Mỗi năm giỗ gộp một lần

Giữa những bộn bề của công việc ngành y tại miền núi xã Nam Trà My. Mỗi chuyến về thăm nhà của anh Phan Văn Tân luôn là một cuộc chạy đua với thời gian.

Ảnh: K.MINH
Ảnh: K.MINH

Quê anh Tân ở thôn Hà My Tây, phường Điện Bàn Đông, thành phố Đà Nẵng, cách nơi làm việc hơn trăm cây số đường đèo dốc núi. Những năm trước, cứ mỗi tháng hoặc vài tháng, anh lại lật đật thu xếp để về quê một lần. Bên cạnh việc phụng dưỡng ba mẹ già, anh còn mang trên vai một trọng trách tâm linh nặng nề, làm giỗ cho những người thân đã khuất.

Trong một gia đình truyền thống, danh sách ngày kỵ nhật cứ kéo dài dằng dặc từ bên nội, bên ngoại cho đến bên vợ. Mỗi lần như thế là một cuộc triệu tập con cháu, khiến một người làm nghề y bận rộn như anh nhiều lúc rơi vào cảnh lực bất tòng tâm.

Có những ngày vừa dựng chân chống xe trước sân nhà sau chặng đường dài mệt mỏi, chưa kịp uống chén nước, anh đã nghe tiếng mẹ ngồi bên hiên khẽ nhắc nhở. Bà cụ vốn là người phụ nữ truyền thống, quanh năm suốt tháng chỉ biết tính tháng, đếm ngày để lo toan chu toàn cho cõi âm. Mẹ nhắc giỗ ông vừa xong thì tháng trước anh đã lỡ hẹn giỗ anh trai, rồi tháng mười tới lại cận kề giỗ chị. Nhìn dáng mẹ hao gầy, lòng anh Tân vừa thương mẹ, vừa tự trách mình vì công việc ngành y vốn dĩ, nhiều lúc là những cuộc điện thoại bất thường mà một người như anh không cho phép mình từ chối. Và theo đó, đôi khi trễ nải nghĩa vụ với tổ tiên. Những đám giỗ độ nhật rải rác quanh năm vô tình trở thành một áp lực vô hình, đè nặng lên từng bước chân đi về của người con.

Thế nhưng, mọi lo âu dồn nén ấy đã được tháo gỡ bằng cái nhìn bao dung và thức thời của người ba. Trong một buổi chiều muộn, khi thấy con trai trầm ngâm bên hiên nhà, người cha đã ngoắc anh, rót một chén trà nóng hổi rồi ôn tồn trò chuyện. Ông bảo, người làm cha làm mẹ phải nghĩ gần nhưng cũng phải biết nghĩ xa. Con còn có công việc cứu người trên bản cao, còn có cửa nhà và vợ con phải lo toan chăm sóc. Nếu cứ cứng nhắc ép mình vẹn cả vuông tròn với mười mấy cái giỗ mỗi năm, thì đôi chân con sẽ gối mòn trên những cung đường di chuyển mất.

Ba anh Tân khẽ khàng, trước đây, nhiều những đói kém, chiến tranh... Ông bà cha mẹ cũng vừa làm ăn ở quê nhưng cũng đi nơi khác làm thêm, kiếm sống. Có người mất cũng không xác định được đúng ngày giờ, cách làm giỗ chỉ là căn cứ theo lời thầy cúng, thầy bói... nên cũng không thật sự rõ ràng, con ạ.

Bằng tất cả sự thấu hiểu của một người đi trước, người cha đã đưa ra một quyết định thay đổi hoàn toàn nếp nghĩ bấy lâu của gia đình. Ba anh Tân nói, nhà mình tổ chức “giỗ gộp”! Mỗi năm giỗ gộp một lần kính dâng tổ tiên nội ngoại, hương hồn, hương linh. Ba anh Tân phân tích, những người đã ra đi giờ đã nhẹ nỗi lòng, thong dong ở một cõi khác, họ không đòi hỏi mâm cao cỗ đầy rải rác quanh năm. Thay vì tổ chức mười mấy đám giỗ lớn nhỏ, gia đình sẽ chọn một ngày chung duy nhất trong năm, như dịp Vu Lan báo hiếu, để khói nhang phụng thờ chung bằng tất cả tấm lòng thành kính.

Quyết định ấy của cha như một luồng gió mát cởi bỏ mọi nút thắt trong lòng anh Tân. Nó không chỉ giúp gia đình tiết kiệm được thời gian, công sức mà quan trọng hơn là giải phóng anh khỏi cảm giác tội lỗi mỗi khi không kịp về dự giỗ. Giờ đây, con đường từ Nam Trà My về lại Điện Bàn Đông không còn là những chuyến đi vội vã, đầy áp lực bổn phận nữa. Thay vào đó, đó là chặng đường của sự thanh thản, nơi người con có thể thong dong trở về để thực sự sum vầy, tận hưởng trọn vẹn tình cảm ấm áp bên ba mẹ và người thân.

Có thể bạn quan tâm

Ảnh: HẢI ANH

Ba tình huống

Ngày… năm 200x, tôi cưỡi chiếc xe SH mới mua, phóng nhanh trong phố cổ. Giữa giờ trưa, phố vắng, cưỡi trên con xe mới, nhu cầu được tăng adrenalin trong máu thúc đẩy cậu thanh niên mới lớn vít mạnh tay ga. Xe chạy “rẽ tóc”.

Tình thương trên mạng

Gần đây, tôi theo dõi một nhóm Facebook chuyên cho tặng đồ miễn phí ở Hà Nội, thành viên đâu đó hơn 200 nghìn người. Nhóm có nguyên tắc khá đơn giản rằng cho đồ, xin đồ, có thể xin việc, nhưng không xin tiền, cho tiền. Nhờ thế, câu chuyện vẫn còn giữ được chút trong trẻo của việc một người thừa cái gì đó và một người khác vừa hay đang thiếu.

Ảnh: SONG ANH

Góc rẽ

Hàng xe nối dài trước sảnh chung cư. Dưới nắng đầu hè, mặt đường rung lên bởi tiếng động cơ. Một chiếc xe bốn chỗ cố lách vào khoảng trống hẹp còn lại. Tiếng còi xe chát chúa khiến người đàn ông trung niên ngoái đầu. Tay trái ông đeo chiếc ba-lô, tay phải dắt một đứa trẻ. Vừa kịp nhận ra tiếng còi không hướng về mình, ông bước tiếp. Đứa bé gái vẫn nắm chặt tay ông. Phía trước là một góc rẽ.

Tháng Bảy, tôi về thăm ông

Sáng tháng Bảy, tôi đưa con gái vào Nghĩa trang Mai Dịch thắp hương cho ông ngoại. Con bé ôm bó huệ trắng, cẩn thận châm từng nén hương rồi đứng rất lâu trước tấm bia đá. Trên tấm bia chỉ vài dòng ngắn ngủi: Tên ông, đơn vị Tây Tiến, năm hy sinh 1946. Chỉ vậy thôi. Con gái ngước lên hỏi: “Sao con chưa bao giờ được nhìn thấy ảnh cụ?”. Tôi mỉm cười mà thấy mắt mình cay.

Người dân đến viếng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên. Ảnh: MINH LÊ

Đầu nguồn dòng Lô xanh

Mỗi năm, cứ khi tháng Bảy chạm ngõ, lòng tôi lại hướng về dải đất biên cương ấy, nơi có một dòng sông từng mang màu đỏ máu và một người bạn lặng lẽ ươm mầm xanh cho rừng.

Hai người cán bộ an ninh

Chúng tôi gặp nhau trong một sự tình cờ. Tôi ngồi với bạn. Anh Ngô Đức Lý cùng đồng đội ăn bữa cơm liên hoan tầng trên. Ở cùng một nơi. Gặp nhau, và dần trở thành thương mến.

Người đàn bà quét ngõ

Mỗi buổi sáng, trước khi phố kịp tỉnh hẳn, dưới chân tòa nhà tôi ở đã có tiếng chổi quét đều đều. Tiếng chổi ấy nghe nhỏ thôi, nhưng hình như đang giữ lại chút thể diện cuối cùng cho con ngõ.

Phía ngoài cánh cổng trường thi

Sáng cuối cùng của kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, Hà Nội đã nắng từ rất sớm. Trước một điểm thi ở phường Cầu Giấy, một người mẹ kéo chiếc ghế nhựa vào sát gốc cây rồi ngồi xuống. Con trai chị vừa bước qua cổng trường ít phút trước.

Minh họa: TÙNG NGUYỄN

Tạm biệt Chân Mây

Mây sà rất thấp. Buổi sáng ở ga thường thế. Từ phía Chân Mây, những dải mây trắng bò qua sườn núi, tràn khắp đường ray, phủ lên mái ga bàng bạc. Nhiều hôm, Phước đứng ngoài sân, chỉ còn thấy lờ mờ ánh đèn tín hiệu phía trước, đoàn tàu hiện ra chậm chạp như cũng đến từ cõi mây.

Ảnh: ANH QUÂN

Mùi báo giấy còn vương

Hồi tờ Tuổi trẻ thông báo ra số Cuối tuần cuối cùng để chuyển sang mô hình Tuổi trẻ cuối tháng, tôi hơi khựng lại, như thể có một thứ vốn quen thuộc, từng nằm yên trong nhịp sống suốt rất nhiều năm bỗng cũng bị cuốn vào sự dịch chuyển của thời cuộc, của cách con người đọc tin tức…