Chuyện đời-Chuyện nghề

Hành trình khám phá vẻ đẹp thiên nhiên ở 6 châu lục của nhiếp ảnh gia

Mấy năm trước, trong một chuyến săn ảnh chim quý ở Đồng Nai, tôi tình cờ ngồi chung túp lều ngụy trang với Nghệ sĩ nhiếp ảnh Nguyễn Thị Minh Hải. Chị cười tươi: “Tớ U70 rồi, chân đang đau, nếu lóng ngóng quá thì các bạn trẻ thông cảm nhé”. Nhìn người phụ nữ tóc đã bạc ôm chiếc máy ảnh nặng hơn 4kg giữa rừng sâu, tôi không khỏi tò mò: Điều gì khiến chị vẫn không ngừng lên đường, băng qua gần 70 quốc gia trên 6 châu lục để đi tìm những khoảnh khắc của thiên nhiên hoang dã?

Nghệ sĩ nhiếp ảnh Nguyễn Thị Minh Hải ở châu Phi.
Nghệ sĩ nhiếp ảnh Nguyễn Thị Minh Hải ở châu Phi.

Đi tìm chim thiên đường trắng

Xuất thân là giáo viên, một Phó hiệu trưởng trường trung học, sau chuyển sang làm kinh doanh và ở tuổi xấp xỉ 60 mới bắt đầu niềm đam mê chụp chim, thú hoang dã. Đến nay, 67 tuổi, chị đã đi tới gần bảy chục quốc gia, ở cả 6 châu lục (Á, Âu, Phi, Mỹ, Úc và châu Nam Cực).

Trong một lần đi chụp ảnh phong cảnh, chim chóc ở Thụy Sĩ, chị Hải trượt chân ngã, đứt dây chằng. Tai nạn nghiêm trọng khiến chị phải “hồi hương” trên chuyến bay với chế độ giường nằm. Chỉ hơn 1 tháng sau, vừa dứt đợt trị liệu, mặc cho bác sĩ còn ái ngại lắc đầu, chị đã lại... vác máy vọt đi hòa mình với thiên nhiên. Chị cười, nhớ lại: “Lúc đi chụp chim, cái chân bị thương nó “lên tiếng” quá, tôi lại phải uống giảm đau”.

Có lần, chị Hải bay Đà Nẵng, hai ngày sau đã thấy Facebook của chị tung ra bộ ảnh vợ chồng chim thiên đường đuôi phướn trắng nuôi con tuyệt mỹ. Đây là một loài “đột biến” gen rất thú vị, đuôi của chim bố mẹ dài lắt lẻo như cọng mây, như dây phướn trắng, mỗi khi chúng di cư xuyên lục địa ghé thăm Việt Nam. Chị kể về chuyến đi ấy: “Bay vào Đà Nẵng thì đã tối, lúc 21 giờ, xe đón tôi đi một mạch tới tận 5 giờ sáng để đến cái vùng rừng của tỉnh Gia Lai. Rồi đi tiếp xe máy vài tiếng đồng hồ nữa. Cuối cùng là đi bộ. Giữa rừng hoang khấp khểnh, rậm rịt, chúng tôi ướt sũng mồ hôi, chiến đấu với muỗi, vắt tứ bề và nín thở ẩn nấp chờ cảnh thiên đường trắng mớm mồi chăm con”.

Nhiều người thắc mắc vì sao tuổi cao chị vẫn say mê khám phá, chị trải lòng: Thiên nhiên có một cách “chữa lành” rất riêng. Những mệt mỏi chóng qua khi chị hòa mình vào nhịp sống của núi rừng, của chim muông và những vùng đất hoang dã.

Với chị, mỗi chuyến đi là một cuộc gặp gỡ mới với thế giới và cũng là cuộc gặp gỡ với chính mình. Sau những ngày băng rừng, vượt núi, kiên nhẫn chờ đợi một khoảnh khắc quý giá của thiên nhiên, điều còn lại không chỉ là những bức ảnh, mà còn là cảm giác bình yên, tự do và nguồn năng lượng quý giá để tiếp tục lên đường.

z7891714933558-7f10189b7a10464bb3ebeb7d8d62676a.jpg
Một số tác phẩm của Nghệ sĩ nhiếp ảnh Nguyễn Thị Minh Hải.

“Săn” ảnh ở Nam Cực

Những chuyến đi khiến chị nhớ nhất thường không phải là những nơi tiện nghi hay nổi tiếng, mà là những vùng đất còn giữ được vẻ nguyên sơ từ thượng cổ. Một trong những chuyến vất vả nhất là hành trình tới Madagascar - hòn đảo lớn thứ tư thế giới. Điều đưa chị tới đó không phải là cảnh đẹp hay các điểm du lịch, mà là mong muốn được tận mắt ghi lại hình ảnh những đàn vượn cáo không có ở bất cứ nơi nào khác trên thế giới. “Lúc ấy tôi vừa bị đứt dây chằng. Có những đoạn leo núi phải chống nạng, không leo nổi thì cậu dẫn đường người châu Phi kéo tôi lên”, chị nhớ lại.

Ám ảnh nhất là cảnh đi phà ở Madagascar. Đường xấu. “Đi 170 km mà mất 12 tiếng đồng hồ, khi gặp sông thì không thể nào hình dung được. Họ ghép 5 cái thuyền độc mộc lại, bắc ván làm mặt bằng, “khiêng” xe ô-tô 7 chỗ lên đó. Thế rồi 8 người ngồi trên chèo chống, thêm 8 người bơi dưới sông nước chảy xiết để đẩy ô-tô và 5 con thuyền gỗ cùng ngất ngưởng vượt sông. Nước chảy mạnh tới mức họ phải lựa theo luồng lạch, xe trôi dạt đi vòng trên mặt sông rất lâu mới sang bờ bên kia”, chị Hải nhớ lại.

Ngồi trên chiếc bè chao đảo giữa dòng nước xiết, chị Hải chỉ biết nín thở. Nhưng phía bên kia sông là khu rừng nơi những loài động vật hoang dã đang sinh sống. Nghĩ đến điều đó, chị lại tự nhủ bằng mọi giá phải tiếp tục hành trình. Chị tâm sự: “Tôi luôn cảm thấy thiên nhiên xứng đáng với mọi công sức mình bỏ ra. Mỗi lần được nhìn thấy một loài chim, một loài thú trong môi trường sống của chúng, bao nhiêu vất vả mệt nhọc đều tan biến”.

Chị Minh Hải đã mở 5 triển lãm ảnh về thiên nhiên, văn hóa, các làng nghề, vùng di sản. Sau khi trưng bày 50 bức ảnh tại triển lãm “Ký ức” ở Hà Nội; cuốn sách ảnh và triển lãm cùng tên “Vẻ đẹp cảm xúc nhiếp ảnh” của chị lại tiếp tục ra mắt. Sắp tới, chị hoàn thiện cuốn sách tâm đắc về các loài chim thú ở Việt Nam và thế giới, để kỷ niệm hành trình dài “căng” mình với 6 châu lục. Chị kể về nỗi tiếc nuối khi đi săn ảnh gấu trắng Bắc Cực khi chúng ở hơi xa con tàu rẽ băng du ngoạn, về những xúc cảm tuyệt vời khi chụp ảnh hải cẩu, chim cánh cụt trên các đảo ở Nam Cực.

Đi Nam Cực vất vả hơn đi Bắc Cực nhiều. “Tôi bay từ Việt Nam sang Qatar, nối chuyến đi Argentina rồi thêm một chặng đường dài nữa để tới thành phố Ushuaia - nằm trên đảo Tierra del Fuego, tận cùng về phía cực nam của vùng Nam Mỹ. Nghỉ ở đó một ngày, hôm sau mới xuống tàu đi Nam Cực. Thật kỳ diệu, không khí tuyệt đối trong lành với núi băng, biển băng, hồ băng. Tôi sống gần chục ngày ở vùng cực không có ban đêm, hễ buồn ngủ thì kéo rèm cho trời bớt sáng trắng băng tuyết lại”, chị hứng khởi chia sẻ.

Với nhiếp ảnh gia Nguyễn Thị Minh Hải, vẻ đẹp của thiên nhiên không nằm ở những điều kỳ vĩ nhất, mà nằm ở cảm giác được chứng kiến sự sống của các sinh vật trong môi trường tự nhiên của nó, mà không có sự tác động của con người. Một đàn chim cánh cụt kiếm ăn giữa biển băng, một chú hải cẩu nằm nghỉ dưới nắng hay một con gấu trắng lặng lẽ bước đi trên nền tuyết trắng. Chính những khoảnh khắc ấy khiến chị không ngừng lên đường.

Đi - sáng tác, để nuôi dưỡng và lan tỏa các giá trị tích cực

Trong ký ức của chị, hình ảnh người bố say mê chụp và in tráng ảnh trong buồng tối luôn hiện lên rất rõ. Khoảng năm 1961, sau một chuyến công tác từ Liên Xô trở về, ông mang theo chiếc máy ảnh và niềm đam mê nhiếp ảnh, để rồi những khuôn hình và mùi hóa chất phòng tối trở thành một phần quen thuộc của tuổi thơ. Người bố ấy là tướng Nguyễn Như Thiết, từng được quân Pháp đặt biệt danh “Hùm xám đường 5”. Mẹ chị, bà Nguyễn Thị Trịnh, là thành viên của đội nữ du kích Hoàng Ngân anh hùng. Có lẽ từ gia đình ấy, chị đã thừa hưởng phần nào tinh thần dấn thân để rồi, ở tuổi nhiều người chọn nghỉ ngơi, vẫn hăng say mang máy ảnh lên đường.

Cơ duyên đến với nhiếp ảnh của chị xuất phát từ năm 2014. Việc làm ăn thất bát, chị cảm thấy mệt mỏi, bỗng có người bạn tặng một chiếc máy ảnh và rỉ tai: “Sống vui với nó đi”. Chị đi chụp hoa sen, chụp các làng nghề ở miền bắc nước ta. Rồi đến năm 2017, chị bắt đầu phải lòng các loài hoang dã với các bước tiến hóa kỳ bí và thú vị.

Sau hàng chục năm rong ruổi, chị Minh Hải nhận ra điều quý giá nhất mình mang về không chỉ là những bức ảnh. Đó còn là cơ hội để kể cho mọi người nghe câu chuyện của thiên nhiên, của các loài chim thú hoang dã đang ngày ngày đối mặt với sự thu hẹp môi trường sống. “Tôi mong người xem không chỉ thấy chúng đẹp, mà còn thấy chúng đáng được bảo vệ. Bởi khi thiên nhiên bị tàn phá, đa dạng sinh học bị phá vỡ, dịch bệnh cũng có thể xuất hiện và lan rộng”, giọng chị trầm xuống.

z7891735360597-c6fac2b5b1f63e86bba45cd9b00ecd8e.jpg
Nghệ sĩ nhiếp ảnh Nguyễn Thị Minh Hải (ngoài cùng bên trái) trong chuyến đi Trường Sa, năm 2026.

Trước khi chia tay, chị cho tôi xem các bức ảnh chụp ngoài quần đảo Trường Sa trong chuyến đi gần đây nhất. Biển, các con tàu, đảo, nhà giàn hiện lên dưới góc nhìn độc đáo của chị. Mặt biển giăng tròn qua ống kính góc rộng, vẽ viền thành hình một con mắt đại dương thật diễm lệ. Chị cảm kích nói về Trường Sa, về một vùng trời biển thiêng liêng của Tổ quốc mà vừa chia tay chị đã muốn quay trở lại.

Tôi biết, phía trước chị là những hành trình dài như bất tận. Và như chị nói: “Bức ảnh đẹp nhất là bức ảnh tôi sắp chụp”.

Có thể bạn quan tâm

Booth Check-in mà fandom SUNDAYS dành tặng HIEUTHUHAI trước liveshow Genfest.

Fandom Prosumer - Quyền năng đáng gờm!

Không phải ngẫu nhiên mà Báo cáo Tổng quan ngành công nghiệp âm nhạc Việt Nam 2025-2026 của Đại học RMIT chọn đưa Fandom Prosumer vào Top 10 xu hướng mới 2026 của đời sống âm nhạc nước nhà.

Ca sĩ Đức Phúc mang Phù Đổng Thiên vương chinh phục sân chơi Intervision 2025 và xuất sắc giành ngôi vị Quán quân.

CẦN MỘT “NHẠC TRƯỞNG” TÀI BA

Đêm bế mạc Thế vận hội Mùa đông Milano Cortina 2026 vừa qua, đấu trường La Mã hai nghìn năm tuổi Verona Arena đã biến thành một sân khấu gây choáng ngợp.

Họa sĩ Huy Oánh.

Người giữ lửa của giấc mơ

Khi đã thấu trải đủ những được - mất, những điều còn dang dở hay muốn vươn tới, người ta thường nhìn lại, chiêm nghiệm quãng thời gian mình đã sống.

Nhà văn Chu Lai.

Người truyền lửa

Chu Lai cận kề tuổi 80, mái tóc xóa trắng, giọng nói vẫn ấm và vang, vẫn ngút ngàn khí thế một người lính chuẩn bị xung trận.

Danh hiệu Quán quân Intervision 2025 của Đức Phúc có điểm xuất phát từ quyết tâm đưa nhạc Việt bước ra thế giới.

Nhạc Việt tự tin bước ra thế giới

Ngắm Đức Phúc - Phương Mỹ Chi tự tin gặt hái thành công trong các cuộc thi âm nhạc quốc tế, nhìn Hà Anh Tuấn cùng các Anh trai “say hi” tự tin tỏa sáng tại nhiều sân khấu danh giá, công chúng yêu nhạc hết sức vui mừng, khi được chứng kiến những bước khởi đầu đầy lạc quan của nhạc Việt, trên lộ trình vươn mình ra ngoài biên giới.

Thị trường short drama toàn cầu dự báo sẽ đạt hơn 8,4 tỷ USD vào năm 2031.

Short drama: Từ cơn sốt màn hình dọc đến thách thức văn hóa

Nếu năm 2024 là cuộc bùng nổ của các nền tảng video trực tuyến, thì năm 2025 là cuộc đua về nội dung ngắn trên toàn cầu. Có thể nhận diện sự thay đổi xu hướng giải trí ở bất cứ đâu, trên chuyến metro đông nghịt ở Thành phố Hồ Chí Minh, trong quán cafe đông đúc giữa Thượng Hải (Trung Quốc) hay ngay sạp chợ ở Bangkok (Thái Lan).

Các tác giả đoạt giải chụp ảnh lưu niệm tại Lễ tổng kết và trao giải Cuộc thi viết “Cha và con gái” lần thứ ba. Ảnh | KHIẾU MINH

Chạm vào ký ức yêu thương

Cuối tuần qua, Lễ tổng kết và trao giải Cuộc thi viết “Cha và con gái” lần thứ ba do Tạp chí Gia đình Việt Nam tổ chức đã gợi lên những ký ức dịu dàng về tình cảm cha và con gái. Từ gần 1.000 bài dự thi, Ban Tổ chức trao 1 giải Nhất, 2 giải Nhì, 3 giải Ba, 7 giải Khuyến khích và 4 giải Chuyên đề.

Hàng ghế danh dự dành riêng cho các liệt sĩ Thành cổ. Ảnh | HUYỀN NGA

“Buổi xem phim góp mặt mấy sư đoàn”

Xin được mượn một câu trong bài thơ Xem phim cùng liệt sĩ của tác giả Nguyễn Hữu Thắng để làm tựa đề cho bài viết này. Với mong muốn ghi lại những xúc cảm không thể nào quên, về một suất chiếu Mưa đỏ đặc biệt, cho những khán giả cũng vô cùng đặc biệt ngay giữa không gian Thành cổ Quảng Trị linh thiêng.

Đào Thành Dzuy, Chân dung tự họa, sơn dầu, 30 x 50 cm.

Một sự khiêm nhường trong hội họa

Ấn tượng nguyên vẹn trong tôi về hội họa Đào Thành Dzuy, kể từ khi còn là sinh viên lang thang qua phòng tranh Sông Hồng một thời... là những tấm lưng phái nữ như đang thủ thỉ dịu dàng về một khoảng bình yên trong ngày.

Ảnh tạo từ Gemini.

“Kinh tế người hâm mộ” và công nghiệp bán cảm xúc

Từ hiện tượng “Ninh Dương Story” đến làn sóng người hâm mộ các nghệ sĩ trẻ, kinh tế dựa vào người hâm mộ đang manh nha tại Việt Nam. Tuy nhiên, để biến nó thành động lực văn hóa lâu dài, cần nhiều hơn những hiệu ứng nhất thời trên mạng xã hội.

Đạo diễn Đặng Thái Huyền.

Mong Mưa đỏ được giới trẻ nhiệt tình đón nhận

Mưa đỏ - bộ phim lấy cảm hứng từ cuộc chiến kéo dài 81 ngày đêm chiến đấu anh dũng bảo vệ Thành cổ Quảng Trị trong “mùa hè đỏ lửa” năm 1972 sẽ ra mắt công chúng yêu điện ảnh toàn quốc vào đúng dịp kỷ niệm 80 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Họa sĩ Lê Thiết Cương.

Tài hoa độc bản

Hôm rồi tôi viết một bài tưởng nhớ họa sĩ Lê Thiết Cương trên Nhân Dân điện tử, xong rồi tự nghĩ: Nếu còn sống, đọc bài viết này, chắc anh ấy sẽ thích. Xong rồi cứ bần thần mãi. Kiểu trong đời từng có lúc, muốn nói điều này điều kia với người này người kia mà vĩnh viễn không còn cơ hội.

Ký họa chân dung nhạc sĩ Phạm Tuyên của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Như có Bác trong ngày đại thắng

"Tôi xin được tặng lại Như có Bác trong ngày đại thắng - một bài hát đã trở thành phần ký ức thiêng liêng gắn với niềm vui chiến thắng của toàn dân tộc cho Báo Nhân Dân, để phổ biến, lan tỏa tác phẩm này phục vụ nhân dân và Tổ quốc Việt Nam”.

Bức ảnh chụp nghệ sĩ Trà Giang tặng hoa cho Bác Hồ tại Đại hội Văn nghệ toàn quốc năm 1962. Ảnh trong bài | NVCC

Người nghệ sĩ mang tên một dòng sông

Ðó là NSND Trà Giang, tuổi Nhâm Ngọ (1942). Quê nội chị ở Quảng Ngãi, với núi Ấn, sông Trà, miền đất có nhiều bậc danh nhân nổi tiếng gắn liền với lịch sử hào hùng của dân tộc.

Người cha của các lực lượng vũ trang, 1984, tượng thạch cao của Nguyễn Minh Đỉnh.

Một tình yêu bao la

Trong dòng chảy các sáng tác văn học nghệ thuật về Chủ tịch Hồ Chí Minh, mỹ thuật là lĩnh vực đặc biệt bởi chỉ mấy tháng sau ngày Quốc khánh 2/9/1945, nhiều họa sĩ, nhà điêu khắc đã có cơ hội được gặp Bác, được tạo điều kiện ở bên Bác trong khoảng thời gian nhất định, để thấy, cảm, hiểu về Người.

Nhạc sĩ Đỗ Bảo.

Mọi ca khúc đều là “thư tình” cho cuộc sống

Ngay cả lúc nói, lúc cười, Ðỗ Bảo vẫn mang đến cho người đối diện một cảm giác lặng lẽ, tĩnh tại. Dường như dưới đáy sâu con người anh là một khoảng bí mật ít ai có thể chạm tới, để nhạc sĩ cất giữ gia tài của mình, chỉ có thể sẻ chia khi ngồi trước khuông nhạc, trong không gian trong suốt bao la của riêng anh.

Tân binh toàn năng được hy vọng sẽ cung cấp cho thị trường nhạc Việt những gương mặt toàn diện được đào tạo bài bản.

Thời của nghệ sĩ toàn năng

Không phải ngẫu nhiên mà All-rounder (Toàn năng) được Soobin Hoàng Sơn chọn làm tên của solo concert đầu tiên trong sự nghiệp.

Chân dung nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo. Ảnh trong bài | NGUYỄN ĐÌNH TOÁN

Nguyễn Trọng Tạo - Anh là ai?

Tôi thật sự không biết gọi Nguyễn Trọng Tạo thế nào cho chính xác bởi anh như một “liên hiệp văn học nghệ thuật” với rất nhiều “nhà”. Nhà thơ, nhà văn, nhà lý luận hay họa sĩ, nhạc sĩ, nhà báo?