Nhiều năm qua, lĩnh vực tín ngưỡng, tôn giáo luôn là một trong những nội dung chiến lược được các thế lực thù địch, phản động triệt để lợi dụng để công kích, chống phá nhằm gây mất ổn định an ninh chính trị, trật tự, an toàn xã hội và tiến hành các hoạt động chống chính quyền, chống chế độ. Dưới chiêu bài “đấu tranh cho tự do tôn giáo, dân chủ, nhân quyền”, chúng luôn coi đây là một yếu tố quan trọng để tạo sức ép từ bên ngoài, đồng thời kích động các hoạt động chống phá từ bên trong để kích động, tiến tới phủ nhận, xóa bỏ vai trò của Đảng, Nhà nước ta. Lợi dụng Luật Tín ngưỡng, tôn giáo số 07/2026/QH16 mới được ban hành (có hiệu lực từ ngày 1/1/2027), các đối tượng phản động, cực đoan, cơ hội chính trị lập tức ra sức vu cáo, đẩy mạnh tuyên truyền những luận điệu sai sự thật nhằm xuyên tạc, chống phá chủ trương, đường lối, chính sách đúng đắn của Đảng, Nhà nước về lĩnh vực này, đòi hỏi cần được lên tiếng nhận diện kịp thời và kiên quyết đấu tranh, ngăn chặn.
Trên trang fanpage Facebook “BPSOS - Đề án Dân quyền Việt Nam”- trang thông tin của tổ chức liên quan đến khủng bố “Ủy ban cứu người vượt biển” (BPSOS) thời gian gần đây gia tăng các bài viết công kích Luật Tín ngưỡng, tôn giáo mới, với các luận điệu: Luật ban hành nhằm hạn chế quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của người dân; cho phép Nhà nước can thiệp vào nội bộ các tổ chức tôn giáo; tăng cường kiểm soát, gây khó khăn cho các hoạt động tôn giáo, “bóp chết” quyền tự do tôn giáo trên không gian mạng...
Các luận điệu trên hoàn toàn là sự bịa đặt vô căn cứ bởi trên thực tế, Luật Tín ngưỡng, tôn giáo năm 2026 (Luật) không những không hạn chế mà còn tiếp tục thể chế hóa cụ thể hơn Điều 24, Hiến pháp 2013 (sửa đổi, bổ sung năm 2025) về quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo.
Điều 4 “Trách nhiệm của Nhà nước trong việc bảo đảm thực hiện quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo” quy định rõ ràng và cụ thể: Tôn trọng và bảo hộ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của mọi người; bảo đảm các tôn giáo bình đẳng trước pháp luật; tôn trọng, bảo vệ giá trị văn hóa, đạo đức tốt đẹp của tín ngưỡng, tôn giáo, truyền thống thờ cúng tổ tiên, tôn vinh người có công với đất nước, với cộng đồng dân cư, đáp ứng nhu cầu tinh thần của Nhân dân; khuyến khích và tạo điều kiện phát huy nguồn lực của tín ngưỡng, tôn giáo phục vụ sự nghiệp phát triển đất nước, bảo đảm an sinh xã hội, củng cố khối đại đoàn kết toàn dân tộc...
Đảng và Nhà nước Việt Nam tôn trọng và bảo vệ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của mọi người dân. Điều 7 của Luật nghiêm cấm “mọi hành vi phân biệt đối xử, kỳ thị vì lý do tín ngưỡng, tôn giáo; ép buộc, mua chuộc hoặc cản trở người khác theo hoặc không theo tín ngưỡng, tôn giáo; xúc phạm tín ngưỡng, tôn giáo”. Hoàn toàn không có việc Luật ban hành để hạn chế hay cản trở quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của người dân như các thế lực thù địch cố tình rêu rao.
Với luận điệu cho rằng Nhà nước Việt Nam can thiệp vào nội bộ của các tổ chức tôn giáo, nhất là vin vào quy định tại Khoản 3, Điều 33 “Cách chức, bãi nhiệm, đình chỉ chức sắc, chức việc” các đối tượng lập tức quy kết đây là sự lấn tới rất nguy hiểm của chính quyền Việt Nam đối với hoạt động của một tổ chức tôn giáo. Đồng thời bịa đặt rằng chính quyền Việt Nam sẽ trở thành đối tượng đe dọa nghiêm trọng đối với các chức việc của tổ chức tôn giáo. Thực chất đây là sự cắt ghép có chủ đích nhằm xuyên tạc quy định trong Luật.
Theo luật định, Nhà nước không đình chỉ, can thiệp vào hoạt động của các tổ chức tôn giáo hợp pháp hay hạn chế quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của người dân, mà chỉ áp dụng biện pháp đình chỉ đối với những tổ chức, cá nhân có hành vi vi phạm pháp luật. Quy định này hoàn toàn phù hợp với nguyên tắc quản lý nhà nước về tôn giáo ở các quốc gia pháp quyền hiện đại, đồng thời bảo đảm tương thích với các điều ước quốc tế về quyền con người mà Việt Nam là thành viên.
Trên thực tế, hầu hết các quốc gia đều trao cho cơ quan nhà nước có thẩm quyền quyền áp dụng các biện pháp đình chỉ hoặc xử lý đối với các tổ chức, cá nhân lợi dụng hoạt động tôn giáo để xâm phạm an ninh quốc gia, trật tự công cộng, quyền con người hoặc thực hiện các hành vi vi phạm pháp luật.
Điều 18 của Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị mà Việt Nam và phần lớn các quốc gia trên thế giới tham gia cũng quy định rõ “Mọi người đều có quyền tự do tư tưởng, tự do tín ngưỡng và tôn giáo” nhưng “Quyền tự do bày tỏ tôn giáo hoặc tín ngưỡng chỉ có thể bị giới hạn bởi pháp luật và khi sự giới hạn đó là cần thiết để bảo vệ an ninh, trật tự công cộng, sức khỏe hoặc đạo đức xã hội, hoặc để bảo vệ các quyền và tự do cơ bản của người khác”.
Do đó, luận điệu cho rằng Luật Tín ngưỡng, tôn giáo năm 2026 cho phép Nhà nước tùy tiện can thiệp vào nội bộ của các tổ chức tôn giáo là sự xuyên tạc có chủ đích, cố tình đánh đồng giữa việc bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo với trách nhiệm của Nhà nước trong quản lý xã hội bằng pháp luật để chống phá Đảng, Nhà nước, chế độ.
Với luận điệu cho rằng, luật tăng cường kiểm soát, gây khó khăn cho các hoạt động tôn giáo, “bóp chết” quyền tự do tôn giáo trên không gian mạng, thực tế cho thấy ngược lại. Luật hướng mạnh về đơn giản hóa thủ tục hành chính; tăng cường phân quyền, phân cấp triệt để gắn với tổ chức chính quyền địa phương hai cấp; chuyển tư duy từ “tiền kiểm” sang “hậu kiểm”… trên cơ sở quán triệt tư duy lập pháp: Luật chỉ quy định các vấn đề mang tính nguyên tắc. Cách làm này nhằm minh bạch hóa, cắt, giảm thủ tục, đẩy mạnh chuyển đổi số trong quản lý nhà nước nâng cao tính công khai và trách nhiệm của các cơ quan có thẩm quyền, từ đó phục vụ tốt hơn và tạo điều kiện thuận lợi hơn cho các tổ chức tôn giáo và người dân sinh hoạt tín ngưỡng, tôn giáo đúng pháp luật, không có chuyện tăng cường kiểm soát hay gây bất kỳ khó khăn nào cho các hoạt động hợp pháp.
Điểm mới nổi bật trong Luật Tín ngưỡng, tôn giáo 2026 là lần đầu tiên hoạt động tín ngưỡng, tôn giáo trên không gian mạng được đưa vào phạm vi điều chỉnh trực tiếp của văn bản luật. Song đây không phải là “bóp chết quyền tự do tôn giáo trên không gian mạng” như các thế lực thù địch rêu rao nhằm hướng lái dư luận. Các quy định này được ban hành nhằm kiểm tra, giám sát, phòng ngừa, ngăn chặn, kịp thời xử lý các hành vi lợi dụng công nghệ, mạng xã hội để vi phạm pháp luật trong lĩnh vực tín ngưỡng, tôn giáo, tạo hành lang pháp lý an toàn cho các tổ chức và cá nhân tham gia các hoạt động tín ngưỡng, tôn giáo trên môi trường số. Điều này phù hợp với xu hướng quản trị quốc gia hiện đại trong bối cảnh chuyển đổi số và không làm thay đổi bản chất của quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của người dân.
Những phân tích trên đã vạch trần bịa đặt vô căn cứ và có chủ đích của các thế lực thù địch, phản động nhằm phủ nhận chính sách nhất quán của Đảng và Nhà nước Việt Nam về tôn trọng, bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo; kích động tâm lý hoài nghi, chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc, gây mất ổn định chính trị-xã hội. Do đó phải kịp thời nhận diện và kiên quyết đấu tranh, phản bác có hiệu quả những luận điệu sai trái này; đồng thời cần đẩy mạnh tuyên truyền, phổ biến sâu rộng nội dung của Luật Tín ngưỡng, tôn giáo năm 2026 nhất là những điểm mới, bổ sung, sửa đổi nhằm nâng cao nhận thức về quyền và nghĩa vụ của các tổ chức, cá nhân và cộng đồng dân cư trong thực hiện quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo theo quy định của Hiến pháp và pháp luật.