Ayun Pa ngày lũ

Là nước. Nhưng lũ về khiến bờ sông tan hoang, bãi bờ rách nát. Nhưng nước về, cỏ cây quên đi ngày nắng hạn, cần mẫn vá víu đôi bờ. Ngày tôi đến Ayun Pa (Gia Lai), thị xã nhỏ bên dòng sông Ba, một vùng chuyển tiếp giữa Tây Nguyên và duyên hải, chênh vênh bên những khô cằn.

Mùa khô, sông Ba trơ đáy. Từng bãi cát vồng lên như sa mạc đang hiện hình, sỏi đá “tắm táp” dưới dòng chảy cũng lo lắng, một ngày gần sẽ khát khô như bãi cát như làng ven sông. Dưới làn nước trong vắt, đàn cá li ti bỗng sợ hãi như nỗi niềm của những viên đá cuội, rằng sông cạn, đường bơi, nơi sống mịt mờ. Sự buồn chán len lỏi ấy không chỉ là cảm nhận của riêng tôi, mà là nỗi buồn chung của cả một vùng đất bị tước đi nguồn nước.

Lần ngược dòng sông Ba, sự thật, thủy điện An Khê-Ka Nak đã chặn ngang dòng chảy, không chỉ là chặn mà còn đổi hướng, thay vì nước được trả về sông Ba để nuôi dưỡng cánh đồng, mát xanh đôi bờ, nó lại đổ ngược sang sông Kôn. Thủy điện đã tính toán kinh tế lạnh lùng. “Dòng chảy bị đánh cắp”, đó là cụm từ dùng tạm mà tôi có thể nghĩ ra. Ngày ấy, đi và viết về những dòng sông khi sông bị đặt vào tầm ngắm khác khiến cho người sống bên bờ sông thấm thía đủ điều.

Và hôm nay, những ngày này, Ayun Pa hứng lũ lụt kinh hoàng, nước ngập nặng. Lý do không phải hoàn toàn do mưa trời, có phần do thuỷ điện xả lũ giữ đập và thêm ngập cho Ayun Pa!

Mùa khô, khi người dân ven sông Ba khát nước thâm canh, sỏi đá khát khao dòng chảy để xua đi nỗi buồn của sự khô cạn, thủy điện không xả nước. Vì sao? Vì mùa khô, xả nước là xả tiền. Nhưng mùa lũ, khi dòng sông đã no đầy và cuồng nộ, thủy điện lại xả nước để giữ tài sản của họ, bảo vệ thân đập. Nước lũ từ thượng nguồn cuộn trào, cộng thêm lượng nước xả từ hồ thủy điện, đổ ào ấp xuống Ayun Pa, nhấn chìm nhà cửa, ruộng vườn. Sau lũ, trâu bò đói cỏ, người đói rau và nhiều những quay quắt vất vả thất thần khó bề đong đếm.

Lại một câu hỏi khác, một câu hỏi cho chính mình khi tôi cũng sống trong vùng lũ. Sao thủy điện họ không tính toán cho người dân đôi bờ? Dường như trong bản đồ tính toán lợi nhuận, sinh mệnh của những cộng đồng ven sông chỉ là một con số có thể bị bỏ qua, một chi phí bên lề như một chữ ký nháy?

Sự cùng thắng (Win-Win) giữa kinh tế và môi trường, giữa lợi ích doanh nghiệp và an sinh xã hội, sao lại khó khăn đến vậy? Nước lũ đã qua, nhưng nỗi buồn sâu thẳm vẫn còn đọng lại.

Và tôi cứ nghĩ, cứ thất thần, về dòng chảy sông Ba bị đánh cắp. Đến bao giờ, Ayun Pa mới được sống bên dòng sông Ba trọn vẹn, mùa khô được tưới tắm, mùa lũ được bảo vệ, chứ không phải là một địa chỉ nhận lũ mùa mưa, chịu hạn mùa khô.

Lũ đến rồi lũ đi, trong các tình huống, tình huống xấu cũng là cách báo động ngược để thay đổi. Sông Ba, Ayun Pa, và những vùng ngập lụt khác cũng đều như vậy? Nó cần có sự thay đổi từ phía cơ quan quản lý và doanh nghiệp chứ không chỉ là những người dân vốn quen lam làm, lam lũ.

Có thể bạn quan tâm

Tình thương trên mạng

Gần đây, tôi theo dõi một nhóm Facebook chuyên cho tặng đồ miễn phí ở Hà Nội, thành viên đâu đó hơn 200 nghìn người. Nhóm có nguyên tắc khá đơn giản rằng cho đồ, xin đồ, có thể xin việc, nhưng không xin tiền, cho tiền. Nhờ thế, câu chuyện vẫn còn giữ được chút trong trẻo của việc một người thừa cái gì đó và một người khác vừa hay đang thiếu.

Ảnh: SONG ANH

Góc rẽ

Hàng xe nối dài trước sảnh chung cư. Dưới nắng đầu hè, mặt đường rung lên bởi tiếng động cơ. Một chiếc xe bốn chỗ cố lách vào khoảng trống hẹp còn lại. Tiếng còi xe chát chúa khiến người đàn ông trung niên ngoái đầu. Tay trái ông đeo chiếc ba-lô, tay phải dắt một đứa trẻ. Vừa kịp nhận ra tiếng còi không hướng về mình, ông bước tiếp. Đứa bé gái vẫn nắm chặt tay ông. Phía trước là một góc rẽ.

Tháng Bảy, tôi về thăm ông

Sáng tháng Bảy, tôi đưa con gái vào Nghĩa trang Mai Dịch thắp hương cho ông ngoại. Con bé ôm bó huệ trắng, cẩn thận châm từng nén hương rồi đứng rất lâu trước tấm bia đá. Trên tấm bia chỉ vài dòng ngắn ngủi: Tên ông, đơn vị Tây Tiến, năm hy sinh 1946. Chỉ vậy thôi. Con gái ngước lên hỏi: “Sao con chưa bao giờ được nhìn thấy ảnh cụ?”. Tôi mỉm cười mà thấy mắt mình cay.

Người dân đến viếng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên. Ảnh: MINH LÊ

Đầu nguồn dòng Lô xanh

Mỗi năm, cứ khi tháng Bảy chạm ngõ, lòng tôi lại hướng về dải đất biên cương ấy, nơi có một dòng sông từng mang màu đỏ máu và một người bạn lặng lẽ ươm mầm xanh cho rừng.

Hai người cán bộ an ninh

Chúng tôi gặp nhau trong một sự tình cờ. Tôi ngồi với bạn. Anh Ngô Đức Lý cùng đồng đội ăn bữa cơm liên hoan tầng trên. Ở cùng một nơi. Gặp nhau, và dần trở thành thương mến.

Người đàn bà quét ngõ

Mỗi buổi sáng, trước khi phố kịp tỉnh hẳn, dưới chân tòa nhà tôi ở đã có tiếng chổi quét đều đều. Tiếng chổi ấy nghe nhỏ thôi, nhưng hình như đang giữ lại chút thể diện cuối cùng cho con ngõ.

Phía ngoài cánh cổng trường thi

Sáng cuối cùng của kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, Hà Nội đã nắng từ rất sớm. Trước một điểm thi ở phường Cầu Giấy, một người mẹ kéo chiếc ghế nhựa vào sát gốc cây rồi ngồi xuống. Con trai chị vừa bước qua cổng trường ít phút trước.

Minh họa: TÙNG NGUYỄN

Tạm biệt Chân Mây

Mây sà rất thấp. Buổi sáng ở ga thường thế. Từ phía Chân Mây, những dải mây trắng bò qua sườn núi, tràn khắp đường ray, phủ lên mái ga bàng bạc. Nhiều hôm, Phước đứng ngoài sân, chỉ còn thấy lờ mờ ánh đèn tín hiệu phía trước, đoàn tàu hiện ra chậm chạp như cũng đến từ cõi mây.

Ảnh: ANH QUÂN

Mùi báo giấy còn vương

Hồi tờ Tuổi trẻ thông báo ra số Cuối tuần cuối cùng để chuyển sang mô hình Tuổi trẻ cuối tháng, tôi hơi khựng lại, như thể có một thứ vốn quen thuộc, từng nằm yên trong nhịp sống suốt rất nhiều năm bỗng cũng bị cuốn vào sự dịch chuyển của thời cuộc, của cách con người đọc tin tức…

Ảnh: SONG ANH

Một quãng đê hoa vàng, cỏ xanh

Quãng đê nào cũng hấp dẫn, và quãng đê dẫn lên đầu cầu Đuống thật sự khác biệt. Bất thình lình, một triền đê hoa vàng, cỏ xanh mở ra mênh mang. Không dài nhưng đủ để gieo vào lòng lữ khách một chút bồi hồi, man mác. Một cảm xúc rất Pau (Paustovsky - nhà văn Nga)!