[Hỏi đáp]: Tại sao phải đạt Net Zero vào năm 2050?

Mục tiêu đạt Net Zero vào năm 2050 được đặt ra dựa trên các bằng chứng khoa học và đánh giá của Ủy ban Liên chính phủ về Biến đổi Khí hậu (IPCC).

Cán bộ Chi cục Kiểm lâm tỉnh Phú Yên hướng dẫn người dân kiểm tra chất lượng cây giống trước khi trồng rừng. (Ảnh: Xuân Triệu - TTXVN)
Cán bộ Chi cục Kiểm lâm tỉnh Phú Yên hướng dẫn người dân kiểm tra chất lượng cây giống trước khi trồng rừng. (Ảnh: Xuân Triệu - TTXVN)

Hỏi: Tại sao phải đạt Net Zero vào năm 2050?

Trả lời: Mục tiêu đạt Net Zero vào năm 2050 được đặt ra dựa trên các bằng chứng khoa học và đánh giá của Ủy ban Liên chính phủ về Biến đổi Khí hậu (IPCC). Lý do chính là để hạn chế sự nóng lên toàn cầu ở mức 1,5°C so với thời kỳ tiền công nghiệp, một ngưỡng quan trọng nhằm tránh những tác động thảm khốc và không thể đảo ngược của biến đổi khí hậu.

Các báo cáo của IPCC đã chỉ rõ rằng:

- Ngăn chặn các điểm tới hạn nguy hiểm: Nếu nhiệt độ toàn cầu tăng vượt quá 1,5°C, nguy cơ kích hoạt các "điểm tới hạn" (tipping points) trong hệ thống khí hậu Trái Đất sẽ tăng lên đáng kể. Những điểm tới hạn này có thể dẫn đến những thay đổi đột ngột, quy mô lớn và không thể đảo ngược, ví dụ như sự sụp đổ của các dải băng lớn, thay đổi dòng hải lưu, hoặc sự suy thoái hàng loạt của các hệ sinh thái rừng.

- Giảm thiểu tác động cực đoan: Mỗi một phần nhỏ của sự nóng lên đều quan trọng. Việc giữ cho nhiệt độ tăng ở mức 1,5°C thay vì 2°C (mục tiêu ít tham vọng hơn của Thỏa thuận Paris) sẽ giúp giảm đáng kể tần suất và cường độ của các hiện tượng thời tiết cực đoan (sóng nhiệt, hạn hán, lũ lụt, bão), hạn chế mực nước biển dâng, bảo vệ đa dạng sinh học tốt hơn và giảm thiểu rủi ro đối với an ninh lương thực và sức khỏe con người.

- Thời gian hành động có hạn: IPCC nhấn mạnh rằng "ngân sách carbon" còn lại của thế giới – lượng CO₂ tối đa có thể thải ra mà vẫn giữ được mục tiêu 1,5°C – đang cạn kiệt nhanh chóng. Để có cơ hội đạt được mục tiêu này, phát thải CO₂ toàn cầu cần phải đạt đỉnh càng sớm càng tốt và giảm mạnh xuống mức Net Zero vào khoảng năm 2050. Các khí nhà kính khác như methane cũng cần được cắt giảm đáng kể.

Chậm trễ hành động sẽ khiến việc đạt được mục tiêu 1,5°C trở nên khó khăn hơn, tốn kém hơn và thậm chí là không thể. Do đó, năm 2050 được xem là một cột mốc quan trọng, đòi hỏi các nỗ lực khẩn trương và quyết liệt từ tất cả các quốc gia để chuyển đổi sang một nền kinh tế carbon thấp.

Có thể bạn quan tâm

ESG và chuỗi cung ứng xanh: Chìa khóa hút FDI thế hệ mới.

ESG và chuỗi cung ứng xanh: Chìa khóa hút FDI thế hệ mới

Cuộc cạnh tranh thu hút dòng vốn FDI đang bước sang một giai đoạn mới, khi chi phí lao động thấp hay các ưu đãi về đất đai, thuế suất không còn là lợi thế thì năng lực đáp ứng các tiêu chuẩn ESG (Môi trường, Xã hội và Quản trị doanh nghiệp) đang trở thành yếu tố quyết định để đón dòng vốn FDI chất lượng cao.

Chủ động thích ứng với các tiêu chuẩn xanh toàn cầu.

Chủ động thích ứng với các tiêu chuẩn xanh toàn cầu

Những yêu cầu ngày càng khắt khe về phát thải carbon, truy xuất nguồn gốc và tiêu chuẩn ESG đang tạo ra áp lực chưa từng có đối với cộng đồng doanh nghiệp Việt Nam. Hiện nhiều doanh nghiệp đang chủ động tái cấu trúc, đẩy mạnh chuyển đổi số và quản trị phát thải nhằm từng bước tham gia sâu vào chuỗi phát triển bền vững toàn cầu.

Hiện tỉnh Sơn La có 58 hợp tác xã nông nghiệp có mã số vùng trồng phục vụ xuất khẩu.

Chuyển đổi xanh mở lối cho nông nghiệp Sơn La phát triển bền vững

Tỉnh Sơn La đang khẳng định vị thế là địa phương đi đầu trong phát triển nông nghiệp xanh, nông nghiệp tuần hoàn và chuyển đổi số. Những mô hình hợp tác xã, doanh nghiệp tiên phong chế biến nông sản, tư duy sản xuất theo hướng bền vững đã góp phần nâng cao giá trị nông sản, bảo vệ môi trường, tăng thu nhập cho người dân.

Gạch đất không nung, lời giải xanh cho bài toán nhà ở vùng cao.

Gạch đất không nung, lời giải xanh cho bài toán nhà ở vùng cao

Trên hành trình hướng tới phát thải ròng bằng “0” vào năm 2050, xây dựng được xem là lĩnh vực then chốt cần chuyển đổi mạnh mẽ. Không chỉ quy mô tiêu thụ tài nguyên khổng lồ, mà còn bởi lượng phát thải chiếm tỷ trọng lớn. Những nghiên cứu về vật liệu xây dựng xanh không còn là lựa chọn, mà đã trở thành yêu cầu tất yếu.

Việt Nam cam kết phát thải ròng bằng "0" vào năm 2050. (Ảnh: Netzero.vn)

Net Zero và cơ hội tái cấu trúc nền kinh tế Việt Nam

Cam kết phát thải ròng bằng "0" vào năm 2050 thường được nhìn nhận như một mục tiêu khí hậu hay nghĩa vụ quốc tế. Nhưng ở góc độ phát triển, Net Zero còn là cơ hội để Việt Nam đổi mới mô hình tăng trưởng, nâng cao năng lực cạnh tranh và kiến tạo những động lực phát triển mới cho nền kinh tế.

Sản phẩm vật liệu xanh được Công ty Xi-măng Sông Thao phân phối ra thị trường.

Khơi thông tiềm năng vật liệu xanh, bền vững

Xanh hóa vật liệu cho ngành xây dựng mang lại lợi ích kinh tế, đồng thời là giải pháp hữu hiệu nhằm giảm phát thải, hướng tới nền kinh tế xanh, bền vững. Thời gian qua, các công trình nghiên cứu, thử nghiệm về loại vật liệu này đã cho thấy tính khả thi cao và có nhiều tiềm năng ứng dụng trong thi công.

Dự án góp phần hỗ trợ và khuyến khích phụ nữ trong chuyển đổi xanh. (Ảnh: CTV)

Hỗ trợ tối đa 1,8 tỷ đồng cho các sáng kiến về chuyển đổi xanh do phụ nữ dẫn dắt

Từ nay đến hết ngày 12/6/2026, mỗi sáng kiến góp phần cải thiện sinh kế, tạo việc làm tử tế và nâng cao vai trò của phụ nữ trong lĩnh vực nông nghiệp bền vững và kinh tế tuần hoàn, phù hợp với điều kiện địa phương và thích ứng với biến đổi khí hậu sẽ được nhận hồ sơ xét tài trợ đợt hai.

Đồng hành xanh hóa nông nghiệp: Từ giấc mơ đến hiện thực

Đồng hành xanh hóa nông nghiệp: Từ giấc mơ đến hiện thực

Từ những vùng đất từng bị xem là chai cứng, khó canh tác, các mô hình nông nghiệp ứng dụng công nghệ sinh học đang từng bước tạo nên sự thay đổi rõ rệt. Không chỉ giúp giảm chi phí, tăng năng suất và nâng cao giá trị nông sản, những vườn chanh leo, dâu tây, cà chua… còn mở ra hướng đi mới cho nông nghiệp xanh, bền vững.

Tọa đàm “Tài nguyên thiên nhiên và chuyển đổi xanh ở Việt Nam”. (Ảnh: TL)

Thúc đẩy chuyển đổi xanh, hướng tới phát triển bền vững

Trong bối cảnh hiện nay, thúc đẩy năng lượng tái tạo, nông nghiệp tuần hoàn, bảo vệ rừng, quản lý bền vững tài nguyên nước và khai thác khoáng sản gắn với công nghệ sạch không chỉ là xu thế tất yếu, mà còn là giải pháp then chốt để hài hòa giữa khai thác và bảo tồn, hướng tới phát triển nhanh và bền vững.