Ngược thượng nguồn

Một mảnh hồn quê Cái Tàu

Tôi đã từng đi qua nhiều dòng sông đẹp trên khắp đất nước. Một chiều mưa qua con sông Bến Hải (Quảng Trị)-vĩ tuyến 17, nơi chia cách đất nước những 20 năm trời; một sớm mùa xuân tôi đứng trên cầu Trường Tiền nhìn dòng Hương (Huế) lững lờ trôi; hay một đêm tháng 3 những năm trước tôi đi du thuyền trên sông Hàn (Đà Nẵng) để cảm nhận hết nét đẹp từ sông nhìn lên của một thành phố được mệnh danh là “đáng sống nhất Việt Nam”… Tuy nhiên, dù đi đến dòng sông nào thì lòng tôi cũng đau đáu về một dòng sông chảy ngang qua mảnh đất nơi tôi sinh ra và lớn lên, dòng sông của cội nguồn, dòng sông của thời ấu thơ không thể nào phai lạt: sông Cái Tàu ở xứ “muỗi mòng, đỉa vắt”-U Minh (Cà Mau).

Trên dòng Cái Tàu.
Trên dòng Cái Tàu.

Sông Cái Tàu thuộc địa phận huyện U Minh (Cà Mau). Dòng sông này bắt nguồn từ sông Trẹm (chặng Tắc Thủ) và chảy dài đến tận ngã tư rạch Tiểu Dừa, tiếp giáp với huyện An Minh (Kiên Giang) rồi đổ ra Vịnh Thailand. Sông Cái Tàu có chiều dài 42 km, chảy qua các xã: Khánh An, Nguyễn Phích, thị trấn U Minh, Khánh Thuận và Khánh Tiến. Mặc dù dòng sông này chảy ngang qua nhiều xã, song người xứ khác có lẽ không nhớ hết tên các xã cụ thể, chỉ nhớ mỗi tên sông Cái Tàu. Bởi vậy, họ gọi người dân sống ở hai bên bờ sông Cái Tàu là dân Cái Tàu, người Cái Tàu; cả những loại trái cây, đồ thủ công mỹ nghệ phổ biến có xuất xứ từ U Minh cũng được gán ghép bằng cái tên Cái Tàu, dần trở thành thương hiệu như: dâu Cái Tàu, thúng rổ Cái Tàu,… Thậm chí, những cô gái hiền lành, chân chất xứ này trở thành gái Cái Tàu trong cách gọi của người xứ khác.

Nỗi nhớ thương ký ức

Ngồi trên chiếc đò dọc xuất phát từ bến tàu A (cũ) ở phường 1 (TP Cà Mau) xuôi dòng về sông Cái Tàu, đi được một đoạn, đò đến Vàm Cái Tàu, nơi có một cái chợ nhỏ xíu trên bờ. Ngày trước, mỗi lần đi ngang qua đây người ta đều thấy ghe xuồng tấp nập, tàu bè dập dìu không ngớt. Trên sông, hàng chục chiếc xuồng chèo bán mấy loại bánh trái, những món đồ đặc trưng của xứ Cái Tàu cho khách qua đường (thường là khách du lịch). Đây là lần hiếm hoi tôi đi đò dọc về U Minh sau bao nhiêu năm quê mình thay da đổi thịt. Từ hồi có đường nhựa (tuyến Cà Mau-U Minh) chạy dài từ TP Cà Mau đến tận xã Khánh Hội (U Minh), tôi không có dịp đi tàu nữa. Trong chuyến trở về cùng vài anh/chị nhà báo, nhà văn, nhạc sĩ… lần này, tôi chọn thuê hẳn một chiếc đò dọc để mọi người có thể ngắm cảnh U Minh từ phía sông, ngắm trọn vẹn dòng sông huyền thoại đã từng đi vào câu thơ khắc cốt ghi tâm của người dân xứ này: “Rừng U Minh muôn đời ghi nghĩa lớn-Sông Cái Tàu vạn thuở nhớ ơn sâu”. Ngang qua vàm Cái Tàu, tôi bàng hoàng khi nhận ra cảnh tượng tấp nập ngày trước giờ đã không còn nữa. Những chiếc xuồng chèo bán bánh ú lá tre nếp ngâm nước tro trong vắt, bánh mì nóng hổi, thúng tre, rổ tre khéo léo của người Cái Tàu,… đã vắng biệt, chỉ còn lại nơi này vài chiếc xà-lan cát nằm tư lự ven bờ. Một nỗi nhớ thương ký ức và niềm tiếc nuối len lỏi trong tôi.

Càng đi sâu vào hướng thị trấn U Minh, phong cảnh càng trù phú, tốt tươi. Hai bên bờ sông Cái Tàu là những rặng dừa nước ngả nghiêng soi bóng. Tôi không biết ai, đôi bàn tay bao dung nào đã gieo mầm để trăm năm dừa nước vẫn sinh sôi phát triển ở vùng sông nước này, lớp dừa nước này gục xuống thì chồi non khác mọc lên, khỏe khoắn che kín đôi bờ sông, điểm tô một mầu xanh mướt. Ngày tôi về, bầu trời trong xanh, nước sông cũng trong vắt một mầu. Vườn dâu da thấp thoáng bên sông, tôi chỉ bạn tôi, bạn tôi thu ống kính lại gần để quan sát được rõ. Đó là một trong những vườn dâu còn sót lại sau một thời gian nước mặn tràn về, dâu không có trái, hoặc có trái nhưng không có ruột  (xứ này gọi là dâu đẹt, dâu lép), người dân bấm bụng đốn đi để trồng cây khác hoặc phá đất làm vuông tôm. Vài vườn dâu bên bờ sông còn sót lại còng lưng gánh thương hiệu dâu Cái Tàu để người ta không quên lãng.

Đi qua những bến sông, đò dọc lướt trôi giữa mầu xanh dừa nước và cây trái, đò chúng tôi về đến thị trấn U Minh. Từ điểm nhìn trên đò dọc, tôi thấy trung tâm thị trấn U Minh chia làm hai nửa, một bên là khu hành chính, một bên là chợ dân sinh. Chợ giờ cũng khang trang, cao ráo và sạch sẽ hơn xưa. Dường như chợ U Minh, cầu U Minh,… hay bất kỳ hình ảnh nào của đất U Minh cũng trở thành mảnh hồn quê, để nhớ để thương trong tâm khảm của những người con xa xứ. Đò chạy chầm chậm, rẽ sóng vào sâu trong rừng để chúng tôi ngắm nhìn. Những nhánh lẻ mang nước sông Cái Tàu đi sâu vào từng ngóc ngách, nuôi lớn những cánh rừng tràm để bầy ong mật bay về làm tổ, hình thành nên thương hiệu Mật ong rừng tràm U Minh nức tiếng từ bao đời nay. 

Những chuyến tàu xuôi ngược

Hơn mười năm về trước, sông Cái Tàu chính là tuyến giao thông huyết mạch nối liền huyện U Minh với thành phố Cà Mau. Khi đó đường nhựa còn hẹp và chưa được nâng cấp, muốn ra thành phố Cà Mau phải đi bằng tàu, đò dọc. Những cái tên tàu như Minh Tân, Phú Hưng, Bưu điện,… đã trở thành kỷ niệm của người U Minh, trong đó có tôi. Ngày nhỏ, thoảng vài tháng tôi lại theo bà ra chợ tỉnh bán mấy loại đồ đan lát như thúng, rổ, nia-nghề truyền thống của xứ Cái Tàu. Mỗi lần đi chợ bà cháu tôi phải thức dậy thật sớm để đón tàu từ huyện U Minh chạy ra chợ tỉnh. Trong khoang tàu gỗ chia làm hai dãy, những người lạ ngồi đâu mặt lại với nhau, ngồi kề bên nhau, chuyện trò đôi ba câu mà thành người quen của nhau, để rồi khi lên tàu lại thấy luyến lưu bịn rịn. 

Những chuyến tàu cứ xuôi ngược trên dòng sông. Những chuyến tàu chở người đi xa, đón người trở lại. Tôi nhớ cái không khí của những buổi chiều quê trên bến sông, người ở quê rộn rã đứng trên bến tàu đón người phương xa về trong niềm nhớ mong da diết. Tôi nhớ những sớm mai đầy nắng, trên dòng Cái Tàu, những chiếc ghe câu tư lự, vài bóng người ngồi trên mũi ghe thả dây câu, quăng chài, giăng lưới trên sông,… Đó là những hình ảnh, những mảng màu góp phần làm cho bức tranh sông quê thêm đẹp.

Hiện nay, đã có nhiều cây cầu khang trang, vững chãi bắc qua sông Cái Tàu như cầu Khánh An (xã Khánh An), cầu Khai hoang (xã Nguyễn Phích), cầu thị trấn U Minh,… Dòng Cái Tàu năm xưa mỗi lần muốn qua sông phải đón đò, bởi xuồng tròng trành hiểm trở giờ đã có những chiếc cầu nối bờ vui, nối “bên này” - “bên ấy”. Tuy vậy, những bến phà trên sông với những cái tên lạ lùng mộc mạc như phà Nàng Chăng, phà Phố Nguyên, phà Ổ Ó,… vẫn còn hoạt động vì cầu được bố trí xa nhau. Mấy lần về quê, qua phà, tôi tự hỏi đã bao lần phà đưa mình qua lại trên sông, những chiếc phà gỗ mầu nâu trầm ngấm nước, những người chạy phà khuôn mặt hiền lành, dù nắng hay mưa vẫn cần mẫn qua lại trên sông. Tôi thầm cảm ơn họ vì đã đưa tôi trên dòng sông để tôi được trở về với xóm nhỏ êm đềm nép mình bên dòng Cái Tàu xanh mướt.

“Có một dòng sông chảy tràn trong trí nhớ…”

Đứng trên cầu thị trấn U Minh trong một chiều lộng gió, vài ba đứa trẻ đứng trên cầu thả diều (dưới sự giám sát của ba má chúng) cười tíu tít vui tai. Tôi nhìn dòng Cái Tàu uốn lượn, lặng lờ trôi, những chiếc xuồng, chiếc vỏ lãi chỉ bé bằng bàn tay luồn qua chân cầu rồi xé sóng chạy về phía chợ U Minh tấp nập, sôi động. Tôi thấy sông quê mình đẹp quá, dẫu có đi đâu, có ngắm nhìn những dòng sông đẹp nào khác trên đất nước mình thì dòng Cái Tàu vẫn chiếm một vị trí không đổi trong trái tim tôi.

Sông Cái Tàu-mảnh hồn của đất U Minh, dòng sông oằn mình trong lịch sử đấu tranh của người U Minh, dòng sông đã cưu mang, nuôi dưỡng con người xứ “muỗi mòng, đỉa vắt”. Và, dòng sông Cái Tàu đã nuôi lớn tâm hồn tôi để từ đó tôi thấy lòng mình gắn chặt với vùng sông nước mênh mang, gắn chặt với nơi này, dù có đi đâu cũng đau đáu hướng về U Minh bốn mùa tràm thơm, sông chảy. Tôi không hiểu rõ ngọn nguồn của cái tên Cái Tàu, cái tên dung dị, mộc mạc, chân chất; nhưng tôi lại tự hào mỗi khi đi xa và giới thiệu với bạn bè rằng: Tôi là người Cái Tàu, người con của mảnh đất anh hùng, của những cánh rừng tràm bạt ngàn và bầy ong làm nên thương hiệu của quê hương xứ sở…

Có thể bạn quan tâm

Miến dong ở Côn Minh vẫn được phơi nắng theo phương pháp truyền thống.

Thương hiệu dong riềng trên đất sỏi

Khi sương muối giăng kín đỉnh Áng Toòng, đất Côn Minh (tỉnh Thái Nguyên) bừng tỉnh trong nhịp sống hối hả nhất của năm. Trên những sườn đồi cằn sỏi đá, cây dong riềng “ăn sương, uống gió” vẫn bung hoa đỏ. Những củ dong xù xì qua đôi bàn tay cần cù tạo nên những sợi miến dai ngon danh bất hư truyền.

Nghề nuôi thủy sản tại vịnh Xuân Đài đang gượng dậy sau thiên tai.

Bắt đầu lại với những điều chưa bao giờ

Chưa bao giờ người dân Phú Yên và Quy Nhơn cũ (nay là Gia Lai và Đắk Lắk) lại xuống giống vụ đông xuân muộn thế. Chưa bao giờ những chợ tôm hùm ở Sông Cầu (Đắk Lắk) mùa này vắng thế. Chưa bao giờ hai nơi này lại nhiều ngôi nhà phải xây sửa đến thế, dù đang vào mùa mưa...

Phạm nhân T.T.T. chạy lại đỡ mẹ già trên sân khấu chương trình.

Thắp sáng những ước mơ hoàn lương

Phía sau mỗi bản án đều là một cuộc đời. Khi sai lầm được nhận thức đúng và đủ, khát vọng làm lại sẽ thay thế những gam mầu tối trong tâm tưởng mỗi con người. Nhờ những chính sách khoan hồng của Nhà nước, ngày về trong giấc mơ mỗi đêm của phạm nhân T.T.T. đã không còn xa.

Giờ học tại điểm trường Coọc Mu.

Coọc Mu ngày ấy và bây giờ

Từng là “ốc đảo” bị lãng quên giữa đại ngàn, nơi ấy hơn 20 năm về trước, hàng chục số phận bị căn bệnh phong quái ác hành hạ, thôn Coọc Mu, xã Hoàng Trĩ (tỉnh Bắc Kạn cũ), nay là xã Đồng Phúc (tỉnh Thái Nguyên) đã hồi sinh.

Anh Ngô Quý Đức (bên trái) kiểm tra quy trình tạo tác liễn làng Chuồn.

Hồi sinh liễn làng Chuồn

Nhắc đến làng Chuồn (tên chữ là An Truyền) thuộc phường Mỹ Thượng, thành phố Huế, người ta thường nghĩ ngay đến một nét đẹp văn hóa độc đáo mà nay đã thất truyền, đó là nghề làm liễn Tết thủ công. Bằng sự tận tâm, tỉ mỉ của những người yêu văn hóa, từng bức liễn làng Chuồn đã được hồi sinh.

Điều còn lại sau chiến tranh

Điều còn lại sau chiến tranh

Cuộc đời lặng lẽ trong chờ đợi của người lính cuối cùng Trung đội Mai Quốc Ca, nhắc chúng ta rằng, lịch sử không chỉ được làm nên bởi những khoảnh khắc rực rỡ, mà còn bởi những năm tháng rất dài sau đó.

Khoảnh khắc bà Nguyễn Thị Bích cười tươi khi đón di ảnh của người bạn đời.

Niềm vui ngày các Anh về

Gần 60 năm đã trôi qua, ba cô con gái cũng đều đã lên chức bà nội, bà ngoại, nhưng chưa ngày nào cụ bà Nguyễn Thị Bích nguôi nỗi nhớ người bạn đời của mình. Năm 1967, anh Bí thư Đoàn Thanh niên xã Nam Ninh, huyện Nam Trực (tỉnh Nam Định cũ) Đặng Xuân Đạo tình nguyện lên đường “vào B” đánh giặc rồi mãi mãi không trở về.

Kíp trắc thủ điều khiển tiểu đoàn 52, Đơn vị Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (từ ngoài vào trong: Trần Hay, trắc thủ phương vị; Hoàng Văn Nam, trắc thủ cự ly; Vương Thái Thanh, trắc thủ góc tà).

Khoảng im lặng sau chiến thắng

Thiếu tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Hoàng Văn Nam (nguyên sĩ quan điều khiển tên lửa, Tiểu đoàn 52, Trung đoàn 267, Sư đoàn Phòng không 365, Quân chủng Phòng không - Không quân) bảo lúc đi lính, ông muốn mình vào không quân, được thành phi công lái máy bay chiến đấu nhưng thị lực không đạt yêu cầu.

Người dân thôn Khuổi Cò thu hoạch quýt.

Đi giữa vùng quýt cổ

Khi những cơn gió bấc đầu tiên tràn về mang theo hơi lạnh của mùa đông thì cũng là lúc trên những triền đồi ở xã Bạch Thông, tỉnh Thái Nguyên lại ngập sắc vàng của những trái quýt giòn.

Những mùa nho Hạ Đen

Một đêm khó quên vào tháng 9/2024. Gió rít liên hồi, cuốn theo mưa như trút nước sau khi bão càn quét qua địa phận xã Nam Dương (tỉnh Bắc Ninh). Lũ ập đến, nhấn chìm vườn nho Hạ Đen rộng hàng nghìn mét vuông của vợ chồng chị Giáp Thị Tuyền.

Mỗi phiên chợ giao dịch hàng nghìn con trâu, bò với giá trị trên dưới 50 tỷ đồng.

Chợ trâu, bò giữa lưng trời

Khi sương mù còn đặc quánh, phủ trắng trên những mái nhà sàn, thì ở một thung lũng nhỏ nơi lưng chừng núi Nghiên Loan, nhịp sống đã hối hả. Đó là phiên chợ "đặc biệt" của cả khu vực miền núi phía bắc - Chợ trâu, bò Nghiên Loan (xã Nghiên Loan, Thái Nguyên).

Đoàn Thái Cúc Hương.

Thế giới cổ tích từ giấy dó

Một tâm hồn nghệ sĩ, một bàn tay khéo léo như nghệ nhân, những câu chuyện bất tận về văn hóa truyền thống và luôn khiêm tốn nhận mình là một thợ thủ công.

Nghệ nhân Nguyễn Phương Uyên tạo dáng cho bonsai mini.

Hơn cả một thú chơi

Nằm trên đường Tô Hiến Thành, phường Nghĩa Lộ, tỉnh Quảng Ngãi, ngôi nhà của ông Nguyễn Phương Uyên (54 tuổi) nổi bật hơn hẳn nhờ hàng chục chậu cây bonsai.

Thầy Nam cần mẫn với mô hình du lịch sinh thái. Ảnh: BẢO LONG

Từ bục giảng đến miền quả ngọt

Ở phường Chũ (tỉnh Bắc Ninh), có một người thầy giáo không chỉ truyền cảm hứng trên bục giảng, mà còn mang nhiệt huyết và sự sáng tạo của nghệ thuật để góp phần tạo nên một không gian du lịch xanh. Đó là thầy Đinh Phương Nam, thầy giáo dạy mỹ thuật theo đuổi mô hình du lịch nông nghiệp-sinh thái ở đồng bằng Bắc Bộ.

Tên lửa vác vai A72. Ảnh: Bảo tàng Phòng không - Không quân

Bí mật của 60 giây quyết định

“Có mấy năm thôi mà", Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Thoa nói thế khi chúng tôi hỏi về những ngày quân ngũ, vác trên vai chiếc tên lửa A72 và hạ gục bao nhiêu máy bay Mỹ - ngụy.

"Bố" Kiên và bé Di tại lớp học ở Cát Cát.

Mái ấm ở thung lũng Cát Cát

Tôi đến Cát Cát (phường Sa Pa, tỉnh Lào Cai), bản làng người H'Mông được du khách ví như viên ngọc đẹp nhất Tây Bắc. Tiết trời trong nhưng sương mù vẫn đùn lên từ phía dưới thung lũng Ý Lình Hồ như những đụn bông trắng tinh.

Tại một địa điểm giao lưu của nhiều người yêu đĩa than tại Hà Nội.

Sống chậm với đĩa than trong thời đại số

Trong thời đại mà một thiết bị đeo tay có thể chứa đến 60 triệu bài hát, việc lựa chọn nghe nhạc từ một chiếc đĩa than tưởng như là lỗi thời. Nhưng thực tế, đó lại là biểu hiện của một xu thế tìm lại sự nguyên bản, chậm rãi và thật lòng trong trải nghiệm thưởng thức.

La Quốc Bảo đánh giá hiện trạng chiếc áo cưới hoàng gia triều Nguyễn vừa được sưu tầm từ Hà Lan.

Sợi tơ mong manh kết nối trăm năm

Khi nói đến sưu tầm đồ cổ ở Việt Nam, người ta thường nghe tới đồ gốm, sành sứ, hay đồ gỗ… chứ ít ai biết đến những món đồ vải mà qua đó thể hiện tay nghề thêu huy hoàng, vang danh thế giới của người Việt hàng trăm năm trước.

Nguyễn Ngọc Minh Trang kể chuyện di sản bằng logo.

Trang Faifo và hành trình kể chuyện di sản

Trang Faifo chính là Nguyễn Ngọc Minh Trang, 23 tuổi, một nhà thiết kế đồ họa trẻ với tư duy dám nghĩ, dám thể hiện cá tính cá nhân. Niềm đam mê văn hóa quê hương đã tạo bệ phóng cho cô tỏa sáng, mang bản sắc nghệ thuật Việt.

Dưới làn nước xanh này là hơn 20 căn nhà sàn của người dân Kim Vân. Ảnh: TÙNG VÂN

Ám ảnh ở “rốn ngập” Kim Vân

Kim Vân là thôn vùng lõi Khu bảo tồn thiên nhiên Kim Hỷ, thuộc xã Văn Lang, tỉnh Thái Nguyên, nằm trong một "lòng chảo" lớn bao bọc bởi núi đá. Đất canh tác hạn chế, cuộc sống của đồng bào dân tộc thiểu số nơi đây muôn vàn khó khăn với hơn một nửa trong tổng số 112 hộ dân nghèo và cận nghèo.

Bác sĩ Nguyễn Văn Quốc Trí đang khám cho bệnh nhân.

Như mây trắng A Xan

Con đường ngoằn ngoèo vượt qua bao triền núi, vắt mình giữa những quầng mây trắng đưa chúng tôi đến xã Hùng Sơn (trước đây là các xã A Xan, Tr’Hy, Ga Ry, Ch’Ơm của tỉnh Quảng Nam) - vùng đất tận cùng phía tây thành phố Đà Nẵng giáp biên giới nước bạn Lào.

Bà Vàng Thị Sỏng trong căn bếp của người La Chí.

Triết lý của những người phụ nữ

Mỗi bận chồng đánh, Lý Tả Mẩy hay ra chợ Sa Pa ngồi khóc. Đánh lại chồng thì không đủ sức, bỏ thì không được vì lấy rồi thì ai lại bỏ, Mẩy nghĩ mình phải tự lập, nhưng Mẩy chưa biết làm gì. Nên Mẩy vừa mang đồ ra chợ bán, vừa ngồi khóc, vừa nghĩ.

Bà Nguyệt đi phát gạo cho người dân vùng ngập nước.

Ở nơi có những đùm bọc, sẻ chia

Một tâm trạng rất khó tả khi chúng tôi cùng với Đoàn thiện nguyện CLB Nhà báo nữ Việt Nam đi lên Thái Nguyên để đến Trung tâm Bảo trợ xã hội (TT BTXH) Hường Hà Nguyệt, nằm trên đất xã Đồng Hỷ. Gần như là bàng hoàng, thậm chí rớt nước mắt vì vẻ tiêu điều không tránh khỏi.