Điếu thuốc từ biển cả

Điếu thuốc từ biển cả

Sau những ngày nắng nóng kỷ lục, tôi cứ nghĩ được đầm mình trong làn nước biển xanh sẽ là điều sảng khoái nhất. Thế nhưng biển thì xanh đấy, mà lại tràn về biết bao nhiêu nhút, một loài giống sứa con. Dãi của nhút gây ngứa rát, có người còn phải nhập viện vì dị ứng nặng.

Biển đang mùa du lịch nhưng có những đoạn bờ bỗng vắng hẳn người tắm. Ai cũng ngại những đàn nhút theo sóng dạt vào. Thế nhưng, những người ngư dân quê tôi vẫn bám biển.

Mỗi chiều, họ lại đưa bè ra xa tìm luồng cá rồi thả lưới quây tròn để kéo lưới rùng. Những người dân chài da sạm nâu vì nắng gió, dầm mình trong nước biển, miệt mài kéo từng mét lưới. Tôi cứ nghĩ đó sẽ là những mẻ lưới nặng cho bõ công bao người. Thế nhưng hôm này kéo lên chỉ toàn cá mờm con, vài con cá thu ảo lớn hơn một chút, còn lại là cá nhỏ và rất nhiều nhút.

Tôi cũng thử lao xuống biển, nhưng chỉ một lúc đã phải lên bờ vì ngứa không chịu nổi. May mà những hàng quán phía trên có vòi nước ngọt để xả bớt cảm giác rát da. Đành ngồi trên cát ngắm biển xanh và chờ một ngày đổi gió để những đàn nhút trở lại khơi xa.

Chính trong buổi chiều ấy, tôi gặp một người ngư dân ngồi nghỉ gần bờ. Bác đội chiếc nón lá đã bạc màu nắng gió. Gió biển thổi mạnh khiến bác phải liên tục nhấc nón lên che trước mặt. Trên tay bác là một điếu thuốc rất lạ. Ban đầu tôi cứ nghĩ đó là thuốc lào cuốn giấy. Nhìn kỹ mới thấy đó là một chiếc vỏ ốc vặn đầu nhọn đã bị đập gãy. Phần đầu vỏ ốc được tận dụng làm nõ điếu để nhồi thuốc lào. Bác phải dùng nón chắn gió mới châm được lửa. Rít một hơi dài, làn khói mỏng tan nhanh trong gió biển, bác thong thả kể chuyện về những đàn nhút.

Bác bảo ngứa chứ. Ngứa râm ran ấy chứ. Có khi ngứa quá còn phải vào viện tiêm thuốc. Nhưng rồi bác cười hiền: “Biển thế nào thì mình theo thế ấy thôi. Không kéo lưới thì lấy gì mà sống”. Câu nói giản dị khiến tôi im lặng nhìn ra biển.

Những hôm biển lặng, ngư dân còn kéo lưới rùng từ sáng sớm. Hai hàng người dài, lưng đeo miếng gỗ nối với dây lưới, đi giật lùi đều nhịp trên cát. Mỗi khi lưới vào gần bờ, lũ trẻ chúng tôi lại chạy ùa đến xem. Những con tôm, con cá quẫy đạp trong lưới luôn mang đến niềm vui khó tả.

Tôi vẫn nhớ những mẻ lưới đầy ắp của ngày xưa. Cá lớn, cá bé chen nhau sáng bạc dưới nắng. Có hôm kéo được cả mẻ mực tươi. Vợ tôi từng mua vài ký về nấu với lá tai chua. Vị chua thanh hòa với vị ngọt của hải sản khiến bữa cơm quê trở nên đậm đà hơn bao giờ hết.

Từ khi còn nhỏ cho đến tận bây giờ, tôi vẫn thích đứng xem người dân kéo lưới rùng. Nhưng biển đã khác nhiều rồi. Những mẻ lưới ngày càng thưa cá hơn và nhiều thêm túi nylon, rác thải cùng rong rêu. Có những buổi kéo lưới xong, người ta chỉ nhặt được vài con cá nhỏ. Chừng ấy chẳng đủ chia cho mười mấy người đã dầm mình trong nước biển suốt cả buổi.

May mà vẫn còn những du khách chờ đợi bên bờ. Họ sẵn sàng trả giá cao để mua những con cá vừa mắc lưới, những con mực còn đang nhấp nháy ánh bạc. Có lẽ giữa thời buổi thực phẩm khiến người ta nhiều băn khoăn, sự tươi ngon vừa kéo lên từ biển vẫn mang một giá trị riêng mà không gì thay thế được.

Tôi lớn lên cùng những đổi thay của quê hương. Những bãi biển hoang vắng ngày nào giờ đã trở thành điểm đến đông đúc. Nhà cửa, hàng quán mọc lên san sát, đường sá rộng hơn, cuộc sống khá hơn. Nhưng con tôm, con cá gần bờ thì ít dần đi.

Chỉ có những người ngư dân chân chất vẫn lặng lẽ bám biển. Họ đi qua những mùa biển động, những ngày biển lặng, đi qua cả những ngày biển ngập nhút gây ngứa rát.

Có thể bạn quan tâm

Ảnh: K.MINH

Mỗi năm giỗ gộp một lần

Giữa những bộn bề của công việc ngành y tại miền núi xã Nam Trà My. Mỗi chuyến về thăm nhà của anh Phan Văn Tân luôn là một cuộc chạy đua với thời gian.

Ảnh: HẢI ANH

Ba tình huống

Ngày… năm 200x, tôi cưỡi chiếc xe SH mới mua, phóng nhanh trong phố cổ. Giữa giờ trưa, phố vắng, cưỡi trên con xe mới, nhu cầu được tăng adrenalin trong máu thúc đẩy cậu thanh niên mới lớn vít mạnh tay ga. Xe chạy “rẽ tóc”.

Tình thương trên mạng

Gần đây, tôi theo dõi một nhóm Facebook chuyên cho tặng đồ miễn phí ở Hà Nội, thành viên đâu đó hơn 200 nghìn người. Nhóm có nguyên tắc khá đơn giản rằng cho đồ, xin đồ, có thể xin việc, nhưng không xin tiền, cho tiền. Nhờ thế, câu chuyện vẫn còn giữ được chút trong trẻo của việc một người thừa cái gì đó và một người khác vừa hay đang thiếu.

Ảnh: SONG ANH

Góc rẽ

Hàng xe nối dài trước sảnh chung cư. Dưới nắng đầu hè, mặt đường rung lên bởi tiếng động cơ. Một chiếc xe bốn chỗ cố lách vào khoảng trống hẹp còn lại. Tiếng còi xe chát chúa khiến người đàn ông trung niên ngoái đầu. Tay trái ông đeo chiếc ba-lô, tay phải dắt một đứa trẻ. Vừa kịp nhận ra tiếng còi không hướng về mình, ông bước tiếp. Đứa bé gái vẫn nắm chặt tay ông. Phía trước là một góc rẽ.

Tháng Bảy, tôi về thăm ông

Sáng tháng Bảy, tôi đưa con gái vào Nghĩa trang Mai Dịch thắp hương cho ông ngoại. Con bé ôm bó huệ trắng, cẩn thận châm từng nén hương rồi đứng rất lâu trước tấm bia đá. Trên tấm bia chỉ vài dòng ngắn ngủi: Tên ông, đơn vị Tây Tiến, năm hy sinh 1946. Chỉ vậy thôi. Con gái ngước lên hỏi: “Sao con chưa bao giờ được nhìn thấy ảnh cụ?”. Tôi mỉm cười mà thấy mắt mình cay.

Người dân đến viếng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên. Ảnh: MINH LÊ

Đầu nguồn dòng Lô xanh

Mỗi năm, cứ khi tháng Bảy chạm ngõ, lòng tôi lại hướng về dải đất biên cương ấy, nơi có một dòng sông từng mang màu đỏ máu và một người bạn lặng lẽ ươm mầm xanh cho rừng.

Hai người cán bộ an ninh

Chúng tôi gặp nhau trong một sự tình cờ. Tôi ngồi với bạn. Anh Ngô Đức Lý cùng đồng đội ăn bữa cơm liên hoan tầng trên. Ở cùng một nơi. Gặp nhau, và dần trở thành thương mến.

Người đàn bà quét ngõ

Mỗi buổi sáng, trước khi phố kịp tỉnh hẳn, dưới chân tòa nhà tôi ở đã có tiếng chổi quét đều đều. Tiếng chổi ấy nghe nhỏ thôi, nhưng hình như đang giữ lại chút thể diện cuối cùng cho con ngõ.

Phía ngoài cánh cổng trường thi

Sáng cuối cùng của kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, Hà Nội đã nắng từ rất sớm. Trước một điểm thi ở phường Cầu Giấy, một người mẹ kéo chiếc ghế nhựa vào sát gốc cây rồi ngồi xuống. Con trai chị vừa bước qua cổng trường ít phút trước.