Người Huế tìm lại Huế xưa

Nét đẹp trường tồn cùng thời gian của Cố đô Huế đã trở thành động lực cho nhiều nhà nghiên cứu, văn nghệ sĩ khám phá và không ngừng sáng tạo. Từng góc nhìn riêng biệt đã tiếp nối mạch cảm xúc, mở ra hướng đi lâu dài về giá trị văn hóa của vùng đất.
Người Huế gìn giữ nét đẹp ẩm thực xưa. (Ảnh QUANG THÀNH)
Người Huế gìn giữ nét đẹp ẩm thực xưa. (Ảnh QUANG THÀNH)

Lằn ranh văn hóa và ý thức

"Huế luôn luôn mới", ông Amadou Matar M’Bow - nguyên Tổng Giám đốc UNESCO, trong chuyến ghé thăm Huế năm 1981 từng nhận định như vậy. Văn hóa tựu trung lại là do con người sáng tạo ra. Văn hóa luôn luôn biến đổi và vì thế, Huế luôn luôn mới.

Không gian văn hóa Huế, bản sắc Huế thể hiện ở yếu tố trung tâm là con người. Không gian văn hóa xứ Huế hợp dung giữa văn hóa dân gian và văn hóa cung đình, giữa cổ kính và hiện đại. Ở đó có sự giao thoa, hòa nhập nhất định với văn hóa vùng miền trong nước, giao lưu với các yếu tố văn hóa nước ngoài... Với quãng thời gian 718 năm hình thành, phát triển của vùng đất Thuận Hóa-Phú Xuân - Huế (1306-2024), những dấu ấn lịch sử-văn hóa đậm nét, phong phú, đa dạng, đa chiều kích… đã hấp dẫn biết bao học giả tìm tòi khám phá, gợi lên nguồn cảm hứng cho các tác phẩm văn học nghệ thuật.

Tiến sĩ Lê Vũ Trường Giang, Khoa Lịch sử, Trường đại học Khoa học, Đại học Huế đã tìm lại những mẩu chuyện trải dài trong giai đoạn thế kỷ 17-20. "Cái xưa và cái nay trộn lẫn nhau giữa ranh giới văn hóa và ý thức, tính bất toàn và biến đổi, quá khứ và bài học của hiện tại. Đó là cái đi và trở về, cái đang còn và cái đã mất, yêu thương và chia sẻ để kết nối thông điệp về vẻ đẹp của một vùng đất. Nói như Louis Chochod "Kinh đô Huế và những bí ẩn của nó đã tạo nên nguồn cảm hứng", còn tôi khao khát tìm về những điều không dễ gì quên lãng được", Tiến sĩ Giang cho biết.

Nói khác hơn, trong cội nguồn văn hóa dân tộc Việt Nam, Huế là một tiểu vùng văn hóa, có bản sắc, được khu biệt ở tính địa phương với danh xưng "xứ Huế". Lẽ vì thế, người Huế có những đặc điểm tâm lý, tính cách, lối sống mang phong cách riêng, thể hiện qua cung cách ứng xử với tự nhiên và xã hội. Từ đó kiến tạo nên nếp sống vật chất và tinh thần "kiểu Huế", "vị Huế", "chất Huế"...

Trong cuốn sách "Người Huế kể chuyện Huế" vừa xuất bản của mình, Tiến sĩ Lê Vũ Trường Giang lấy lịch sử vùng đất làm nền móng, là bộ khung sườn cố định. Các mẩu chuyện, nhân vật góp phần làm cho tác phẩm đầy đặn. Vì các mẩu chuyện là một kênh khác, góc nhìn khác nên sẽ cung cấp thêm nhận thức, lưu giữ, ghi nhớ, giáo dục, kiến giải, phản ánh hiện thực vùng đất, con người xứ Huế như đã từng. Trong lịch sử, Huế sôi nổi, cởi mở trước biến thiên của thời cuộc. Nhiều người con xứ sở hăng hái trên tuyến đầu, xác lập vị thế trong các lĩnh vực chính trị, quân sự, văn hóa nghệ thuật…

"Huế một thời, Huế rặt, Huế đẹp, Huế cổ kính, Huế tao nhã, Huế kỳ bí, Huế thi ca. Tôi tập trung vào khai thác các mảng đề tài lịch sử, văn học, văn hóa dân gian để làm rõ những ý trên. Việc phân loại này sẽ giúp độc giả có cách đọc và tiếp cận khác nhau. Từ đó, người đọc dễ dàng cảm nhận được thông điệp về văn hóa Huế, con người Huế mà tôi muốn nhắn gửi", Tiến sĩ Giang bày tỏ.

Giữ hồn cho di sản

Cố đô Huế là vậy. Mỗi góc phố hay con đường, ngôi nhà hay dòng sông đều mang trong mình hai chữ di sản. "Tôi ngồi uống cà-phê trong ngôi nhà rường ở quán Vông Vang, số 24 Lý Thánh Tôn, thành phố Huế. Đây là ngôi nhà một gian hai chái có 28 cột gỗ mít được kết nối theo kiểu thức "Tiền trến hậu xuyên". Dưới bóng mát êm dịu tỏa xuống cùng với hàng cột gỗ vững chắc, tôi đã bắt gặp những cánh dơi chập chờn bay trên đầu mình", nhà nghiên cứu Hồ Vĩnh viết trong sách "Giữ hồn cho Huế". Tuy nhiên, thông qua những lần khảo sát, thực trạng những ngôi nhà rường đều bị thấm dột từ mái ngói hiện lên rõ nét. Tiếng mọt kêu thả xuống thời gian đủ để mỗi người con xứ Huế thêm lo, thêm trăn trở.

Ông Vĩnh đặt kỳ vọng lưu giữ cái riêng của Huế sau từng chuyến điền dã, nghiên cứu, ghi chép. Nhìn ngắm những dãy tường thành, nhà nghiên cứu hình dung ra như là vầng trán của Huế. Lịch sử lặng sâu trong từng nếp nhăn trên thành quách rêu phong. Mùa hè 30 năm trước, một Đại Nội đầy trang nghiêm ẩn dưới ánh nắng vàng hanh được ông Hồ Vĩnh cảm nhận đầy mê hoặc. "Những mái ngói thanh lưu ly, hoàng lưu ly như đang nhảy múa trước mắt. Tôi tựa lưng vào tường thành rêu phong, ngửa mặt nhìn lên bầu trời, thấy mầu mây xanh như chùng xuống ôm choàng các cổ tích…", nhà nghiên cứu Hồ Vĩnh lưu lại.

Trải qua bao thăng trầm, Huế luôn giữ cho riêng mình những khoảng xanh mà nhờ đó, người dân có được nơi tản bộ, thể dục mỗi buổi sớm mai hay chiều tà. Hiện nay, từng công viên dọc hai bờ sông Hương đang được chăm sóc, giữ gìn kỹ lưỡng. Cảnh quan xanh mát tạo ra một cuộc sống hiện đại đầy thú vị, thoáng đãng. Nằm ở phía bắc sông Hương là bạt ngàn cây xanh đổ bóng quanh Thành Nội.

Ông Hồ Vĩnh tự hào rằng, những con đường trải dài nối góc có bố cục như hình tam giác. Trong đó gồm các công sở và biệt thự du lịch mang dáng dấp kiến trúc phong cảnh. Huế như một bức tranh cuốn, lần lượt trải ra một mầu xanh ngắt cây cỏ, sông nước hòa quyện với nhau.

Sẽ có những hình ảnh văn hóa mất dần theo thời gian. Đó là quy luật tự nhiên, mọi thứ đều sẽ biến đổi, không có điều gì là vĩnh cửu. Văn hóa phải biến đổi để thích nghi bối cảnh xã hội mới, phù hợp các nhu cầu về đời sống vật chất và tinh thần của con người. Những câu chuyện gần gũi, đi vào lòng người được Tiến sĩ Lê Vũ Trường Giang hay nhà nghiên cứu Hồ Vĩnh tìm kiếm, đấu nối chính là cách chuyển tải lịch sử một cách nhẹ nhàng.

"Người trẻ rồi sẽ lớn, là thế hệ kế tục xây dựng, phát triển đất nước. Họ biết sử, hiểu sử để tri ân, để báo ân cho bao thế hệ đã kiến tạo nên cuộc sống hôm nay", Tiến sĩ Giang đúc kết lại.

Có thể bạn quan tâm

Sau khóa đào tạo photovoice, trang bị máy ảnh cho người dân, đã có nhiều tác phẩm ảnh được trưng bày tới cộng đồng trong vùng di sản.

Cộng đồng tham gia bảo tồn, phát huy giá trị di sản

Thành nhà Hồ tọa lạc ở xã Tây Đô, tỉnh Thanh Hóa, được UNESCO công nhận Di sản văn hóa thế giới năm 2011. Cùng với thực hiện nghiêm các cam kết theo khuyến nghị của UNESCO, tỉnh Thanh Hóa ưu tiên sự tham gia của cộng đồng trong bảo tồn, phát huy giá trị di tích Thành nhà Hồ và vùng phụ cận gắn với phát triển du lịch.

Ra mắt bộ trang phục sinh hoạt cộng đồng của dân tộc Chứt ở phía tây tỉnh Quảng Trị.

Khôi phục trang phục truyền thống dân tộc Chứt

Trong khi các dân tộc ở nước ta đều có trang phục truyền thống phản ánh bản sắc văn hóa, phong tục của từng cộng đồng thì đồng bào dân tộc Chứt ở phía tây tỉnh Quảng Bình (trước đây), nay là Quảng Trị lại thiếu trang phục truyền thống.

Du khách tìm hiểu các công đoạn chế tác nón ngựa tại cơ sở của Nghệ nhân Ưu tú Đỗ Văn Lan.

Chiến lược phát triển du lịch cộng đồng gắn với bảo tồn văn hóa

Xã Xuân An, tỉnh Gia Lai đang có những bước đi mạnh mẽ, bài bản nhằm phát triển kinh tế-xã hội theo hướng bền vững. Trong đó, sản phẩm du lịch làng nghề nón ngựa Phú Gia trở thành điểm nhấn quan trọng, mở đường cho chiến lược phát triển du lịch cộng đồng gắn với bảo tồn văn hóa truyền thống.

Nghệ nhân Nguyễn Thị Hương, người truyền lửa cho Câu lạc bộ Dân ca Ví, Giặm Nghệ Tĩnh Hưng Tân. (Ảnh TRỌNG TÂM)

Để ví, giặm ngân dài cùng năm tháng

Giữa những ngày cuối thu xứ Nghệ, trong không gian ấm áp của Nhà văn hóa Hưng Tân, xã Hưng Nguyên Nam (Nghệ An), tiếng ví, tiếng giặm lại ngân lên mộc mạc mà sâu lắng. Không chỉ là âm thanh của ký ức, đó còn là nhịp cầu nối quá khứ với hiện tại, được gìn giữ và trao truyền bằng tâm huyết của những con người bình dị nơi làng quê.

Giáo viên và học sinh Trường tiểu học và trung học cơ sở A Xing sử dụng nhạc cụ của người Vân Kiều, Pa Kô do trường sưu tầm, trưng bày để sinh hoạt văn hóa văn nghệ.

Gìn giữ văn hóa bản địa

Trường tiểu học và trung học cơ sở A Xing, xã Lìa (tỉnh Quảng Trị) đã xây dựng một không gian trưng bày những giá trị văn hóa đặc sắc của người Vân Kiều và Pa Kô ngay trong khuôn viên nhà trường, qua đó giáo dục học sinh lòng tự hào dân tộc, yêu quê hương, tôn trọng và gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc mình.

Công nhân Công ty TNHH Ngọc Chung Coir hoàn thiện sản phẩm dây thừng trang trí trước khi xuất xưởng. (Ảnh MỸ HÀ)

Trăn trở nghề sản xuất xơ dừa

Không chỉ nổi tiếng về những món đặc sản gắn liền với dừa, rừng dừa Tam Quan, thị xã Hoài Nhơn (cũ) được đánh giá như “thiên đường dừa thứ hai” của Việt Nam.

Đình làng Lựu Bảo đầy trang nghiêm.

Dấu xưa Lựu Bảo

Qua bao nhiêu năm tháng, ngôi làng Lựu Bảo thuộc phường Kim Long, thành phố Huế vẫn chứa đựng vẻ đẹp nên thơ. Tứ bề gió thổi mây che, làng xưa tựa như nàng thiếu nữ soi bóng xuống dòng sông Bạch Yến trong xanh. Chuyện làng, chuyện sông không thể tách rời là vậy.

Công nhân Hợp tác xã chiếu cói Hoài Châu Bắc hoàn thiện một công đoạn làm ra chiếc chiếu thành phẩm. (Ảnh MỸ HÀ)

Làng nghề chiếu cói Hoài Nhơn

Dệt chiếu cói là nghề truyền thống lâu đời ở xã Hoài Châu Bắc, thị xã An Nhơn, tỉnh Bình Định (nay là phường Hoài Nhơn Bắc, tỉnh Gia Lai).

Nhiều du khách trẻ thích thú khi check-in tại Tháp Pô Klong Garai.

Giữ gìn Bảo vật quốc gia, góp phần thúc đẩy du lịch

Khánh Hòa là vùng đất giao thoa văn hóa với sự chung sống của 36 dân tộc anh em, trong đó nổi bật là văn hóa Chăm và Raglai, thể hiện qua hệ thống đền tháp cổ kính, các lễ hội truyền thống đặc sắc cùng phong tục tập quán giàu bản sắc.

Hòn Vọng Phu trong không gian đô thị ở Thanh Hóa.

Nỗ lực bảo tồn hòn Vọng Phu cùng cụm di tích An Hoạch

Hòn Vọng Phu trên đỉnh núi An Hoạch (núi Nhồi) ở phường Hạc Thành, tỉnh Thanh Hóa cùng những “Vọng Phu thạch” hiện hữu trên nhiều miền đất đã gắn liền với lịch sử dựng nước, giữ nước cùng đạo lý, nhận thức thẩm mỹ của dân tộc.

Bãi Làng - khu vực trung tâm Cù Lao Chàm.

Cù Lao Chàm - Viên ngọc thô đang được "mài giũa"

Mùa du lịch năm 2025, cụm đảo gần bờ của thành phố Đà Nẵng là Cù Lao Chàm đón hơn 269.000 du khách. So với năm 2024 và những năm trước đó, con số này cho thấy sự tăng trưởng và là một lời khẳng định: Những tiềm năng du lịch mạnh mẽ của “viên ngọc thô” xứ Quảng đang dần được cụ thể hóa, khai thác một cách hiệu quả và đúng hướng.

Cô gái Chăm trong Lễ hội Katê tại Khánh Hòa.

Thúc đẩy liên kết vùng du lịch trọng điểm

Những năm gần đây, hành trình du lịch nối dài giữa “biển xanh” Khánh Hòa và “đại ngàn” Đắk Lắk đã trở thành xu hướng mới. Sự dịch chuyển đó thể hiện nhu cầu khám phá nhiều hơn của du khách, đồng thời tạo cơ hội hình thành các tour, tuyến liên vùng mang dấu ấn riêng của khu vực Nam Trung Bộ và Tây Nguyên.

Du khách trải nghiệm làm đồ gốm khi tới thăm làng Thanh Hà.

Độc đáo làng gốm hơn 500 năm tuổi

Tại lễ trao giải thưởng Du lịch Việt Nam năm 2025 vừa qua, làng gốm Thanh Hà là đại diện của thành phố Đà Nẵng được vinh danh tại hạng mục “Điểm du lịch cộng đồng tốt nhất”.

Ông Lê Văn Nghĩa kiểm tra chất lượng sản phẩm rượu cần.

Bảo tồn và phát triển nghề truyền thống

Giữ được hương vị nồng say của rượu cần truyền thống sẽ mở ra cơ hội phát triển kinh tế cho bà con Cơ Tu. Đó là cách làm kinh tế hiệu quả của ông Lê Văn Nghĩa và một số hộ dân ở thôn Phú Túc, xã Hòa Vang, thành phố Đà Nẵng.

Người dân và du khách nghe hát bài chòi ở Hội An.

Cân bằng giữa phát triển và gìn giữ ở Hội An

Sau khi mở rộng địa giới thành phố Đà Nẵng, Hội An (cũ) nay gồm ba phường: Hội An, Hội An Đông, Hội An Tây và một xã đảo Tân Hiệp (Cù Lao Chàm) tiếp tục giữ vai trò đặc biệt trong chiến lược phát triển du lịch-văn hóa của thành phố.

Thu gom lưới bẫy bắt chim yến trái phép. (Ảnh CTV)

Cần có giải pháp bảo vệ chim yến

Những năm gần đây, nạn săn bắt chim yến trái phép diễn ra tràn lan ở nhiều địa phương trên cả nước, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự phát triển bền vững của quần thể chim yến ở nước ta.

Đảo Lý Sơn, hạt nhân du lịch biển, đảo của tỉnh Quảng Ngãi.

Tìm hướng phát triển bền vững du lịch biển, đảo Quảng Ngãi

Du lịch biển, đảo Quảng Ngãi có nhiều tiềm năng trở thành trụ cột phát triển kinh tế- xã hội quan trọng. Tỉnh cần tạo ra sức mạnh tổng hợp, cân bằng lợi ích kinh tế-xã hội và môi trường để du lịch biển, đảo Quảng Ngãi phát triển bền vững, thích ứng với biến đổi khí hậu và khẳng định vị thế trong khu vực.

Võ cổ truyền đã và đang được triển khai nhiều giải pháp đồng bộ để phát triển một cách bài bản, bền vững

Bảo tồn và lan tỏa võ cổ truyền

Võ cổ truyền Bình Định không chỉ là một di sản văn hóa phi vật thể quốc gia mà còn là một hệ giá trị sống động, có khả năng thích ứng và phát triển trong thời đại mới. Trong bối cảnh đất nước hội nhập sâu rộng, văn hóa truyền thống không thể chỉ lưu giữ trong bảo tàng hay lễ hội mà phải được đưa vào đời sống, đến với thế hệ trẻ.

Hội thi Ẩm thực Yến sào Khánh Hòa.

Độc đáo Lễ hội Yến sào Khánh Hòa

Không chỉ thành kính tri ân, tưởng nhớ công đức lớn lao của thủy tổ, thánh mẫu, các vị tiền bối sáng lập, phát triển ngành nghề yến sào trong suốt 700 năm qua, Lễ hội Yến sào Khánh Hòa đã tạo nên một không gian văn hóa biển, đảo đa dạng và sinh động.

Bề mặt dải đá bằng phẳng, đoạn rộng nhất lên tới 50 mét.

Kỳ quan dưới đáy biển Gia Lai

Làng chài Nhơn Hải, phường Quy Nhơn Đông, tỉnh Gia Lai không chỉ nổi tiếng với vẻ đẹp bình yên cùng cảnh sắc biển, trời hùng vĩ, mà còn được nhiều người say đắm bởi một kỳ quan độc đáo.

Phụ nữ Pa Kô làm món Đổi A-lỗq chuẩn bị cho ngày lễ Aza.

Món ăn độc đáo của người Pa Kô

Khi còn nhỏ, tôi biết đến món Đổi A-lỗq (cơm nếp ống tre) của người Pa Kô qua những lần theo bố về thăm quê nội ở thôn A Liêng, xã Tà Rụt (Quảng Trị) bên dòng Krông Klang. Hương vị đặc trưng của món ăn này vẫn in đậm trong ký ức sau những lần tôi dự lễ hội và thưởng thức cùng mọi người.

Công đoạn khoét rỗng mõ là quan trọng nhất

Giữ tiếng mõ làng Thủy Xuân

Giữa không gian thanh vắng ở tổ 11, phường Thủy Xuân, thành phố Huế, tiếng cốc cốc khi nhỏ khi to đưa con người về chốn tĩnh tại. Ở vùng đất Cố đô, người ta vẫn còn nhớ đến làng mõ Thủy Xuân.