Mộc

Nhớ phiên chợ Mộc

Ở xã Nghi Thái, huyện Nghi Lộc cũ (nay là phường Vinh Lộc, Nghệ An) quê tôi, cạnh gốc đa cổ thụ và cái nền đình xưa của làng là ngôi chợ mang tên chợ Mộc. Chợ Mộc làng tôi to lắm, “to” chứ không phải “lớn” đâu nhé.

Vá lưới. Ảnh: NAM NGUYỄN

Gió ở lại lòng người

Tôi đến Phú Hài, một làng chài ven biển của Phan Thiết, vào buổi sớm khi gió còn mềm. Biển khi ấy lặng, như vừa thức giấc sau một đêm dài. Không có những sắc màu rực rỡ hay ồn ào của một điểm đến du lịch, Phú Hài mở ra bằng nhịp sống chậm rãi, đủ để người mới ghé qua kịp nhận ra sự bình yên của làng.

Minh họa: NGUYỄN VĂN ĐỨC

Tình yêu của mẹ

Ở ngoại ô thành phố có một bà cụ đã mất. Chồng bà là một công nhân 70 tuổi đã nghỉ hưu. Cụ ông đến bưu điện để gửi sáu bức điện tín đến các vùng khác nhau của nước cộng hòa, tất cả đều có chung một nội dung: “Mẹ mất rồi các con về đi! Bố”.

Giàn mướp. Ảnh: SONG ANH

Nhớ mùa hoa mướp vàng

Khi cái nắng đầu hè rực lên ánh ỏi thì giàn mướp trước sân nhà tôi cũng nở hoa vàng rực. Từng đốm hoa thắp nắng giữa giàn lá xanh um, bầy ong dập dìu bay qua bay lại.

Thả lưới. Ảnh: SONG ANH

Mênh mang sông Đầm

Chiếc ghe đưa chúng tôi rời khỏi bến sông Đầm trong cái nắng đầu ngày. Chú Ba, người đồng hành cùng nhóm đã sống ở xứ này hơn sáu mươi năm.

Mưa dông. Ảnh: SONG ANH

Những cơn dông

Không hiểu sao, từ nhỏ đến giờ, tôi rất thích ngắm nhìn những cơn dông kéo đến trước mỗi trận mưa. Với tôi, đó là một khoảnh khắc kỳ diệu của thiên nhiên vũ trụ.

Minh họa: TRẦN XUÂN BÌNH

3 triệu đồng

Gã trở nhà mới gần 10 giờ đêm. Trời oi nồng, vài hạt mưa lắc rắc càng làm tăng sức nóng. Trong con hẻm cụt không còn bóng người, gió yếu ớt chẳng rơi nổi chiếc lá, tưởng như màn đêm đã chìm sâu từ kiếp nào.