Hành trình kỷ vật từ lòng đất sâu

Ngày 26/7, trưa nắng trên khu vực lô cao-su 97 (xã Minh Đức, thành phố Đồng Nai), Đại tá Nguyễn Thanh Phong, Chính ủy Bộ Chỉ huy Quân sự thành phố Đồng Nai, thắp hương trước ba hầm mộ, rồi quay ra bảo: “Mong các chú các bác phù hộ cho thêm chỉ dẫn, tìm kiếm được thêm di vật, còn xác minh được danh tính đưa các liệt sĩ về với người thân”.

Một chiếc ví phủ bùn đất, có thể chứa những manh mối vô giá về các anh hùng liệt sĩ vô danh.
Một chiếc ví phủ bùn đất, có thể chứa những manh mối vô giá về các anh hùng liệt sĩ vô danh.

1 Ngày 26 và 27/7, Đội tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ K72 (Bộ Chỉ huy Quân sự thành phố Đồng Nai) cất bốc ba hầm mộ tại xã Minh Đức. Ở hầm mộ đầu tiên, lực lượng tìm kiếm nhận định có bốn hài cốt liệt sĩ (HCLS), dựa vào dấu vết của bốn hàm răng, một số mảnh xương. Dường như, những liệt sĩ đã dựa lưng vào nhau trong những giờ phút cuối cùng.

Đội tìm kiếm đưa lên bốn chiếc ví rất giống nhau, đều chung một kiểu dáng. Trong các cuộc tìm kiếm, những chiếc ví luôn mang lại nhiều hy vọng nhất. Trong ví có thể sẽ có những thông tin thân nhân, những bức ảnh để xác minh được danh tính người nằm dưới mộ. Mọi người cẩn thận lấy cọ, nhúng sơ qua nước, rồi bắt đầu nhẹ nhàng quét lớp đất. Thượng tá Vũ Văn Thọ, Đội trưởng Đội K72 thủ thỉ: Nếu xử lý không tốt, các di vật sẽ càng nhanh hỏng, khó nhận dạng.

Từng chiếc ví mở ra. Ở một vài ngăn ví, lực lượng tìm kiếm lấy ra được một giấy chứng nhận khen thưởng chỉ còn vài ba dòng ngắt quãng, không thể nhận diện. Một bức ảnh tập thể đã ố vàng, một bức ảnh đơn nhưng chỉ còn vài đường nét mơ hồ, có lẽ không thể phục dựng lại. Những bức ảnh lẫn trong bùn đất thoạt tiên chưa đưa ra được hình dung gì. Khi các di vật được sắp xếp đánh số gọn gàng và xử lý làm sạch xong, một số bức ảnh đã rõ ràng hơn. Trong đó, có hai bức ảnh còn khá nguyên vẹn. Một bức chụp một cô gái trẻ, bức ảnh kia chụp nhóm bạn sáu người. Sau khi nhóm Skyline hỗ trợ phục dựng, Đội K72 đã đăng tải những bức ảnh này lên fanpage.

Rất nhanh sau đó, ông Đinh Quang Thịnh (trú tại Diên Điền, Khánh Hòa) đọc được thông tin. Ông nói, có một bức ảnh giống hệt. Ông gọi cho những người bạn trong ảnh. Sự xuất hiện của bức ảnh khiến nhóm bạn “dậy sóng”, ký ức gần 60 năm trước hiện về rõ mồn một. Mùa hè năm 1968, nhóm bạn sáu người đang học cùng một trường tại tỉnh Hòa Bình (nay là phường Hòa Bình, tỉnh Phú Thọ), cùng rủ nhau chụp một bức ảnh kỷ niệm, trước khi người anh lớn nhất nhóm, Lê Công Duẩn, lên đường nhập ngũ. Mỗi người góp ba hào đưa cho tiệm ảnh, rồi đến một khu đồi cách nhà gần ba ki-lô-mét, trên một vạt toàn hoa mua tím. Ông Thịnh bảo cái thời ấy có được chụp ảnh mấy đâu, nên ông nhớ lắm. Anh Lê Công Duẩn, sinh năm 1950 lớn nhất, cao nhất nên đứng đầu, rồi tới Nguyễn Gia Chính, Đinh Quang Thịnh. Hàng nữ có các bạn Trần Thị Hòa, Nguyễn Thị Quỳnh và Nguyễn Thị Loan.

Ảnh chụp xong, tiệm ảnh rửa cho mỗi người giữ một tấm. Anh Duẩn gói ghém nó trong hành trang nhập ngũ của mình. Hai tháng sau, anh tạm biệt bạn bè lên đường đi B. Rồi anh không bao giờ trở lại nữa. Bức ảnh trở thành kỷ niệm cuối cùng. Ông Nguyễn Gia Chính, người đứng cạnh liệt sĩ Duẩn trong bức ảnh nói, mãi năm 1972 họ mới biết người anh của mình đã hy sinh. Họ cũng chưa bao giờ biết anh còn nằm ở đâu, chiến đấu nơi chiến trường nào. Họ đều cho rằng có điểm tương đồng rất lớn giữa bức ảnh của họ và bức ảnh trong hầm mộ mà đội K72 đăng lên.

Ông Thịnh kể, ông đã mang theo bức ảnh đó trong cả cuộc đời mình. Ngay cả khi chuyển vào Khánh Hòa, hành trang gói ghém của ông vẫn có đủ những bức ảnh thời trẻ. Ông còn đem phóng to bức ảnh, ép plastic. Thế nên khi nhìn thấy tấm ảnh, ông nhận ra ngay. Năm đó trường của họ có ba người nhập ngũ, cả ba đều không trở về.

Ông Đặng Văn Thắng (trú tại Phú Thọ), em trai liệt sĩ Lê Công Duẩn, biết tin đã lên phường Hòa Bình gặp ông Nguyễn Gia Chính để mượn lại bức ảnh và đi tìm những giấy tờ của anh trai. Ông Thắng kể rằng những người cùng chiến đấu với liệt sĩ Duẩn năm xưa nói ông đã trúng bom, thân xác hòa vào đất mẹ, nên gia đình đã từ lâu lắm không nghĩ sẽ tìm được người thân. Qua nhiều năm tháng, những hồ sơ của liệt sĩ Duẩn cũng đã bị thất lạc. Bức ảnh nhen lại một niềm hy vọng tưởng đã ngủ quên hơn nửa thế kỷ. Hiện ông Thắng đã xin trích lục hồ sơ quân nhân, và đang làm thủ tục để có thể xét nghiệm ADN nhằm xác minh người trong hầm mộ có phải là anh trai mình không.

12c.jpg
Cất bốc hầm mộ có bốn hài cốt liệt sĩ tại Minh Đức, đội K72 tìm thấy nhiều di vật, ảnh chụp.
12a.jpg
Cây bút máy có dòng chữ Tiến Quy.

2 Anh Phan Quang Minh, trú tại Phú Thọ, cũng là một trường hợp có thêm hy vọng khi những bức ảnh tìm thấy từ hầm mộ ở Minh Đức được đội K72 đăng tải. Anh Minh cho hay, ngay khi nhìn thấy bức ảnh, các thành viên trong gia đình đã liên lạc với nhau, bởi bức ảnh trong hầm mộ sau 58 năm vẫn còn rõ các đường nét, giống hệt người bác đã hy sinh của gia đình. Bức ảnh được tìm thấy trong khu mộ số 13 của đợt tìm kiếm tháng 7, sau khi xử lý làm sạch, bức ảnh vẫn còn khá rõ nét.

Bác ruột anh Minh là liệt sĩ Hán Văn Nhượng, theo trích lục hồ sơ quân nhân đã hy sinh tháng 5/1968. Liệt sĩ Nhượng là y sĩ chiến đấu trong tiểu đoàn 22, Trung đoàn 165, Sư đoàn 7, tại chiến trường Đông Nam Bộ. Trong trích lục, liệt sĩ Nhượng được an táng tại một địa danh là Lộ Chén, Bình Long. Anh Minh nói nhiều năm trước gia đình anh đã tìm đến các nghĩa trang liệt sĩ trên địa bàn Bình Long, Bình Phước (cũ) nhưng không có kết quả. Mẹ anh, bà Hán Thị Huệ kể rằng, năm 1968, liệt sĩ Nhượng về thăm nhà vài ngày trước khi vào chiến trường. Bà Huệ khi đó mới 15 tuổi nhưng vẫn nhớ rất rõ gương mặt anh trai, nhớ từng ký ức cùng anh lên đồi bẻ sắn. Ông Nhượng đã chụp ảnh chân dung thời gian đó, để lại nhà một tấm và mang theo một tấm. Thế nên khi nhìn thấy bức ảnh đội K72 đăng tải, bà giật mình, bởi nó hoàn toàn trùng khớp với gương mặt người anh. Điều này cũng được các thành viên khác trong gia đình, bạn bè của liệt sĩ Nhượng xác nhận. Ngay sau đó, gia đình đã hoàn thiện các thủ tục giấy tờ và đơn đề nghị xét nghiệm ADN. Bà tâm sự, dẫu có không phải là anh mình, bà cũng vẫn vui mừng, bởi đã có thêm một liệt sĩ được tìm thấy.

3 Trung tá Nguyễn Văn Long, Đội trưởng Đội quy tập tìm kiếm K76, Bộ Chỉ huy Quân sự Thành phố Đồng Nai, nói rằng, mỗi lần tìm kiếm, mừng nhất là trong các hầm mộ có các di vật đi cùng. Mỗi chi tiết dù rất nhỏ, cũng có thể là một hy vọng để các Cây bút máy có dòng chữ Tiến Quy. liệt sĩ được gọi tên. Thực tế khi cất bốc, như ở Minh Đức, chỉ có khoảng hơn 50% hài cốt là có khả năng lấy được mẫu sinh phẩm có thể xét nghiệm ADN.

Trong đợt tìm kiếm tại Minh Đức, ngoài các bức ảnh, hành trang đi cùng người lính trong các hầm mộ cũng mở ra nhiều hy vọng. Ở hầm mộ bốn HCLS bốc cất ngày 27/7, những ngày đầu tiên, đội K72 đã tìm thấy một chiếc bút có khắc chữ Tiến Quy rất đẹp cùng hình một đôi chim bồ câu, chỉ cần lau qua vết bùn đất là hiện lên rất rõ. Khi thông tin được đăng tải, đã có gia đình các liệt sĩ cùng tên tìm đến xin đối chiếu thông tin. Một người tìm kiếm đã nhiều năm đăng tìm thông tin liệt sĩ trên các diễn đàn. Anh cho biết, trong trích lục thông tin quân nhân, bác anh là liệt sĩ Nguyễn Tiến Quy, hy sinh năm 1969 và được an táng đầu tiên tại Hớn Quản, Bình Phước (là địa danh cũ của xã Minh Đức, TP Đồng Nai hiện nay). Cây bút cho gia đình thêm một tín hiệu. Hiện gia đình đã hoàn thiện các thủ tục và lấy mẫu ADN, đang chờ kết quả.

Những năm chiến tranh, rất nhiều tờ giấy báo tử chỉ có thể ghi chung chung “An táng tại nghĩa trang mặt trận”. Nếu ai may mắn hơn, có thể có thêm một dòng địa danh. Có trích lục còn không có đủ đơn vị chiến đấu. Những cây bút khắc tên, những tấm ảnh còn rõ, hay một kỷ vật đặc biệt nào đó, đều có thể là thông tin đáng kể.

Dù mong manh, nhưng tiếp thêm động lực cho những niềm mong chờ đã qua hơn nửa thế kỷ. Chỉ mong tất cả các anh được trở về.

Cả nước hiện có khoảng 1,2 triệu liệt sĩ, trong đó, có hơn 300.000 mộ liệt sĩ còn thiếu thông tin và khoảng 200.000 hài cốt liệt sĩ chưa được quy tập. Bởi vậy, ít nhất, những chỉ dấu từ dưới lòng đất có thể khiến các cuộc tìm kiếm của các gia đình bớt mông lung.

Có thể bạn quan tâm

Nghệ nhân Lê Thị Kề (trái) hướng dẫn cách đan võng ngô đồng.

Thắp lại lửa nghề trên đảo ngọc

Cây ngô đồng, ngày càng sinh sôi, nảy nở quanh đảo Cù Lao Chàm, đã trở thành loài cây đặc hữu của xã đảo Tân Hiệp, thành phố Đà Nẵng. Song, nghề thủ công truyền thống đan võng ngô đồng, được Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch ghi tên vào Danh mục di sản văn hóa phi vật thể quốc gia, lại có thể trôi vào quá vãng, nếu không có biện pháp gìn giữ, phát huy.

Chợ cá Tam Tiến, xã Tam Xuân nhộn nhịp nhờ nguồn lợi hải sản dồi dào. Ảnh: Anh Quân

Rạn Bà Đậu đang hồi sinh

Năm 2022, Tổ cộng đồng bảo vệ nguồn lợi thủy sản rạn Bà Đậu ở xã Tam Xuân, thành phố Đà Nẵng được thành lập theo cơ chế đồng quản lý của Luật Thủy sản 2017. Qua hơn bốn năm hoạt động, với sự tham gia chủ yếu của người dân địa phương, Tổ đã cùng chung tay bảo vệ, giữ gìn hơn 64 ha mặt nước. Nhờ thành quả ấy, đến nay, các bãi san hô nơi đây dần phục hồi và đón nhận sự trở lại cư ngụ của nhiều loại hải sản có giá trị.

Ông Hoàng Ngọc Bích bên tấm bia ghi danh sách các đồng đội ngã xuống tại chiến trường Quảng Trị. Ảnh: NVCC

Kỳ 2: Những đôi chân không mỏi

Hành trình trả lại tên tuổi cho những anh hùng, liệt sĩ hy sinh vì Tổ quốc đang được thực hiện gấp gáp, với tinh thần và trách nhiệm cao nhất. Trong nhiều năm, không ít thương, bệnh binh trực tiếp tham gia chiến đấu ở chiến trường cũng đã âm thầm tìm kiếm thông tin, kết nối, phối hợp cơ quan chức năng trả lại tên cho đồng đội, góp sức đưa hài cốt liệt sĩ về với quê hương, gia đình.

Quy tập hài cốt liệt sĩ được tìm thấy tại Công viên Lê Thị Riêng (Thành phố Hồ Chí Minh).

Kỳ I: Thần tốc với tất cả tấm lòng

Hướng tới kỷ niệm 80 năm Ngày Thương binh-Liệt sĩ (27/7/1947-27/7/2027), với quy mô quốc gia, “Chiến dịch 500 ngày đêm đẩy mạnh thực hiện tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ” (Chiến dịch 500 ngày đêm) đã và đang huy động sự vào cuộc đồng bộ từ quân đội, chính quyền địa phương và sự tham gia đông đảo của các chuyên gia, nhà khoa học, cựu chiến binh, thân nhân liệt sĩ…

Đà Nẵng triển khai Chiến dịch 500 ngày đêm tại Nghĩa trang liệt sĩ Hòa Tiến.

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Tháng 7, giữa những ngày nắng như đổ lửa ở Đà Nẵng, lực lượng thu nhận mẫu sinh phẩm thân nhân liệt sĩ vẫn miệt mài làm việc tại các nghĩa trang liệt sĩ. Mỗi mẫu ADN được thu nhận là thêm một niềm hy vọng xác định danh tính các liệt sĩ còn thiếu thông tin, đưa các anh trở về với gia đình, quê hương. Đó cũng là ý nghĩa nhân văn sâu sắc của “Chiến dịch 500 ngày đêm đẩy mạnh thực hiện tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ”, góp phần tri ân những người đã hy sinh vì Tổ quốc.

Du khách nhí bên đầm sen ở Sơn Mỹ hôm nay. Ảnh: Hạnh Đỗ

Sen trên đất lửa

Mỗi sớm hè, đầm sen ở xóm Khê Thuận (xã Tịnh Khê, tỉnh Quảng Ngãi) lại rộn rã tiếng nói, cười. Người đến chụp ảnh. Người ngồi lặng bên bờ hít hương thơm còn vấn vít hơi sương. Thi thoảng có khách đường xa ngạc nhiên hỏi vì sao giữa vùng đất cát ven biển lại có một đầm sen rộng đến vậy. Rồi bất ngờ khi biết những bông sen đang xòe cánh này chỉ cách Khu chứng tích Sơn Mỹ chừng 1 km. Hơn nửa thế kỷ trước, trên vùng đất này là tiếng súng, tiếng khóc ai oán. Hôm nay, ở nơi từng là đất chết ấy, sen đang nở.

Người dân luôn phải đối mặt tình trạng được mùa mất giá. Ảnh: THANH SANG

Trăn trở vùng xoài

Nhiều xóm làng yên bình ở các xã Cam Lâm, Suối Dầu… được bao bọc bởi sự mát xanh của những vườn xoài. Từ nhiều năm nay, xoài là thứ quả ngọt ngào mang dấu ấn riêng khi nhắc đến Khánh Hòa, nhưng hiện nay việc tiêu thụ gặp nhiều khó khăn, ảnh hưởng rất lớn đến đời sống nông dân.

Những “bà thím” vốn tự ti nay đã tự tin giới thiệu, chia sẻ kinh nghiệm làm du lịch. Ảnh: Hợp tác xã du lịch cộng đồng Gò Cỏ

Lời của đá

Là vùng lõi của Văn hóa Sa Huỳnh - một trong ba nền văn minh cổ lớn của nước ta với niên đại hơn 2.500 năm - làng di sản Gò Cỏ (phường Sa Huỳnh, tỉnh Quảng Ngãi) mang một bí mật không được viết thành chữ,...

Hai kiện tướng Phạm Quang Thành (trái) và Đinh Đức Huy chia sẻ về nghề lái tàu. Ảnh: Diên Khánh

Tinh thần thép của tài xế hỏa xa

Người lái tàu được giao sứ mệnh là những người “cầm cương”, giúp cho mỗi hành trình dù gần hay xa được an toàn. Ngoài kinh nghiệm, sự tinh nhạy, họ phải có tinh thần thép để đối mặt với nhiều tình huống khẩn cấp.

Vẻ đẹp Lý Sơn, Quảng Ngãi. (Ảnh THÀNH ĐẠT)

QUA MIỀN CỬA BIỂN

Người ta ví miền trung nước ta như cái ban-công của bán đảo Đông Dương nhìn ra biển, nơi có tuyến hàng hải đông đúc thứ nhì thế giới.

Tổng Tư lệnh, Ðại tướng Võ Nguyên Giáp thăm Bộ đội Trường Sơn. Ði bên cạnh là Tư lệnh Ðồng Sỹ Nguyên. (Ảnh tư liệu).

Lời thừa nhận từ đối phương

Kho lưu trữ tại Đại học Texas Tech chứa hàng triệu trang tài liệu giải mật về Đường Trường Sơn, trong đó phía Mỹ thừa nhận đây là “kỳ tích hậu cần” và “một trong những thành tựu vĩ đại nhất của kỹ thuật quân sự thế kỷ 20”, bất khả chiến bại trước sức mạnh công nghệ hiện đại của họ.

Ông Vũ Kim Điều, chiến sĩ Điện Biên kể về trận đánh mở màn vào “cánh cửa thép Him Lam” trong Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Nén tâm hương dưới trời Tây Bắc

Cách trung tâm chỉ huy của Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ 2,5 km về phía Đông Bắc, chính là nơi ghi dấu trận đánh mở màn của bộ đội ta trong Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử.

Đền thờ Nguyễn Hữu Cảnh - nơi lưu dấu người đi mở cõi. (Ảnh: HÀ ANH CHIẾN)

Thành phố phía đông

Tại Kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI, trong chương trình làm việc, Quốc hội cho ý kiến để tỉnh Đồng Nai trở thành thành phố Đồng Nai. Đây là một cột mốc rất quan trọng, đáng nhớ của đất và người Đồng Nai khi hội đủ các yếu tố trở thành thành phố trực thuộc Trung ương.

Các cựu tù trong một lần ra thăm Côn Đảo.

“Địa ngục trần gian” và vùng ký ức bi tráng

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong tâm trí những cựu tù Côn Đảo (nay thuộc Đặc khu Côn Đảo, Thành phố Hồ Chí Minh) ký ức về những năm tháng đói khổ, đớn đau vì bị giam cầm, tra tấn nơi “địa ngục trần gian” vẫn còn nguyên vẹn.

Anh Duyệt chia sẻ về hành trình sưu tầm những vỏ bom lớn.

Kể chuyện hòa bình bằng kỷ vật chiến tranh

Rất nhiều người đã lặng lẽ, dày công sưu tầm các hiện vật gắn với thời “mưa bom bão đạn”. Đó không chỉ là cách gìn giữ ký ức về tinh thần của cha ông ta trong hai cuộc kháng chiến vĩ đại, mà còn hướng đến giáo dục thế hệ hôm nay biết trân trọng giá trị của hòa bình.

Sinh viên Đại học Sư phạm Hà Bắc trao đổi quà lưu niệm với sinh viên Việt Nam.

Hào khí thanh xuân trên dặm dài Hành trình đỏ

“Sui, sui, sui sui sui, suiii”… Cho tới thời điểm bước lên máy bay rời khỏi Côn Minh (Trung Quốc), trong đầu tôi vẫn âm vang tiếng hô của đoàn sinh viên Việt Nam, hòa cùng những người bạn dân tộc Di. Hào sảng, gắn kết và tràn ngập tiếng cười.

Nhà giàn thế hệ đầu tiên thiết kế dạng pông-tông đóng trên bãi cạn Phúc Tần. (Ảnh tư liệu)

Nhà giàn DK1 - Biểu tượng tinh thần thép

Gần 40 năm qua, hệ thống Nhà giàn DK1 sừng sững giữa biển trời như cột mốc khẳng định chủ quyền thềm lục địa thiêng liêng của Việt Nam. Trong chuyến vượt biển trước thềm xuân, chúng tôi đã có cơ hội tìm gặp những nhân chứng để ngược thời gian trở về giai đoạn ban đầu xây dựng nên “thành đồng” trên thềm lục địa phía nam Tổ quốc.

Người dân thực hiện thủ tục hành chính tại Trung tâm phục vụ hành chính công phường Lâm Viên - Đà Lạt.

Tết năm nay sẽ lưu vào ký ức

Lễ hội hoa Mai anh đào Đà Lạt vào dịp cuối năm nay có thêm nhiều cư dân mới của tỉnh Lâm Đồng cùng gia đình dạo phố, chụp ảnh lưu dấu lần đầu với loài thảo mộc đặc trưng phố núi.

Đoàn tàu giữa không gian hùng vĩ, nên thơ của "thiên hạ đệ nhất hùng quan" Hải Vân. (Ảnh Trần Ngọc Tiến, Xí nghiệp Đầu máy Sài Gòn)

Trên hành trình hạnh phúc

Một hành khách đứng lặng trên sân ga, dõi theo đoàn tàu vừa lăn bánh. Trên thân tàu, sắc đỏ và vàng của cờ Tổ quốc nổi bật, hòa cùng sắc xanh rừng núi mây trời với những họa tiết cách điệu thanh nhã và logo Báo Nhân Dân nổi bật chạy dài theo từng toa.

Du khách tham gia chương trình du lịch học tập trên đồng muối Sa Huỳnh.

Tình người làng muối

Dọc ven biển, nơi nước gặp đất, sóng gặp phù sa, hàng vạn diêm dân vẫn lặng lẽ chắt chiu từng chút nước, lấy cái khắc nghiệt của thiên nhiên mà hóa thành hạt mặn cho đời. Không đơn thuần là một nghề, với họ muối là sự tiếp nối, là tình yêu và cách tri ân vùng đất đã nuôi dưỡng gia đình qua bao thế hệ.

GS Hồ Ngọc Đại và nhà giáo Nguyễn Trung Chính (bên phải) - hai người thầy tóc bạc vẫn hết lòng hướng về trẻ thơ.

Những người thầy tóc bạc

Mới đây, Nhân Dân cuối tuần nhận được một lá thư dài viết tay với nét bút gọn, khẳng khái của một nhà giáo ở thành phố Hải Phòng.

Chương trình văn nghệ Kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh tại Quảng trường Ba Đình sáng 2/9/2025.

Vinh quang mãi mãi thuộc về Nhân dân!

Đó là câu cuối trong bài diễn văn súc tích, ý nghĩa của Tổng Bí thư Tô Lâm trên Quảng trường Ba Đình lịch sử tại Lễ kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9 vừa qua. Cũng tại nơi đây, lời Quốc ca vang lên cùng những hình ảnh cờ hoa, những gương mặt ngời lên rạng rỡ của vạn người sẽ mãi mãi ghi vào tâm khảm nhân dân.

Nhà báo Hồng Châu, tức Thép Mới (bên phải) và nhà báo Cao Kim, tức Kim Toàn - hai nhà báo của Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam từng bí mật hoạt động báo chí tại Sài Gòn - Gia Định trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân năm 1968.

Nhà báo Kim Toàn - Người truyền cảm hứng

Câu chuyện bắt đầu từ giữa năm 2024, khi Bảo tàng Báo chí Việt Nam “nhận lệnh” của lãnh đạo Hội Nhà báo Việt Nam, chính thức khởi động việc xây dựng kế hoạch hoạt động cho năm 2025 - một năm đặc biệt vì có rất nhiều ngày lễ lớn trọng đại của đất nước.

Cổng đình Phú Gia.

Làng Chăm nghìn tuổi giữa đất Hà thành

Chuyện mà tôi đang kể là về vùng đất Phú Gia, một ngôi làng đặc biệt. Làng nằm cách trung tâm Hà Nội hơn mười cây số về phía tây bắc. Phú Gia xưa tên Nôm là làng Gạ, tục gọi làng Già rồi Bà Già hương; đến thời Minh Mạng là tổng Phú Gia, huyện Từ Liêm, phủ Hoài Đức, trấn Sơn Tây.

Trung tâm huyện Đạ Huoai, nơi có nhiều người dân Huế lập cư.

Một vùng quê Huế trên đất nam Tây Nguyên

Trong rất nhiều chương trình di dân sau ngày thống nhất đất nước, có câu chuyện về một vùng quê mới của người xứ Huế, được lập ra từ gần nửa thế kỷ trước. Vùng quê ấy xưa gọi là khu kinh tế mới Hương Lâm, nay thuộc xã Đạ Lây, huyện Đạ Huoai-vùng đất phía nam Lâm Đồng…