Truyền thừa đẹp đẽ

Nấm mối đen.
Nấm mối đen.

Có những hương vị, những món ăn không chỉ là món ăn mà nó còn mang theo cả một miền thương nhớ. Tuổi thơ, gia đình, ký ức của tình thân.

Thời gian đi qua, ký ức lắng xuống, rồi âm thầm neo lại trong hiện tại - như cách con người vẫn mang theo quê nhà. Với tôi, hương vị ấy mang tên nấm mối. Loài nấm chỉ hiện ra sau những cơn mưa dầm vừa dứt. Không hẹn trước. Cũng chẳng ở lại lâu. Như một món quà lặng lẽ của đất trời - dành cho ai đủ kiên nhẫn cúi đầu xuống với đất, đủ tinh tế để nhận ra điều mong manh vừa kịp lớn lên trong đêm.

Tôi nhớ những mùa mưa dài. Nước lũ rút đi, để lại mặt đất còn thở hơi bùn non. Chỉ sau một đêm. Sáng ra đã thấy những đầu nấm trắng ngà đội đất nhô lên, mũ khum khum - như bàn tay trẻ con úp lại, giữ cho mình một bí mật nhỏ. Nhỏ bé. Mong manh. Nhưng đủ sức xuyên qua lớp đất nặng để chạm vào ánh sáng đầu ngày.

Nấm mối không mọc tràn lan mà nép quanh những tổ mối cũ, ẩn dưới lớp lá mục đã mềm đi vì thời gian. Muốn tìm nấm, phải tinh mắt. Và phải chờ. Ngày nhỏ, tôi theo má đi tìm nấm từ tinh mơ. Má chỉ cho tôi chỗ đất nứt nhẹ, chỗ lá khô hơi đội lên vừa đủ để người chịu khó nhận ra. Bới phải nhẹ tay. Gạt từng lớp lá. Từng nắm đất mềm. Vì chỉ cần mạnh tay, nấm gãy. Uổng cả một mùa chờ đợi. Sau này tôi mới hiểu: Má đang dạy tôi cách đối xử với những điều mong manh trong đời.

Má vẫn nói, nấm mối là quà của đất trời. Không phải mọi thứ có được đều là của mình. Không phải điều gì cũng có thể vội vàng. Có hôm nấm mới hái về, má không nhóm bếp. Chỉ lấy một chiếc lá sen non, rửa sạch, lau khô, trải ra mâm. Nấm được xé dọc theo thớ không cắt như một cách giữ nguyên đường đi tự nhiên.

Muối hột. Ớt đỏ. Lá sen khi ấy giống như chiếc đĩa của thiên nhiên. Những đường gân tỏa ra, nâng đỡ từng miếng nấm. Nước nấm rịn ra, làm lá sẫm màu, xanh đậm và mát mắt. Mùi sen thoảng lên, quyện với mùi nấm sống thanh, bùi, dịu như hạt sen non vừa tách vỏ. Những ngày nấm nhiều hơn, má mới đặt chảo lên bếp. Nấm mối xào muối ớt. Nấm gặp lửa, thân trong lại, mũ sẫm màu hơn. Mùi thơm lan ra như níu chân người ở lại. Cắn một miếng, thấy giòn. Thấy ngọt. Cay se nơi đầu lưỡi. Vừa vặn như cách người quê vẫn sống: Luôn bằng lòng với những gì mình có.

Có khi, nấm mối được đúc bánh xèo. Bánh nhỏ trong chảo gang cũ. Bột gạo pha loãng. Nấm rải đều. Thêm ít lá hẹ. Không thịt. Không tôm. Khi bánh chín, mùi nấm quyện mùi bột gạo lan ra trong buổi chiều mưa. Cuốn miếng bánh, chấm nước mắm ớt - chợt thấy mĩ vị nhân gian cũng chỉ vậy mà thôi.

Nấm mối không chỉ nuôi tôi lớn. Nó dạy tôi cách nhớ. Cách biết ơn. Và cách chậm lại. Mỗi lần nghĩ đến nấm mối, tôi nhớ má. Nhớ buổi sáng bới lá tìm nấm. Nhớ sân nhà còn ướt nước. Nhớ tiếng dép lẹp xẹp trên nền đất. Chợt hiểu có những thứ phải kiên nhẫn mới có được và có những điều nếu không nâng niu sẽ lặng lẽ biến mất như chưa từng tồn tại.

Bây giờ, người ta đã trồng được nấm mối đen. Có thể một ngày nào đó, nấm mối trắng cũng sẽ được nhân giống. Nhưng tuổi thơ theo má đi hái nấm sau mưa lũ là ký ức ngọt ngào nhất. Để rồi, sau những mỏi mệt trong tim vẫn còn một bến để neo đậu mà vượt qua.

Có thể một ngày, tôi bày nấm mối muối ớt trên lá sen cho con cháu. Chúng ăn, lắng nghe đất thì thầm. Nếu còn vị ngọt thanh, cay vừa và một khoảng lặng ấm lên trong tim thì tôi biết: Hương ký ức vẫn còn, vị tình thân vẫn ở đó - một sự truyền thừa lặng lẽ, gọi tên quê nhà…

Có thể bạn quan tâm

Ảnh: SONG ANH

Góc rẽ

Hàng xe nối dài trước sảnh chung cư. Dưới nắng đầu hè, mặt đường rung lên bởi tiếng động cơ. Một chiếc xe bốn chỗ cố lách vào khoảng trống hẹp còn lại. Tiếng còi xe chát chúa khiến người đàn ông trung niên ngoái đầu. Tay trái ông đeo chiếc ba-lô, tay phải dắt một đứa trẻ. Vừa kịp nhận ra tiếng còi không hướng về mình, ông bước tiếp. Đứa bé gái vẫn nắm chặt tay ông. Phía trước là một góc rẽ.

Tháng Bảy, tôi về thăm ông

Sáng tháng Bảy, tôi đưa con gái vào Nghĩa trang Mai Dịch thắp hương cho ông ngoại. Con bé ôm bó huệ trắng, cẩn thận châm từng nén hương rồi đứng rất lâu trước tấm bia đá. Trên tấm bia chỉ vài dòng ngắn ngủi: Tên ông, đơn vị Tây Tiến, năm hy sinh 1946. Chỉ vậy thôi. Con gái ngước lên hỏi: “Sao con chưa bao giờ được nhìn thấy ảnh cụ?”. Tôi mỉm cười mà thấy mắt mình cay.

Người dân đến viếng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên. Ảnh: MINH LÊ

Đầu nguồn dòng Lô xanh

Mỗi năm, cứ khi tháng Bảy chạm ngõ, lòng tôi lại hướng về dải đất biên cương ấy, nơi có một dòng sông từng mang màu đỏ máu và một người bạn lặng lẽ ươm mầm xanh cho rừng.

Hai người cán bộ an ninh

Chúng tôi gặp nhau trong một sự tình cờ. Tôi ngồi với bạn. Anh Ngô Đức Lý cùng đồng đội ăn bữa cơm liên hoan tầng trên. Ở cùng một nơi. Gặp nhau, và dần trở thành thương mến.

Người đàn bà quét ngõ

Mỗi buổi sáng, trước khi phố kịp tỉnh hẳn, dưới chân tòa nhà tôi ở đã có tiếng chổi quét đều đều. Tiếng chổi ấy nghe nhỏ thôi, nhưng hình như đang giữ lại chút thể diện cuối cùng cho con ngõ.

Phía ngoài cánh cổng trường thi

Sáng cuối cùng của kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, Hà Nội đã nắng từ rất sớm. Trước một điểm thi ở phường Cầu Giấy, một người mẹ kéo chiếc ghế nhựa vào sát gốc cây rồi ngồi xuống. Con trai chị vừa bước qua cổng trường ít phút trước.

Minh họa: TÙNG NGUYỄN

Tạm biệt Chân Mây

Mây sà rất thấp. Buổi sáng ở ga thường thế. Từ phía Chân Mây, những dải mây trắng bò qua sườn núi, tràn khắp đường ray, phủ lên mái ga bàng bạc. Nhiều hôm, Phước đứng ngoài sân, chỉ còn thấy lờ mờ ánh đèn tín hiệu phía trước, đoàn tàu hiện ra chậm chạp như cũng đến từ cõi mây.

Ảnh: ANH QUÂN

Mùi báo giấy còn vương

Hồi tờ Tuổi trẻ thông báo ra số Cuối tuần cuối cùng để chuyển sang mô hình Tuổi trẻ cuối tháng, tôi hơi khựng lại, như thể có một thứ vốn quen thuộc, từng nằm yên trong nhịp sống suốt rất nhiều năm bỗng cũng bị cuốn vào sự dịch chuyển của thời cuộc, của cách con người đọc tin tức…

Ảnh: SONG ANH

Một quãng đê hoa vàng, cỏ xanh

Quãng đê nào cũng hấp dẫn, và quãng đê dẫn lên đầu cầu Đuống thật sự khác biệt. Bất thình lình, một triền đê hoa vàng, cỏ xanh mở ra mênh mang. Không dài nhưng đủ để gieo vào lòng lữ khách một chút bồi hồi, man mác. Một cảm xúc rất Pau (Paustovsky - nhà văn Nga)!

Sau hơn 10 năm hoạt động, nhà sách cuối cùng trong hệ thống Cá Chép phải nói lời tạm biệt Thành phố Hồ Chí Minh.

Khoảng lặng giữa phố

Ly trà đặt nhẹ trên bàn, chưa kịp phả hơi lạnh vào lòng tay khách, giọng của nữ quản lý đã nhuốm màu buồn bã: “Hôm nay ngồi thật lâu nha! Hai ngày nữa thôi, quán phải ngưng, thay đổi mô hình”. Tiếng thở dài thật khẽ, đủ để khách và quản lý quán cùng vấn vương, không làm phiền những người còn lại.

Sách cũ. Ảnh: NAM ANH

Tiệm sách cũ phố Cát Cụt

Hiệu sách cũ nằm ở phố Cát Cụt của Hải Phòng, nơi mà nếu người ta không để ý, sẽ dễ dàng đi ngang qua, chẳng hề hay biết mình vừa bỏ lỡ một thế giới khác.