Lấy hiệu quả và giá trị thực tế làm thước đo

Bộ trưởng Nội vụ Đỗ Thanh Bình trình bày tờ trình dự án Luật Sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Thi đua, khen thưởng. (Ảnh: Quốc hội Việt Nam)
Bộ trưởng Nội vụ Đỗ Thanh Bình trình bày tờ trình dự án Luật Sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Thi đua, khen thưởng. (Ảnh: Quốc hội Việt Nam)

Trong công việc hằng ngày, ai cũng muốn được ghi nhận đối với công sức đóng góp của mình. Một danh hiệu, thành tích xứng đáng không chỉ là niềm tự hào của cá nhân mà còn của tập thể. Thành tích chỉ có ý nghĩa khi đó là thành tích thật, danh hiệu phản ánh đúng giá trị cống hiến. Ngược lại, nếu khen thưởng mang tính hình thức hoặc phân bổ theo cơ cấu thì chính công cụ tạo động lực ấy lại có thể làm giảm động lực phấn đấu.

Trong nhiều năm qua, để thuận lợi cho công tác quản lý, việc phân bổ chỉ tiêu khen thưởng theo đơn vị hoặc theo tỷ lệ đã được áp dụng khá phổ biến. Cách làm này có ưu điểm là dễ triển khai, dễ tổng hợp, tạo được sự cân đối giữa các nhóm đối tượng. Tuy nhiên, khi yêu cầu đổi mới quản trị ngày càng cao thì chính cơ chế ấy cũng bộc lộ những hạn chế rõ rệt.

Thực tế cho thấy, vào các dịp sơ kết, tổng kết hoặc kỷ niệm ngày truyền thống, nhiều đơn vị đều có những báo cáo thành tích rất ấn tượng, đi kèm với đó là số lượng lớn danh hiệu được trao. Điều đáng nói là không ít trường hợp thành tích chưa thật sự nổi trội nhưng vẫn được ghi nhận ở mức “xuất sắc”.

Khi danh hiệu được trao dàn trải, ranh giới giữa người có đóng góp nổi bật với người chỉ hoàn thành nhiệm vụ dần bị xóa nhòa. Khi khen thưởng gắn với chỉ tiêu hoặc cơ cấu, rất dễ xuất hiện tâm lý “đến lượt thì được” thay vì “xứng đáng thì được”. Khi đó, mục tiêu phấn đấu không còn đặt vào việc nâng cao chất lượng công việc mà chuyển sang đáp ứng tiêu chí hình thức để đủ điều kiện xét thưởng. Danh hiệu vì thế không còn là sự tôn vinh mà trở thành một phần của quy trình hành chính.

Một hệ quả dễ nhận thấy là chuẩn mực đánh giá trong tổ chức bị nới lỏng. Người thật sự nổi bật không được phân biệt rõ với người chỉ hoàn thành nhiệm vụ. Lâu dần hình thành tâm lý bình quân thành tích.

Không ít người lựa chọn làm việc ở mức “đủ tốt” thay vì “tốt nhất có thể”, bởi kết quả cuối cùng không phụ thuộc hoàn toàn vào hiệu quả công việc mà còn phụ thuộc vào cơ cấu bình xét.

Không ít người lựa chọn làm việc ở mức “đủ tốt” thay vì “tốt nhất có thể”, bởi kết quả cuối cùng không phụ thuộc hoàn toàn vào hiệu quả công việc mà còn phụ thuộc vào cơ cấu bình xét.

Nếu tình trạng này kéo dài, môi trường công vụ sẽ khó xây dựng được chuẩn mực cạnh tranh lành mạnh dựa trên hiệu quả thực chất. Khi đó, thi đua không còn là động lực phát triển mà chỉ còn là một thủ tục hành chính quen thuộc vào mỗi dịp tổng kết cuối năm.

Một biểu hiện khác cũng khá phổ biến là việc xây dựng sáng kiến, đề tài chỉ để phục vụ bình xét danh hiệu. Có những sáng kiến được lập ra cho đủ hồ sơ nhưng giá trị ứng dụng thực tế lại rất hạn chế.

Khi tiêu chí đánh giá bị nới lỏng, việc bình xét rất dễ mang tính hình thức. Nếu không được khắc phục kịp thời, những biểu hiện này có thể dẫn đến tình trạng “chạy danh hiệu”, “chạy bằng khen”, phát sinh “bệnh thành tích” trong môi trường công vụ.

Khi đã gọi là “bệnh thành tích” thì đó không còn là chuyện nhỏ vì có nguy cơ làm sai lệch mục tiêu thi đua, làm suy giảm tính trung thực trong đánh giá, tạo ra môi trường cạnh tranh không lành mạnh và làm lệch chuẩn giá trị trong tổ chức.

Nguy hiểm hơn, nó có thể tạo ra một “thế giới thành tích giả”, nơi những giá trị hình thức được đặt ngang với những đóng góp thực chất. Một khi danh hiệu không phản ánh đúng giá trị cống hiến thì niềm tin đối với công tác thi đua, khen thưởng cũng bị ảnh hưởng. Khi niềm tin suy giảm, thi đua không còn là động lực mà có thể trở thành lực cản đối với đổi mới.

Một khi danh hiệu không phản ánh đúng giá trị cống hiến thì niềm tin đối với công tác thi đua, khen thưởng cũng bị ảnh hưởng. Khi niềm tin suy giảm, thi đua không còn là động lực mà có thể trở thành lực cản đối với đổi mới.

Chính vì vậy, việc sửa đổi các quy định về thi đua, khen thưởng theo hướng sát thực tế, thực chất là yêu cầu cấp thiết hiện nay. Pháp luật về thi đua, khen thưởng không thể chỉ nhằm bảo đảm “ai cũng có thể được xét”, mà phải bảo đảm “đúng người, đúng thành tích, đúng mức độ cống hiến”.

Muốn làm được điều đó, trước hết cần làm rõ ranh giới giữa thành tích mới và thành tích lặp lại; giữa cống hiến thực chất và hoàn thành nhiệm vụ thông thường; giữa điển hình tiêu biểu và thành tích phong trào. Khi ranh giới này được xác lập rõ ràng, việc bình xét danh hiệu mới bảo đảm tính công bằng và thuyết phục.

Cùng với đó, một yêu cầu rất quan trọng là phải xây dựng hệ thống tiêu chí đánh giá thành tích theo hướng kết hợp hài hòa giữa định tính và định lượng. Nếu chỉ đánh giá bằng nhận xét chung chung thì rất khó phân biệt mức độ đóng góp thực chất giữa các cá nhân, tập thể. Ngược lại, nếu chỉ dựa vào con số mà bỏ qua yếu tố đặc thù công việc thì cũng dễ dẫn đến máy móc trong bình xét.

Vì vậy, cần thiết lập các tiêu chí định lượng rõ ràng gắn với kết quả đầu ra của công việc, đồng thời kết hợp với đánh giá định tính về mức độ sáng tạo, tinh thần trách nhiệm, khả năng lan tỏa và tác động xã hội của thành tích. Khi hai yếu tố này được kết hợp hợp lý, việc xét thi đua, khen thưởng sẽ trở nên minh bạch và thuyết phục hơn.

Trong bối cảnh chuyển đổi số đang diễn ra mạnh mẽ hiện nay, việc ứng dụng khoa học, công nghệ vào quản trị nhân sự và đánh giá hiệu quả công việc là một hướng đi cần thiết. Hệ thống dữ liệu số về tiến độ thực hiện nhiệm vụ, chất lượng công việc, mức độ hài lòng của người dân và tổ chức hoàn toàn có thể trở thành căn cứ quan trọng trong xét thi đua, khen thưởng.

Khi việc đánh giá dựa trên dữ liệu thay vì chỉ dựa vào hồ sơ tổng hợp cuối năm, kết quả bình xét sẽ sát thực tế hơn, hạn chế được yếu tố cảm tính và giảm áp lực hình thức trong quá trình xây dựng thành tích.

Ứng dụng công nghệ cũng giúp chuyển từ cách đánh giá theo quá trình sang đánh giá theo kết quả đầu ra, từ đó tạo động lực cho cán bộ, công chức và người lao động tập trung vào hiệu quả công việc thực chất thay vì chạy theo hình thức.

Cùng với đó, trách nhiệm của người đứng đầu trong công tác phát hiện, bồi dưỡng và đề xuất khen thưởng là rất quan trọng. Việc để cá nhân tự làm hồ sơ đề nghị khen thưởng cho mình là biểu hiện chưa phù hợp với bản chất của hoạt động tôn vinh; quan tâm đến chất lượng thi đua, khen thưởng thì danh hiệu mới phản ánh đúng giá trị đóng góp của cán bộ, công chức, viên chức và người lao động, nhất là những người trực tiếp làm việc ở cơ sở.

Trách nhiệm của người đứng đầu trong công tác phát hiện, bồi dưỡng và đề xuất khen thưởng là rất quan trọng. Việc để cá nhân tự làm hồ sơ đề nghị khen thưởng cho mình là biểu hiện chưa phù hợp với bản chất của hoạt động tôn vinh; quan tâm đến chất lượng thi đua, khen thưởng thì danh hiệu mới phản ánh đúng giá trị đóng góp của cán bộ, công chức, viên chức và người lao động, nhất là những người trực tiếp làm việc ở cơ sở.

Kỳ họp thứ nhất, Quốc hội Khóa XVI thảo luận việc sửa đổi Luật Thi đua, khen thưởng theo hướng sát thực tế, thực chất, lấy hiệu quả và giá trị lan tỏa làm thước đo trung tâm. Đây là bước đi cần thiết nhằm khắc phục những hạn chế tồn tại trong thời gian qua và tạo chuyển biến rõ rệt trong phong trào thi đua yêu nước.

Đổi mới công tác thi đua, khen thưởng không chỉ là hoàn thiện một quy định pháp luật mà còn là điều kiện quan trọng để xây dựng môi trường công vụ minh bạch, công bằng và lấy hiệu quả làm thước đo. Khi danh hiệu được trao đúng người, đúng việc, mỗi điển hình tiên tiến sẽ trở thành một hạt nhân lan tỏa tích cực trong xã hội. Thi đua, khi trở lại đúng giá trị của nó, sẽ không còn là câu chuyện của hồ sơ hay thủ tục, mà trở thành động lực thực sự cho phát triển. Và đó cũng chính là điều mà cán bộ, công chức và người lao động đang mong đợi ở những đổi mới sắp tới của chính sách thi đua, khen thưởng.

Có thể bạn quan tâm

Cơ chế phân cấp, phân quyền giúp phường Thanh Xuân chủ động đẩy nhanh công tác giải phóng mặt bằng đường Vành đai 2,5. (Ảnh: MINH QUỐC HƯNG)

Đổi mới quản trị quốc gia trong điều kiện phát triển mới

Đẩy mạnh phân cấp, phân quyền là yêu cầu khách quan của đổi mới quản trị quốc gia nhằm phát huy tính chủ động, sáng tạo và trách nhiệm của địa phương. Tuy nhiên, vẫn còn những cách hiểu phiến diện khi hoặc tuyệt đối hóa quản lý tập trung, hoặc đồng nhất phân quyền với buông lỏng quản lý, phân tán quyền lực...

Đưa bản sắc vào "kể chuyện" trong nghệ thuật biểu diễn là một hướng đi của công nghiệp văn hóa. (Ảnh: QUANG HƯNG)

Bài 2: Xây dựng thương hiệu, tăng sức cạnh tranh

Bước vào thế kỷ XXI, khi toàn cầu hóa và cách mạng công nghệ số làm thay đổi sâu sắc cách thức các quốc gia cạnh tranh và khẳng định vị thế, văn hóa ngày càng được nhìn nhận như một nguồn lực chiến lược.

Công an tỉnh Quảng Ninh làm việc với chủ tài khoản Facebook có hành vi chia sẻ, bình luận bài viết trên các kênh của đối tượng phản động Lê Trung Khoa, trang "thoibao.de"…

Kiên quyết ngăn chặn các hành vi lợi dụng không gian mạng để chống phá

Trong bối cảnh bùng nổ của công nghệ số và mạng xã hội, không gian mạng đã trở thành môi trường quan trọng để giao lưu, trao đổi thông tin, đồng thời cũng là địa bàn để các thế lực chống phá tiến hành nhiều hoạt động tuyên truyền xuyên tạc, chống phá Đảng, Nhà nước và chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.

Cần nâng cao ý thức khi sử dụng mạng xã hội. (Ảnh minh họa)

Trách nhiệm pháp lý trong không gian mạng

Trong “thế giới phẳng”, một bài viết đăng tại Đức có thể gây tác động tại Việt Nam; một video phát từ Mỹ có thể lan truyền trong cộng đồng người Việt toàn cầu; một livestream từ Canada có thể tạo tranh cãi trong nước chỉ sau vài phút. Công nghệ dường như làm mờ ranh giới địa lý, nhưng không cho phép xóa bỏ trách nhiệm pháp lý.

Đảng ủy Đại học Kinh tế quốc dân tổ chức hội nghị triển khai công tác đánh giá, xếp loại chất lượng hằng quý năm 2026 và các năm tiếp theo đối với cán bộ lãnh đạo, quản lý (Ảnh: BAN TỔ CHỨC)

Đánh giá hiệu quả để sàng lọc thực chất

Ngày 22/5/2026, Ban Tổ chức Trung ương ban hành Hướng dẫn số 02-HD/BTCTW về đánh giá định kỳ hằng quý đối với cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp trong hệ thống chính trị, trong đó yêu cầu thực hiện ngay việc thay thế những cán bộ có kết quả đánh giá “không hoàn thành nhiệm vụ” từ hai quý liên tiếp trở lên.

Chiều 14/12/2021, Tòa án nhân dân Thành phố Hà Nội tuyên phạt bị cáo Phạm Thị Đoan Trang 9 năm tù về hành vi tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Trong ảnh: Bị cáo Phạm Thị Đoan Trang nghe Thẩm phán, Chủ tọa Phiên tòa tuyên án. (Ảnh: TTXVN)

Một góc nhìn thiên lệch và thiếu thiện chí

Ngày 12/5/2026, PEN America (Văn bút Hoa Kỳ) công bố báo cáo “Freedom to Write Index 2025” (Chỉ số tự do viết 2025), xếp Việt Nam vào nhóm các quốc gia “giam giữ nhiều nhà văn nhất thế giới”, kèm hàng loạt nhận định mang tính áp đặt như “đàn áp tự do biểu đạt”, “bóp nghẹt tiếng nói phản biện”, “bỏ tù người cầm bút”. 

Công an xã Sơn Lương, tỉnh Phú Thọ phối hợp Trường trung học phổ thông Sơn Lương tổ chức buổi ngoại khóa chuyên đề tuyên truyền về an ninh mạng. (Ảnh: Công an tỉnh Phú Thọ)

Bài 1: Nhận diện những chiêu trò

Thời gian gần đây, trên trang mạng xã hội của Rise, thường xuyên quảng bá dịch vụ “Hỗ trợ xử lý sự cố mạng” (Helpdesk) kèm theo những lời chào mời hấp dẫn như “bảo vệ an ninh số”,…

Việt Nam luôn bảo đảm quyền được giáo dục cho mọi người. (Trong ảnh: Giờ học thực hành môn Hóa học của học sinh Trường trung học phổ thông dân tộc Nội trú N’Trang Lơng, Ðắk Lắk). (Ảnh: THU CÚC)

Lợi dụng tự do, dân chủ để chống phá đất nước

Tự do, dân chủ luôn là giá trị cốt lõi, là lý tưởng mà nhân loại tiến bộ hướng tới trong tiến trình phát triển. Ở Việt Nam, các quyền này không chỉ là sự khẳng định về mặt chính trị mà còn được thể chế hóa cụ thể, đầy đủ bằng hệ thống pháp luật.

Việt Nam đang thể hiện quyết tâm chính trị cao trong việc bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ.

Việt Nam kiên quyết xử lý nghiêm mọi hành vi xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ

Ngày 30/4/2026, Cơ quan Đại diện Thương mại Hoa Kỳ đã công bố Báo cáo Đặc biệt 301 năm 2026 về bảo hộ và thực thi quyền sở hữu trí tuệ tại các nước đối tác thương mại của Hoa Kỳ, trong đó Việt Nam bị xếp vào nhóm “Quốc gia nước ngoài ưu tiên” (Priority Foreign Country-PFC) - mức cảnh báo cao nhất theo cơ chế này.

Hình ảnh tại Diễn đàn Doanh nghiệp Nhà nước với chủ đề: “Nâng cao năng lực cạnh tranh và vai trò dẫn dắt”. (Ảnh BTC)

Định vị vai trò chủ đạo của kinh tế nhà nước

Ngày 6/1/2026, Bộ Chính trị ban hành Nghị quyết số 79-NQ/TW về phát triển kinh tế nhà nước, tái khẳng định quan điểm của Đảng về vai trò chủ đạo của kinh tế nhà nước, đồng thời đặt vấn đề “định vị lại” nội hàm của vai trò đó trong bối cảnh nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa đang bước vào giai đoạn phát triển mới.

Nhà máy Lọc dầu Dung Quất. (Ảnh: ĐỨC CHÍNH)

Yêu cầu bảo đảm tự chủ an ninh năng lượng

Những biến động địa chính trị gần đây, đặc biệt là chiến tranh Nga-Ukraine và xung đột Israel, Mỹ và Iran, đã cho thấy rõ xu hướng “vũ khí hóa năng lượng”, khi các nguồn cung dầu khí không chỉ chịu tác động của quy luật thị trường mà còn bị chi phối bởi toan tính quyền lực và xung đột khu vực.