Không để khoảng trống từ nghị quyết đến cuộc sống

Thời gian qua, Đảng và Nhà nước đã ban hành nhiều nghị quyết, chủ trương lớn với tầm nhìn chiến lược và quyết tâm chính trị cao. Mỗi nghị quyết đều thể hiện khát vọng phát triển đất nước nhanh và bền vững, nâng cao đời sống nhân dân, củng cố niềm tin xã hội.

Thành ủy Hà Nội tổ chức hội nghị quán triệt, triển khai chương trình hành động của Ban Thường vụ Thành ủy thực hiện các nghị quyết chiến lược của Bộ Chính trị. (Ảnh: BTC)
Thành ủy Hà Nội tổ chức hội nghị quán triệt, triển khai chương trình hành động của Ban Thường vụ Thành ủy thực hiện các nghị quyết chiến lược của Bộ Chính trị. (Ảnh: BTC)

Tuy nhiên, thực tiễn cho thấy, ở một số nơi, một số lĩnh vực, kết quả đạt được chưa tương xứng với mục tiêu đề ra. Có chủ trương đúng, trúng và cần thiết, nhưng triển khai chậm, hiệu quả chưa rõ nét. Khoảng cách giữa tinh thần nghị quyết và chuyển biến trong đời sống không phải là hiện tượng cá biệt, mà là vấn đề cần được nhìn nhận thẳng thắn.

Sau thành công Đại hội XIV của Đảng, yêu cầu đưa nghị quyết vào cuộc sống càng trở nên cấp thiết. Tại Hội nghị toàn quốc quán triệt và triển khai thực hiện Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng, Tổng Bí thư Tô Lâm nhấn mạnh: “Để đáp ứng yêu cầu ngày càng cao đối với tiến trình phát triển của đất nước trong giai đoạn mới, chúng ta phải thống nhất và dứt khoát về tư duy xuyên suốt là chuyển mạnh từ "nói" sang "làm", từ nhận thức thành hành động. Văn kiện Đại hội đã chỉ rõ, kiên quyết khắc phục triệt để tình trạng "nói nhiều làm ít", "nói hay, làm dở", "nói không đi đôi với làm", chấm dứt lối làm việc quan liêu, hình thức. Mỗi cấp ủy, mỗi tổ chức đảng, mỗi cán bộ, đảng viên, đặc biệt người đứng đầu, phải nêu cao tinh thần trách nhiệm, gương mẫu đi đầu trong việc biến quyết sách thành hiện thực”. Từ đây đặt ra yêu cầu đối với giai đoạn tới đó là mọi biểu hiện trì trệ, né tránh, đùn đẩy trong khâu thực hiện càng phải được nhận diện và xử lý nghiêm túc.

Trong nhiều trường hợp, nghị quyết không thiếu định hướng, không thiếu giải pháp. Vấn đề nằm ở tổ chức thực hiện. Có nơi sau khi quán triệt, ban hành kế hoạch là coi như hoàn thành nhiệm vụ; việc theo dõi, đôn đốc thiếu quyết liệt; sơ kết, tổng kết thiên về báo cáo tiến độ hơn là đánh giá hiệu quả thực chất. Khi kết quả chưa đạt yêu cầu, kiểm điểm còn chung chung, chưa làm rõ trách nhiệm cá nhân, nhất là trách nhiệm người đứng đầu.

Một biểu hiện đáng lưu ý là tình trạng “đá bóng trách nhiệm”. Việc thuộc thẩm quyền địa phương nhưng chờ bộ, ngành hướng dẫn thêm; việc đã được phân cấp nhưng vẫn xin ý kiến lên trên để “chắc chắn”; có quy định rồi nhưng vẫn chờ văn bản cụ thể hơn. Mỗi lần chờ đợi ấy kéo dài thêm thời gian xử lý, làm lỡ cơ hội phát triển và gia tăng chi phí xã hội. Không ít hồ sơ, dự án, thủ tục bị ách lại không phải vì thiếu cơ sở pháp lý, mà vì thiếu quyết đoán. Khi trách nhiệm không được cá thể hóa rõ ràng, khi việc né tránh không bị xử lý nghiêm, thì động lực hành động tất yếu suy giảm.

Một điểm yếu khác trong khâu thực hiện là tâm lý lấy “không sai” làm mục tiêu cao nhất, thay vì lấy hiệu quả phục vụ nhân dân làm thước đo. Trong cải cách hành chính và chuyển đổi số, có nơi đầu tư hạ tầng, xây dựng cổng dịch vụ công hiện đại, nhưng người dân vẫn phải nộp song song hồ sơ điện tử và bản giấy; quy trình được số hóa nhưng tư duy xử lý chưa thay đổi. Nguyên nhân không chỉ ở kỹ thuật, mà ở tâm lý e dè khi áp dụng cách làm mới.

Sau những vụ việc vi phạm bị xử lý nghiêm, một bộ phận cán bộ trở nên thận trọng quá mức. Thận trọng là cần thiết, nhưng nếu biến thành trì hoãn, đẩy việc lên cấp trên hoặc sang đơn vị khác, thì thận trọng đã trở thành lực cản. Khi “an toàn cá nhân” lấn át “hiệu quả công việc”, nghị quyết khó có thể đi vào cuộc sống một cách sinh động. Điều này đặt ra yêu cầu phải phân biệt rõ giữa sai phạm do vụ lợi với rủi ro trong quá trình đổi mới vì lợi ích chung; bảo đảm thanh tra, kiểm tra khách quan, toàn diện, không máy móc, không hình thức. Nếu chỉ nhấn mạnh phòng ngừa sai phạm mà thiếu cơ chế bảo vệ người dám làm, bộ máy sẽ rơi vào trạng thái phòng thủ.

So sánh với khu vực tư thì thấy rất rõ, dù các tập đoàn kinh tế, doanh nghiệp tư nhân luôn phải đối diện biến động thị trường, chi phí tăng và cạnh tranh gay gắt vẫn buộc phải đổi mới để tồn tại. Họ chấp nhận thử nghiệm, chấp nhận rủi ro, bởi nếu không thay đổi, họ sẽ bị đào thải. Động lực thị trường tạo áp lực tích cực buộc họ phải sáng tạo, đột phá. Còn ở khu vực công, nếu cơ chế đánh giá vẫn nặng về tuân thủ quy trình hơn là kết quả cuối cùng; nếu việc né tránh trách nhiệm không bị xử lý tương xứng; nếu sáng tạo chưa được bảo vệ đầy đủ, thì sức ỳ sẽ tiếp tục tồn tại. So sánh này không nhằm phủ nhận nỗ lực của đội ngũ cán bộ, công chức, mà để nhấn mạnh yêu cầu hoàn thiện cơ chế vận hành, tạo động lực tương xứng cho đổi mới trong khu vực công.

Thu hẹp khoảng trống từ nghị quyết đến cuộc sống gắn liền với yêu cầu xây dựng nhà nước kiến tạo phát triển. Một nhà nước kiến tạo không chỉ quản lý theo hướng kiểm soát, mà còn chủ động tạo môi trường thuận lợi cho đổi mới sáng tạo, khơi thông nguồn lực và thúc đẩy phát triển. Trong mô hình đó, hiệu lực quản lý không chỉ được đo bằng mức độ tuân thủ thủ tục, mà bằng kết quả mang lại cho người dân và doanh nghiệp. Cán bộ, công chức không chỉ làm đúng quy trình, mà phải hướng tới mục tiêu cuối cùng là hiệu quả xã hội. Để làm được điều đó, cần cá thể hóa trách nhiệm, rõ thẩm quyền, rõ giới hạn pháp lý; đồng thời bảo vệ người hành động vì lợi ích chung. Kiểm soát quyền lực là yêu cầu bắt buộc, nhưng kiểm soát phải đi đôi với khuyến khích sáng tạo, nếu không sẽ triệt tiêu động lực đổi mới.

Trong nhiệm kỳ thực hiện Nghị quyết Đại hội XIV, khắc phục điểm yếu trong khâu thực hiện phải là nhiệm vụ trọng tâm: Chấm dứt triển khai hình thức; xử lý nghiêm tình trạng đùn đẩy, né tránh; đánh giá cán bộ bằng kết quả cụ thể và sự hài lòng của nhân dân; đồng thời bảo vệ người dám nghĩ, dám làm vì lợi ích chung. Cùng với đó, trách nhiệm nêu gương của người đứng đầu có ý nghĩa quyết định. Nơi nào người đứng đầu theo sát công việc, dám quyết và dám chịu trách nhiệm, ở đó nghị quyết đi vào cuộc sống nhanh hơn.

Ngược lại, thiếu quyết đoán và chọn giải pháp an toàn sẽ kéo theo tâm lý cầm chừng. Khoảng trống vì thế không chỉ là vấn đề quy trình, mà là vấn đề văn hóa trách nhiệm trong bộ máy. Khi mỗi khâu đều có thể viện dẫn lý do khách quan để trì hoãn; khi “xin ý kiến tập thể” bị sử dụng như một cách phân tán trách nhiệm; khi việc không quyết định cũng không bị xem xét, xử lý tương xứng, thì hệ thống rất dễ rơi vào trạng thái cầm chừng, làm giảm hiệu lực và hiệu quả thực thi.

Chủ trương đúng là điều kiện cần. Nhưng tổ chức thực hiện hiệu quả mới là điều kiện đủ. Khi mỗi quyết định được đưa ra đúng thẩm quyền, đúng pháp luật và đúng thời điểm; khi mỗi cấp, mỗi ngành chủ động giải quyết công việc thay vì chuyển tiếp trách nhiệm; khi tinh thần “nói đi đôi với làm” trở thành chuẩn mực hành động, thì nghị quyết sẽ thực sự đi vào cuộc sống.

Khoảng trống từ nghị quyết đến thực tiễn không phải là điều tất yếu. Nhưng nếu những điểm nghẽn trong tổ chức thực hiện không được tháo gỡ kịp thời, nếu sự chần chừ và né tránh còn kéo dài, thì cái giá phải trả không chỉ là sự chậm trễ, mà là cơ hội phát triển bị đánh mất. Và đó cũng là nỗi lo chung của nhân dân: Khi khát vọng đổi mới không được chuyển hóa thành hành động quyết liệt, đất nước khó có thể vươn mình mạnh mẽ trong kỷ nguyên mới.

Có thể bạn quan tâm

Cán bộ Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao (Công an Hà Nội) xử lý thông tin liên quan hành vi lừa đảo trên không gian mạng. (Ảnh: NGUYỄN ĐĂNG)

Xây dựng môi trường mạng văn minh, có trách nhiệm

Sau khi Nghị định số 174/2026/NĐ-CP quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực bưu chính, viễn thông, tần số vô tuyến điện, giao dịch điện tử và công nghệ thông tin được Chính phủ ban hành và có hiệu lực từ 1/7/2026, trên không gian mạng đã xuất hiện một số thông tin không chính xác về nội dung Nghị định. 

Các chương trình mang đậm bản sắc văn hóa luôn thu hút đông đảo người xem trên nền tảng số. (Ảnh: KHÁNH AN)

Kiến tạo bản sắc và chủ quyền văn hóa Việt Nam trên không gian số

Vừa qua, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã chỉ rõ một trong bốn khoảng trống lớn sau thời gian thực hiện Nghị quyết số 80-NQ/TW đó là “sức hấp dẫn và năng lực lan tỏa của các giá trị văn hóa tích cực trong môi trường số chưa theo kịp tốc độ phát triển của các nền tảng và nội dung số”.

Cơ chế phân cấp, phân quyền giúp phường Thanh Xuân chủ động đẩy nhanh công tác giải phóng mặt bằng đường Vành đai 2,5. (Ảnh: MINH QUỐC HƯNG)

Đổi mới quản trị quốc gia trong điều kiện phát triển mới

Đẩy mạnh phân cấp, phân quyền là yêu cầu khách quan của đổi mới quản trị quốc gia nhằm phát huy tính chủ động, sáng tạo và trách nhiệm của địa phương. Tuy nhiên, vẫn còn những cách hiểu phiến diện khi hoặc tuyệt đối hóa quản lý tập trung, hoặc đồng nhất phân quyền với buông lỏng quản lý, phân tán quyền lực...

Đưa bản sắc vào "kể chuyện" trong nghệ thuật biểu diễn là một hướng đi của công nghiệp văn hóa. (Ảnh: QUANG HƯNG)

Bài 2: Xây dựng thương hiệu, tăng sức cạnh tranh

Bước vào thế kỷ XXI, khi toàn cầu hóa và cách mạng công nghệ số làm thay đổi sâu sắc cách thức các quốc gia cạnh tranh và khẳng định vị thế, văn hóa ngày càng được nhìn nhận như một nguồn lực chiến lược.

Công an tỉnh Quảng Ninh làm việc với chủ tài khoản Facebook có hành vi chia sẻ, bình luận bài viết trên các kênh của đối tượng phản động Lê Trung Khoa, trang "thoibao.de"…

Kiên quyết ngăn chặn các hành vi lợi dụng không gian mạng để chống phá

Trong bối cảnh bùng nổ của công nghệ số và mạng xã hội, không gian mạng đã trở thành môi trường quan trọng để giao lưu, trao đổi thông tin, đồng thời cũng là địa bàn để các thế lực chống phá tiến hành nhiều hoạt động tuyên truyền xuyên tạc, chống phá Đảng, Nhà nước và chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.

Cần nâng cao ý thức khi sử dụng mạng xã hội. (Ảnh minh họa)

Trách nhiệm pháp lý trong không gian mạng

Trong “thế giới phẳng”, một bài viết đăng tại Đức có thể gây tác động tại Việt Nam; một video phát từ Mỹ có thể lan truyền trong cộng đồng người Việt toàn cầu; một livestream từ Canada có thể tạo tranh cãi trong nước chỉ sau vài phút. Công nghệ dường như làm mờ ranh giới địa lý, nhưng không cho phép xóa bỏ trách nhiệm pháp lý.

Đảng ủy Đại học Kinh tế quốc dân tổ chức hội nghị triển khai công tác đánh giá, xếp loại chất lượng hằng quý năm 2026 và các năm tiếp theo đối với cán bộ lãnh đạo, quản lý (Ảnh: BAN TỔ CHỨC)

Đánh giá hiệu quả để sàng lọc thực chất

Ngày 22/5/2026, Ban Tổ chức Trung ương ban hành Hướng dẫn số 02-HD/BTCTW về đánh giá định kỳ hằng quý đối với cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp trong hệ thống chính trị, trong đó yêu cầu thực hiện ngay việc thay thế những cán bộ có kết quả đánh giá “không hoàn thành nhiệm vụ” từ hai quý liên tiếp trở lên.

Chiều 14/12/2021, Tòa án nhân dân Thành phố Hà Nội tuyên phạt bị cáo Phạm Thị Đoan Trang 9 năm tù về hành vi tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Trong ảnh: Bị cáo Phạm Thị Đoan Trang nghe Thẩm phán, Chủ tọa Phiên tòa tuyên án. (Ảnh: TTXVN)

Một góc nhìn thiên lệch và thiếu thiện chí

Ngày 12/5/2026, PEN America (Văn bút Hoa Kỳ) công bố báo cáo “Freedom to Write Index 2025” (Chỉ số tự do viết 2025), xếp Việt Nam vào nhóm các quốc gia “giam giữ nhiều nhà văn nhất thế giới”, kèm hàng loạt nhận định mang tính áp đặt như “đàn áp tự do biểu đạt”, “bóp nghẹt tiếng nói phản biện”, “bỏ tù người cầm bút”. 

Công an xã Sơn Lương, tỉnh Phú Thọ phối hợp Trường trung học phổ thông Sơn Lương tổ chức buổi ngoại khóa chuyên đề tuyên truyền về an ninh mạng. (Ảnh: Công an tỉnh Phú Thọ)

Bài 1: Nhận diện những chiêu trò

Thời gian gần đây, trên trang mạng xã hội của Rise, thường xuyên quảng bá dịch vụ “Hỗ trợ xử lý sự cố mạng” (Helpdesk) kèm theo những lời chào mời hấp dẫn như “bảo vệ an ninh số”,…

Việt Nam luôn bảo đảm quyền được giáo dục cho mọi người. (Trong ảnh: Giờ học thực hành môn Hóa học của học sinh Trường trung học phổ thông dân tộc Nội trú N’Trang Lơng, Ðắk Lắk). (Ảnh: THU CÚC)

Lợi dụng tự do, dân chủ để chống phá đất nước

Tự do, dân chủ luôn là giá trị cốt lõi, là lý tưởng mà nhân loại tiến bộ hướng tới trong tiến trình phát triển. Ở Việt Nam, các quyền này không chỉ là sự khẳng định về mặt chính trị mà còn được thể chế hóa cụ thể, đầy đủ bằng hệ thống pháp luật.

Việt Nam đang thể hiện quyết tâm chính trị cao trong việc bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ.

Việt Nam kiên quyết xử lý nghiêm mọi hành vi xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ

Ngày 30/4/2026, Cơ quan Đại diện Thương mại Hoa Kỳ đã công bố Báo cáo Đặc biệt 301 năm 2026 về bảo hộ và thực thi quyền sở hữu trí tuệ tại các nước đối tác thương mại của Hoa Kỳ, trong đó Việt Nam bị xếp vào nhóm “Quốc gia nước ngoài ưu tiên” (Priority Foreign Country-PFC) - mức cảnh báo cao nhất theo cơ chế này.