Làm du lịch kiểu nông dân miền Tây

“Lúc mới đến khảo sát để tổ chức lại chợ nổi Tân Phong, thấy người dân bán một trái vú sữa với giá 40 nghìn đồng cho khách nước ngoài. Bây giờ xã hội thông tin, người bán lấy tiền xong, ngay lập tức bên châu Âu họ biết được kiểu bán hàng chặt chém. Nhìn cảnh này mới thầm nghĩ, làm du lịch kiểu mì ăn liền chỉ tồn tại được vài ngày, không thể nào phát triển bền vững được. Cần giúp bà con có “nghiệp vụ” làm du lịch”, ông Phan Xuân Anh, Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty Du Ngoạn Việt, Thành phố Hồ Chí Minh kể câu chuyện.
Chợ nổi Tân Phong, huyện Cai Lậy (Tiền Giang).
Chợ nổi Tân Phong, huyện Cai Lậy (Tiền Giang).

Để có cái nhìn thật rõ du lịch vùng sông nước Đồng bằng sông Cửu Long, ông Anh thu xếp cho tôi đi thực tế bằng ca-nô của công ty chị Liêu Thị Mỹ Hạnh, xuất phát từ bến Bạch Đằng, Quận 1, TP Hồ Chí Minh, xuyên qua tỉnh Long An, xuống đến chợ nổi Tân Phong, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang. Khoảng 9 giờ sáng, đã có nhiều chiếc thuyền lớn chở khách nước ngoài vào chợ nổi Tân Phong, rồi chuyển sang thuyền chèo để đi vào kênh nhỏ, len lỏi qua vùng dân cư xã Tân Phong.

Ai cũng vui

“Có sao nói vậy, nhờ có chợ nổi Tân Phong mở ra, khách Tây về đây ngày càng nhiều, họ đi vòng vòng dưới sông, lên vườn trái cây của tôi xem, nghe kể chuyện vùng sông nước này. Hái trái cây xuống cho khách quất tại chỗ, cứ cầm tay bóc ăn y hệt như nông dân vậy. Chơi kiểu này họ bảo ngon nhứt hạng, trưa nay nhà tôi có 50 khách đặt ăn cơm trưa, nhà bếp đã chuẩn bị cá chiên, canh chua...”, ông Đặng Văn Ca, ấp Tân Thái, xã Tân Phong, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang xởi lởi.

Quan sát xem ông Ca làm dịch vụ du lịch cũng giống như hình mẫu người nông dân, tay kéo cành trái cây, miệng giải thích theo ngôn ngữ của chủ vườn, mấy bạn hướng dẫn viên quốc tế dịch lại tiếng Anh cho khách nghe. Khách cảm nhận được độ thật thà của anh nông dân qua ánh mắt, nụ cười, cử chỉ... “Khách Đức thích ăn mít dữ lắm, trong vườn có trái mít chín cây, dẫn họ ra tận gốc thử chín thật, thơm thật, cắt ra vàng mươm, thấy là khoái liền. Mới đầu khách họ lịch sự ăn một múi nhỏ thử mùi vị, tôi nói cứ quất xả láng đi, bên xứ mấy ông bà không có cảnh này đâu. Chẳng hiểu phiên dịch chuyển ngữ như thế nào, khách ồ lên cười, rồi bóc tay ăn tự nhiên. Ăn xong xúi bo tôi 5 đô-la Mỹ. Ai cũng vui vẻ”, ông Ca chia sẻ nghiệp vụ du lịch.

Ông Ca vừa chạy theo đoàn mới lên vườn để giới thiệu, vừa phải chuẩn bị đón 50 khách đến ăn cơm trưa, chia ra 5 bàn để ở hiên nhà và ngoài vườn. “Bếp nhà tôi vẫn sử dụng 100% củi đun nấu cơm, chiên xào, khách xuống tận bếp xem luôn, họ loay hoay chụp ảnh, quay phim bếp củi nhiều quá trời quá đất. Bà vợ tôi đứng bếp cũng thành người nổi tiếng lúc nào không hay. Mọi thứ trong bếp, bàn ăn, nhà vệ sinh... phải sạch sẽ. Hút khách là ở chỗ này”, ông Ca tiết lộ.

Chủ vườn tiếp tục dẫn đi qua hàng rầu siêng trái treo lủng lẳng từ dưới gốc lên tận trên cao, kế bên kênh chợ nổi Tân Phong, khách Tây tha hồ chụp ảnh. Bước lên chiếc thuyền lớn có bán trái cây tươi, mít sấy, bánh chuối chiên... Ông Anh kể: “Trước đây bà con bán mít sấy để vào từng túi lớn 0,5 - 1 kg, bán với giá mấy trăm nghìn đồng. Với kinh nghiệm mấy chục năm làm du lịch với khách nước ngoài, hiểu được tính cách của họ, tôi hướng dẫn bà con khách du lịch đi dạo chơi dọc theo lộ (đường), kênh không mang theo đồ nặng, cồng kềnh. Làm túi đựng mít nhỏ lại, để họ cầm theo ăn chơi, chỉ bán giá 50 nghìn đồng, tương đương 2 USD. Như vậy, khách thấy rẻ và tiện lợi mua nhiều”.

Khách du lịch quốc tế ưa thích đi thuyền trên kênh rạch.

Khách du lịch quốc tế ưa thích đi thuyền trên kênh rạch.

Nhờ dòng Mê Công

Ông Phan Xuân Anh năm nay 70 tuổi, trưởng thành từ hướng dẫn viên du lịch quốc tế, nay lãnh đạo công ty du lịch chuyên đấu thầu trực tiếp từ các hãng tàu du lịch biển quốc tế để giành quyền đưa khách tham quan các nơi khi tàu nhập cảnh vào cảng Hiệp Phước, Cái Mép, Nha Trang, Đà Nẵng, Quảng Ninh... Chính vì vậy, ông Anh hiểu “khẩu vị” của khách du lịch quốc tế khá tường tận. “Với khách Mỹ, châu Âu… sang Đồng bằng sông Cửu Long trong đầu họ luôn nhớ đến sông Mê Công và chợ nổi, họ mê hai thứ này. Tổ chức cho khách lên tàu to chạy trải nghiệm trên sông lớn, coi như đó là “Mê Công mẹ”, vào chợ nổi Tân Phong xem “Mê Công con”, xuống thuyền chèo vào các kênh nhỏ là “Mê Công cháu”. Khách lên lộ đạp xe ngắm nhìn cuộc sống người dân ở hạ lưu sông Mê Công, với vẻ đẹp làng quê đầy cây trái thanh bình vô cùng”.

Chợ nổi là một loại hình giao thương đặc biệt của người dân miền sông nước Đồng bằng sông Cửu Long có từ hàng trăm năm nay. Các đơn vị muốn khai thác mạnh thị trường khách quốc tế, thì thứ để “câu” và “giữ” khách đến nhiều hơn, ở lại nhiều ngày, đó là chợ nổi. Vì bên nước họ không có, buộc lòng khi du lịch vùng Mê Công, họ phải đến miền Tây Việt Nam mới được xem, được trải nghiệm chợ nổi.

Ông Phan Xuân Anh cho biết: “Tôi thường xuyên nhắc nhở bà con làm dịch vụ du lịch cần nắm rõ tâm lý, thị hiếu của khách quốc tế. Luôn chú trọng khai thác văn hóa, lịch sử, ẩm thực, đặc điểm miền sông nước ở tại ấp, xã của mình, vận dụng từ cuộc sống hằng ngày vào làm du lịch. Làm như vậy là đúng rồi, không cần đưa thêm những thứ “ngoại lai” vào làm gì, để làm mất đi bản sắc văn hóa độc đáo của dân miền Tây, mà khách quốc tế họ lại chê”.

“Cù lao Tân Phong không còn chợ nổi truyền thống như ngày xưa, đây là lý do tôi rất nỗ lực đầu tư và phục hồi lại chợ nổi Tân Phong. Xét góc độ văn hóa, chợ nổi là thương hiệu quốc gia, là đặc trưng văn hóa miền Tây, phải cố gắng giữ gìn, tôn tạo và phục hồi bằng mọi giá”, ông Anh tâm sự.

Dọc theo chợ nổi Tân Phong người dân chăm sóc diện tích cây lục bình xanh tốt, cành lá dài sẽ thu hoạch phơi khô làm nguyên liệu đan thành túi xách, giỏ đựng đồ dùng, vòng đeo tay... khách mua màng về nước làm quà lưu niệm cho người thân và bạn bè. Tại bến thuyền cuối chợ nổi thuộc ấp Tân Thái, xã Tân Phong có gian nhà bày bán rất nhiều thứ làm từ cây lục bình, tre, gáo dừa... Mấy phụ nữ vừa đan giỏ xách, vừa mời cho khách trải nghiệm các vòng đeo tay.

“Nhờ có chợ nổi Tân Phong hoạt động, dân ở đây sống “dây chuyền” nhau, ai tham gia vô các công đoạn cũng có được thu nhập từ 5 - 7 triệu đồng. Thầy Xuân Anh dạy không được bán hàng lấy giá cao theo kiểu chặt xém, mình phục vụ thật tốt, bán hàng chất lượng, họ về nước sẽ nói với bạn bè điều hay, ý đẹp của chợ nổi dân mình. Năm sau lượng khách sẽ tăng lên, ấp Tân Thái lại đông vui. Từ Tết đến nay chợ nổi Tân Phong đón nhiều đợt khách Tây du lịch bằng tàu biển, họ cập tàu vào cảng trên Thành phố Hồ Chí Minh đổ xuống đây tham quan đông quá trời, bán hàng không kịp cho khách. Coi như vô mánh”, bà Nguyễn Thảo Thị Ngân, ấp Tân Thái, xã Tân Phong kể.

Ông Fisher, người Mỹ, lần đầu tiên vợ chồng đi du lịch vùng sông Mê Công Việt Nam, đi đâu cũng thấy cánh đồng trồng nhiều loại cây ăn trái, vào vườn được người dân mời ăn trái này, trái kia. “Dưới sông tàu thuyền rất nhiều, có những đoạn sông nhỏ thuyền máy chạy dày đặc nhưng không va vào nhau, họ lái rất giỏi. Thấy đa phần người dân sống ở vùng này mến khách, ai cũng vui vẻ. Lần này tài khoản mạng xã hội của tôi sẽ đăng nhiều ảnh, câu chuyện ở Mê Công Việt Nam”, ông Fisher nói.

Có thể bạn quan tâm

Miến dong ở Côn Minh vẫn được phơi nắng theo phương pháp truyền thống.

Thương hiệu dong riềng trên đất sỏi

Khi sương muối giăng kín đỉnh Áng Toòng, đất Côn Minh (tỉnh Thái Nguyên) bừng tỉnh trong nhịp sống hối hả nhất của năm. Trên những sườn đồi cằn sỏi đá, cây dong riềng “ăn sương, uống gió” vẫn bung hoa đỏ. Những củ dong xù xì qua đôi bàn tay cần cù tạo nên những sợi miến dai ngon danh bất hư truyền.

Nghề nuôi thủy sản tại vịnh Xuân Đài đang gượng dậy sau thiên tai.

Bắt đầu lại với những điều chưa bao giờ

Chưa bao giờ người dân Phú Yên và Quy Nhơn cũ (nay là Gia Lai và Đắk Lắk) lại xuống giống vụ đông xuân muộn thế. Chưa bao giờ những chợ tôm hùm ở Sông Cầu (Đắk Lắk) mùa này vắng thế. Chưa bao giờ hai nơi này lại nhiều ngôi nhà phải xây sửa đến thế, dù đang vào mùa mưa...

Phạm nhân T.T.T. chạy lại đỡ mẹ già trên sân khấu chương trình.

Thắp sáng những ước mơ hoàn lương

Phía sau mỗi bản án đều là một cuộc đời. Khi sai lầm được nhận thức đúng và đủ, khát vọng làm lại sẽ thay thế những gam mầu tối trong tâm tưởng mỗi con người. Nhờ những chính sách khoan hồng của Nhà nước, ngày về trong giấc mơ mỗi đêm của phạm nhân T.T.T. đã không còn xa.

Giờ học tại điểm trường Coọc Mu.

Coọc Mu ngày ấy và bây giờ

Từng là “ốc đảo” bị lãng quên giữa đại ngàn, nơi ấy hơn 20 năm về trước, hàng chục số phận bị căn bệnh phong quái ác hành hạ, thôn Coọc Mu, xã Hoàng Trĩ (tỉnh Bắc Kạn cũ), nay là xã Đồng Phúc (tỉnh Thái Nguyên) đã hồi sinh.

Anh Ngô Quý Đức (bên trái) kiểm tra quy trình tạo tác liễn làng Chuồn.

Hồi sinh liễn làng Chuồn

Nhắc đến làng Chuồn (tên chữ là An Truyền) thuộc phường Mỹ Thượng, thành phố Huế, người ta thường nghĩ ngay đến một nét đẹp văn hóa độc đáo mà nay đã thất truyền, đó là nghề làm liễn Tết thủ công. Bằng sự tận tâm, tỉ mỉ của những người yêu văn hóa, từng bức liễn làng Chuồn đã được hồi sinh.

Điều còn lại sau chiến tranh

Điều còn lại sau chiến tranh

Cuộc đời lặng lẽ trong chờ đợi của người lính cuối cùng Trung đội Mai Quốc Ca, nhắc chúng ta rằng, lịch sử không chỉ được làm nên bởi những khoảnh khắc rực rỡ, mà còn bởi những năm tháng rất dài sau đó.

Khoảnh khắc bà Nguyễn Thị Bích cười tươi khi đón di ảnh của người bạn đời.

Niềm vui ngày các Anh về

Gần 60 năm đã trôi qua, ba cô con gái cũng đều đã lên chức bà nội, bà ngoại, nhưng chưa ngày nào cụ bà Nguyễn Thị Bích nguôi nỗi nhớ người bạn đời của mình. Năm 1967, anh Bí thư Đoàn Thanh niên xã Nam Ninh, huyện Nam Trực (tỉnh Nam Định cũ) Đặng Xuân Đạo tình nguyện lên đường “vào B” đánh giặc rồi mãi mãi không trở về.

Kíp trắc thủ điều khiển tiểu đoàn 52, Đơn vị Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (từ ngoài vào trong: Trần Hay, trắc thủ phương vị; Hoàng Văn Nam, trắc thủ cự ly; Vương Thái Thanh, trắc thủ góc tà).

Khoảng im lặng sau chiến thắng

Thiếu tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Hoàng Văn Nam (nguyên sĩ quan điều khiển tên lửa, Tiểu đoàn 52, Trung đoàn 267, Sư đoàn Phòng không 365, Quân chủng Phòng không - Không quân) bảo lúc đi lính, ông muốn mình vào không quân, được thành phi công lái máy bay chiến đấu nhưng thị lực không đạt yêu cầu.

Người dân thôn Khuổi Cò thu hoạch quýt.

Đi giữa vùng quýt cổ

Khi những cơn gió bấc đầu tiên tràn về mang theo hơi lạnh của mùa đông thì cũng là lúc trên những triền đồi ở xã Bạch Thông, tỉnh Thái Nguyên lại ngập sắc vàng của những trái quýt giòn.

Những mùa nho Hạ Đen

Một đêm khó quên vào tháng 9/2024. Gió rít liên hồi, cuốn theo mưa như trút nước sau khi bão càn quét qua địa phận xã Nam Dương (tỉnh Bắc Ninh). Lũ ập đến, nhấn chìm vườn nho Hạ Đen rộng hàng nghìn mét vuông của vợ chồng chị Giáp Thị Tuyền.

Mỗi phiên chợ giao dịch hàng nghìn con trâu, bò với giá trị trên dưới 50 tỷ đồng.

Chợ trâu, bò giữa lưng trời

Khi sương mù còn đặc quánh, phủ trắng trên những mái nhà sàn, thì ở một thung lũng nhỏ nơi lưng chừng núi Nghiên Loan, nhịp sống đã hối hả. Đó là phiên chợ "đặc biệt" của cả khu vực miền núi phía bắc - Chợ trâu, bò Nghiên Loan (xã Nghiên Loan, Thái Nguyên).

Đoàn Thái Cúc Hương.

Thế giới cổ tích từ giấy dó

Một tâm hồn nghệ sĩ, một bàn tay khéo léo như nghệ nhân, những câu chuyện bất tận về văn hóa truyền thống và luôn khiêm tốn nhận mình là một thợ thủ công.

Nghệ nhân Nguyễn Phương Uyên tạo dáng cho bonsai mini.

Hơn cả một thú chơi

Nằm trên đường Tô Hiến Thành, phường Nghĩa Lộ, tỉnh Quảng Ngãi, ngôi nhà của ông Nguyễn Phương Uyên (54 tuổi) nổi bật hơn hẳn nhờ hàng chục chậu cây bonsai.

Thầy Nam cần mẫn với mô hình du lịch sinh thái. Ảnh: BẢO LONG

Từ bục giảng đến miền quả ngọt

Ở phường Chũ (tỉnh Bắc Ninh), có một người thầy giáo không chỉ truyền cảm hứng trên bục giảng, mà còn mang nhiệt huyết và sự sáng tạo của nghệ thuật để góp phần tạo nên một không gian du lịch xanh. Đó là thầy Đinh Phương Nam, thầy giáo dạy mỹ thuật theo đuổi mô hình du lịch nông nghiệp-sinh thái ở đồng bằng Bắc Bộ.

Tên lửa vác vai A72. Ảnh: Bảo tàng Phòng không - Không quân

Bí mật của 60 giây quyết định

“Có mấy năm thôi mà", Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Thoa nói thế khi chúng tôi hỏi về những ngày quân ngũ, vác trên vai chiếc tên lửa A72 và hạ gục bao nhiêu máy bay Mỹ - ngụy.

"Bố" Kiên và bé Di tại lớp học ở Cát Cát.

Mái ấm ở thung lũng Cát Cát

Tôi đến Cát Cát (phường Sa Pa, tỉnh Lào Cai), bản làng người H'Mông được du khách ví như viên ngọc đẹp nhất Tây Bắc. Tiết trời trong nhưng sương mù vẫn đùn lên từ phía dưới thung lũng Ý Lình Hồ như những đụn bông trắng tinh.

Tại một địa điểm giao lưu của nhiều người yêu đĩa than tại Hà Nội.

Sống chậm với đĩa than trong thời đại số

Trong thời đại mà một thiết bị đeo tay có thể chứa đến 60 triệu bài hát, việc lựa chọn nghe nhạc từ một chiếc đĩa than tưởng như là lỗi thời. Nhưng thực tế, đó lại là biểu hiện của một xu thế tìm lại sự nguyên bản, chậm rãi và thật lòng trong trải nghiệm thưởng thức.

La Quốc Bảo đánh giá hiện trạng chiếc áo cưới hoàng gia triều Nguyễn vừa được sưu tầm từ Hà Lan.

Sợi tơ mong manh kết nối trăm năm

Khi nói đến sưu tầm đồ cổ ở Việt Nam, người ta thường nghe tới đồ gốm, sành sứ, hay đồ gỗ… chứ ít ai biết đến những món đồ vải mà qua đó thể hiện tay nghề thêu huy hoàng, vang danh thế giới của người Việt hàng trăm năm trước.

Nguyễn Ngọc Minh Trang kể chuyện di sản bằng logo.

Trang Faifo và hành trình kể chuyện di sản

Trang Faifo chính là Nguyễn Ngọc Minh Trang, 23 tuổi, một nhà thiết kế đồ họa trẻ với tư duy dám nghĩ, dám thể hiện cá tính cá nhân. Niềm đam mê văn hóa quê hương đã tạo bệ phóng cho cô tỏa sáng, mang bản sắc nghệ thuật Việt.

Dưới làn nước xanh này là hơn 20 căn nhà sàn của người dân Kim Vân. Ảnh: TÙNG VÂN

Ám ảnh ở “rốn ngập” Kim Vân

Kim Vân là thôn vùng lõi Khu bảo tồn thiên nhiên Kim Hỷ, thuộc xã Văn Lang, tỉnh Thái Nguyên, nằm trong một "lòng chảo" lớn bao bọc bởi núi đá. Đất canh tác hạn chế, cuộc sống của đồng bào dân tộc thiểu số nơi đây muôn vàn khó khăn với hơn một nửa trong tổng số 112 hộ dân nghèo và cận nghèo.

Bác sĩ Nguyễn Văn Quốc Trí đang khám cho bệnh nhân.

Như mây trắng A Xan

Con đường ngoằn ngoèo vượt qua bao triền núi, vắt mình giữa những quầng mây trắng đưa chúng tôi đến xã Hùng Sơn (trước đây là các xã A Xan, Tr’Hy, Ga Ry, Ch’Ơm của tỉnh Quảng Nam) - vùng đất tận cùng phía tây thành phố Đà Nẵng giáp biên giới nước bạn Lào.

Bà Vàng Thị Sỏng trong căn bếp của người La Chí.

Triết lý của những người phụ nữ

Mỗi bận chồng đánh, Lý Tả Mẩy hay ra chợ Sa Pa ngồi khóc. Đánh lại chồng thì không đủ sức, bỏ thì không được vì lấy rồi thì ai lại bỏ, Mẩy nghĩ mình phải tự lập, nhưng Mẩy chưa biết làm gì. Nên Mẩy vừa mang đồ ra chợ bán, vừa ngồi khóc, vừa nghĩ.

Bà Nguyệt đi phát gạo cho người dân vùng ngập nước.

Ở nơi có những đùm bọc, sẻ chia

Một tâm trạng rất khó tả khi chúng tôi cùng với Đoàn thiện nguyện CLB Nhà báo nữ Việt Nam đi lên Thái Nguyên để đến Trung tâm Bảo trợ xã hội (TT BTXH) Hường Hà Nguyệt, nằm trên đất xã Đồng Hỷ. Gần như là bàng hoàng, thậm chí rớt nước mắt vì vẻ tiêu điều không tránh khỏi.