Mỗi sớm mai là một lên đường

(Ðọc trường ca Phồn sinh của Nguyễn Linh Khiếu - NXB Hội Nhà văn, 2018)

Có thể nói Phồn sinh là cuốn trường ca đặc biệt. Ðặc biệt vì nó dài tới 710 trang với 150 đoạn thơ, không có phần một, phần hai, chương một, chương hai… như các trường ca truyền thống. Ðặc biệt vì có những câu thơ thật dài, gọi là “câu” cũng chỉ là ước lệ, có những đoạn thơ trùng trùng điệp điệp, từ đầu đến cuối trường ca dày như một cuốn tiểu thuyết ấy không hề có một dấu phẩy và chỉ có một dấu chấm câu ở đoạn kết. Ðặc biệt vì có những đoạn thơ, câu thơ được nhắc đi nhắc lại nhiều lần mà lại thấy không trùng lặp, lại không hẳn là điệp khúc như dụng ý tác giả trong các trường ca từ trước tới nay. Về bố cục, kết cấu trường ca thì hoàn toàn thuộc về sáng tạo của nhà thơ, điều quan trọng nhất là làm sao nó chuyển tải một cách tốt nhất nội dung. Còn về ngữ pháp, dấu câu, chúng tôi mong có những nhận xét khoa học, xác đáng của các nhà ngôn ngữ, bởi có những điều “đặc biệt” hấp dẫn bạn đọc, tạo nên một tư tưởng, một phong cách, một sáng tạo, nhưng cũng có thể gây tranh cãi, khen chê… để cùng tìm tiếng nói chung trong việc đổi mới thơ nói chung, đổi mới thể loại trường ca nói riêng.

Bẵng đi một thời gian khá dài không thấy Nguyễn Linh Khiếu in sách. Hỏi, anh chỉ cười, rằng công việc ở tạp chí của Ðảng bận quá, không chỉ lo xuất bản, còn bao nhiêu thứ việc không tên như hội nghị, hội thảo, đi thực tế học tập, nghiên cứu. Nhưng cũng thật may mắn, chính nhờ cái việc đi thực tế ở nước ngoài mà anh có được “đại trường ca” Phồn sinh. Trong chuyến công du Malaysia và Singapore, nơi có “những ngọn gió hổn hển rượt đuổi nhau rối rít dưới chân mình”, tác giả bất ngờ được xứ sở giàu sắc thái văn hóa Islam trao tặng một gương mặt phụ nữ Muslim đẹp thánh thiện, dáng người nhỏ nhắn, nước da nâu, đôi mắt mở to. Từ cái “chợt” ban đầu ấy đã lay động trái tim thi sĩ. Anh khởi viết bài thơ Khuôn mặt Muslim. Thế rồi bài thơ lúc đầu định viết chừng vài chục câu cứ dài ra mãi. Câu gọi câu, ý gọi ý. Khuôn mặt nàng cứ lấp lánh, thánh thiện hiện lên cả khi anh đã dừng bút. Và rồi phía sau khuôn mặt ấy xao động biết bao điều. Phía sau khuôn mặt ấy bỗng hiện lên châu thổ sông Hồng quê Việt. Và tiếp nối những xóm những làng, bờ tre mái rạ, những kiếp người lưu lạc, quần tụ, truyền giống, sinh sôi. Vẫn biết người làm thơ luôn chủ động không để bị “thơ làm”, nhưng trong trường hợp Phồn sinh, tôi nghĩ, có lẽ thơ, đúng hơn là cảm xúc thơ đã dắt tay người thơ trong trường cảm xúc vô cùng tận đến với những bến bờ mà từ tấm bé đến khi trưởng thành anh luôn sống, ngẫm ngợi và ký thác vào đó bao suy tưởng, đến giờ chợt bùng lên, cuộn trào như thác lũ. Nhưng nhà thơ không bị “thơ làm” bởi anh biết tiết chế cảm xúc, cảm xúc chỉ giúp anh nâng cánh cho những tư tưởng, những tri thức đã kết đọng trong tầng tầng lớp lớp ngôn từ đa thanh, đa sắc, đa nghĩa. Khi bơi thật xa, thật xa ra đại đương, chàng thi sĩ lại trở về đích thực “Ta là con trai của châu thổ sông Hồng”. Mà châu thổ theo cách nói của Nguyễn Linh Khiếu là “Châu thổ cái nôi của dồi dào chộn rộn xôn xao tưng bừng thống thiết”.

Nhà thơ, “đứa con của nhiệt đới gió mùa” đã dẫn dụ ta về nguồn cội Trái đất, loài người, sự sống với những lớp thơ trầm hùng, vang vọng. Ði từ ánh sáng mỡ màu đến sinh sôi, bước đi từ lẫm chẫm đến uy nghi trong nhịp điệu truyền thống, vươn tới chân trời khát vọng tự do”: Tự do cho tình yêu tím ngát/ tự do cho lửa cháy rực trời/ tự do cho hạt nảy mầm cho cành nảy lộc/ tự do cho đất tươi nâu cho trời xanh biếc (trang 67). Nhưng không có thứ tự do vô hạn độ. Tự do chỉ thật sự là tự do khi nó gắn với dân chủ, với sự thật.

Đang chìm đắm mải mê trong tư duy thơ, tư duy triết học, người đọc bỗng cảm thấy nhẹ như được đặt chân lên triền cát ấm bờ đê sông Hồng một chiều hoàng hôn vừa buông. Nghệ thuật là đây chăng? Là cái chiếu nghỉ giữa những bộn bề nhịp sống thời đại. Soi vào khuôn mặt thiếu nữ Muslim trong veo bắt gặp khuôn mặt thiếu nữ miền châu thổ quê ta, “khuôn mặt thiếu nữ ở đâu cũng rực rỡ sắc màu tinh khiết pha lê”. Thế rồi nhớ về những người con gái quê ta, một làng nhỏ ven biển, quanh những rặng tre rợp bóng miền đất cổ Thái Bình giữa lòng châu thổ: Nàng gặp ta thông điệp của phồn sinh/ cha có nguồn gốc Rồng/ mẹ có nguồn gốc Tiên/ gặp gỡ và sinh ra một chủng tộc quật cường/ một dân tộc kiêu hãnh (tr.187).

Trong trường ca Phồn sinh có nhiều chương đoạn viết về những con đường đưa dân tộc vượt qua giặc giã, đói nghèo đi đến văn minh. Tuy tác giả không đặt tên cho từng “chương” nhưng có thể “đọc” thấy rất rõ những “Biểu tượng sinh sôi”, trong “Mưa nhiệt đới”, “Biển cả tinh khôi”, “Con mắt Trung Ðông”… Ðất nước mình trải qua bao năm giặc giã. Chiến tranh qua rồi nhưng vẫn còn “chiến tranh sau chiến tranh”. Vẫn biết chiến tranh không bao giờ là con đường sống. Chiến tranh bao giờ cũng là chết chóc và hủy diệt. Nhưng ở không ít quốc gia vẫn phải chuẩn bị cao nhất cho chiến tranh, chống bạo loạn lật đổ, xung đột sắc tộc, tôn giáo. Kẻ thù rình rập ngoài Biển Ðông, ngoài biên cương Tổ quốc. Kẻ thù là cái đói nghèo, tụt hậu. Kẻ thù là con mắt nhìn hẹp hòi, đố kỵ. Kẻ thù ngay ở trong lòng nếu con người không có tâm trong. Phồn sinh day dứt một câu hỏi lớn: “Con đường nào đưa dân tộc đến văn minh?”. Ðể trả lời câu hỏi lớn là rất nhiều câu hỏi không nhỏ: Con đường nào đưa một dân tộc trở thành anh hùng vinh quang trận mạc/ con đường nào đưa một dân tộc được sống trong bình yên hạnh phúc/ con đường nào đưa một dân tộc trở thành giàu có thịnh vượng?... (tr.413).

Ấy là nói đến những điều hệ trọng, lớn lao của một đất nước, một dân tộc. Nhưng trữ tình thơ có cách nói của mình. Nguyễn Linh Khiếu trong những trang cuối đã dành những trang thơ thật sâu đằm, tinh khiết về làng quê anh sinh sống từ tấm bé, về những bờ tre, mái rạ, dặm dài sóng biếc, cánh buồm nâu chân trời, cho đến con chim biển, dế mèn, châu chấu… Ðó là anh trở về với châu thổ thân yêu sau bao năm tháng chu du đất xứ người. Từ khuôn mặt Muslim mà nghĩ về khuôn mặt người con gái Việt Nam. Từ “xứ khác” mà không là “xứ lạ” khi sống với xứ sở đã nuôi ta khôn lớn để làm con chim biển bay trên đại dương mông mênh. Trở về châu thổ sông Hồng/ đó là xứ sở phồn sinh/ đó là mảnh đất tổ tiên/ đó là cánh đồng Mẹ/ đó là bãi biển Cha… (tr.668). Và sứ mệnh của người con yêu Tổ quốc mình là hãy làm con chim biển bay lên, đừng trú nắng trên ngọn cây mà hót lời yêu nước. Nếu chim không bay thì làm gì có bầu trời. Nếu chim không cất cánh thì làm gì có chân trời, mặt đất, làm gì có thinh không?

Con chim thiêng đang bay. Con chim thiêng vẫn bay. Mỗi sớm mai là một lên đường. Bởi hành vi sống là hành vi sáng tạo. Phồn sinh là lắng đọng. Phồn sinh là sinh sôi, như nhà thơ viết: mỗi cuộc đời là một hành trình/ một khoảnh khắc là một khởi hành/ mỗi sớm mai là một lên đường (tr.706).

Gấp cuốn sách lại tôi cứ nghĩ còn phải dành nhiều thời gian để đọc tiếp, đọc lại, vì trường ca Phồn sinh đã dài nhưng vẫn là một trường ca mở.

Có thể bạn quan tâm

Bìa tập thơ "Hoa nắng".

Hương sắc và ánh sáng từ "Hoa nắng"

Vào dịp Kỷ niệm 100 năm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, 80 năm Quốc khánh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, NXB Hội Nhà văn chọn in tuyển tập thơ của nhà báo, nhà thơ Hồng Vinh, khẳng định sự đóng góp của ông trên lĩnh vực báo chí và văn học, tôn vinh một nhà báo cách mạng có ảnh hưởng xã hội xuyên suốt hai thế kỷ.

Tác giả Lê Quốc Vinh – Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty Le Bros, tại buổi ra mắt cuốn sách "Khủng hoảng không bắt đầu từ truyền thông", ngày 21/6 ở Hà Nội. Ảnh: Nguyễn Hùng

Khủng hoảng không bắt đầu từ truyền thông

Đây là tiêu đề khá đặc biệt của một trong những cuốn sách hiếm hoi về quản trị khủng hoảng, chứa đựng những tích lũy, đúc kết một cách bài bản từ kinh nghiệm thực tế qua hàng loạt các dự án quản trị khủng hoảng truyền thông đã thực hiện trong hàng chục năm qua của tác giả Lê Quốc Vinh vừa được chính thức ra vào chiều 21/6/2024 tại Hà Nội. Cuốn sách thu hút sự quan tâm đặc biệt của các nhà báo, chuyên gia trong ngành truyền thông, lãnh đạo doanh nghiệp ở nhiều lĩnh vực.
Học làm người, học làm cách mạng qua "Nhật ký trong tù"

Học làm người, học làm cách mạng qua "Nhật ký trong tù"

Giáo sư, nhà thơ Hà Minh Đức là nhà giáo, nhà nghiên cứu văn học đã in đậm tên mình trên những thành tựu nghiên cứu, giảng dạy về văn học Việt Nam hiện đại. Ông còn giữ chức Viện trưởng Văn học, Chủ nhiệm Khoa Báo chí Trường đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn (Đại học Quốc gia) ngày đầu thành lập (năm 1995).
Nhà báo Phạm Thanh (người mặc áo khoác trắng) cùng nhà báo Đỗ Quảng (người đầu tiên, bên trái), phỏng vấn phi công lái máy bay B52 Mỹ bị bắt tại bãi đá Phương Liệt, Hà Nội đêm 25/12/1972. Ảnh: Bảo tàng Báo chí Việt Nam

Một nhà báo Nhân Dân, một tâm hồn Hà Nội

Năm 1958, Báo Nhân Dân chủ trương tuyển dụng một số thanh niên trí thức của thành phố Hà Nội mới giải phóng và các địa phương khác để bổ sung lực lượng trẻ. Trong số đó có Đỗ Quảng, Phạm Duy Phùng, Mai Hân, Tân Thanh, Vũ Hạnh Hiên, Nguyễn Thị Nghệ, Phạm Việt Hải… Ở lại lâu nhất với Báo Nhân Dân, chỉ với chức danh phóng viên, nhưng Đỗ Quảng là cây bút nổi tiếng trên hai lĩnh vực: Phóng viên chiến tranh trong các cuộc kháng chiến và phóng sự điều tra trong thời kỳ đổi mới.
Một tác phẩm nhiều tâm huyết, lôi cuốn người đọc. Ảnh: Văn Học

Một công trình nghiên cứu về Nguyễn Bính có nhiều nét mới

Một ngày cuối năm dương lịch 2023, nhà thơ, TS Nguyễn Sĩ Đại đến thăm và tặng tôi "đứa con tinh thần" vừa ra đời trong năm 2023: "Nguyễn Bính - hồn dân tộc sáng bừng trên giấy điệp" (Tiểu luận, phê bình) do Nhà xuất bản Văn học ấn hành, bìa được trình bày nền nã, bắt mắt.
Quang cảnh cuộc gặp mặt.

Lưu dấu "Hoa đời mùa sau"

Chân thành, giản dị, sắc sảo, tươi trẻ, hồn nhiên… là những "từ khóa" mà các đại biểu, bằng hữu, bạn đọc dành để nói về nhà báo, nhà thơ Nguyễn Hồng Vinh tại buổi gặp mặt, giới thiệu tập thơ mới của ông. Và, cuộc "hội thảo" đặc biệt ấy còn để lại những dư ba như câu thơ ông viết: "Trang sách đời chưa kết/ Thơ vang khúc nhạc đầu/Hạt ủ thầm trong đất/Nở hoa đời mùa sau!...".
Nhà báo, nhà thơ Nguyễn Hồng Vinh tham dự Lễ ra mắt Hội đồng Lý luận, Phê bình văn học nghệ thuật trung ương nhiệm kỳ 2021-2026, sáng 26/10 tại Hà Nội.

Những bài ca về cuộc sống (Một chút cảm nhận về tập thơ Vang âm tiếng sóng)

Tập thơ Vang âm tiếng sóng của nhà thơ Nguyễn Hồng Vinh bao gồm những bài thơ ông viết từ năm 2020. Chỉ mới hơn hai năm mà ông đã sáng tác được số lượng thơ khá lớn như vậy - đó là một việc không dễ dàng một chút nào, nhất là với người đã vào tuổi "xưa nay hiếm". Với sức sáng tạo như thế, tôi nghĩ rằng: Bởi mỗi bước đi của ông, mỗi một ngày ông sống đều ngập tràn cảm hứng trước cuộc sống của con người, của dân tộc. Thơ ca như hiện diện mọi nơi trên mảnh đất này chỉ đợi ông bước đến và cất tiếng. Hơn hai năm qua có biết bao biến động, bao sóng gió và bao thách thức đối với mỗi con người Việt Nam và đối với cả dân tộc. Nhà thơ Nguyễn Hồng Vinh cũng là một con người đi qua những biến động, những sóng gió, những thách thức như mọi người Việt Nam khác. Nhưng có một điều vô cùng đặc biệt mà tôi nhận ra là: Ông đi qua tất cả mọi điều đó và làm cho tất cả những điều đó vang lên như những tiếng chuông của niềm vui và hy vọng. Đấy chính là bản chất của văn chương ở mọi thời đại trong lịch sử nhân loại. Văn chương làm cho con người mang khát vọng sống lớn lao dù sống trong bất cứ hoàn cảnh nghiệt ngã nào của lịch sử.
Đọc "Tiếc nuối hoa hồng" - du ký của Phan Quang (*)

Đọc "Tiếc nuối hoa hồng" - du ký của Phan Quang (*)

Tôi dành trọn mấy ngày liền đọc tập du ký của nhà báo, nhà văn Phan Quang với 50 bài viết và phần Phụ lục trích cảm nhận của bạn đọc và đồng nghiệp về một số bài viết trong tập sách dày 690 trang khổ rộng (18x24cm) ấn loát công phu với tờ bìa có năm, sáu bông hồng trên nền xanh thắm bắt mắt.
Trái tim người mang nhịp đập khơi xa

Trái tim người mang nhịp đập khơi xa

Mang trong lòng những suy tư lớn về biển cả, Lữ Mai đến với Trường Sa đâu chỉ trong tâm thế của một người viết. Chị mang trong mình khao khát chạm đến thẳm sâu của đại dương, để biết dưới sóng bạc nước xanh kia cất giấu điều gì, tưởng tượng biển khơi nối bầu trời/ nằm trọn giữa lòng tay nhiệt đới, để hiểu trăng sáng quá cá bơi về cõi khác, để nhận ra chẳng cát nào nằm thở mãi đáy sâu. Trường ca Ngang qua bình minh (NXB Văn học, 2020) được chị khởi viết trong nguồn cảm hứng bất tận và sâu xa ấy. Điều ấn tượng là, đây là lần đầu Lữ Mai viết trường ca nhưng chị đã khẳng định mình ở một địa hạt mới cũng như cho thấy sự chuyên nghiệp của một người cầm bút khi dám dấn thân, dám thể nghiệm.
 

Sự nhắc nhớ, sự khỏa lấp linh thiêng

Sự nhắc nhớ, sự khỏa lấp linh thiêng

Cứ mỗi khi có nhà thơ nào ra mắt trường ca là tôi lại thấy thật đáng nể. Bởi lẽ, ngần ấy trang sách thơ, ngần ấy cảm xúc dồn nén được dịp bung tỏa dằng dặc. Chắc chắn có một điều then chốt là nhà thơ không thể không viết ra, không thể chỉ vài trang câu chữ cảm xúc thơ phú, không nói bâng quơ chung chung. Nhất định, chôn giấu trong lòng nhà thơ là những điều lớn lắm, ngấm ngầm len lỏi theo tháng năm. Và rồi đến lúc, mạch nguồn được tuôn ra như không thể kìm nén.

Lấp lánh mây xanh tóc trắng

Lấp lánh mây xanh tóc trắng

(Ðọc Mây xanh tóc trắng của Thế Văn)★

Bởi thân tình, bởi biết tôi có làm thơ, đôi khi anh có đọc cho nghe mấy bài thơ anh viết. Tôi thấy anh có một phong thái riêng, bài nào cũng có ý tứ lạ và lời lẽ cô đúc, trau chuốt nhưng cũng không dễ cảm, dễ hiểu với khá đông người đọc ưa đọc qua là hiểu như đọc diễn ca. Anh cho biết, đã làm thơ từ ngày sinh viên nhưng ít ai biết, ít đưa ra ngoài.

Ðỗ Quảng - người phá cách

Ðỗ Quảng - người phá cách

Phá cách là lối dùng chữ của nhà báo Ðỗ Quảng. Vào những năm 80-90 của thế kỷ trước khi tên tuổi Ðỗ Quảng đang nổi như cồn, tôi ướm hỏi ông rằng, theo anh thì điều gì làm nên sự thành công trong khi thực hiện các thiên phóng sự của mình? Phải gọi là “thiên phóng sự” là ở tầm vóc của nó, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Bởi vì phóng sự của ông có khi dài tới 20 đến 30 nghìn chữ, đề cập đến chuyện xưa, chuyện nay, chuyện trong nước, chuyện thế giới, chuyện đời thực, chuyện tâm linh. Nhân vật trong tác phẩm thì đủ cả, từ nguyên thủ quốc gia tới người lao công, từ quan thượng thẩm đến bị cáo, từ giáo sư nổi danh đến bà bán xôi… xéo. Ðiều này khác với nhiều người.

Tranh minh họa đi kèm bài phê bình cuốn tiểu thuyết "Blonde" của nữ nhà văn Mỹ Joyce Carol Oatest đăng trên báo Le Monde ngày 20-10-2000.

100 bài đọc sách hay trên nhật báo Le Monde 75 năm qua

Nhật báo Le Monde (Thế giới) Pháp số ra ngày thứ bảy 21-9-2019 vừa qua đăng bài của ba tác giả Raphaelle Leyris, Jean Birnbaum và Florent Georgesco nhan đề: “100 cuốn tiểu thuyết từng mang đến nhiều phấn khích hơn cả cho báo Le Monde từ năm 1944 đến nay”, chọn và giới thiệu 100 bài phê bình sách văn học xuất sắc nhất đăng trên báo ấy 75 năm qua.

Cảm nhận lan man về một xứ sở hào hoa

Cảm nhận lan man về một xứ sở hào hoa

Tôi ngỡ ngàng và thích thú cầm cuốn sách Giáo sư Hà Minh Đức vừa gửi tặng: “Vẻ đẹp của một xứ sở hào hoa”, Triết luận (Nhà xuất bản Thuận Hóa, 2019). Hơn chục năm qua, khi đã đạt mốc tuổi trên dưới tám mươi, Giáo sư cho ra sách đều đều, cuốn nào cũng đẹp cũng có nhiều cái hay, cuốn này đọc chưa xong tôi đã được ông cho cuốn khác.

Ðọc Phan Quang viết về Bác Hồ

Ðọc Phan Quang viết về Bác Hồ

Tôi có hân hạnh được đọc và ghi mấy lời cảm nhận về một tập sách mới của nhà báo Phan Quang, tập sách Bác Hồ, người có nhiều duyên nợ với báo chí.

Mầu thanh xuân vẹn nguyên xúc cảm

Mầu thanh xuân vẹn nguyên xúc cảm

(Đọc tập thơ Xanh mãi - Nguyễn Hồng Vinh - NXB Văn học năm 2019)

Những khoảnh khắc thời gian với nhiều cung bậc cảm xúc được nhà thơ Nguyễn Hồng Vinh chắt lọc, gửi gắm qua tập thơ “Xanh mãi” do Nhà xuất bản Văn học vừa ấn hành. Trong tập thơ thứ tám của ông, người đọc yêu mến văn chương thêm một lần cùng tác giả chiêm nghiệm về tình yêu, cuộc đời và niềm tự hào dân tộc Việt Nam ta.

Trên con đường ấy, Trường Sơn

Trên con đường ấy, Trường Sơn

Gần 30 năm trước, tôi cùng nhà thơ Lê Quang Trang đi dọc các tỉnh miền nam để viết bài cho số báo đặc biệt kỷ niệm 15 năm Ngày giải phóng miền nam, thống nhất đất nước. Hồi đó, công chúng còn yêu thơ ca nhiều lắm, ở đâu chúng tôi cũng được yêu cầu đọc thơ. Hồi đó, anh Trang mới viết xong bài Tro tàn quá khứ. Bài thơ chỉ có hai khổ:

Dấu ấn tâm hồn Nguyễn Hồng Vinh

Dấu ấn tâm hồn Nguyễn Hồng Vinh

Ngay trong những ngày đầu tháng 6-2018, tháng có sự kiện của những người làm báo - Ngày báo chí cách mạng Việt Nam (21-6), tôi có trong tay cuốn sách khá dày dặn, hơn 430 trang in, Thơ và dấu ấn cuộc đời của nhà báo - nhà thơ Nguyễn Hồng Vinh. Đây là tác phẩm văn học, báo chí mà ông coi “để kỷ niệm tròn 50 năm làm báo”, một sự nghiệp báo chí bền bỉ, trải nghiệm nhiều thử thách, nhất là làm báo trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, ông đã không ngừng vươn tới, trưởng thành, dù ở lĩnh vực nào của người viết, dù ở hoàn cảnh, vị trí công tác nào, khi ông nhận nhiệm vụ quản lý các ấn phẩm của tờ nhật báo lớn nhất nước,

Hai mặt của sách truyền cảm hứng

Hai mặt của sách truyền cảm hứng

Trên kệ sách xuất hiện ngày một nhiều những cuốn sách truyền cảm hứng sống tới bạn đọc. Không phải vô lý mà bạn đọc săn lùng dòng sách này, tuy nhiên, cũng không ít cuốn ẩn chứa những thông điệp KHÔNG DỄ TIẾP NHẬN ÐẦY ÐỦ do tác giả từng là những thân phận sóng gió.

Trần Phương Trà nặng lòng với Huế

Trần Phương Trà nặng lòng với Huế

Nhà báo, nhà thơ Trần Phương Trà (Trần Nguyên Vấn) là một người Huế, rất Huế. Anh sinh ra ở Huế, tuổi thiếu niên học Trường Quốc học Huế, đất nước bị chia cắt cùng nhiều người bạn Huế ra Bắc học Trường Huỳnh Thúc Kháng, rồi vào Khoa Ngữ văn Ðại học Tổng hợp Hà Nội - toàn những vườn ươm và lò đào tạo nhân tài. Năm 1967, cùng một số bạn trở về quê Huế công tác, những ngày trước và sau Tết Mậu Thân 1968, nhiều lần hứng chịu đạn bom B52 Mỹ, vừa chui ra khỏi hầm bị đánh sập, còn ngạt thở vẫn í ới gọi nhau xem anh em ai còn ai mất. Một người như vậy, làm sao không "nặng lòng với Huế!".