Mùi báo giấy còn vương

Hồi tờ Tuổi trẻ thông báo ra số Cuối tuần cuối cùng để chuyển sang mô hình Tuổi trẻ cuối tháng, tôi hơi khựng lại, như thể có một thứ vốn quen thuộc, từng nằm yên trong nhịp sống suốt rất nhiều năm bỗng cũng bị cuốn vào sự dịch chuyển của thời cuộc, của cách con người đọc tin tức…

Ảnh: ANH QUÂN
Ảnh: ANH QUÂN

Điều làm tôi giật mình không hẳn là việc một tờ báo thay đổi hình thức, mà là cảm giác rằng ngay cả một ấn phẩm từng có vị trí rõ ràng, từng có đời sống ổn định, từng là lựa chọn của rất nhiều độc giả kỹ tính, cũng phải rẽ sang một lối khác, như thể không còn đủ khoảng thời gian để tồn tại theo cách cũ nữa. Và cũng chính từ khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy một điều lạ: Mạng xã hội không phản ứng bằng tranh luận hay phân tích, mà bằng một thứ cảm xúc rất nguyên sơ, khi người ta bắt đầu rủ nhau đi tìm lại số báo 50 (2025), như thể đang cố giữ lại một dấu vết của một thói quen đọc từng rất quen thuộc…

Thực ra, những “cơn sốt” ấy không phải là điều hiếm hoi. Tôi vẫn nhớ rất rõ có những thời điểm, khi Báo Nhân Dân phát hành phụ san đặc biệt dịp 30/4, mỗi buổi sáng, hàng nghìn người đứng xếp hàng từ sớm để nhận một tờ báo giấy tưởng như rất bình thường, nhưng lại trở thành một vật mang theo cảm xúc chung của một thời khắc đặc biệt. Trong hàng người đứng xếp hàng ấy không chỉ có những người lớn tuổi vốn có thói quen đọc báo in, mà còn có rất nhiều người trẻ, những gương mặt gen Z cũng đứng trong dòng người ấy, như thể họ không đến chỉ để nhận một tờ báo, mà để chạm vào một dạng ký ức tập thể đang được in ra trước mắt mình, một thứ ký ức có thể cầm được, giữ được, và mang về được… Nhìn những hàng người ấy, tôi chợt hiểu rằng báo in, trong những thời khắc nhất định, vẫn có thể tạo ra một lực hút rất lạ, nơi sự chờ đợi không biến mất, mà chỉ đổi hình thức tồn tại.

Có lẽ mỗi người đều từng có một tờ báo như thế, với tôi đó là những ấn phẩm Cuối tuần của những buổi sáng không vội, khi bên cạnh là một tách cà-phê và phía trước là một khoảng thời gian không bị kéo đi bởi những thông báo liên tục trên màn hình, khi tờ báo mở ra vẫn còn mùi mực in và tiếng giấy sột soạt khe khẽ...

Bây giờ, trên mạng xã hội, vẫn bắt gặp những hội nhóm bán báo, tạp chí cũ. Có lần tôi dừng lại rất lâu trước một bài đăng bán Hoa Học Trò cũ, và trong đó có tờ báo in bài viết đầu tiên của tôi. Tôi không mua lại, chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy một đoạn đời mình nằm im trong một trang giấy đã không còn mới, một cảm giác không buồn nhưng rất lặng, như thể thời gian không đi qua mà chỉ lắng xuống ở đó.

Tôi còn nhớ Hoa Học Trò, một thời mà thứ tư hàng tuần giống như một điểm hẹn cố định. Sáng hôm ấy đi ngang sạp báo, chỉ cần thấy xấp báo mới là đã biết một tuần mới đang mở ra theo cách rất riêng. Có khi chưa kịp về đến nhà đã lật vội vài trang, giấy còn mới, mùi mực in vẫn còn…

Gần cơ quan tôi có một ông già cắt tóc vỉa hè. Những lúc vắng khách tôi thấy ông vẫn đọc báo giấy, không phải lúc nào cũng là báo mới. Tôi hỏi ông có thấy việc tiếp nhận thông tin trên điện thoại tiện hơn không, ông cười, bảo đọc báo giấy cho đỡ mỏi mắt, rồi nói rằng tiện thì tiện thật, nhưng không phải lúc nào cũng cần sống theo sự tiện.

Có những buổi chiều tôi mang cho ông vài tờ báo mới, ông đặt chúng bên cạnh ghế cắt tóc. Khi ấy tôi bỗng có cảm giác báo giấy chưa từng biến mất, nó chỉ rời khỏi trung tâm của đời sống để ở lại những nơi khuất hơn, nơi vẫn có những người còn giữ thói quen đọc báo giấy như một niềm yêu thích.

Ngẫm nghĩ về những mảnh ký ức và hiện tại đan xen quanh báo giấy, tôi thấy giữa chúng có một sợi dây nối lại. Và rồi mỗi trang chữ vẫn có thể ở lại lâu hơn một khoảnh khắc, như báo giấy còn vương đâu đó trong đời sống hôm nay.

Có thể bạn quan tâm

Cụ già đầu ngõ

Cụ già đầu ngõ

Bà già ngồi trước ngõ gần như suốt ngày. Sáng cũng thấy bà, chiều cũng thấy bà, có hôm tôi đi về quá mười giờ đêm vẫn thấy cái dáng nhỏ thó ấy ngồi trên chiếc ghế nhựa thấp, trước mặt là túi len, lúc nào bà cũng đan len. Tôi vẫn nghĩ nó là thói quen luôn chân luôn tay của lớp người thế hệ trước.

Hồn Tổ quốc khắc nên hình đất nước

Hồn Tổ quốc khắc nên hình đất nước

Sau 30 phút ngồi cabin cáp treo, chúng tôi lên tới “nóc nhà Đông Dương”. Ngắm nhìn và chụp ảnh mãn nguyện, chúng tôi lục tục giục nhau “xuống núi”. Ông Kim Lãm, người “tổ chức” nhóm lên đỉnh Phan Xi Phăng, xua tay vội vã: “Hôm nay là thứ 6. Điều đặc biệt sắp xảy ra”…

Thịt luộc mắm tép. Ảnh: SONG ANH

Mắm tép

Mâm cơm có thêm bát mắm tép. Vị ngọt thanh xen lẫn chua nhẹ vừa chạm đầu lưỡi. Đĩa rau muống luộc xanh mướt, bốc lên làn khói mỏng.

Ảnh: K.MINH

Mỗi năm giỗ gộp một lần

Giữa những bộn bề của công việc ngành y tại miền núi xã Nam Trà My. Mỗi chuyến về thăm nhà của anh Phan Văn Tân luôn là một cuộc chạy đua với thời gian.

Ảnh: HẢI ANH

Ba tình huống

Ngày… năm 200x, tôi cưỡi chiếc xe SH mới mua, phóng nhanh trong phố cổ. Giữa giờ trưa, phố vắng, cưỡi trên con xe mới, nhu cầu được tăng adrenalin trong máu thúc đẩy cậu thanh niên mới lớn vít mạnh tay ga. Xe chạy “rẽ tóc”.

Tình thương trên mạng

Gần đây, tôi theo dõi một nhóm Facebook chuyên cho tặng đồ miễn phí ở Hà Nội, thành viên đâu đó hơn 200 nghìn người. Nhóm có nguyên tắc khá đơn giản rằng cho đồ, xin đồ, có thể xin việc, nhưng không xin tiền, cho tiền. Nhờ thế, câu chuyện vẫn còn giữ được chút trong trẻo của việc một người thừa cái gì đó và một người khác vừa hay đang thiếu.

Ảnh: SONG ANH

Góc rẽ

Hàng xe nối dài trước sảnh chung cư. Dưới nắng đầu hè, mặt đường rung lên bởi tiếng động cơ. Một chiếc xe bốn chỗ cố lách vào khoảng trống hẹp còn lại. Tiếng còi xe chát chúa khiến người đàn ông trung niên ngoái đầu. Tay trái ông đeo chiếc ba-lô, tay phải dắt một đứa trẻ. Vừa kịp nhận ra tiếng còi không hướng về mình, ông bước tiếp. Đứa bé gái vẫn nắm chặt tay ông. Phía trước là một góc rẽ.

Tháng Bảy, tôi về thăm ông

Sáng tháng Bảy, tôi đưa con gái vào Nghĩa trang Mai Dịch thắp hương cho ông ngoại. Con bé ôm bó huệ trắng, cẩn thận châm từng nén hương rồi đứng rất lâu trước tấm bia đá. Trên tấm bia chỉ vài dòng ngắn ngủi: Tên ông, đơn vị Tây Tiến, năm hy sinh 1946. Chỉ vậy thôi. Con gái ngước lên hỏi: “Sao con chưa bao giờ được nhìn thấy ảnh cụ?”. Tôi mỉm cười mà thấy mắt mình cay.

Người dân đến viếng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên. Ảnh: MINH LÊ

Đầu nguồn dòng Lô xanh

Mỗi năm, cứ khi tháng Bảy chạm ngõ, lòng tôi lại hướng về dải đất biên cương ấy, nơi có một dòng sông từng mang màu đỏ máu và một người bạn lặng lẽ ươm mầm xanh cho rừng.

Hai người cán bộ an ninh

Chúng tôi gặp nhau trong một sự tình cờ. Tôi ngồi với bạn. Anh Ngô Đức Lý cùng đồng đội ăn bữa cơm liên hoan tầng trên. Ở cùng một nơi. Gặp nhau, và dần trở thành thương mến.