Chạy trước tử thần

Cần gạt nước đã ở mức độ làm việc tối đa mà không xua được nước mưa ào ạt tuôn lên mặt kính.

Minh họa: NGUYỄN MINH
Minh họa: NGUYỄN MINH

Mắt Cường căng ra, tay bám chặt vô lăng, cố rướn nhìn qua bóng nước loa lóa để định hình rõ đường đi. Cây lá bên đường bị lốc quăng quật, xô đổ ngả nghiêng. Tiếng mưa, tiếng gió rít liên hồi, át hết mọi âm thanh khác trên phố. Lúc bão to thế này thì người người, nhà nhà đóng chặt cửa, chắc chỉ còn tiếng còi xe cấp cứu mới dám kêu thi, thách thức với ông trời. Mà còi xe kêu được thì đương nhiên phải có người bấm chứ. Đấy, chính những tay lái như Cường đang thách thức ông trời chứ ai.

Chẳng muốn ra ngoài đường lúc sấm rền chớp giật, Cường phải thực thi nhiệm vụ, công việc của mình. Làm gì còn thời gian mà suy nghĩ, cũng không còn thời gian để sợ. Chỉ biết thật nhanh, nhanh hết sức có thể. Nhanh chậm ít phút có thể quyết định tính mạng của con người. Thời gian này chắc bão mới chớm nhử, chưa vào tâm điểm thật sự. Cả cơ quan đã tăng tốc phòng chống bão mấy ngày rồi. Cô con gái của bà cụ xuýt xoa, cố chòi mặt qua ô cửa hở của vách ngăn hai gian xe cứu thương, nói thật to như thể sợ không Cường nghe thấy lời động viên: “Anh cố lên anh ơi, gắng giúp em đi con đường nào nhanh nhất, bà đau quá, có lẽ bà sắp không chịu được!”.

Cường lia nhanh qua gương chiếu hậu, rồi tiếp tục hướng ánh nhìn chăm chăm về phía trước, chẳng nói chẳng rằng. Đúng là đàn bà, lái xe cấp cứu thì chả phải nhanh hết sức. Cường đã chở không biết bao nhiêu ca trong tình trạng nguy kịch. Anh chưa bao giờ lơ là hay thiếu trách nhiệm. Anh còn nhớ như in từng trường hợp bệnh nhân được mình chở đến viện như thế nào. Có cậu bé tai nạn người uỗn ặt ra, máu mê be bét, dù đã được cầm máu, sơ cứu nhưng lên xe anh, đôi tay vẫn giật giật. Có ông già thở hồng hộc, xong ngất lịm trên xe, mặt mũi tím tái, vừa di chuyển đội cứu hộ vừa phải ép tim… Tiếng còi xe của Cường cứ thế hú lên thao thiết không biết bao nhiêu lần như lòng anh giục giã chính mình khi cầm lái. Điều đó, chắc chỉ người nắm vô lăng trên chiếc xe phải “chạy trước tử thần”, không kể đêm ngày, nắng mưa mới hiểu.

“Kít!”, xe bỗng dừng đột ngột. Dù không nhìn nhưng Cường biết đồ đạc phía sau hơi lung liêng, chợt cảm thấy áy náy với bà cụ nằm trên xe, chỉ vì vật cản bất ngờ xuất hiện phía trước nên anh đành phanh gấp gáp.

“Tiên sư, bão gì mà ngang tàng thế!”. Miệng vừa lầm rầm, tay vừa gồng lên, quăng cành cây lên vỉa hè. Mặt mũi Cường nhèm nhẹp nước, mắt vằn đỏ. Dọn đường xong xuôi, nhanh chóng vào xe, đóng sầm cửa thì tiếng bà lão rên rỉ lại càng khiến anh nóng lòng hơn. Dù nhân viên y tế đã an ủi, động viên nhưng chẳng thể nguôi ngoai vết thương đang bào thân thể bà cụ. Cường cố nén mình lại, bình tĩnh để tính kỹ, chọn lối nào về bệnh viện nhanh nhất mà không ngập.

Bà cụ nằm trên xe cấp cứu gần 80 tuổi. Trong lúc chuyển bà lên xe cứu thương thì Cường được biết bà vừa ngã ở sân do leo lên thang để với cất mấy cái chậu cây trước khi bão ập đến. Bà tầm tuổi mẹ anh, có vẻ tuổi già, lẩm cẩm, giông giống nhau, chả chịu ngồi yên theo lời dặn của con cháu. Sơ sẩy té ngã ngay, mà ở cái tuổi này là chết dở. Nghe tiếng rên rỉ, đau đớn thế, chắc bà bị gãy xương rồi. Nhập viện, đưa bà đi chụp phim mới rõ mức độ nặng nhẹ. Bà cụ lại làm Cường chạnh lòng, nhớ tới mẹ.

Hồi bé, Cường sợ bệnh viện lắm. Hễ chẳng may bị đến trạm xá xã để tiêm thôi, Cường cũng lo lắng tìm cách lui thoát. Mẹ anh luôn biết cách nịnh nọt, vỗ về để cho mũi kim đâm phập vào thịt thằng con trai mới thôi. Mẹ nuôi dạy, chăm bẵm anh từng chút một, vậy mà lớn lên chưa làm được việc gì cho mẹ tự hào. Trước khi vào đội cứu hộ, chạy xe hàng tự do, anh đã phá phách không ít tài sản của gia đình. Những đêm chở hàng ra các bến, bãi đợi, thừa thãi chân tay, lại bị dụ dỗ, lôi kéo nên anh sa vào cờ bạc. Anh như con nghiện lún sâu vào cờ bạc, đầu óc mụ mị, quên hết cả gia đình, vợ con. Đến mức, ngôi nhà bị bán sạch sành sanh, chẳng còn gì đáng giá. Thỉnh thoảng nghĩ lại chuyện mình đã gây ra, anh cảm thấy tội lỗi và rùng mình sợ hãi. May mà mẹ luôn ân cần, vợ vẫn bao dung tha thứ…

“Sắp đến bệnh viện chưa anh ơi? Nghe chừng bão ngày một mạnh lên, anh cố gắng anh nhé!”.

Con gái bà cụ lại với về trước, động viên Cường. Mọi người ngồi phía sau, chắc biết được lái xe trong tình trạng mưa gió ào ạt thế này khó khăn tới mức nào.

Dù luôn thể hiện là một nhân viên cứu hộ chắc tay lái, đúng giờ giấc, chăm chỉ, có trách nhiệm, nhưng đã mấy lần, Cường bị đội trưởng khiển trách vì nét mặt không mấy thân thiện. Lần này tuy vẫn không cười, anh đã trả lời:

“Đến cổng bệnh viện đây rồi chị, chuẩn bị đưa bà xuống thôi!”.

Như bao lần khác, dừng xe là Cường lao ngay xuống, mở cánh cửa xe, nhanh nhẹn cùng đội nhân viên áo trắng đưa bệnh nhân ra. Bà cụ thở hổn hển, vẫn rên rỉ vì đau. Thông thường anh chỉ chở bệnh nhân đến cửa, hỗ trợ đưa xuống xe là xong nhiệm vụ, nhưng vì nay phòng cấp cứu đông bệnh nhân, đoán định hai nhân viên đỡ bà có vẻ chưa ổn. Mưa gió đang phầm phập. Chị con gái thì cứ cuống quýt bên cạnh. Cường liền di chuyển xe đẩy vào tận giường bệnh, cẩn trọng chuyển bệnh nhân từ xe đẩy sang giường. Anh còn quay lại bê luôn đồ đạc giúp cô con gái, sau đó, lấy khăn trên xe cứu thương, lau cẩn thận từng vết ướt rây ra thành giường…

Trước khi Cường đi ra khỏi phòng bệnh, bên tai nghe rõ lời cảm ơn của con gái bà cụ. Những ca cấp cứu đều gấp gáp, nỗi lo lắng bao trùm các gương mặt nên quả thật, nhận một lời cảm ơn rất hiếm hoi. Dù vừa bợt bạt với mưa gió để đưa được bà cụ đến bệnh viện, lòng Cường bỗng được hồi sinh và đang nhen lên niềm vui. Anh muốn nở nụ cười.

Điện thoại của Cường kêu. Lại một ca tiếp theo vẫy gọi anh lên đường.

*

“Chúc mừng giai nhé, tháng này tha hồ khao chị em!”.

Chị Hiền, trưởng phòng Tổ chức cán bộ lướt qua chỗ Cường ngồi ăn, vỗ vai anh hồ hởi. Đang gặm bánh mì ngấu nghiến mà anh sững người, thấy cái gì sai sai. Hay chị nói ai? Ngó nghiêng chung quanh thì chỉ có mỗi anh đang ngồi ở

căng-tin, mà rõ là chị Hiền vỗ vai anh. Tò mò nên anh bật ngay dậy, với hỏi:

“Chị bảo em à? Lý do gì hả chị?”.

“Thì bệnh nhân sau ra viện viết thư cảm ơn đội ngũ cấp cứu của bệnh viện, người ta nhấn mạnh, đặc biệt cảm ơn người chiến sĩ thầm lặng, lái xe cứu thương của bệnh viện Nguyễn Văn Cường. Tháng này ít nhất cũng được thưởng đôi, ba củ là ít”.

“Ôi chị nói thật hả?”.

“Ơ hay, tôi tưởng cậu biết rồi. Tôi đã nói với Lan phải chuyển tiếp nội dung thư của bệnh nhân cho cậu và đăng lên trang của bệnh viện ngay để biểu dương rồi mà. Bệnh viện cũng tuyên dương đội cứu hộ tích cực trong những ngày bão lớn nữa”.

Cường đỏ bừng mặt, gãi tai:

“Vâng, vui sướng quá chị ơi! Mà… chắc tại Lan bận chưa gửi thôi. Em cảm ơn chị nhé!”.

Chị Hiền lại vỗ vai anh cái nữa khích lệ:

“Ừ, trong cuộc giao ban bệnh viện, nhất định sẽ nhắc lại, cậu yên tâm nhé, chắc chắn là mấy củ đấy!”.

Nhìn bóng dáng người chị khuất sau cánh cửa cùng nụ cười tươi, mà Cường vẫn chộn rộn, vui vui. Việc được khen ngợi với anh thật sự là cái gì quá đặc biệt.

Anh khe khẽ mở cửa phòng, cố tỏ ra bình thản trở về góc phòng nghỉ ngơi của mình. Tự thấy bản thân thật buồn cười, muốn mở cái lá thư bệnh nhân khen ngợi thôi mà lòng ngượng ngùng, cuống quýt. Ba anh em trong đội đang ngồi ở bàn, hý hoáy ghi chép giấy tờ chắc không để ý vẻ mặt của Cường. Xem nào, trang Facebook của bệnh viện đây rồi, Cường nín lặng rà rà nội dung. Mắt mở to vì ngạc nhiên, từng dòng chữ ập vào mắt khiến quả tim trong lồng ngực đập rộn ràng như đọc thư của người yêu. Ai dám tin, người nhà bệnh nhân lại viết thư dài quá nửa là lời cảm ơn người cầm vô lăng bình thường như Cường. Chính là ca chở bà cụ hôm mưa bão. Người nhà đang khen anh hết lời, cả biệt danh dành cho anh nữa, người hùng dám thách thức, chạy trước tử thần. Cường cảm động muốn rơi nước mắt. Các ca bệnh do anh tiếp nhận, chở về bệnh viện gần như toàn ca rất rất nặng, có người gào khóc trong đêm, có người chưa đến bệnh viện đã tử vong. Bao nhiêu trạng thái khó mà giãi bày trong mỗi lần làm nhiệm vụ. Nhưng dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, anh đều cố gắng hết sức vì bánh lái liên quan đến tính mạng con người. Chỉ cái việc viết thư cảm ơn người lái xe đưa họ đến bệnh viện như này đúng là lần đầu anh được biết. Và anh, là người hùng trong lá thư. Tự dưng, Cường thấy yêu và tự hào công việc chạy trước tử thần của mình quá.

“Buổi nay được nghỉ mà Cường? Chưa về à?” - Người anh trong đội bỗng cất tiếng hỏi.

“Vâng, em về giờ đây, em qua phòng để lấy túi thôi. Các anh em ở lại làm việc vui vẻ nhé!”.

Cường huýt sáo mỉm cười, xách ba-lô bước ra cửa. Mọi người ngẩng lên nhìn anh, ngạc nhiên. Còn anh tiếp tục miên man nghĩ, khi về đến nhà, anh sẽ mở lá thư này cho mẹ xem, chắc hẳn, mẹ anh sẽ tự hào về con trai mình. Và cuối tháng, phần thưởng của anh đương nhiên thuộc về vợ.

Có thể bạn quan tâm

Kẻ cắp ở cuối làng

Ở quê tôi ngày ấy, cái nghèo không chỉ là sự thiếu thốn vật chất, mà nó còn tồn tại một thứ định kiến vô hình, tàn nhẫn. Những gia đình sống ở cuối làng, nơi con đường đất cụt ngủn và cỏ dại mọc lút đầu gối, thường mặc nhiên bị coi là "vùng tối" của cả cộng đồng.

Các món chè. Ảnh: NAM NGUYỄN

Nhớ sao vị ngọt ngào thơ ấu

Một sáng cuối tuần, tôi ghé khu chợ nhỏ quen thuộc gần nhà. Đang mải miết suy nghĩ mua nguyên vật liệu gì thì tiếng rao lảnh lót “Ai chè đậu đỏ, đậu đen, đậu xanh, thập cẩm không?” của một người phụ nữ quẩy quang gánh trên vai đã làm tôi khựng lại.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Người khách đến nhà

Nắng tháng 5 dát vàng mái phố. Ngôi biệt thự số 7 Rue Jean Soler nằm ngay góc giao với Rue Jauréguiberry dường như nổi bật thêm lên bởi mầu sơn vàng. Ông Duot Bertheur (Đuy ô), người chủ của ngôi biệt thự, dậy sớm, đứng trên ban-công tầng 2, để ngắm nắng sớm mai.

Nhà khoa học chân chính

Đó là biệt danh lũ chúng tôi đặt cho anh khi mon men lên Thư viện Quốc gia mượn sách. Giữa môi trường tri thức trăm phần trăm, giáo sư, tiến sĩ "đông như quân Nguyên", anh vẫn nổi bật bởi vẻ đắm đuối suy tư những điều cao siêu đến thoát tục.

Ảnh: SONG ANH

Mảnh vườn xưa

Tôi có thói quen khắc số năm sau ngày bà mất lên thanh xà ngang trong nhà vào mùa cây thay lá.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Xóm cầu thang

Cục diện bê-tông hóa đã thiết lập từ cao xuống thấp khi tòa nhà đi vào sử dụng. Cư dân ở đây tuyền ở quê lên, trong ký ức bùn theo chân lên tận giường, “hai xoa, ba đập” khuất mắt trông coi. Họ chỉ mong đoạn tuyệt được với bùn đất để làm người phố ra sáng vào bóng.

Ở Mường Nhé xa xôi cuối trời Tây Bắc chỉ cách đây chưa đầy 2 thập kỷ, con đường đất bằng phẳng thế này đã là mơ ước.

Người chờ trên đỉnh dốc

Đường sá lên cực tây Tổ quốc những ngày còn đang mở rộng và dần hoàn thiện thật sự là thử thách với bất kỳ một tay giang hồ ưa xê dịch nào. Và cái cuộc gặp mặt ăn Tết của Khụ Sự Trà với đồng bào Hà Nhì năm 2013 thật sự là cuộc gặp của nhiều kẻ yêu con người và thiên nhiên mạn ngược.

Mùi ký ức lan tiêu đã chín

Mùi ký ức lan tiêu đã chín

Có những buổi sáng, vừa mở cửa sổ, tôi chợt thấy thoang thoảng một làn hương dịu ngọt như mùi chuối chín. Hóa ra, cây lan tiêu nhà hàng xóm đã vào mùa. Mùi hương ấy không gắt gỏng, chẳng nồng nàn, chỉ như một hơi thở lướt qua.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Ngựa hồng qua dốc mây

Ngày trước tôi đã lỡ cuộc đi bộ với Sương lên đỉnh núi, giờ là lúc tôi hoàn thành việc này, cũng để có cái nói với Sương lúc gặp lại.

Con đường mòn biên giới

Con đường nhỏ bắt đầu bằng một ngã rẽ men theo vườn nhà dân. Một người đàn ông ngồi ngay ngắn bên lối đi, thu của mỗi người qua lại vài đồng lẻ. Nếu không có chỉ dẫn, chẳng ai biết đến con đường này. Dốc mỗi lúc một gắt. Dòng người ngược chiều lặng lẽ đi xuống, lưng oằn gánh hàng, mồ hôi đổ thành vệt trên gò má lạnh.

Ảnh: SONG ANH

Trở lạnh

Tôi nhớ những ngày trời trở lạnh. Gió mùa ập đến như đánh úp, mới buổi sáng còn nắng oi nắng ả mà giữa buổi gió đã lục lọi khắp ngóc ngách trong vườn.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Giấc mơ

Đêm. Thành phố đã ngủ. Thư mơ thấy mình trôi giữa đại dương loa lóa. Giữa vùng nước sâu, buốt lạnh, cô gặp cá voi khổng lồ lững lờ bơi tới. “Ta đã qua hai trăm mùa đông. Ngươi thì muốn sống bao lâu?”, câu hỏi vang vang trong nước. Thư chẳng biết làm gì ngoài mỉm cười. Mà nụ cười chưa kịp tỏa ra cũng đã ngập đầy nước.

Biếm họa nhân vật của họa sĩ Dũng Choai.

Nhà báo “chân quê”

Phòng làm việc của anh ở trong cùng hành lang tầng ba cơ quan mặt trận tỉnh Nam Định cũ. Trên lan-can trước cửa, phía dưới tấm biển văn phòng đại diện đã bạc mầu vì nắng mưa, là chậu hoa nho nhỏ và một cái xô đựng… điếu cày.

Ảnh: BẮC SƠN

Mì quảng bình dân ba sao

Dạo một vòng quanh thành phố Đà Nẵng, những con đường ồn ào, tấp nập của khách du lịch, hầu hết khách sạn, nhà hàng, quán ăn đều đầy ắp bóng người.

Minh họa: ĐOÀN ĐỨC HÙNG

Món quà của ông già Noel

Lâm rời khỏi công ty khi trời đã tối đen. Mùa đông ngày ngắn đêm dài. Mới hơn 5 giờ chiều, hoàng hôn đã ý nhị nhường chỗ cho màn đêm.

Gần 75 tuổi, bà Bài vẫn giữ nguyên “danh hiệu” làm cá giỏi nhất chợ, khách nào ghé cũng khen.

Bà lão ở chợ cá Thanh Hà

Ghé Hội An, ngoài dạo phố cổ ăn mấy món quen, uống ly nước mát, tôi luôn dành thời gian thăm chợ, tìm chút quà quê đem về phố. Lần nọ, lục tục từ 2 giờ sáng, vừa kịp xem cảnh chợ cá Thanh Hà nhộn nhịp bên sông Thu Bồn. Ở đó, tôi gặp bà Bài, người gắn đời mình với nghề bán cá hơn 60 năm ròng.

Xinh xắn những món đồ len Đà Lạt.

Đan những sợi ký ức

Lâu rồi, ngày tôi còn bé thơ, chìm trong cái lạnh bồng bềnh của xứ thông, bên ô cửa những ngôi nhà gỗ lúp xúp, hình bóng những người phụ nữ ngồi đan áo len luôn đem đến cho tôi cảm giác mình là chú ngựa nhỏ dừng chân trên thảo nguyên bình yên.

Căn nhà trình tường của Xuy

Căn nhà trình tường của Xuy

Ly Xá Xuy gửi cho tôi cái ảnh đường mới ở Y Tý (Lào Cai), bảo Y Tý sắp xong đường rồi. Sẽ là một con đường nhựa thênh thang, rộng gấp đôi đường cũ. Đường mới, theo quy hoạch, sẽ vạt qua hơn một nửa đất nhà Xuy, nơi cậu đang dựng homestay Y Tý Clouds đông khách nhất nhì chỗ này.

Ảnh: K.MINH

Giặt chiếu cầu ao

“Giặt chiếu cầu ao” dường như đã trở thành “cổ tích”, giờ thì chẳng có ai đem chiếu ra cầu ao mà giặt. Giờ thì làng xóm cũng chẳng còn có mấy những chiếc ao bèo mà ở bên bờ luôn có một chiếc cầu ao, kha khá thì cầu ao xây gạch, giản dị thì cầu ao được bắc bằng mấy thanh tre ghép lại.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Mảnh gương chưa vỡ

Hòa về quê vào một ngày cuối năm, khi chiếc vé máy bay Sài Gòn - Chu Lai còn chưa nguội lạnh trên tay. Làng Phổ Phong vẫn nằm yên bên con đường đá, nhưng căn nhà nhỏ nơi bà ngoại từng sống đã lụp xụp đến đau lòng. Mẹ Hòa, sau mười năm góa bụa, sống lặng lẽ như một cái bóng.

Làm bánh trôi cúng Tết. Ảnh: VĂN THÀNH CHƯƠNG

Người ở Sín Thầu

Đã có một thời, từng toán “phượt thủ” kéo nhau rùng rùng đi khắp hang cùng ngõ hẻm ở Việt Nam.

Ảnh: SONG ANH

Mãn đình hồng trước hiên nhà cũ

Đông đã về thật rồi. Những luồng gió len lỏi qua triền đồi, khẽ lùa vào mái tóc, mang theo một mùi ẩm ướt, ngai ngái của đất trời trước khi chạm lạnh.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Hương sắc muộn mùa

“Anh lại phải vào Tây Nguyên vì dự án trong ấy đang phát sinh một số vấn đề”. Khang vừa nhét mấy bộ quần áo vào va-li vừa nói như thanh minh.

Đôn Ki-hô-tê, cát và đêm

Dãy nhà san sát, lởm chởm bên mép nước. Lòng sông mở ra rộng thênh thang, phẳng lặng đến mức tưởng như có thể bước qua mà không ướt chân. Sông Hồng luôn biết cách khởi đầu theo một kiểu khác, không còi xe, không những đoàn thuyền ngược xuôi, chỉ còn thứ im lặng lơ lửng như cơn ngủ chuẩn bị vào giấc.

Bữa cơm mùa gặt.

Nhớ cơm mới ngày mùa

Những chiều nắng rựng lên vài cơn the thắt. Ba ngồi chỗ hiên tay đong đưa ca nước chè, ngó lên phía cây cam trước sân.

Ayun Pa ngày lũ

Là nước. Nhưng lũ về khiến bờ sông tan hoang, bãi bờ rách nát. Nhưng nước về, cỏ cây quên đi ngày nắng hạn, cần mẫn vá víu đôi bờ. Ngày tôi đến Ayun Pa (Gia Lai), thị xã nhỏ bên dòng sông Ba, một vùng chuyển tiếp giữa Tây Nguyên và duyên hải, chênh vênh bên những khô cằn.

Ảnh: SONG ANH

Một thời... áo vá

Những cơn gió se se đã gõ cửa hiên nhà, nhắc tôi rằng phải soạn sửa tủ áo quần cho con. Tôi lôi từng chồng áo len, áo khoác dày ra gấp gọn, xếp thành hàng ngay ngắn.