Làng cổ Lộc Yên

Mỗi lần về đất Quảng Nam, là một lần được nghe nhắc về một dòng sông kỳ lạ bên ngôi làng đẹp như cổ tích qua khúc hát: Sông Tiên nước chảy ngược dòng/Ai đi đến đó cho lòng vấn vương…
Một ngôi nhà cổ trong làng Lộc Yên.
Một ngôi nhà cổ trong làng Lộc Yên.

Từ cây cầu treo Lò Thung, có thể hình dung dòng sông Tiên khởi nguồn từ phía đông, dùng dằng vương vấn chảy ngược về tây, đi qua bao núi đồi của miền trung du Tiên Phước rồi mới nhập vào thượng nguồn sông mẹ Thu Bồn, xuôi về biển cả.

Qua khỏi cầu treo Lò Thung, một làng quê bất ngờ hiện ra giữa vùng trung du bán sơn địa. Đó chính là làng Lộc Yên, xã Tiên Cảnh, huyện Tiên Phước, tỉnh Quảng Nam - ngôi làng còn lưu giữ gần như nguyên vẹn những nét dáng điển hình của một làng quê Việt miền trung cổ xưa.

Theo các nhà nghiên cứu, cùng với làng cổ Đường Lâm (Hà Nội) và làng cổ Phước Tích (Thừa Thiên Huế) thì làng cổ Lộc Yên (Quảng Nam) chính là một trong ba quần thể kiến trúc làng truyền thống của người Việt còn được bảo tồn nguyên vẹn nhất.

Thật ngạc nhiên khi thấy ngõ và hàng rào luôn được làm từ đá. Ở Lộc Yên, có những hàng rào đá đã tồn tại hàng trăm năm.

Theo thời gian, cây cỏ mọc xen đầy khe đá, tạo nên thảm thực vật phủ kín bề mặt, làm xanh hóa và mềm đi sự khô cứng của đá. Rêu, hoa đâm chồi từ đá. Đá là gam màu chủ đạo trong không gian kiến trúc và văn hóa nơi này. Đá len lỏi vào từng ngõ ngách: đá xây nhà, xếp lối đi, dựng bờ ngõ…

Người dân Lộc Yên luôn tự hào về các công trình xếp đặt từ đá tự nhiên của mình. Chẳng thế mà các trai làng Lộc Yên cứ thích ngâm nga mãi câu của người xưa: Có duyên lấy đặng chồng nguồn/Ngồi trên ngõ đá có buồn cũng vui.

Những ngôi nhà cổ nơi đây được coi là những báu vật còn sót lại của kiến trúc làng quê Việt xưa. Khách tham quan sẽ có cảm giác như lạc vào một làng quê ở thế kỷ 19 khi đứng trước những ngôi nhà có tuổi đời hàng trăm năm với tên gọi: nhà rường, nhà rọi, nhà xông, hay nhà lá mái - loại nhà rất phổ biến ở miền trung thời cận đại.

Theo truyền thống, nhà lá mái được xây dựng chủ yếu bằng tre, gỗ và đất; với kết cấu cơ bản là bộ khung nhà được làm bằng gỗ, vách tường làm từ đất nện và đặc biệt, nhà có 2 lớp mái: bên trong là trần đất nện, bên ngoài là mái tranh. Với thiết kế như vậy, ngôi nhà có tính năng giữ ấm vào mùa đông, làm mát vào mùa hè, chống bão và chống cháy.

Ngôi nhà của ông Đồng Viết Mão có tuổi đời gần 200 năm, là một trong gần chục căn nhà cổ còn sót lại ở làng Lộc Yên vẫn giữ được gần như nguyên vẹn kết cấu xưa: nhà có 3 gian 2 chái làm bằng gỗ mít, lưng tựa vào núi, mặt hướng về nam.

Gia đình ông Mão vẫn còn sử dụng chiếc xa quạt bằng gỗ dùng để quạt thóc. Chiếc xa quạt này là vật dụng nhà nông có tuổi đời ngang với ngôi nhà cổ. Chủ nhân xưa của nó - ông nội của ông Mão cũng là một nông dân như ông bây giờ.

Cách nhà ông Mão một khoảnh đồi là ngôi nhà của bà Nguyễn Thị Thanh. Trong ngôi nhà được xây dựng cách đây gần 2 thế kỷ này còn lưu giữ chiếc bàn gỗ xoay cổ xưa, có thể tự chuyển động khi nhiều người cùng đặt tay lên mặt bàn. Các con cháu của bà Thanh từ lâu đã rời làng xuống phố.

Riêng bà, dường như không thể rời xa không gian sống quen thuộc này, nên vẫn lưu lại để chăm sóc cây trái trong vườn và giữ gìn ngôi nhà cổ.

Lần theo ngõ đá, chúng tôi đến tham quan ngôi nhà cổ đẹp nhất xứ Quảng ở làng Lộc Yên. Ngôi nhà này được xây dựng từ đầu thế kỷ 19 bởi gia chủ là ông Nguyễn Đình Hoằng, được nhiều nhà nghiên cứu và giới sưu tầm khẳng định là độc nhất vô nhị bởi vẻ đẹp kiến trúc và nghệ thuật chạm khắc trên gỗ.

Nhà do nhóm thợ làng mộc Vân Hà, Tam Thành, Tam Kỳ xây dựng ròng rã suốt 3 năm. Ông Nguyễn Đình Hoàn, cháu nội cụ Nguyễn Đình Hoằng cho biết: Ngô Đình Diệm khi còn làm quan thời Bảo Đại đã hai lần đích thân đến nơi này gạ mua ngôi nhà nhưng gia chủ không đồng ý.

Cụ Hoằng cũng di chúc lại cho con cháu rằng phải giữ lại ngôi nhà cho đời sau. Đây là một di sản văn hóa kiến trúc quý giá của Việt Nam đang được những nông dân ở làng lưu giữ.

Lang thang mãi dưới những nếp nhà xưa vách đất, bên những bức tường đá trổ hoa lung linh nắng, dưới những vòm cây trái lừng hương trong gió, bước chân chúng tôi không muốn rời xa…

Các bậc tiền nhân hẳn đã có nhiều chủ ý và vô cùng tâm đắc khi đặt cho vùng quê hẻo lánh này cái tên Lộc Yên-Tiên Cảnh, để đến bây giờ, lớp hậu sinh sau bao phen mải miết kiếm tìm, đã bất ngờ gặp lại một chốn xưa với không gian, cảnh sắc đẹp đến ngỡ ngàng như cổ tích. Lộc Yên-Tiên Cảnh là đây.

Có thể bạn quan tâm

Sau khóa đào tạo photovoice, trang bị máy ảnh cho người dân, đã có nhiều tác phẩm ảnh được trưng bày tới cộng đồng trong vùng di sản.

Cộng đồng tham gia bảo tồn, phát huy giá trị di sản

Thành nhà Hồ tọa lạc ở xã Tây Đô, tỉnh Thanh Hóa, được UNESCO công nhận Di sản văn hóa thế giới năm 2011. Cùng với thực hiện nghiêm các cam kết theo khuyến nghị của UNESCO, tỉnh Thanh Hóa ưu tiên sự tham gia của cộng đồng trong bảo tồn, phát huy giá trị di tích Thành nhà Hồ và vùng phụ cận gắn với phát triển du lịch.

Ra mắt bộ trang phục sinh hoạt cộng đồng của dân tộc Chứt ở phía tây tỉnh Quảng Trị.

Khôi phục trang phục truyền thống dân tộc Chứt

Trong khi các dân tộc ở nước ta đều có trang phục truyền thống phản ánh bản sắc văn hóa, phong tục của từng cộng đồng thì đồng bào dân tộc Chứt ở phía tây tỉnh Quảng Bình (trước đây), nay là Quảng Trị lại thiếu trang phục truyền thống.

Du khách tìm hiểu các công đoạn chế tác nón ngựa tại cơ sở của Nghệ nhân Ưu tú Đỗ Văn Lan.

Chiến lược phát triển du lịch cộng đồng gắn với bảo tồn văn hóa

Xã Xuân An, tỉnh Gia Lai đang có những bước đi mạnh mẽ, bài bản nhằm phát triển kinh tế-xã hội theo hướng bền vững. Trong đó, sản phẩm du lịch làng nghề nón ngựa Phú Gia trở thành điểm nhấn quan trọng, mở đường cho chiến lược phát triển du lịch cộng đồng gắn với bảo tồn văn hóa truyền thống.

Nghệ nhân Nguyễn Thị Hương, người truyền lửa cho Câu lạc bộ Dân ca Ví, Giặm Nghệ Tĩnh Hưng Tân. (Ảnh TRỌNG TÂM)

Để ví, giặm ngân dài cùng năm tháng

Giữa những ngày cuối thu xứ Nghệ, trong không gian ấm áp của Nhà văn hóa Hưng Tân, xã Hưng Nguyên Nam (Nghệ An), tiếng ví, tiếng giặm lại ngân lên mộc mạc mà sâu lắng. Không chỉ là âm thanh của ký ức, đó còn là nhịp cầu nối quá khứ với hiện tại, được gìn giữ và trao truyền bằng tâm huyết của những con người bình dị nơi làng quê.

Giáo viên và học sinh Trường tiểu học và trung học cơ sở A Xing sử dụng nhạc cụ của người Vân Kiều, Pa Kô do trường sưu tầm, trưng bày để sinh hoạt văn hóa văn nghệ.

Gìn giữ văn hóa bản địa

Trường tiểu học và trung học cơ sở A Xing, xã Lìa (tỉnh Quảng Trị) đã xây dựng một không gian trưng bày những giá trị văn hóa đặc sắc của người Vân Kiều và Pa Kô ngay trong khuôn viên nhà trường, qua đó giáo dục học sinh lòng tự hào dân tộc, yêu quê hương, tôn trọng và gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc mình.

Công nhân Công ty TNHH Ngọc Chung Coir hoàn thiện sản phẩm dây thừng trang trí trước khi xuất xưởng. (Ảnh MỸ HÀ)

Trăn trở nghề sản xuất xơ dừa

Không chỉ nổi tiếng về những món đặc sản gắn liền với dừa, rừng dừa Tam Quan, thị xã Hoài Nhơn (cũ) được đánh giá như “thiên đường dừa thứ hai” của Việt Nam.

Đình làng Lựu Bảo đầy trang nghiêm.

Dấu xưa Lựu Bảo

Qua bao nhiêu năm tháng, ngôi làng Lựu Bảo thuộc phường Kim Long, thành phố Huế vẫn chứa đựng vẻ đẹp nên thơ. Tứ bề gió thổi mây che, làng xưa tựa như nàng thiếu nữ soi bóng xuống dòng sông Bạch Yến trong xanh. Chuyện làng, chuyện sông không thể tách rời là vậy.

Công nhân Hợp tác xã chiếu cói Hoài Châu Bắc hoàn thiện một công đoạn làm ra chiếc chiếu thành phẩm. (Ảnh MỸ HÀ)

Làng nghề chiếu cói Hoài Nhơn

Dệt chiếu cói là nghề truyền thống lâu đời ở xã Hoài Châu Bắc, thị xã An Nhơn, tỉnh Bình Định (nay là phường Hoài Nhơn Bắc, tỉnh Gia Lai).

Nhiều du khách trẻ thích thú khi check-in tại Tháp Pô Klong Garai.

Giữ gìn Bảo vật quốc gia, góp phần thúc đẩy du lịch

Khánh Hòa là vùng đất giao thoa văn hóa với sự chung sống của 36 dân tộc anh em, trong đó nổi bật là văn hóa Chăm và Raglai, thể hiện qua hệ thống đền tháp cổ kính, các lễ hội truyền thống đặc sắc cùng phong tục tập quán giàu bản sắc.

Hòn Vọng Phu trong không gian đô thị ở Thanh Hóa.

Nỗ lực bảo tồn hòn Vọng Phu cùng cụm di tích An Hoạch

Hòn Vọng Phu trên đỉnh núi An Hoạch (núi Nhồi) ở phường Hạc Thành, tỉnh Thanh Hóa cùng những “Vọng Phu thạch” hiện hữu trên nhiều miền đất đã gắn liền với lịch sử dựng nước, giữ nước cùng đạo lý, nhận thức thẩm mỹ của dân tộc.

Bãi Làng - khu vực trung tâm Cù Lao Chàm.

Cù Lao Chàm - Viên ngọc thô đang được "mài giũa"

Mùa du lịch năm 2025, cụm đảo gần bờ của thành phố Đà Nẵng là Cù Lao Chàm đón hơn 269.000 du khách. So với năm 2024 và những năm trước đó, con số này cho thấy sự tăng trưởng và là một lời khẳng định: Những tiềm năng du lịch mạnh mẽ của “viên ngọc thô” xứ Quảng đang dần được cụ thể hóa, khai thác một cách hiệu quả và đúng hướng.

Cô gái Chăm trong Lễ hội Katê tại Khánh Hòa.

Thúc đẩy liên kết vùng du lịch trọng điểm

Những năm gần đây, hành trình du lịch nối dài giữa “biển xanh” Khánh Hòa và “đại ngàn” Đắk Lắk đã trở thành xu hướng mới. Sự dịch chuyển đó thể hiện nhu cầu khám phá nhiều hơn của du khách, đồng thời tạo cơ hội hình thành các tour, tuyến liên vùng mang dấu ấn riêng của khu vực Nam Trung Bộ và Tây Nguyên.

Du khách trải nghiệm làm đồ gốm khi tới thăm làng Thanh Hà.

Độc đáo làng gốm hơn 500 năm tuổi

Tại lễ trao giải thưởng Du lịch Việt Nam năm 2025 vừa qua, làng gốm Thanh Hà là đại diện của thành phố Đà Nẵng được vinh danh tại hạng mục “Điểm du lịch cộng đồng tốt nhất”.

Ông Lê Văn Nghĩa kiểm tra chất lượng sản phẩm rượu cần.

Bảo tồn và phát triển nghề truyền thống

Giữ được hương vị nồng say của rượu cần truyền thống sẽ mở ra cơ hội phát triển kinh tế cho bà con Cơ Tu. Đó là cách làm kinh tế hiệu quả của ông Lê Văn Nghĩa và một số hộ dân ở thôn Phú Túc, xã Hòa Vang, thành phố Đà Nẵng.

Người dân và du khách nghe hát bài chòi ở Hội An.

Cân bằng giữa phát triển và gìn giữ ở Hội An

Sau khi mở rộng địa giới thành phố Đà Nẵng, Hội An (cũ) nay gồm ba phường: Hội An, Hội An Đông, Hội An Tây và một xã đảo Tân Hiệp (Cù Lao Chàm) tiếp tục giữ vai trò đặc biệt trong chiến lược phát triển du lịch-văn hóa của thành phố.

Thu gom lưới bẫy bắt chim yến trái phép. (Ảnh CTV)

Cần có giải pháp bảo vệ chim yến

Những năm gần đây, nạn săn bắt chim yến trái phép diễn ra tràn lan ở nhiều địa phương trên cả nước, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự phát triển bền vững của quần thể chim yến ở nước ta.

Đảo Lý Sơn, hạt nhân du lịch biển, đảo của tỉnh Quảng Ngãi.

Tìm hướng phát triển bền vững du lịch biển, đảo Quảng Ngãi

Du lịch biển, đảo Quảng Ngãi có nhiều tiềm năng trở thành trụ cột phát triển kinh tế- xã hội quan trọng. Tỉnh cần tạo ra sức mạnh tổng hợp, cân bằng lợi ích kinh tế-xã hội và môi trường để du lịch biển, đảo Quảng Ngãi phát triển bền vững, thích ứng với biến đổi khí hậu và khẳng định vị thế trong khu vực.

Võ cổ truyền đã và đang được triển khai nhiều giải pháp đồng bộ để phát triển một cách bài bản, bền vững

Bảo tồn và lan tỏa võ cổ truyền

Võ cổ truyền Bình Định không chỉ là một di sản văn hóa phi vật thể quốc gia mà còn là một hệ giá trị sống động, có khả năng thích ứng và phát triển trong thời đại mới. Trong bối cảnh đất nước hội nhập sâu rộng, văn hóa truyền thống không thể chỉ lưu giữ trong bảo tàng hay lễ hội mà phải được đưa vào đời sống, đến với thế hệ trẻ.

Hội thi Ẩm thực Yến sào Khánh Hòa.

Độc đáo Lễ hội Yến sào Khánh Hòa

Không chỉ thành kính tri ân, tưởng nhớ công đức lớn lao của thủy tổ, thánh mẫu, các vị tiền bối sáng lập, phát triển ngành nghề yến sào trong suốt 700 năm qua, Lễ hội Yến sào Khánh Hòa đã tạo nên một không gian văn hóa biển, đảo đa dạng và sinh động.

Bề mặt dải đá bằng phẳng, đoạn rộng nhất lên tới 50 mét.

Kỳ quan dưới đáy biển Gia Lai

Làng chài Nhơn Hải, phường Quy Nhơn Đông, tỉnh Gia Lai không chỉ nổi tiếng với vẻ đẹp bình yên cùng cảnh sắc biển, trời hùng vĩ, mà còn được nhiều người say đắm bởi một kỳ quan độc đáo.

Phụ nữ Pa Kô làm món Đổi A-lỗq chuẩn bị cho ngày lễ Aza.

Món ăn độc đáo của người Pa Kô

Khi còn nhỏ, tôi biết đến món Đổi A-lỗq (cơm nếp ống tre) của người Pa Kô qua những lần theo bố về thăm quê nội ở thôn A Liêng, xã Tà Rụt (Quảng Trị) bên dòng Krông Klang. Hương vị đặc trưng của món ăn này vẫn in đậm trong ký ức sau những lần tôi dự lễ hội và thưởng thức cùng mọi người.

Công đoạn khoét rỗng mõ là quan trọng nhất

Giữ tiếng mõ làng Thủy Xuân

Giữa không gian thanh vắng ở tổ 11, phường Thủy Xuân, thành phố Huế, tiếng cốc cốc khi nhỏ khi to đưa con người về chốn tĩnh tại. Ở vùng đất Cố đô, người ta vẫn còn nhớ đến làng mõ Thủy Xuân.