Drama mang tên thanh xuân

Hoan đến chỗ hẹn sớm 10 phút. Khoảng thời gian đó đủ để tâm trạng bình ổn. Bởi vì người hẹn cô hôm nay là anh. Người của một thời tha thiết. Người mà cô đã hơn 20 năm không gặp, thậm chí hoàn toàn bặt tin.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN
Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Quán rất vắng và Hoan có nhiều quyền lựa chọn một chỗ ngồi. Anh thạo nơi này, ý nghĩ đó vừa lướt qua Hoan thì một giọng nói vang lên, ngay sát:

- Em, ngồi đây đi…

- Anh đã đến? - Hoan vô thức thốt ra câu hỏi đó, xong lại ngượng nghịu vì sự thiếu muối của nó.

- Anh sinh ra là để chờ em mà.

- Anh vẫn như ngày xưa nhỉ, vẫn cách nói ấy.

- Ừ, anh mà, vẫn là anh.

Hội thoại chả đâu vào đâu. Hoan nghĩ trong lúc thận trọng ngồi xuống ghế đối diện anh. Sát cửa sổ. Thì ra anh vẫn nhớ sở thích của Hoan là luôn thích cửa sổ. Kể cả quán cà-phê hay những căn phòng nho nhỏ, nơi họ cuộn chặt lấy nhau trong những cơn khát da thịt. Bỗng dưng Hoan thấy gì đó ấm, gì đó ướt… Trí nhớ của thân xác lâu lắt hơn bất cứ cơn nhớ nhung tinh thần nào. Nó là phản xạ có điều kiện, chỉ cần một tín hiệu nhắc nhớ là hồi sinh nhanh. Nhưng Hoan nhầm. Anh chẳng nhớ gì hết. Anh bảo Hoan:

- Ngồi đây được không em? Hay mình chuyển vào bàn bên trong kia?

- Thôi ạ. Em thích cửa sổ.

- Ừ nhỉ - cách anh đáp lời khiến Hoan nhẹ nhõm một chút - Tại sao anh lại quên sở thích này của em nhỉ? Trong khi anh vốn không quên bất cứ cái gì liên quan đến em.

- Anh nói vậy thì em cũng nghe vậy thôi.

- Thật mà. Em nhìn đây.

Anh đặt lên bàn một cuốn sổ nhỏ, bảo Hoan:

- Em mở ra đi.

Hoan máy móc làm theo anh. Trang đầu có dòng chữ mềm mại: Tặng anh. Chúc anh những điều tốt đẹp nhất. Em luôn sẵn sàng hạnh phúc và đau khổ cùng với những niềm vui và nỗi buồn của anh. Nhìn vẻ ngỡ ngàng của Hoan, anh bảo:

- Em không còn nhớ đã từng tặng anh cuốn sổ này đúng không?

- Vâng - Hoan muôn đời vẫn là người không biết nói dối.

- Anh cũng nghĩ vậy - Anh nói nhẹ - Cũng chả sao. Em lật trang sau xem.

Em đã không thực hiện lời hứa. Nhưng anh thì hứa với em, anh sẽ vươn lên, anh sẽ thành đạt. Anh sẽ không dặt dẹo như thế này mãi. Bắt đầu từ ngày hôm nay.

- Ngoài 20 người ta rực lửa như thế đấy - Anh đáp lại dấu hỏi trong mắt Hoan - Em biết anh viết câu này vào lúc nào không? Vào đúng buổi tối, cái ngày mà em bỏ anh. Hôm đó trời mưa. Lòng anh cũng nức nở. Sến quá phải không em? Em bỏ anh cũng đúng thôi. Anh dễ buồn. Anh nghèo. Anh hèn. Anh không có gì đảm bảo cho em một cuộc sống vững chắc…

Trí nhớ Hoan vụt nhớ lại buổi chiều mưa năm nào. Người con trai gầy gò, quay đầu lầm lũi dắt chiếc xe đạp cũ trong mưa, hai vai rung rung… Tim cô thắt lại, biết rằng mình vừa nói những lời làm đau lòng người. Nhưng lý trí xen vào, trấn an cô. Hơn 20 năm, cô vẫn nhớ như in cảm giác lòng buốt, thân như hóa đá.

- Anh hận em…?

- Không. À có, nhưng chỉ là khoảng thời gian đó. Còn càng về sau, anh càng thầm biết ơn em. Và anh hẹn gặp em hôm nay để nói lời cảm ơn em.

- Cảm ơn?

- Đúng vậy. Nếu ngày ấy anh không bị em đá đau điếng như vậy thì anh đã không thể có động lực vươn lên. Anh đã không có được ngày hôm nay. Em nhìn đây. Cuốn sổ này anh luôn mang theo người. Cho dù hơn 20 năm đã trôi qua. Anh đã đi rất nhiều nơi, cả trong nước, cả nước ngoài. Nó là vật bất ly thân của anh.

- Như thế càng chứng tỏ anh hận em.

- Em đừng nhắc lại câu đó. Anh chưa mất trí nhớ đâu. Anh đã trả lời rồi. Nói đúng hơn là anh hận chính bản thân mình. Chúng mình đã yêu nhau biết bao nhiêu. À, không đúng, chỉ có anh mới yêu em rất nhiều. Em còn nhớ, anh đã dành tất cả sức lực cho em? Cho em tất cả những gì anh có. Anh không thể nào quên…

- Ôi, anh…

- Em lạ lùng lắm phải không? Có thể anh hơi đường đột. Có thể, bởi vì em chẳng mảy may nhớ đến anh trong suốt hơn 20 năm qua. Còn anh, khác hoàn toàn. Nhất là gặp lại, nhìn em hầu như chẳng thay đổi gì, anh lại như thấy lại em của hơn 20 năm về trước.

- Thôi nào anh. Chúng mình đều đã khác đi nhiều mà. Nhìn anh thì có thể thấy, anh đang hài lòng với cuộc sống hiện tại.

- Em vẫn phanh gấp như xưa nhỉ. Gần em, anh thường xuyên có cảm giác giật mình. Sao em không như anh, tập nhấm nháp những cảm giác…

- Đơn giản vì em không phải là anh, em khô khan, em không đa cảm… Anh vẫn bảo em thế mà...

- Không đúng. Đó là em chối bỏ con người thật của em thôi. Cái gì đã làm em gồng mình như vậy? Hơn 20 năm trước thì anh hiểu là, em còn là một cô bé. Em nghe lời mẹ. Em nghe theo những phân tích khôn ngoan. Tuổi 20 người ta đã biết mình cần gì đâu. Nhưng bây giờ, anh nghĩ em nên thả lỏng theo những cảm xúc của chính mình, nếu như quả thực em có thấy le lói điều gì đó…

- Anh nói gì ? Em chả hiểu gì cả. Mà ban đầu anh nói, anh hẹn gặp em là để cảm ơn em. Vậy thì đã xong mục đích, đúng không anh? Nhưng em nghĩ, không hẳn vậy.

- Vậy em nghĩ sao?

- Anh muốn em gặp anh, tận mắt chứng kiến một người đàn ông đang rất thành đạt. Anh muốn em tiếc… anh.

- Em nghĩ anh tồi tệ thế sao?

Anh có thể không công nhận. Nhưng xét về logic tâm lý, em khó nghĩ khác. Nếu anh không có một vị trí như ngày hôm nay, anh có hẹn gặp em không?

Em có lý. Nhưng em vẫn sai.

Em sai?

Đúng. Sai đấy. Thực ra anh cũng đang hơi lộn xộn. Anh chưa diễn tả được mạch lạc những suy nghĩ của anh. Anh quả muốn nói lời cảm ơn em. Nhưng đó không phải là mục đích chính. Đúng hơn, anh muốn… anh muốn…

- Anh muốn gì? - Tự dưng Hoan thấy môi mình hơi run run.

- Anh muốn nói với em là, trong hơn 20 năm qua, anh cũng gặp nhiều đàn bà. Anh cũng đã yêu. Nhưng không hiểu sao, anh không thể có được cảm giác như từng có với em. Cả đời anh đi tìm nó. Là gì? Là cảm giác kỳ lạ, rất khó tả. Và luôn luôn ở ngoài tầm với của anh. Cái này mô tả thế nào nhỉ? Nó như là điểm rơi, em ạ. Cảm giác không trọng lượng, bồng bềnh, rơi mãi rơi mãi vào vô cùng. Và rồi anh chợt hiểu đó là món quà chỉ đến một lần trong đời. Người đàn bà của thời thanh xuân. Em rời bỏ anh và mang đi tất cả. Càng ngày anh càng ý thức được điều đó. Đúng hơn. Đó là câu hỏi của anh. Và anh muốn tìm câu trả lời. Em có hiểu không?

- Anh nói rõ ràng đến nỗi em khó có thể nói là em không hiểu.

- Vậy, em đồng ý nhé.

- Anh nghĩ rằng, em có nên đồng ý không?

- Cái đó… thì tùy em. Nhưng anh thì tha thiết.

- Tại sao em lại phải đồng ý với anh? - Thốt nhiên Hoan thấy giận rung người - Hơn 20 năm đủ biến chúng ta thành hai con người xa lạ. Anh thực ra có quan tâm cuộc sống của em bây giờ như thế nào? Cảm xúc của em ra sao? Những cái đó không quan trọng với anh, thực là thế. Vậy thì tình cảm của anh đối với em là gì vậy? Anh đã có hầu hết những gì anh cần. Và anh đang muốn trả thù thời thanh xuân thiếu thốn đủ thứ. Và em được chọn như một phương tiện… báo thù. Nói như ngôn ngữ của hiện giờ, nó thật sự là một drama, một drama mang tên thanh xuân. Em nói không quá lời đâu.

- Em nói gì thế ? Em suy diễn quá. Anh chỉ đơn giản muốn sống lại những cảm giác của tuổi trẻ.

- Và anh sẽ không bao giờ thấy lại nữa. Anh sẽ không tìm thấy câu trả lời. Chính là cuộc sống với những toan tính và lòng hận cho dù anh nghĩ đã lắng xuống theo thời gian đã biến đổi con người anh, khiến anh không còn những xúc cảm dung dị của ngày xưa, cho dù là với người xưa. Khi đắng mồm đắng miệng, miếng ngon nào cũng thành nhạt, thành đớ. Anh hiểu không?

Có thể bạn quan tâm

Người dân đến viếng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên. Ảnh: MINH LÊ

Đầu nguồn dòng Lô xanh

Mỗi năm, cứ khi tháng Bảy chạm ngõ, lòng tôi lại hướng về dải đất biên cương ấy, nơi có một dòng sông từng mang màu đỏ máu và một người bạn lặng lẽ ươm mầm xanh cho rừng.

Hai người cán bộ an ninh

Chúng tôi gặp nhau trong một sự tình cờ. Tôi ngồi với bạn. Anh Ngô Đức Lý cùng đồng đội ăn bữa cơm liên hoan tầng trên. Ở cùng một nơi. Gặp nhau, và dần trở thành thương mến.

Người đàn bà quét ngõ

Mỗi buổi sáng, trước khi phố kịp tỉnh hẳn, dưới chân tòa nhà tôi ở đã có tiếng chổi quét đều đều. Tiếng chổi ấy nghe nhỏ thôi, nhưng hình như đang giữ lại chút thể diện cuối cùng cho con ngõ.

Phía ngoài cánh cổng trường thi

Sáng cuối cùng của kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, Hà Nội đã nắng từ rất sớm. Trước một điểm thi ở phường Cầu Giấy, một người mẹ kéo chiếc ghế nhựa vào sát gốc cây rồi ngồi xuống. Con trai chị vừa bước qua cổng trường ít phút trước.

Minh họa: TÙNG NGUYỄN

Tạm biệt Chân Mây

Mây sà rất thấp. Buổi sáng ở ga thường thế. Từ phía Chân Mây, những dải mây trắng bò qua sườn núi, tràn khắp đường ray, phủ lên mái ga bàng bạc. Nhiều hôm, Phước đứng ngoài sân, chỉ còn thấy lờ mờ ánh đèn tín hiệu phía trước, đoàn tàu hiện ra chậm chạp như cũng đến từ cõi mây.

Ảnh: ANH QUÂN

Mùi báo giấy còn vương

Hồi tờ Tuổi trẻ thông báo ra số Cuối tuần cuối cùng để chuyển sang mô hình Tuổi trẻ cuối tháng, tôi hơi khựng lại, như thể có một thứ vốn quen thuộc, từng nằm yên trong nhịp sống suốt rất nhiều năm bỗng cũng bị cuốn vào sự dịch chuyển của thời cuộc, của cách con người đọc tin tức…

Ảnh: SONG ANH

Một quãng đê hoa vàng, cỏ xanh

Quãng đê nào cũng hấp dẫn, và quãng đê dẫn lên đầu cầu Đuống thật sự khác biệt. Bất thình lình, một triền đê hoa vàng, cỏ xanh mở ra mênh mang. Không dài nhưng đủ để gieo vào lòng lữ khách một chút bồi hồi, man mác. Một cảm xúc rất Pau (Paustovsky - nhà văn Nga)!

Sau hơn 10 năm hoạt động, nhà sách cuối cùng trong hệ thống Cá Chép phải nói lời tạm biệt Thành phố Hồ Chí Minh.

Khoảng lặng giữa phố

Ly trà đặt nhẹ trên bàn, chưa kịp phả hơi lạnh vào lòng tay khách, giọng của nữ quản lý đã nhuốm màu buồn bã: “Hôm nay ngồi thật lâu nha! Hai ngày nữa thôi, quán phải ngưng, thay đổi mô hình”. Tiếng thở dài thật khẽ, đủ để khách và quản lý quán cùng vấn vương, không làm phiền những người còn lại.

Sách cũ. Ảnh: NAM ANH

Tiệm sách cũ phố Cát Cụt

Hiệu sách cũ nằm ở phố Cát Cụt của Hải Phòng, nơi mà nếu người ta không để ý, sẽ dễ dàng đi ngang qua, chẳng hề hay biết mình vừa bỏ lỡ một thế giới khác.

Làng chài Sê San.

Sau cuộc rong ruổi của những người ly hương

Ngược dòng thời gian về những năm 2000, ngư dân nghèo vùng sông nước An Giang dắt díu nhau lên Tây Nguyên làm thuê. Trong những ngày tháng rong ruổi đầy gian truân ấy, họ vô tình tìm thấy lòng hồ thủy điện Sê San 4. Mặt nước mênh mông, tĩnh lặng như đánh thức bản năng sông nước của những người con sinh ra từ dòng sông Hậu.

Củi thông đun bếp.

Lửa thông

Gió từ núi đi ngang ngôi nhà ngai ngái mùi gỗ giữa những vườn rau mãn vụ.

Minh họa: HOÀNG NGUYÊN THẠCH

Mầm cây đợi

Con đường độc đạo từ bản đến trường ướt nhấm nhoét. Đất đá tở ra từng tảng, thi thoảng có những hộc đá lăn xuống chặn ngang đường. 

Sống đời phu cơm

Quốc Anh, 40 tuổi, mỗi sáng ra khỏi nhà cùng một chiếc điện thoại sạc đầy, một bình nước lọc, cái áo khoác bạc màu vì nắng, và chiếc hộp đựng đồ ăn vuông vức treo trước xe như hòm thuốc của một ông lang. Anh không chữa bệnh. Anh chữa đói. Mà đói ở phố bây giờ là thứ bệnh cấp tính, phát lên rất nhanh, đòi cấp cứu trong 15 phút.