Nơi tuổi hai mươi thành bất tử

Tri ân. Ảnh: BẮC SƠN
Tri ân. Ảnh: BẮC SƠN

Tháng Bảy. Những con đường dẫn đến các nghĩa trang liệt sĩ và những địa chỉ đỏ lại rợp bóng người. Đi giữa những miền đất thiêng, mỗi chúng ta lặng đi, thêm một lần cảm nhận sâu sắc hơn giá trị của hòa bình. Phía sau cuộc sống bình yên hôm nay là những ước mơ còn dang dở của bao người đã ngã xuống.

Khu di tích Ngã ba Đồng Lộc giữa màu xanh cây lá, gió lao xao và chim ríu rít. Thật khó hình dung hơn nửa thế kỷ trước, nơi đây từng là một trong những "tọa độ lửa" khốc liệt nhất. Sự sống và cái chết nhiều khi chỉ cách nhau gang tấc.

Đồng Lộc hôm nay bình yên. Nắng dịu dàng trải xuống những hàng thông, những bậc đá và những ngôi mộ trắng. Gió miên man qua các triền đồi. Thời gian và thiên nhiên đã phủ xanh những hố bom, làm dịu những vết thương của đất. Chỉ có ký ức là không bao giờ ngủ yên. Giữa khoảng lặng ấy, câu chuyện về 10 cô gái thanh niên xung phong như vọng lên từ chính mảnh đất này. Tuổi hai mươi của các chị lẽ ra cũng đầy ắp những ước mơ, những dự định bình dị như bao người con gái khác. Nhưng các chị đã chọn đứng giữa mưa bom bão đạn, lấy tuổi trẻ của mình đổi lấy sự thông suốt của những tuyến đường. Tuổi đôi mươi của các chị dừng lại ở Đồng Lộc… Biết bao chàng trai, cô gái đã gửi lại thanh xuân trên những cung đường lửa, những trọng điểm ác liệt của chiến tranh. Họ bình dị như bao con người khác, và chính họ đã viết nên bản anh hùng ca bằng tuổi trẻ và máu xương của mình.

Đến với Nghĩa trang Liệt sĩ quốc gia Trường Sơn. Hàng vạn ngôi mộ của những người lính đã nằm lại nơi đây, ngân vang bản anh hùng ca sâu lắng. Lặng lẽ bước về phía biểu tượng bông phượng đỏ. Đó là khu mộ của các liệt sĩ Hải Phòng. Vừa chạm đến cổng khu mộ, ngực tôi bỗng nghẹn lại. Và nước mắt cứ thế trào ra, chảy dài trên má, không sao ngăn được. Không hiểu vì sao lại thế. Chỉ thấy trong khoảnh khắc ấy, mọi khoảng cách giữa quá khứ và hiện tại dường như đều tan biến. Đúng lúc ấy, một điều kỳ lạ xảy ra. Bát hương trên đài lễ bỗng bùng cháy rừng rực, dù chưa một ai trong đoàn kịp thắp hương. Ngọn lửa bừng lên giữa khoảng không tĩnh lặng, sáng và ấm. Ngay trong giây phút ấy, tôi cảm nhận rất rõ một sợi dây vô hình đang nối những người đang sống với những người đã hóa thân vào đất nước.

Tôi cứ ngỡ mình đã đi hơn bảy trăm cây số từ Hải Phòng để vào Trường Sơn, nghĩa là quê hương đã ở rất xa phía sau lưng. Nhưng hóa ra không phải vậy. Hải Phòng vẫn ở đây, trong biểu tượng bông phượng đỏ thắm giữa nghĩa trang, trong những tấm bia khắc tên quê nhà và trong giấc ngủ ngàn thu của những người con đang nằm lại. Bỗng tôi hiểu, quê hương nơi ta sinh ra và lớn lên, quê hương còn luôn theo bước chân những người con của mình, đi qua chiến tranh, đi vào ký ức và ở lại mãi trong trái tim của những người còn sống.

Rời Trường Sơn, tôi mang theo ngọn lửa cháy rực trên lư hương, màu đỏ của bông phượng thắm và ngọn lửa được thắp lên trong lòng mình. Ngọn lửa của lòng biết ơn, của niềm tự hào và của trách nhiệm sống xứng đáng với những tuổi hai mươi đã gửi lại cho đất nước.

Mỗi mùa tháng Bảy đi qua, những miền đất thiêng vẫn lặng lẽ gọi bước chân người trở lại. Chúng ta thêm một lần cúi đầu trước những người đã ngã xuống, và ngẩng cao đầu bước tiếp trên con đường hòa bình mà cha anh đã đánh đổi tuổi thanh xuân, những thanh xuân đã hóa thành bất tử.

Có thể bạn quan tâm

Cụ già đầu ngõ

Cụ già đầu ngõ

Bà già ngồi trước ngõ gần như suốt ngày. Sáng cũng thấy bà, chiều cũng thấy bà, có hôm tôi đi về quá mười giờ đêm vẫn thấy cái dáng nhỏ thó ấy ngồi trên chiếc ghế nhựa thấp, trước mặt là túi len, lúc nào bà cũng đan len. Tôi vẫn nghĩ nó là thói quen luôn chân luôn tay của lớp người thế hệ trước.

Hồn Tổ quốc khắc nên hình đất nước

Hồn Tổ quốc khắc nên hình đất nước

Sau 30 phút ngồi cabin cáp treo, chúng tôi lên tới “nóc nhà Đông Dương”. Ngắm nhìn và chụp ảnh mãn nguyện, chúng tôi lục tục giục nhau “xuống núi”. Ông Kim Lãm, người “tổ chức” nhóm lên đỉnh Phan Xi Phăng, xua tay vội vã: “Hôm nay là thứ 6. Điều đặc biệt sắp xảy ra”…

Thịt luộc mắm tép. Ảnh: SONG ANH

Mắm tép

Mâm cơm có thêm bát mắm tép. Vị ngọt thanh xen lẫn chua nhẹ vừa chạm đầu lưỡi. Đĩa rau muống luộc xanh mướt, bốc lên làn khói mỏng.

Ảnh: K.MINH

Mỗi năm giỗ gộp một lần

Giữa những bộn bề của công việc ngành y tại miền núi xã Nam Trà My. Mỗi chuyến về thăm nhà của anh Phan Văn Tân luôn là một cuộc chạy đua với thời gian.

Ảnh: HẢI ANH

Ba tình huống

Ngày… năm 200x, tôi cưỡi chiếc xe SH mới mua, phóng nhanh trong phố cổ. Giữa giờ trưa, phố vắng, cưỡi trên con xe mới, nhu cầu được tăng adrenalin trong máu thúc đẩy cậu thanh niên mới lớn vít mạnh tay ga. Xe chạy “rẽ tóc”.

Tình thương trên mạng

Gần đây, tôi theo dõi một nhóm Facebook chuyên cho tặng đồ miễn phí ở Hà Nội, thành viên đâu đó hơn 200 nghìn người. Nhóm có nguyên tắc khá đơn giản rằng cho đồ, xin đồ, có thể xin việc, nhưng không xin tiền, cho tiền. Nhờ thế, câu chuyện vẫn còn giữ được chút trong trẻo của việc một người thừa cái gì đó và một người khác vừa hay đang thiếu.

Ảnh: SONG ANH

Góc rẽ

Hàng xe nối dài trước sảnh chung cư. Dưới nắng đầu hè, mặt đường rung lên bởi tiếng động cơ. Một chiếc xe bốn chỗ cố lách vào khoảng trống hẹp còn lại. Tiếng còi xe chát chúa khiến người đàn ông trung niên ngoái đầu. Tay trái ông đeo chiếc ba-lô, tay phải dắt một đứa trẻ. Vừa kịp nhận ra tiếng còi không hướng về mình, ông bước tiếp. Đứa bé gái vẫn nắm chặt tay ông. Phía trước là một góc rẽ.

Tháng Bảy, tôi về thăm ông

Sáng tháng Bảy, tôi đưa con gái vào Nghĩa trang Mai Dịch thắp hương cho ông ngoại. Con bé ôm bó huệ trắng, cẩn thận châm từng nén hương rồi đứng rất lâu trước tấm bia đá. Trên tấm bia chỉ vài dòng ngắn ngủi: Tên ông, đơn vị Tây Tiến, năm hy sinh 1946. Chỉ vậy thôi. Con gái ngước lên hỏi: “Sao con chưa bao giờ được nhìn thấy ảnh cụ?”. Tôi mỉm cười mà thấy mắt mình cay.

Người dân đến viếng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên. Ảnh: MINH LÊ

Đầu nguồn dòng Lô xanh

Mỗi năm, cứ khi tháng Bảy chạm ngõ, lòng tôi lại hướng về dải đất biên cương ấy, nơi có một dòng sông từng mang màu đỏ máu và một người bạn lặng lẽ ươm mầm xanh cho rừng.

Hai người cán bộ an ninh

Chúng tôi gặp nhau trong một sự tình cờ. Tôi ngồi với bạn. Anh Ngô Đức Lý cùng đồng đội ăn bữa cơm liên hoan tầng trên. Ở cùng một nơi. Gặp nhau, và dần trở thành thương mến.

Người đàn bà quét ngõ

Mỗi buổi sáng, trước khi phố kịp tỉnh hẳn, dưới chân tòa nhà tôi ở đã có tiếng chổi quét đều đều. Tiếng chổi ấy nghe nhỏ thôi, nhưng hình như đang giữ lại chút thể diện cuối cùng cho con ngõ.