Đầu nguồn dòng Lô xanh

Mỗi năm, cứ khi tháng Bảy chạm ngõ, lòng tôi lại hướng về dải đất biên cương ấy, nơi có một dòng sông từng mang màu đỏ máu và một người bạn lặng lẽ ươm mầm xanh cho rừng.

Người dân đến viếng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên. Ảnh: MINH LÊ
Người dân đến viếng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên. Ảnh: MINH LÊ

Năm 2009, trong chuyến hành trình lên biên giới với đoàn làm phim tài liệu, tôi đặt chân đến Thanh Thủy vào một buổi trưa vắng lặng. Giữa không gian tĩnh mịch của núi rừng, tôi bắt gặp một chòi nứa tạm bợ nằm chênh vênh bên sườn núi. Đó là nơi Phèn A Tưởng (thôn Giang Nam, xã Thanh Thủy, huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang cũ - nay là xã Thanh Thủy, tỉnh Tuyên Quang), một chàng trai người H’Mông sinh năm 1984, đang miệt mài trông coi một vườn ươm nhỏ cho kế hoạch phủ xanh đất trống, đồi trọc.

Giữa cái nắng trưa đứng bóng, hai người xa lạ, một từ xuôi lên, một ở bản xa, ngồi bên nhau trên chiếc lán nứa ọp ẹp. Tưởng thuộc thế hệ sinh sau đẻ muộn, anh không trực tiếp chứng kiến những năm tháng khói lửa của cuộc chiến tranh biên giới Vị Xuyên. Nhưng qua lời kể của những người già trong bản, ký ức đau thương ấy đã thấm sâu vào tiềm thức của anh như một vết sẹo chưa bao giờ lành của vùng đất này.

Tưởng kể cho tôi nghe về những câu chuyện của ngày cũ bằng chất giọng trầm buồn. Anh kể về người mẹ, người bà của thôn mình, đã từng tự tay lau mặt cho các tử thi liệt sĩ. Trong quan niệm của người vùng cao, người chết cần phải được rửa sạch bụi trần, máu và đất cát, để khi về đất, tổ tiên mới có thể nhận mặt. Anh kể về những người chị năm ấy, tuổi mười tám, đôi mươi, khiêng cáng thương binh, rồi òa khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào, bất lực và đau đớn như những đứa trẻ trước sự tàn khốc của chiến tranh.

Ngày ấy, khúc sông Lô đầu nguồn tại Thanh Thủy không thể xanh trong. Dòng sông oằn mình, đục ngầu và đỏ quạch vì đạn cày, mìn nổ, pháo bắn từ phía bên kia biên giới. Máu của hàng nghìn chiến sĩ đã hòa vào dòng nước, xuôi về lòng đất mẹ.

Những câu chuyện của Tưởng khiến tôi lặng đi. Nhìn ra ngoài cửa lán, dòng sông Lô của năm 2009 đã không còn đỏ, nhưng những vết tích của cuộc chiến vẫn hiện hữu trong ký ức của người dân như sườn núi đá tai mèo xám xịt xa kia.

Chuyến đi ấy khép lại, tôi trở về xuôi, mang theo món quà kỷ niệm của Tưởng: Hai khóm lan tổ quạ (còn gọi là lan tổ phượng) bám chặt vào khúc gỗ rừng. Chúng tôi giữ liên lạc qua những cuộc điện thoại đứt quãng vì sóng bấy giờ còn yếu.

Năm 2017, tôi có dịp quay lại Thanh Thủy cùng một đoàn bác sĩ lên khám chữa bệnh miễn phí cho đồng bào. Gặp lại Tưởng, và biết, vườn ươm ngày nào giờ đã thành những cánh rừng non. Mảnh đất biên cương Thanh Thủy năm ấy đã thật sự mềm lại, mát xanh. Sự mềm mại không chỉ đến từ dòng sông Lô đã trả lại sắc xanh biếc của dòng chảy, mà còn từ những mầm cây của Tưởng, từ những ngôi nhà mới mọc lên bên cửa khẩu sầm uất.

Từ đó đến nay, cứ đến tháng Bảy hằng năm, tháng của những ngày tri ân, tháng mà hàng nghìn người dưới xuôi lại lặng lẽ hành quân lên Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên để thắp nén tâm hương. Tưởng lại gọi điện cho tôi. Giọng anh qua điện thoại luôn bùi ngùi: "Anh ơi, tháng Bảy rồi, người dưới xuôi lên đông lắm. Anh có lên chơi với em không?". Câu nói giản dị ấy như một lời hẹn ước vô hình của những người sống và để nhớ…

Cuộc gặp gỡ mười mấy năm trước giữa tôi và chàng trai H'Mông bên chòi nứa tạm bợ đã cho tôi hiểu rằng: Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của thế hệ trước, và đang được gìn giữ, vun đắp bằng chính những bàn tay thầm lặng như Tưởng, ngay nơi đầu nguồn dòng sông lịch sử.

Có thể bạn quan tâm

Hai người cán bộ an ninh

Chúng tôi gặp nhau trong một sự tình cờ. Tôi ngồi với bạn. Anh Ngô Đức Lý cùng đồng đội ăn bữa cơm liên hoan tầng trên. Ở cùng một nơi. Gặp nhau, và dần trở thành thương mến.

Người đàn bà quét ngõ

Mỗi buổi sáng, trước khi phố kịp tỉnh hẳn, dưới chân tòa nhà tôi ở đã có tiếng chổi quét đều đều. Tiếng chổi ấy nghe nhỏ thôi, nhưng hình như đang giữ lại chút thể diện cuối cùng cho con ngõ.

Phía ngoài cánh cổng trường thi

Sáng cuối cùng của kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, Hà Nội đã nắng từ rất sớm. Trước một điểm thi ở phường Cầu Giấy, một người mẹ kéo chiếc ghế nhựa vào sát gốc cây rồi ngồi xuống. Con trai chị vừa bước qua cổng trường ít phút trước.

Minh họa: TÙNG NGUYỄN

Tạm biệt Chân Mây

Mây sà rất thấp. Buổi sáng ở ga thường thế. Từ phía Chân Mây, những dải mây trắng bò qua sườn núi, tràn khắp đường ray, phủ lên mái ga bàng bạc. Nhiều hôm, Phước đứng ngoài sân, chỉ còn thấy lờ mờ ánh đèn tín hiệu phía trước, đoàn tàu hiện ra chậm chạp như cũng đến từ cõi mây.

Ảnh: ANH QUÂN

Mùi báo giấy còn vương

Hồi tờ Tuổi trẻ thông báo ra số Cuối tuần cuối cùng để chuyển sang mô hình Tuổi trẻ cuối tháng, tôi hơi khựng lại, như thể có một thứ vốn quen thuộc, từng nằm yên trong nhịp sống suốt rất nhiều năm bỗng cũng bị cuốn vào sự dịch chuyển của thời cuộc, của cách con người đọc tin tức…

Ảnh: SONG ANH

Một quãng đê hoa vàng, cỏ xanh

Quãng đê nào cũng hấp dẫn, và quãng đê dẫn lên đầu cầu Đuống thật sự khác biệt. Bất thình lình, một triền đê hoa vàng, cỏ xanh mở ra mênh mang. Không dài nhưng đủ để gieo vào lòng lữ khách một chút bồi hồi, man mác. Một cảm xúc rất Pau (Paustovsky - nhà văn Nga)!

Sau hơn 10 năm hoạt động, nhà sách cuối cùng trong hệ thống Cá Chép phải nói lời tạm biệt Thành phố Hồ Chí Minh.

Khoảng lặng giữa phố

Ly trà đặt nhẹ trên bàn, chưa kịp phả hơi lạnh vào lòng tay khách, giọng của nữ quản lý đã nhuốm màu buồn bã: “Hôm nay ngồi thật lâu nha! Hai ngày nữa thôi, quán phải ngưng, thay đổi mô hình”. Tiếng thở dài thật khẽ, đủ để khách và quản lý quán cùng vấn vương, không làm phiền những người còn lại.

Sách cũ. Ảnh: NAM ANH

Tiệm sách cũ phố Cát Cụt

Hiệu sách cũ nằm ở phố Cát Cụt của Hải Phòng, nơi mà nếu người ta không để ý, sẽ dễ dàng đi ngang qua, chẳng hề hay biết mình vừa bỏ lỡ một thế giới khác.

Làng chài Sê San.

Sau cuộc rong ruổi của những người ly hương

Ngược dòng thời gian về những năm 2000, ngư dân nghèo vùng sông nước An Giang dắt díu nhau lên Tây Nguyên làm thuê. Trong những ngày tháng rong ruổi đầy gian truân ấy, họ vô tình tìm thấy lòng hồ thủy điện Sê San 4. Mặt nước mênh mông, tĩnh lặng như đánh thức bản năng sông nước của những người con sinh ra từ dòng sông Hậu.

Củi thông đun bếp.

Lửa thông

Gió từ núi đi ngang ngôi nhà ngai ngái mùi gỗ giữa những vườn rau mãn vụ.

Minh họa: HOÀNG NGUYÊN THẠCH

Mầm cây đợi

Con đường độc đạo từ bản đến trường ướt nhấm nhoét. Đất đá tở ra từng tảng, thi thoảng có những hộc đá lăn xuống chặn ngang đường. 

Sống đời phu cơm

Quốc Anh, 40 tuổi, mỗi sáng ra khỏi nhà cùng một chiếc điện thoại sạc đầy, một bình nước lọc, cái áo khoác bạc màu vì nắng, và chiếc hộp đựng đồ ăn vuông vức treo trước xe như hòm thuốc của một ông lang. Anh không chữa bệnh. Anh chữa đói. Mà đói ở phố bây giờ là thứ bệnh cấp tính, phát lên rất nhanh, đòi cấp cứu trong 15 phút.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Drama mang tên thanh xuân

Hoan đến chỗ hẹn sớm 10 phút. Khoảng thời gian đó đủ để tâm trạng bình ổn. Bởi vì người hẹn cô hôm nay là anh. Người của một thời tha thiết. Người mà cô đã hơn 20 năm không gặp, thậm chí hoàn toàn bặt tin.

Ảnh: TỐNG NGỌC

Những ngã ba đời

Tôi tới căn nhà anh thuê ngay đầu phố Lý Nam Đế (Hà Nội) bởi một sự tình cờ. Ngồi lại lai rai vài ly cũng chẳng phải có hẹn mà nên. Nhưng tôi cứ nhớ mãi cái khung hình có dòng chữ mà một lãnh đạo của Đảng, Nhà nước viết tặng anh “ai cũng có rất nhiều chỗ để đi, nhưng chỉ có một chốn để trở về”.

Minh họa: NGUYỄN VÂN CHUNG

Những màu áo cũ

Nông thôn nơi Hân sống hãy còn rất nhiều người nghèo, cái ăn cái mặc, sự học hành con trẻ lắm khi quá sức với cha mẹ của chúng. Chưa kể nếu những bậc cha mẹ trẻ ấy còn sống chung gia đình lớn, còn cha mẹ già đau yếu bệnh tật thì đồng lương công nhân, làm thuê, cắt cỏ, xịt thuốc… sẽ không bao giờ đủ.