Đổi mới quản trị quốc gia trong điều kiện phát triển mới

Cơ chế phân cấp, phân quyền giúp phường Thanh Xuân chủ động đẩy nhanh công tác giải phóng mặt bằng đường Vành đai 2,5. (Ảnh: MINH QUỐC HƯNG)
Cơ chế phân cấp, phân quyền giúp phường Thanh Xuân chủ động đẩy nhanh công tác giải phóng mặt bằng đường Vành đai 2,5. (Ảnh: MINH QUỐC HƯNG)

Đẩy mạnh phân cấp, phân quyền là yêu cầu khách quan của đổi mới quản trị quốc gia nhằm phát huy tính chủ động, sáng tạo và trách nhiệm của địa phương. Tuy nhiên, vẫn còn những cách hiểu phiến diện khi hoặc tuyệt đối hóa quản lý tập trung, hoặc đồng nhất phân quyền với buông lỏng quản lý, phân tán quyền lực và khoán trắng trách nhiệm.

Một số ý kiến cho rằng: Trao thêm thẩm quyền cho địa phương sẽ làm suy yếu vai trò của Trung ương, dẫn tới phân tán quyền lực và giảm tính thống nhất trong quản lý nhà nước. Thực chất, đây là cách tiếp cận chưa theo kịp yêu cầu đổi mới quản trị quốc gia trong điều kiện phát triển mới. Trong mô hình quản trị hiện đại, sức mạnh của Trung ương không nằm ở việc “ôm đồm” toàn bộ công việc của địa phương, mà ở năng lực hoạch định chiến lược, kiến tạo thể chế, điều tiết nguồn lực và kiểm soát quyền lực trong phạm vi toàn quốc.

Trung ương mạnh sẽ đủ khả năng định hướng phát triển, giữ vững kỷ cương, bảo đảm thống nhất và tạo ra sự vận hành thông suốt của toàn hệ thống. Nhìn lại tiến trình đổi mới cho thấy, trong giai đoạn đầu phát triển kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, việc tập trung quyền quyết định ở Trung ương là cần thiết để bảo đảm ổn định và thống nhất quản lý.

Tuy nhiên, khi nền kinh tế phát triển và yêu cầu điều hành ngày càng linh hoạt, mô hình quản lý quá tập trung đã bộc lộ những hạn chế, như chậm ra quyết định, phát sinh cơ chế “xin-cho” và làm giảm tính rõ ràng trong phân định trách nhiệm giữa các cấp. Vì vậy, tư duy của Đảng từng bước chuyển sang phân định rõ thẩm quyền, gắn quyền hạn với trách nhiệm và tăng cường kiểm tra, giám sát. Điều cần nhấn mạnh là, phân quyền không đối lập với sự lãnh đạo tập trung, thống nhất, mà là phương thức tổ chức thực thi quyền lực hiệu quả hơn trong một Nhà nước đơn nhất dưới sự lãnh đạo của Đảng.

Một số ý kiến lo ngại phân quyền mạnh có thể dẫn đến tình trạng cục bộ địa phương, “mạnh ai nấy làm”. Tuy nhiên, nguyên nhân chủ yếu không nằm ở phân quyền, mà ở sự thiếu đồng bộ của thể chế, quy hoạch và cơ chế giám sát. Khi Trung ương giữ vững vai trò hoạch định chiến lược, ban hành các chuẩn mực chung và kiểm soát quyền lực hiệu quả, việc trao quyền chủ động cho địa phương không làm suy giảm tính thống nhất mà còn phát huy tiềm năng, lợi thế của từng vùng, địa bàn, góp phần thúc đẩy phát triển chung.

Thực tiễn triển khai các cơ chế đặc thù đối với Thành phố Hồ Chí Minh, Đà Nẵng hay định hướng phát triển mới của Thủ đô Hà Nội cho thấy, việc trao thêm thẩm quyền cho địa phương luôn được đặt trong khuôn khổ pháp luật, có giới hạn phạm vi và đi kèm cơ chế kiểm tra, giám sát cụ thể. Điều này phản ánh tư duy quản trị mới: Trung ương tập trung vào kiến tạo phát triển và kiểm soát quyền lực ở tầm vĩ mô; địa phương chủ động tổ chức thực hiện và chịu trách nhiệm về kết quả.

Cũng xuất hiện cách hiểu cho rằng địa phương quyết đồng nghĩa với việc địa phương được toàn quyền quyết định theo ý mình, từ đó dễ dẫn tới “cát cứ” hoặc phân tán quyền lực. Đây là sự xuyên tạc bản chất của phân quyền, cố tình đồng nhất phân quyền với “tự trị địa phương”. Cần khẳng định, địa phương quyết không đồng nghĩa với buông lỏng quản lý hay làm suy giảm vai trò lãnh đạo, quản lý thống nhất của Trung ương.

Trong Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam, quyền lực nhà nước là thống nhất, đồng thời được phân công, phối hợp và kiểm soát trong quá trình thực thi. Vì vậy, đẩy mạnh phân cấp, phân quyền không làm thay đổi nguyên tắc này mà nhằm tổ chức và vận hành quyền lực nhà nước hiệu quả hơn.

Bản chất của địa phương quyết là trao quyền chủ động cho địa phương trong phạm vi được phân quyền theo quy định của pháp luật, đồng thời đi kèm trách nhiệm giải trình và sự kiểm tra, giám sát của Trung ương. Vì vậy, địa phương quyết không đồng nghĩa với tùy nghi hay vượt quá thẩm quyền.

Thực tiễn cho thấy, khi thẩm quyền được phân định rõ ràng và cơ chế thực hiện minh bạch, địa phương có thể xử lý công việc nhanh chóng, sát thực tiễn và phát huy hiệu quả các tiềm năng, lợi thế của mình. Ngược lại, cơ chế tập trung quá mức dễ làm giảm tính chủ động, kéo dài quá trình ra quyết định và hạn chế khả năng thích ứng với yêu cầu phát triển trong bối cảnh mới.

Đáng chú ý, cùng với việc trao quyền, yêu cầu về trách nhiệm cũng được đặt ra chặt chẽ hơn. Nếu trước đây, tình trạng nhiều cấp cùng quyết, nhiều cấp cùng chịu trách nhiệm dẫn tới khó xác định trách nhiệm cụ thể, thì nay nguyên tắc là cấp nào được giao quyền thì cấp đó phải chịu trách nhiệm đến cùng về kết quả thực hiện. Đây cũng là điểm cốt lõi của quản trị hiện đại: Quyền hạn phải đi đôi với trách nhiệm và trách nhiệm phải có khả năng kiểm chứng.

Một quan điểm sai nữa được nhận diện khi cho rằng phân cấp, phân quyền đồng nghĩa với “khoán trắng trách nhiệm” cho địa phương và Trung ương buông lỏng quản lý. Đây là cách nhìn xuất phát từ tư duy quản lý tập trung, coi kiểm soát chủ yếu dựa trên sự can thiệp trực tiếp của cấp trên đối với cấp dưới. Theo cách tiếp cận này, quyền lực càng tập trung thì càng dễ quản lý.

Việc phân cấp, phân quyền không phải buông lỏng kiểm soát, mà đòi hỏi cơ chế kiểm soát quyền lực hiện đại hơn, phải được thực hiện thông qua thể chế, pháp luật, dữ liệu, tính minh bạch và các cơ chế giám sát đa chiều. Khi quyền hạn được xác lập rõ bằng pháp luật, mọi quyết định đều có thể kiểm chứng và gắn với trách nhiệm cụ thể, việc trao quyền tạo điều kiện xác định rõ trách nhiệm của từng chủ thể trong hệ thống.

Tuy nhiên, thực tiễn cho thấy quản lý quá tập trung không đồng nghĩa với kiểm soát hiệu quả hơn; ngược lại, nhiều khi còn dẫn đến chồng chéo trách nhiệm, kéo dài quá trình xử lý công việc và làm giảm tính rõ ràng trong xác định trách nhiệm của từng cấp. Việc phân cấp, phân quyền không phải buông lỏng kiểm soát, mà đòi hỏi cơ chế kiểm soát quyền lực hiện đại hơn, phải được thực hiện thông qua thể chế, pháp luật, dữ liệu, tính minh bạch và các cơ chế giám sát đa chiều.

Khi quyền hạn được xác lập rõ bằng pháp luật, mọi quyết định đều có thể kiểm chứng và gắn với trách nhiệm cụ thể, việc trao quyền tạo điều kiện xác định rõ trách nhiệm của từng chủ thể trong hệ thống. Cấp nào được giao quyền quyết định thì cấp đó phải chịu trách nhiệm về kết quả thực hiện; trách nhiệm không còn bị dàn trải như trong cơ chế nhiều cấp cùng tham gia nhưng không rõ ai chịu trách nhiệm chính.

Thực tiễn cho thấy, khi cấp trên can thiệp quá sâu vào công việc của cấp dưới, trách nhiệm thường bị chồng chéo, khó xác định rõ chủ thể chịu trách nhiệm khi xảy ra sai sót. Cơ chế “vừa làm thay, vừa kiểm soát” dễ dẫn đến tâm lý ỷ lại, né tránh trách nhiệm.

Ngược lại, phân quyền gắn với trách nhiệm giải trình buộc mỗi cấp chính quyền phải chủ động, quyết đoán và chịu trách nhiệm rõ ràng hơn trong thực thi nhiệm vụ. Vì vậy, vấn đề không phải là có trao quyền hay không, mà là trao quyền đi đôi với phân định rõ trách nhiệm và cơ chế kiểm soát quyền lực hiệu quả. Một nền quản trị hiện đại phải được xây dựng trên nguyên tắc quyền hạn gắn liền với trách nhiệm, thẩm quyền được phân định minh bạch và quyền lực được kiểm soát chặt chẽ trong toàn bộ hệ thống nhà nước.

Trong kỷ nguyên phát triển mới, đẩy mạnh phân cấp, phân quyền không chỉ là yêu cầu cải cách hành chính, mà còn là đòi hỏi của quản trị quốc gia hiện đại. Một Nhà nước mạnh là Nhà nước biết phân công, phân quyền hợp lý, gắn quyền hạn với trách nhiệm và kiểm soát quyền lực hiệu quả. Trung ương giữ vai trò kiến tạo, định hướng và điều tiết phát triển; địa phương phát huy tính chủ động, sáng tạo trong tổ chức thực hiện, qua đó tạo động lực cho sự phát triển thống nhất và bền vững của đất nước.

Có thể bạn quan tâm

Đưa bản sắc vào "kể chuyện" trong nghệ thuật biểu diễn là một hướng đi của công nghiệp văn hóa. (Ảnh: QUANG HƯNG)

Bài 2: Xây dựng thương hiệu, tăng sức cạnh tranh

Bước vào thế kỷ XXI, khi toàn cầu hóa và cách mạng công nghệ số làm thay đổi sâu sắc cách thức các quốc gia cạnh tranh và khẳng định vị thế, văn hóa ngày càng được nhìn nhận như một nguồn lực chiến lược.

Công an tỉnh Quảng Ninh làm việc với chủ tài khoản Facebook có hành vi chia sẻ, bình luận bài viết trên các kênh của đối tượng phản động Lê Trung Khoa, trang "thoibao.de"…

Kiên quyết ngăn chặn các hành vi lợi dụng không gian mạng để chống phá

Trong bối cảnh bùng nổ của công nghệ số và mạng xã hội, không gian mạng đã trở thành môi trường quan trọng để giao lưu, trao đổi thông tin, đồng thời cũng là địa bàn để các thế lực chống phá tiến hành nhiều hoạt động tuyên truyền xuyên tạc, chống phá Đảng, Nhà nước và chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.

Cần nâng cao ý thức khi sử dụng mạng xã hội. (Ảnh minh họa)

Trách nhiệm pháp lý trong không gian mạng

Trong “thế giới phẳng”, một bài viết đăng tại Đức có thể gây tác động tại Việt Nam; một video phát từ Mỹ có thể lan truyền trong cộng đồng người Việt toàn cầu; một livestream từ Canada có thể tạo tranh cãi trong nước chỉ sau vài phút. Công nghệ dường như làm mờ ranh giới địa lý, nhưng không cho phép xóa bỏ trách nhiệm pháp lý.

Đảng ủy Đại học Kinh tế quốc dân tổ chức hội nghị triển khai công tác đánh giá, xếp loại chất lượng hằng quý năm 2026 và các năm tiếp theo đối với cán bộ lãnh đạo, quản lý (Ảnh: BAN TỔ CHỨC)

Đánh giá hiệu quả để sàng lọc thực chất

Ngày 22/5/2026, Ban Tổ chức Trung ương ban hành Hướng dẫn số 02-HD/BTCTW về đánh giá định kỳ hằng quý đối với cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp trong hệ thống chính trị, trong đó yêu cầu thực hiện ngay việc thay thế những cán bộ có kết quả đánh giá “không hoàn thành nhiệm vụ” từ hai quý liên tiếp trở lên.

Chiều 14/12/2021, Tòa án nhân dân Thành phố Hà Nội tuyên phạt bị cáo Phạm Thị Đoan Trang 9 năm tù về hành vi tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Trong ảnh: Bị cáo Phạm Thị Đoan Trang nghe Thẩm phán, Chủ tọa Phiên tòa tuyên án. (Ảnh: TTXVN)

Một góc nhìn thiên lệch và thiếu thiện chí

Ngày 12/5/2026, PEN America (Văn bút Hoa Kỳ) công bố báo cáo “Freedom to Write Index 2025” (Chỉ số tự do viết 2025), xếp Việt Nam vào nhóm các quốc gia “giam giữ nhiều nhà văn nhất thế giới”, kèm hàng loạt nhận định mang tính áp đặt như “đàn áp tự do biểu đạt”, “bóp nghẹt tiếng nói phản biện”, “bỏ tù người cầm bút”. 

Công an xã Sơn Lương, tỉnh Phú Thọ phối hợp Trường trung học phổ thông Sơn Lương tổ chức buổi ngoại khóa chuyên đề tuyên truyền về an ninh mạng. (Ảnh: Công an tỉnh Phú Thọ)

Bài 1: Nhận diện những chiêu trò

Thời gian gần đây, trên trang mạng xã hội của Rise, thường xuyên quảng bá dịch vụ “Hỗ trợ xử lý sự cố mạng” (Helpdesk) kèm theo những lời chào mời hấp dẫn như “bảo vệ an ninh số”,…

Việt Nam luôn bảo đảm quyền được giáo dục cho mọi người. (Trong ảnh: Giờ học thực hành môn Hóa học của học sinh Trường trung học phổ thông dân tộc Nội trú N’Trang Lơng, Ðắk Lắk). (Ảnh: THU CÚC)

Lợi dụng tự do, dân chủ để chống phá đất nước

Tự do, dân chủ luôn là giá trị cốt lõi, là lý tưởng mà nhân loại tiến bộ hướng tới trong tiến trình phát triển. Ở Việt Nam, các quyền này không chỉ là sự khẳng định về mặt chính trị mà còn được thể chế hóa cụ thể, đầy đủ bằng hệ thống pháp luật.

Việt Nam đang thể hiện quyết tâm chính trị cao trong việc bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ.

Việt Nam kiên quyết xử lý nghiêm mọi hành vi xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ

Ngày 30/4/2026, Cơ quan Đại diện Thương mại Hoa Kỳ đã công bố Báo cáo Đặc biệt 301 năm 2026 về bảo hộ và thực thi quyền sở hữu trí tuệ tại các nước đối tác thương mại của Hoa Kỳ, trong đó Việt Nam bị xếp vào nhóm “Quốc gia nước ngoài ưu tiên” (Priority Foreign Country-PFC) - mức cảnh báo cao nhất theo cơ chế này.

Bộ trưởng Nội vụ Đỗ Thanh Bình trình bày tờ trình dự án Luật Sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Thi đua, khen thưởng. (Ảnh: Quốc hội Việt Nam)

Lấy hiệu quả và giá trị thực tế làm thước đo

Trong công việc hằng ngày, ai cũng muốn được ghi nhận đối với công sức đóng góp của mình. Một danh hiệu, thành tích xứng đáng không chỉ là niềm tự hào của cá nhân mà còn của tập thể. Thành tích chỉ có ý nghĩa khi đó là thành tích thật, danh hiệu phản ánh đúng giá trị cống hiến.

Hình ảnh tại Diễn đàn Doanh nghiệp Nhà nước với chủ đề: “Nâng cao năng lực cạnh tranh và vai trò dẫn dắt”. (Ảnh BTC)

Định vị vai trò chủ đạo của kinh tế nhà nước

Ngày 6/1/2026, Bộ Chính trị ban hành Nghị quyết số 79-NQ/TW về phát triển kinh tế nhà nước, tái khẳng định quan điểm của Đảng về vai trò chủ đạo của kinh tế nhà nước, đồng thời đặt vấn đề “định vị lại” nội hàm của vai trò đó trong bối cảnh nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa đang bước vào giai đoạn phát triển mới.

Nhà máy Lọc dầu Dung Quất. (Ảnh: ĐỨC CHÍNH)

Yêu cầu bảo đảm tự chủ an ninh năng lượng

Những biến động địa chính trị gần đây, đặc biệt là chiến tranh Nga-Ukraine và xung đột Israel, Mỹ và Iran, đã cho thấy rõ xu hướng “vũ khí hóa năng lượng”, khi các nguồn cung dầu khí không chỉ chịu tác động của quy luật thị trường mà còn bị chi phối bởi toan tính quyền lực và xung đột khu vực.