Khoảng lặng giữa phố

Ly trà đặt nhẹ trên bàn, chưa kịp phả hơi lạnh vào lòng tay khách, giọng của nữ quản lý đã nhuốm màu buồn bã: “Hôm nay ngồi thật lâu nha! Hai ngày nữa thôi, quán phải ngưng, thay đổi mô hình”. Tiếng thở dài thật khẽ, đủ để khách và quản lý quán cùng vấn vương, không làm phiền những người còn lại.

Sau hơn 10 năm hoạt động, nhà sách cuối cùng trong hệ thống Cá Chép phải nói lời tạm biệt Thành phố Hồ Chí Minh.
Sau hơn 10 năm hoạt động, nhà sách cuối cùng trong hệ thống Cá Chép phải nói lời tạm biệt Thành phố Hồ Chí Minh.

Phía bên kia khung cửa kính, anh kiến trúc sư bối rối nhìn khách rồi tiếp tục bàn chuyện thi công cùng tốp thợ. Nhìn vào ánh mắt ngạc nhiên của khách, anh biết, họ tiếc nuối khu vườn nhỏ giữa phố, nơi có cánh cửa sắt luôn đóng kín, bên trong xanh mướt bóng cây, nền gạch bông cũ dẫn đến chiếc cầu thang đậm màu ký ức. Chỉ mai kia, thợ sẽ đập chỗ này, nới góc kia, thay đổi kết cấu để tăng diện tích sử dụng, tìm cách kiếm thêm doanh thu vì muốn đủ sức bám trụ trong thị trường kinh doanh đầy biến động.

Quán cà-phê nhỏ tại quận trung tâm, không nhiều món, khách cũng chẳng đông nhưng toàn mối quen, đã ghé thì kiểu gì cũng quay lại vì thương. Thế nhưng, ở vị trí đắc địa ấy, tiền thu về từ cái quán nhỏ không đủ trang trải chi phí vận hành. Vậy nên, chủ quán mới nảy ra ý tưởng biến góc vườn ấy thành nhà hàng. Ngày khách thuê báo sẽ chuyển đổi mô hình, chủ nhà đang định cư ở nước ngoài vội gọi cho quản lý hỏi thăm tình hình. Chị dặn đi dặn lại: “Làm gì thì làm cũng phải giữ khu vườn, đừng mở cửa sắt ra sẽ ồn ào lắm”. Khách thuê nói muốn hạ gốc si, bắt thêm đèn, đi dây điện, chủ nhà liền từ chối. Chị muốn cội bồ đề vẫn bám chặt tường nhà, gốc si, bụi chuối cứ nằm yên đó để lỡ khách đi xa quay về không thấy lạ lẫm, bơ vơ. Chia tay, quản lý hẹn hơn tháng sau gặp lại. Khách gật đầu nhưng biết chắc rồi mọi thứ sẽ khó giữ như xưa…

Ở một đô thị lớn như Thành phố Hồ Chí Minh, hằng ngày, biết bao hàng quán đóng cửa, thay bằng những cái tên mới. Đó là quy luật của thị trường. Thế nhưng, đâu phải sự thay đổi nào cũng dễ thích nghi. Như hồi Nhà sách Cá Chép trên đường Nguyễn Thị Minh Khai thông báo đóng cửa, nhiều người nghẹn ngào viết lời chia tay, nhớ thương trên Facebook. Có khác gì cảm giác bịn rịn khi phải xa người thân, người bạn mình từng quý mến và biết rằng, rất khó có thể gặp lại nhau. Với họ, đó đâu đơn thuần là nơi bán sách hay văn phòng phẩm mà đã là chốn quen thân, nơi cất giấu ký ức vui buồn.

Nhà sách cuối cùng trong hệ thống Cá Chép sẽ đóng cửa từ ngày 15/6 tới sau hơn 10 năm gắn bó với người dân của thành phố này. Tờ báo nọ đăng tin, chỉ sau hơn một tuần đăng thông báo ngưng hoạt động, nhà sách ấy đã đón hơn 15 nghìn lượt khách ghé thăm. Người ta rủ nhau đến “check in”, mua vài cuốn sách cuối cùng làm kỷ niệm. Nhà sách pha trà, chuẩn bị sẵn cà-phê mời khách vì muốn khoảnh khắc chia tay, tri ân “người nhà” thêm trọn vẹn. Cũng như quán cà-phê hoài niệm kia, Cá Chép đóng cửa để thay đổi mô hình hoạt động, thích nghi với điều kiện kinh doanh trên nền tảng số. Biết là vậy, nhưng vẫn tiếc, vẫn thương.

Hay như ngày quán sữa tươi có tuổi đời hơn 20 năm trên đường Phùng Khắc Khoan báo tin đóng cửa vĩnh viễn, bao người Sài Gòn thấy tim hẫng đi một nhịp. Cái quán bé xíu với vài chồng ghế nhựa, khách ngồi nép nhau rôm rả chuyện trò giờ đã đi vào dĩ vãng. Bảng hiệu “Sữa tươi Mười” đã thay bằng tên một quán cà-phê khác với phong cách năng động, trẻ trung, nhưng suốt 5 năm qua, hễ đi ngang góc phố quen, nhiều người lại tặc lưỡi “Giá như…”. Họ nhớ rõ hình hài của quán sữa tươi năm ấy, dù giờ đây đã chẳng còn dấu vết gì. Bởi, những điều thuộc về ký ức rất dễ khắc sâu.

Có thể bạn quan tâm

Tháng Bảy, tôi về thăm ông

Sáng tháng Bảy, tôi đưa con gái vào Nghĩa trang Mai Dịch thắp hương cho ông ngoại. Con bé ôm bó huệ trắng, cẩn thận châm từng nén hương rồi đứng rất lâu trước tấm bia đá. Trên tấm bia chỉ vài dòng ngắn ngủi: Tên ông, đơn vị Tây Tiến, năm hy sinh 1946. Chỉ vậy thôi. Con gái ngước lên hỏi: “Sao con chưa bao giờ được nhìn thấy ảnh cụ?”. Tôi mỉm cười mà thấy mắt mình cay.

Người dân đến viếng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên. Ảnh: MINH LÊ

Đầu nguồn dòng Lô xanh

Mỗi năm, cứ khi tháng Bảy chạm ngõ, lòng tôi lại hướng về dải đất biên cương ấy, nơi có một dòng sông từng mang màu đỏ máu và một người bạn lặng lẽ ươm mầm xanh cho rừng.

Hai người cán bộ an ninh

Chúng tôi gặp nhau trong một sự tình cờ. Tôi ngồi với bạn. Anh Ngô Đức Lý cùng đồng đội ăn bữa cơm liên hoan tầng trên. Ở cùng một nơi. Gặp nhau, và dần trở thành thương mến.

Người đàn bà quét ngõ

Mỗi buổi sáng, trước khi phố kịp tỉnh hẳn, dưới chân tòa nhà tôi ở đã có tiếng chổi quét đều đều. Tiếng chổi ấy nghe nhỏ thôi, nhưng hình như đang giữ lại chút thể diện cuối cùng cho con ngõ.

Phía ngoài cánh cổng trường thi

Sáng cuối cùng của kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, Hà Nội đã nắng từ rất sớm. Trước một điểm thi ở phường Cầu Giấy, một người mẹ kéo chiếc ghế nhựa vào sát gốc cây rồi ngồi xuống. Con trai chị vừa bước qua cổng trường ít phút trước.

Minh họa: TÙNG NGUYỄN

Tạm biệt Chân Mây

Mây sà rất thấp. Buổi sáng ở ga thường thế. Từ phía Chân Mây, những dải mây trắng bò qua sườn núi, tràn khắp đường ray, phủ lên mái ga bàng bạc. Nhiều hôm, Phước đứng ngoài sân, chỉ còn thấy lờ mờ ánh đèn tín hiệu phía trước, đoàn tàu hiện ra chậm chạp như cũng đến từ cõi mây.

Ảnh: ANH QUÂN

Mùi báo giấy còn vương

Hồi tờ Tuổi trẻ thông báo ra số Cuối tuần cuối cùng để chuyển sang mô hình Tuổi trẻ cuối tháng, tôi hơi khựng lại, như thể có một thứ vốn quen thuộc, từng nằm yên trong nhịp sống suốt rất nhiều năm bỗng cũng bị cuốn vào sự dịch chuyển của thời cuộc, của cách con người đọc tin tức…

Ảnh: SONG ANH

Một quãng đê hoa vàng, cỏ xanh

Quãng đê nào cũng hấp dẫn, và quãng đê dẫn lên đầu cầu Đuống thật sự khác biệt. Bất thình lình, một triền đê hoa vàng, cỏ xanh mở ra mênh mang. Không dài nhưng đủ để gieo vào lòng lữ khách một chút bồi hồi, man mác. Một cảm xúc rất Pau (Paustovsky - nhà văn Nga)!

Sách cũ. Ảnh: NAM ANH

Tiệm sách cũ phố Cát Cụt

Hiệu sách cũ nằm ở phố Cát Cụt của Hải Phòng, nơi mà nếu người ta không để ý, sẽ dễ dàng đi ngang qua, chẳng hề hay biết mình vừa bỏ lỡ một thế giới khác.

Làng chài Sê San.

Sau cuộc rong ruổi của những người ly hương

Ngược dòng thời gian về những năm 2000, ngư dân nghèo vùng sông nước An Giang dắt díu nhau lên Tây Nguyên làm thuê. Trong những ngày tháng rong ruổi đầy gian truân ấy, họ vô tình tìm thấy lòng hồ thủy điện Sê San 4. Mặt nước mênh mông, tĩnh lặng như đánh thức bản năng sông nước của những người con sinh ra từ dòng sông Hậu.

Củi thông đun bếp.

Lửa thông

Gió từ núi đi ngang ngôi nhà ngai ngái mùi gỗ giữa những vườn rau mãn vụ.

Minh họa: HOÀNG NGUYÊN THẠCH

Mầm cây đợi

Con đường độc đạo từ bản đến trường ướt nhấm nhoét. Đất đá tở ra từng tảng, thi thoảng có những hộc đá lăn xuống chặn ngang đường. 

Sống đời phu cơm

Quốc Anh, 40 tuổi, mỗi sáng ra khỏi nhà cùng một chiếc điện thoại sạc đầy, một bình nước lọc, cái áo khoác bạc màu vì nắng, và chiếc hộp đựng đồ ăn vuông vức treo trước xe như hòm thuốc của một ông lang. Anh không chữa bệnh. Anh chữa đói. Mà đói ở phố bây giờ là thứ bệnh cấp tính, phát lên rất nhanh, đòi cấp cứu trong 15 phút.