“Sơn mài song Xuất” 2025 và 2026

Tại Thủ đô, cùng lúc song song hai triển lãm sơn mài đặc biệt của hai tác giả của hai thế hệ, với truyền thống sâu đậm bên cạnh sự cách tân bừng sáng.

Tác phẩm "Đi chợ", 2018 (120 x 90 cm). Tranh của họa sĩ Nguyễn Thị Quế
Tác phẩm "Đi chợ", 2018 (120 x 90 cm). Tranh của họa sĩ Nguyễn Thị Quế

1. Đó là triển lãm “Sơn mài Nguyễn Thị Quế” của nữ họa sĩ đã qua tuổi “thất thập” trưng bày ở Nhà triển lãm Trường đại học Mỹ thuật Việt Nam (42 Yết Kiêu, từ 17 đến 30/12/2025) và “Dưới lớp thời gian” của họa sĩ Nguyễn Xuân Lục vừa tuổi “tứ thập” - tại Mơ Art Space (MAS - số 136 Hàng Trống, từ 14/12/2025 đến 18/1/2026). Cả hai triển lãm được giới chuyên môn thống nhất bình luận hội tụ được thành tựu tiêu biểu của sơn mài Việt trong cả… 1/4 thế kỷ mới 2000-2025!

Sinh năm 1952 tại Ái Mộ (Long Biên, Hà Nội ngày nay), có thể nhấn mạnh bà Nguyễn Thị Quế là “nữ thiếu sinh quân” của giới mỹ thuật khi yêu thích và theo học liên tiếp 12 năm từ sơ, trung đến đại học ở Trường đại học Mỹ thuật Việt Nam ngày nay. Sau 5 năm là giảng viên tại Trường nghệ thuật Tây Bắc (1978-1982), bà công tác tại Phân xưởng đồ họa thuộc Công ty Mỹ thuật Quốc gia cho đến khi nghỉ (2005).

122.jpg
Tác phẩm "Chuối rừng trong lọ đời Lý", 2017 (80 x 80 cm). Tranh của họa sĩ Nguyễn Thị Quế

Tham gia một số ít cuộc trưng bày nhóm trong nước, bà có 3 tác phẩm được mời tham dự “Triển lãm lưỡng niên Sơn mài quốc tế ở Phúc Châu 2016” (Trung Quốc). Và đây mới là triển lãm cá nhân… lần đầu tiên của bà Nguyễn Thị Quế. Cuộc trưng bày lần này cũng chỉ có 27 tác phẩm sơn mài khổ trung bình và nhỏ (bức muộn nhất hoàn thành đúng năm 2000) với hai mảng đề tài là tĩnh vật hoa và chân dung nhóm phụ nữ - trẻ em. Người xem trong giới chuyên môn đều cho rằng nguyên nhân của các “sự hiếm thấy” đo bằng thời gian đó là sự chắt lọc kỹ thuật hội họa với thẩm mỹ khắt khe tinh tế, hội tụ nửa đời sáng tạo của tác giả.

Trong bài viết của họa sĩ, nhà nghiên cứu Nguyễn Quân, của nhà nghiên cứu Vũ Huy Thông và nghệ sĩ Đàm Quang Minh (người sáng lập và chủ nhiệm nhóm Đông Kinh Cổ Nhạc tóm tắt rằng, sáng tác của Nguyễn Thị Quế đặt hiệu quả thẩm mỹ của chất liệu và kỹ thuật hội họa sơn mài lên ở tầm cao nhất. Bà là nghệ sĩ tiêu biểu - đại diện cầu nối cho thẩm mỹ nghệ thuật sơn mài Đông Dương (Trường cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương 1925-1945) và thẩm mỹ sơn mài của phong thái Hiện thực xã hội chủ nghĩa (thập niên 1960 đến 1980). Các tác phẩm trong 25 năm qua đặc biệt xuất sắc với phong cách Sơn mài Biểu hiện truyền thống, dù với hai chủ đề giản dị nhưng được biến đổi qua mọi sắc thái sơn mài. Và luôn có sức sống riêng tồn tại trong vẻ đẹp phi thời gian, trong một không gian ước lệ, thăm thẳm những vẻ đẹp tinh túy 50 năm kết tinh thực hành của tác giả. Trên nội dung từng tác phẩm, ngoài việc mượn chút “văn học tính” làm gia vị (nhất là các chân dung nhóm phụ nữ - trẻ em), thì căn bản cơ sở bố cục của hội họa theo phong cách Biểu hiện. Nhiều khán giả chuyên nghiệp trở lại ngắm xem nhiều lần, đều thống nhất đánh giá chung là được xem các tác phẩm sơn mài “đặc biệt xuất sắc” với phong cách Sơn mài truyền thống - Biểu hiện tình cảm chân thực cổ điển.

123.jpg
“Khởi nguyên 17”, 244 x 480 cm, 6 tấm ghép, sơn mài trên vóc gỗ, 2025. Tranh của họa sĩ Nguyễn Xuân Lục

2. Cuộc triển lãm sơn mài “Dưới lớp thời gian” của tác giả Nguyễn Xuân Lục lại được nhận định là “cách tân xuất chúng” do việc phát minh cải cách và dịch chuyển định vị chất liệu sơn ta từ cổ truyền tỏa ra được ngôn ngữ đương đại kết hợp đa chiều. Tiêu biểu nhất là loạt tác phẩm phù điêu sơn mài đều có cái tên Phản Thể (1-6 bức).

Nguyễn Xuân Lục đã qua 19 năm thực hành chuyên nghiệp hội họa sơn mài sau khi tốt nghiệp đại học (2007) và vừa qua 6 năm lao động cật lực để nâng tầm triển lãm cá nhân lần thứ hai này. Sinh năm 1983 tại làng Chuôn Ngọ (xã Chuyên Mỹ, Hà Nội ngày nay), một làng nghề nhiều trăm năm nghề tranh khảm trai trên đồ gỗ sơn mài, Nguyễn Xuân Lục biết nghề sơn từ khi còn nhỏ. Lớn lên, để có được học vấn và kỹ năng hội họa chuyên nghiệp, anh học tiếp chuyên khoa sơn mài của Trường đại học Mỹ thuật Công nghiệp. Và sau khi ra trường, anh theo đuổi duy nhất việc thực hành sáng tác trên sơn mài Việt, liên tục thử nghiệm thêm các chất liệu và kỹ thuật khác để cách tân mở rộng tư duy và hoàn thiện kỹ năng sáng tạo. Một thí dụ đơn giản minh chứng cho tác dụng của việc may mắn sinh ra ở “làng lõi nghề” của Xuân Lục, là thường thì với các họa sĩ vẽ sơn mài, sẽ phải là… trên 95% phải “đặt vóc” (tức là bản cốt gỗ để vẽ tranh sơn, cần thời gian gần cả tháng qua 6 công đoạn chính mới hoàn chỉnh được một tấm vóc). Nhưng Xuân Lục - tất nhiên có đội bạn thợ riêng hỗ trợ - có thể chủ động tự làm vóc theo ý cá nhân (đây cũng là một trong những nguyên nhân chính để anh thành công cách tân trong triển lãm). Học hỏi được nhiều điều từ các thế hệ trước, họa sĩ có tính cách đầy tự tin do chăm chỉ lao động, phát biểu khiêm tốn nhưng không dè dặt, và có tác phẩm sơn mài tham dự ở hơn 17 triển lãm nhóm khác nhau từ khi ra trường (2007) đến nay. Sau khi nhận Giải ba tại Festival Mỹ thuật Trẻ toàn quốc (2017), Xuân Lục còn có tác phẩm sơn mài tham dự nhiều ở các triển lãm ngoài nước như Nga, Hàn Quốc, Thái Lan, Đài Loan (Trung Quốc)…

124.jpg
Tranh của họa sĩ Nguyễn Xuân Lục

Tại triển lãm lần này, với diện tính 450 m2 của MAS, số tác phẩm tổng hợp ba hình thức hội họa, điêu khắc và sắp đặt đều bằng sơn mài. Với chủ đề vẫn như triển lãm đầu tiên cách đây đã bảy năm là “Bụi” (2019). Thì lần này vẫn là dùng nghệ thuật sơn mài để tái phản ánh hình ảnh trong và ngoài vũ trụ, từ khi Trái đất bắt đầu hình thành khởi nguyên và việc tìm lại những trầm tích, hay nhìn ngược lại chuỗi thời gian phản thể. Bởi vậy, các tranh và tượng của triển lãm đều chỉ có ba loạt tên là: Khởi Nguyên; Phản Thể và Trầm Tích… đều được đánh theo số. Trong 20 bức tranh khổ lớn - trung bình là 100 x 200 cm thì bức lớn nhất là “Khởi Nguyên 17” (244 x 480 cm, 6 tấm ghép lại). Tiếp theo là năm bức phù điêu sơn mài (có khổ trung bình 120 x 100 cm và dầy 10 cm, đều có tên “Phản thể 1 - 5”). Và bức phù điêu lớn nhất là “Phản thể 6” (với khổ là 200 x 100 x 10 cm)…

125.jpg
“Phản thể 2”, sơn mài, cốt vải bồi sơn ta, 120 x 100 x 10 cm, 2023.Tranh của họa sĩ Nguyễn Xuân Lục

Tuy tạm gọi triển lãm này đi theo phong cách biểu hiện - trừu tượng, nhưng không quá khó hiểu khi xem các tác phẩm. Theo ý kiến của các chuyên gia mỹ thuật, thì triển lãm lần này là một cuộc sáng tạo “cách tân xuất chúng” với riêng một chất liệu sơn mài Việt, chỉ bằng sơn ta với những lớp bồi vải và bột giấy giang, xà cừ, đất và nước (là các “vật liệu nguyên thủy”). Nếu như tác phẩm lớn “Khởi Nguyên 17”, mở ra cả bầu trời sao sáng ban đêm bằng các tấm vóc lớn khảm xà cừ, vàng, bạc…, Xuân Lục mất gần một năm để hoàn thành, thì loạt “phù điêu sơn mài”, tác giả mất tới ba năm.

Hai triển lãm của họa sĩ Nguyễn Thị Quế và Nguyễn Xuân Lục có sự lần lượt kế thừa, tiếp nối, phát minh, phát triển… từ “xuất sắc” đến “xuất chúng”. Chính vì vậy nên giới mỹ thuật thông báo cho nhau theo khẩu ngữ vui là “có hai triển lãm sơn mài song Xuất của 2025 và 2026”.

Có thể bạn quan tâm

Tìm mua sách tại hội sách bên Hồ Gươm (Hà Nội).

Nuôi thói quen “đọc sâu” thời AI

Trong thời đại trí tuệ nhân tạo (AI) và công nghệ số, việc tiếp cận thông tin trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết. Nhưng cũng chính lúc ấy, văn hóa đọc lại đứng trước nhiều thách thức. Khi sách vẫn được xuất bản nhiều hơn, đẹp hơn, câu hỏi đặt ra là: Con người có còn đọc sâu?

Thi sĩ “vẽ bóng mình trên vết sẹo bong da”

Thi sĩ “vẽ bóng mình trên vết sẹo bong da”

Thi sĩ Đinh Minh Thiện vừa trình làng tập thơ thứ tư: “Bản giao hưởng tháng Tư” (NXB Hội Nhà văn). Ở tập thơ này, nhãn quan của một họa sĩ đối thoại không hồi kết với chiều sâu tĩnh tại của một tâm hồn hướng Phật.

Đoàn văn nghệ sĩ đi thực tế sáng tác ở Pù Luông.

Nét truyền thống mở lối du lịch cộng đồng

Giữa trùng điệp núi rừng miền tây xứ Thanh, thôn Bản Báng - vùng đệm thuộc Khu Bảo tồn thiên nhiên Pù Luông (xã Pù Luông) là điểm sáng mới của du lịch cộng đồng. Không chạy theo số lượng và phát triển nóng, người dân Bản Báng chọn cho mình hướng đi chậm nhưng chắc chắn, với điểm tựa là những giá trị bản địa đặc sắc.

Thú vui đàm đạo. Ảnh: SONG ANH

Người ở phố Hàng

Hà Nội ba sáu phố phường - khu vực các phố Hàng được coi là trung tâm kẻ chợ, nơi sầm uất, phát triển phong phú nhất của Hà thành, tạo nên nền tảng văn hóa, nhịp đập cho trái tim Thăng Long từ thuở những xa xôi lịch sử.

Công nghệ đang hỗ trợ hiệu quả cho việc trang trí sân khấu trong các chương trình biểu diễn.

Gỡ điểm nghẽn thể chế cho văn hóa vươn xa

Có bốn chủ đề lớn được hơn 160 chuyên gia, tác giả tham gia bàn luận trong các tham luận gửi về hội thảo khoa học quốc gia “Phát triển văn hóa Việt Nam trong kỷ nguyên mới: Lý luận và thực tiễn tiếp cận từ Nghị quyết số 80/NQ-TW của Bộ Chính trị”.

Sáng tạo văn chương cần những trải nghiệm thực tế để thấm được hơi thở đời sống. Ảnh: Các tác giả đi thực tế tại khu vực biên giới Tây Nguyên.

Ma trận văn chương AI

Văn học không nằm ngoài ma trận AI. Ngày càng có nhiều người tận dụng AI để sáng tác văn chương. Hàng loạt tác phẩm in báo, xuất bản sách thậm chí tham dự các cuộc thi bị độc giả lẫn người trong nghề tố cáo. Thậm chí cả công trình nghiên cứu văn học hay sách định hướng đề thi cũng… AI nốt. Hiện trạng này ngày càng đáng báo động!

Đặt người viết vào trọng tâm của sáng tạo

Đặt người viết vào trọng tâm của sáng tạo

Hướng đến giá trị cốt lõi của văn chương, các chuyên gia và nhà văn đều nhấn mạnh: Con người phải được đặt vào vị trí trung tâm trong quá trình sáng tạo. Theo đó, trí tuệ nhân tạo (AI) chỉ giữ vai trò công cụ hỗ trợ đi kèm sự minh bạch, trách nhiệm và năng lực kiểm soát.

AI giúp bạn đọc mở rộng không gian tiếp cận tác phẩm nhưng cũng đối diện nhiều nguy cơ.

Hoàn thiện khung pháp lý đủ mạnh

Qua những gì nhóm tác giả đã phản ánh, chia sẻ trong chuyên đề này, có thể thấy vấn đề vì thế không còn dừng lại ở chuyện công nghệ mạnh đến đâu, mà là pháp luật, thể chế và đạo đức nghề nghiệp có theo kịp hay không?

Không quên “Những người ta gặp“

Không quên “Những người ta gặp“

Ngày 15/4, Triển lãm “Những người ta gặp” của nghệ sĩ nhiếp ảnh, nhà báo Vũ Anh Tuấn đã khai mạc tại Nhà triển lãm 45 Tràng Tiền, Hà Nội, đón nhiều nghệ sĩ nhiếp ảnh và người yêu nghệ thuật đến tham quan.

Những “mảnh vữa“ của ngôi nhà hy vọng

Những “mảnh vữa“ của ngôi nhà hy vọng

Kỷ niệm 43 năm Ngày Người khuyết tật Việt Nam, tại làng lụa Vạn Phúc (Hà Đông, Hà Nội), doanh nghiệp xã hội Vụn Art đã khởi công cơ sở hỗ trợ nghề thủ công cho người khuyết tật.

Chiếc máy ép mía chạy sức trâu của ông ngoại nằm yên sau nhiều năm không sử dụng.

Mùi mật mía năm xưa

Dưới mái hiên cũ kỹ của căn nhà ngoại, tôi vẫn thường ngồi lặng im, nhìn ra cánh đồng sau hè. Nơi ấy, cỏ voi, cỏ dại đã che khuất. Nhưng chỉ cần cơn gió nhẹ thổi qua làm lay động vạt cỏ xanh, tôi lại thấy thấp thoáng hai khối sắt sần sùi còn sót lại của chiếc máy ép mía ông ngoại từng dùng.

Minh họa: TRẦN XUÂN BÌNH

Nỗi nhớ sông Đà

Tháng ba dương lịch năm con Ngựa. Mùa xuân đang chín ửng. Ban ngày nhiệt kế chỉ 25 nhưng đêm tụt xuống 17 độ, vẫn đủ lạnh với một cựu sĩ quan già, là chính tôi.

Chuyên đề: Chống AI lũng đoạn văn chương

Chuyên đề: Chống AI lũng đoạn văn chương

Không còn là chuyện có nên hay không sử dụng trí tuệ nhân tạo (AI) trong sáng tác văn học nữa, mà thực tế đang đặt ra yêu cầu ứng phó với việc lợi dụng, lạm dụng AI để tạo nên những sản phẩm mang tên tác giả cụ thể nhưng không thấm mồ hôi của lao động nghề nghiệp, không “đóng dấu” được bản sắc của người viết.

Những câu thơ lay gọi

Những câu thơ lay gọi

Quê hương bắt đầu từ mùi điền dã hoai nồng, thấm thía vào máu thịt, khiến kẻ thiên di dù đi đến chân trời viễn mộng nào cũng thấy tâm hồn mình chơi vơi thiếu vắng một khoảng bình yên. Mỗi tấc đất ta đi qua đều viết nên một trang sử của tâm trạng, nơi cái bình thường nhất khi xa lại trở nên bồi hồi.

Ca sĩ Tùng Dương cùng đĩa than "The Voice - Timeless". Ảnh: NVCC

Đĩa than, cuộc chơi của sự cầu toàn

Giữa thời đại âm nhạc số lên ngôi, đĩa than không còn phổ biến nhưng lại trở thành lựa chọn của những nghệ sĩ theo đuổi chuẩn mực cao nhất. Với các ca sĩ Phạm Thu Hà, Tùng Dương hay Hoàng Quyên, mỗi album vinyl là một hành trình công phu, tốn kém nhưng giàu tính lựa chọn.

Nhạc, triết, tranh và phim đầu hè

Nhạc, triết, tranh và phim đầu hè

Vừa qua, nữ nhạc trưởng người Pháp Zahia Ziouani đến Việt Nam biểu diễn cùng Dàn nhạc Giao hưởng Việt Nam (miền bắc - VNSO) và Dàn nhạc Giao hưởng Thành phố Hồ Chí Minh (HBSO). Chỉ huy dàn nhạc, luôn là việc hiếm hoi dành cho phụ nữ.

35 năm một chiếc nôi văn trẻ

35 năm một chiếc nôi văn trẻ

Sáng 12/4, tại trụ sở Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Hà Nội đã diễn ra lễ kỷ niệm 35 ngày thành lập Câu lạc bộ (CLB) Văn học trẻ Hà Nội. CLB thành lập năm 1991, tập hợp nhiều cây bút trẻ đang sống và công tác tại Hà Nội.

Lan tỏa tự hào A80 (Hà Nội, 2025). Ảnh: VŨ ANH TUẤN

“Những người ta gặp” như may mắn trong đời

“Mỗi người chúng ta, suốt cả cuộc đời sẽ chứng kiến nhiều việc lớn nhỏ trong cuộc sống, được tiếp xúc, được gặp gỡ nhiều người khác nhau, để rồi có lúc những ký ức xưa trở lại tâm trí ta thật bất ngờ. Với tôi cũng vậy.

Tại nhiều công trình mang đậm dấu ấn giao thoa, tiếp biến văn hóa, còn ít hoạt động mới hướng đến giới trẻ. Ảnh: DƯƠNG XUÂN

Thương hiệu Thành phố sáng tạo cần vun đắp nhiều hơn

Để phát triển công nghiệp văn hóa ở Hà Nội, khẳng định Thành phố sáng tạo, phát triển hướng đến tương lai Thủ đô “Văn hiến - Văn minh - Hiện đại - Hạnh phúc”, thì vai trò của nguồn lực văn hóa cần được đánh giá đúng. Hơn thế, cần được kích hoạt mạnh mẽ hơn.

Người lao công. Ảnh: NAM NGUYỄN

Người dọn villa Tây

Chị Lê Thị Tịnh, ngụ làng rau Trà Quế (phường Hội An Tây, thành phố Đà Nẵng) là một người làm nghề tạp vụ theo giờ cho những căn villa mà khách nước ngoài thuê ở phố Hội.

“Tả phù” (tượng ngựa bên tả trong đình làng), tranh của Nguyễn Tuấn Cường bằng sơn mài trên vóc gỗ (110 x 80cm, 2026).

Độc đáo sơn mài trên vóc kính, sắt, nhựa

Chỉ với 14 tác phẩm sơn mài cổ trên vóc gỗ - khổ trung bình của họa sĩ Nguyễn Tuấn Cường và 4 tác phẩm “cách tân” sơn mài khổ nhỏ trên vóc bằng kính, nhựa-plastic và… sắt nữa của nữ họa sĩ Việt kiều Phi Phi Oanh, triển lãm “Hội hè miên man” tại gallery 30 Quang Trung (Hà Nội) đã đem lại “một không gian nghịch lý thị giác”.

Một cảnh trong vở diễn.

Đối thoại Đông - Tây trên sân khấu Việt

Vở kịch "Pygmalion" vừa được Trường đại học Sân khấu và Điện ảnh Hà Nội dàn dựng để tham dự Liên hoan các trường đào tạo Sân khấu châu Á lần thứ VIII - 2026 (ATEC) diễn ra tại Trung Quốc vào tháng 5 tới.

Minh họa: NGUYỄN VĂN ĐỨC

Vườn sau quán

Năm giờ sáng chợ đã tấp nập. Hằng kéo xe đẩy vào chỗ ngồi quen thuộc, gần cột điện, sát vỉa hè. Chị mở bao tải ra, từng bó đậu bắp xanh mướt xếp lên miếng bạt. Trái non, tươi, còn đọng sương. Hằng ngồi xuống chiếc ghế nhựa thấp, lưng còn mỏi từ hôm qua làm vườn. Ngón tay chai sần, đen nhẻm sau mấy tháng bới đất.

Ông Hùng và cộng sự đặt mục tiêu kiến tạo nhiều chương trình trải nghiệm văn hóa cho du khách.

Làm du lịch là kiến tạo văn hóa

Ông Hùng điềm đạm, nụ cười thân thiện giữa nhịp sống sôi động của thành phố. Chúng tôi nói về những thành quả và dự định phát triển du lịch, nhưng vượt lên trên những con số và dự án là những suy tư về văn hóa.

"Miền giao hòa" (80x100cm, sơn mài, năm 2026) của họa sĩ Nguyễn Nghĩa Dậu, giảng viên Khoa Đồ họa.

Mùa sáng tạo mới

Đã thành thông lệ, sau tháng Giêng, các giảng viên Trường đại học Mỹ thuật Việt Nam lại tổ chức một gặp gỡ nghề nghiệp tại triển lãm Xuân trong khuôn viên nhà trường, cùng công bố những sáng tác mới nhất.