Đốt rác, đốt cả không khí sống

Thời gian gần đây, mỗi khi thấy ngoài trời mịt mờ sương khói là ông Thanh, 70 tuổi, ở ngoại thành Hà Nội lại phải vội vào nhà, đóng kín hết các cửa.

Căn bệnh đường hô hấp ở người cao tuổi khiến ông thường xuyên khó chịu và phải dùng thuốc. Nguyên nhân không chỉ do thời tiết mùa đông nhiều sương mà còn đến từ việc người dân trong làng mang những món đồ cũ đã thành rác thải ra đốt.

Trong số các loại rác ấy, ông Thanh đặc biệt ái ngại những bộ bàn ghế sofa bọc đệm mút. Khi bị đốt, chúng cháy rất lâu, tỏa ra mùi khét nồng nặc, khiến không khí trở nên ngột ngạt. Vào những ngày trời nhiều mây mù, ít gió, khói không tan, cả làng như bị phủ trong một lớp sương độc. Nhiều người già và trẻ nhỏ phải ngồi trong nhà, đóng kín cửa, không dám ra ngoài. Dù chính quyền địa phương đã có khuyến cáo và dựng biển cấm đốt rác, tình trạng này vẫn tái diễn, khiến không ít người dân bức xúc nhưng đành chịu.

Bàn ghế bọc đệm mút, vải giả da là loại nội thất phổ biến trong các gia đình hiện đại. Giá không quá cao, dễ mua, dễ dùng, nhưng độ bền lại chẳng bao lâu. Khi hỏng, chúng nhanh chóng trở thành đồ bỏ đi. Không khó để bắt gặp cảnh xe ba gác chở những bộ sofa cũ ra bãi đất trống, châm lửa đốt cho “gọn”. Những món đồ này hầu như không thể tái chế, cũng không được cánh đồng nát thu mua. Mút xốp và da giả rất khó phân hủy, nên người ta chọn cách nhanh nhất: Đốt.

Theo các nghiên cứu khoa học, việc đốt những loại rác thải như vậy gây ra hậu quả nghiêm trọng cho môi trường và sức khỏe con người. Quá trình cháy sinh ra các khí độc như dioxin, furan, CO, benzen… có khả năng gây ung thư, ảnh hưởng đến hệ thần kinh, hô hấp, tim mạch. Chúng còn góp phần tạo ra bụi mịn PM2.5 - nguyên nhân của nhiều bệnh hô hấp mạn tính. Không chỉ không khí bị đầu độc, đất đai và mạch nước ngầm cũng bị ảnh hưởng, góp phần làm trái đất nóng lên và khí hậu biến đổi theo chiều hướng tiêu cực.

Vẫn biết rằng, việc phải bỏ đi những món đồ cũ, hỏng là điều khó tránh trong đời sống hiện đại. Nhưng cách chúng ta xử lý chúng lại là câu chuyện khác. Đốt rác cho “sạch mắt” là một lựa chọn tiện lợi, song sự tiện lợi ấy được đánh đổi bằng sự ngột ngạt của cả cộng đồng. Khói từ một đám rác cháy lên không chỉ dừng ở bãi đất trống, mà len lỏi vào từng mái nhà, từng lá phổi, đặc biệt là của người già và trẻ nhỏ.

Đằng sau những đám khói ấy là thói quen tiêu dùng nhanh, có phần dễ dãi cùng tâm lý “ra khỏi nhà mình là xong”. Khi mua một món đồ nội thất rẻ, mau hỏng, ít ai nghĩ đến vòng đời của nó khi trở thành phế thải. Và khi cần vứt bỏ, người ta lại chọn cách nhanh nhất cho bản thân, bất chấp hệ lụy lâu dài cho môi trường sống.

Câu chuyện này không thể chỉ trông chờ vào những tấm biển cấm. Nó cần một hệ thống thu gom, xử lý rác thải cồng kềnh bài bản hơn; cần chế tài đủ mạnh với hành vi đốt rác trái phép; và cần cả những giải pháp để người dân không bị đẩy vào thế “tự xử” bằng những cách gây hại môi trường.

Nhưng có lẽ, trước khi châm lửa đốt đi một món đồ cũ, mỗi người nên chậm lại một chút để nghĩ xa hơn. Bởi thứ cháy lên không chỉ là rác thải, mà là bầu không khí sống của cả cộng đồng. Đừng vì một khoảnh khắc “sạch mắt” mà để lại một sự ngột ngạt kéo dài - khi cái giá phải trả không chỉ là mùi khét trong gió, mà là chất lượng sống của chính chúng ta.

Có thể bạn quan tâm

Cùng người dân song hành với đổi mới

Làm tốt việc bồi thường, hỗ trợ tái định cư; xây dựng trước các khu tái định cư và đặc biệt phải bảo đảm đồng bộ, có hạ tầng, có dịch vụ, có điều kiện sinh kế…; bảo đảm quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của người dân. Có như vậy thì mới có thể tạo được sự đồng thuận của người dân…

Thi cử sao cho... khỏe!

Đã không ít lần, trong dư luận có những băn khoăn và góp ý chân tình với việc tổ chức cho học sinh thi tốt nghiệp hoặc thi tuyển lên cấp mới vào dịp hè, đặc biệt vào những thời điểm được coi là cao điểm hoặc kéo dài của thời tiết cực đoan. Rất đáng suy nghĩ về điều này.

Giữ sông lớn như phần tự nhiên của đô thị

Có dịp đến một số dòng sông lớn bên các đô thị trung tâm, cả sông Hương gắn liền với thành phố Huế cổ kính hay sông Sài Gòn của thành phố “đầu tàu” phía nam, và dòng sông Hàn thoáng đãng giữa Đà Nẵng đang tươi mới, hiện đại, một cảm nhận chung là có nhiều nét tự nhiên còn đang được giữ gìn.

Cơ bản đã nhạt màu làng cổ!

Người viết bài này vừa đi qua chuỗi làng cổ từng là điểm ghé chân yên bình, đậm dáng nét truyền thống dọc theo sông Nhuệ. Đó là các thôn làng Mậu Lương, Hữu Hòa, Phú Diễn, Cự Đà… trước thuộc các quận, huyện phía “ngoài”, nay thuộc các phường, xã Kiến Hưng, Phú Lương, Đại Thanh, Bình Minh của Hà Nội.

Giá như có một lời hỏi han

Mấy ngày qua, câu chuyện người đàn ông ốm yếu được con gái thuê xe dịch vụ đưa đến một ngôi chùa ở Hải Phòng rồi lặng lẽ rời đi khiến nhiều người xót xa. Không ít người trách người con bất hiếu, nhẫn tâm bỏ cha giữa lúc tuổi già bệnh tật.

Đừng quên chỉnh trang những việc tưởng là nhỏ!

Nhiều “đại kế hoạch” đang được nghiên cứu triển khai trên địa bàn Hà Nội với ước muốn Thủ đô xanh, sạch, đẹp, văn minh hơn. Nhưng còn rất nhiều tồn đọng tưởng là nhỏ dường như đang có dấu hiệu bị bỏ qua.

“Cửa hẹp” vào lớp 10

Trong bữa cơm trưa nơi công sở, hai người phụ nữ nói chuyện về kỳ thi vào lớp 10. Câu chuyện bắt đầu bằng câu hỏi “Chị đã cho con học thêm ở đâu?”.

Giữ nếp văn minh, mở lối cộng sinh vỉa hè

Việc làm nghiêm giải tỏa vỉa hè, lề đường ở Hà Nội đang cho kết quả thấy rõ. Hè thoáng, lối đi lại thông hơn. Người đi bộ, du khách bớt phải đi xuống đường hay “luồn lách” trên chính mặt hè vốn được dành cho mình.

Khuyến đọc cách nào thời “số hóa”?

Câu chuyện văn hóa đọc được nhắc nhiều hơn qua các diễn đàn, hội sách, tọa đàm. Sau những sự kiện ấy, một câu hỏi được đặt ra: Chúng ta nên khuyến đọc theo cách nào, khi đời sống đọc đã thay đổi rất nhanh?

Giao thông công cộng phải hút khách hơn nữa

Có đi xe bus ở Hà Nội mới thấy bây giờ tình hình chung đã khá hơn trước. Vào bến “to”, khách có vị trí đợi riêng, an toàn. Không gian bến bãi giờ cũng được vệ sinh sạch sẽ hơn, đỡ bụi bặm, mùi mẽ nôn nao, cáu bẩn như ngày trước.

Nghiêm khắc để có “công trường xanh”

Trong nhiều năm dài cách đây chưa lâu, Hà Nội như một đại công trường xây dựng các khu đô thị, các cao ốc, sửa chữa, mở rộng các tuyến đường…, tình trạng ô nhiễm bụi, cát, xi-măng gây ảnh hưởng nặng nề lên nhiều địa bàn.

Không tùy tiện dùng bút tiêm giảm cân

Sau những ngày tiệc tùng, nhiều người giật mình khi bước lên cân. Câu chuyện giảm vài ký lẽ ra rất thông thường: Người thì đi bộ buổi sáng, người cắt bớt tinh bột, người kiên nhẫn với phòng gym. Nhưng dạo này, có thêm một lựa chọn khác - nhanh hơn, gọn hơn, và cũng đáng lo hơn: “Bút tiêm giảm cân” mua trên mạng.

Đầy đặn hơn bức chân dung cán bộ cơ sở

Mới đây, phát biểu tại Hội nghị quán triệt và triển khai Nghị quyết Hội nghị Trung ương 2 khóa XIV, trong nhiều nội dung quan trọng, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm nêu vấn đề tiếp tục hoàn thiện và nâng cao hiệu lực, hiệu quả của mô hình chính quyền địa phương 2 cấp.

Họp với dân để tìm bài toán quản lý

Một đô thị hiện đại không đòi hỏi vỉa hè phải “trống trơn” tuyệt đối, nhưng càng không thể dung túng tình trạng lấn chiếm kéo dài, gây mất an toàn và làm biến dạng không gian công cộng. Vấn đề đặt ra là cần một cách tiếp cận quản lý bài bản hơn, dựa trên phân loại, quy hoạch và tổ chức lại việc sử dụng vỉa hè.

Đừng đùa bỡn với đường ray

Mới đây, câu chuyện hai nhân viên gác chắn tàu ở phường Thanh Khê (TP Đà Nẵng) bị hành hung khi đang làm nhiệm vụ, chỉ vì nhắc người đi đường không vượt rào chắn, khiến nhiều người không khỏi bàng hoàng.

Ngẫm tiếp chuyện công trình bỏ không

Cho đến thời nay thì trên địa bàn phường Hà Đông (Hà Nội) vẫn còn nguyên những “cơ ngơi” xuống cấp dần đã đến mức “rệu rã” từ sau thời điểm sáp nhập Hà Nội - Hà Tây cũ gần 20 năm trước. Đó là các công trình, trụ sở làm việc của các cơ quan, đơn vị của địa phương mà trước đó vẫn vận hành bình thường.

Bất an với tiếng “póc... póc...”

Tôi đến thăm người bạn vào một buổi chiều muộn. Căn hộ ở tầng 8 của một khu chung cư khá sang ở Hà Nội - nơi mà, như bạn từng nói, “mua đắt là để đổi lấy sự yên tĩnh”.

Giật mình nút giao nguy hiểm!

Mối nguy tiềm ẩn ở chỗ này còn hơn cả “ngã tư khổ”, một thời vốn được ví cho khu vực Ngã Tư Sở của Hà Nội. Bởi nơi đó trước kia ùn tắc quá lâu, quá dài, còn ở đây, vừa ùn ứ vừa thường trực nguy cơ xảy ra tai nạn nghiêm trọng.

Chúng ta đã ở trên màn hình bao lâu?

Sáng thứ hai hàng tuần, chiếc điện thoại lại gửi bản thống kê quen thuộc: “Tuần trước, thời gian sử dụng trung bình của bạn trên thiết bị này là 5 giờ 36 phút mỗi ngày”. Có tuần thông báo lên 6 giờ 25 phút mỗi ngày. Có tuần vọt lên 7 giờ 16 phút mỗi ngày.

Chống trông xe vô tội vạ

Trước ta nói “đất chật, người đông”, lâu nay thì đúng là đất càng chật thêm mà xe thì cứ nhiều lên phát hãi, kéo theo bao nhiêu bãi đỗ xe tự phát, lấn chiếm không gian chung.

Giữ sức hút của ẩm thực đường phố

Một quán bún riêu trên phố Hàng Lược (Hà Nội) vừa bị đình chỉ hoạt động sau khi thực khách Trung Quốc đăng bài phản ánh tình trạng “mất vệ sinh” tại quán. Chỉ từ vài bức ảnh và dòng bình luận trên mạng xã hội, câu chuyện lan đi rất nhanh, rồi nhanh chóng dẫn tới cuộc kiểm tra của cơ quan chức năng.