Di sản của lòng trắc ẩn

Mỗi sáng, Roger Tan lại ngồi trước màn hình máy tính, pha một tách trà và bắt đầu gõ những dòng chữ gửi vào khoảng lặng sau song sắt.

Roger Tan.
Roger Tan.

Suốt ba năm qua, hơn 28.000 bức thư của ông như những sợi dây được bện bằng hy vọng, kéo những tâm hồn lầm lạc về phía ánh sáng, ngay cả khi chính tác giả của chúng đang đếm ngược từng ngày trong cuộc đua nghiệt ngã với tử thần.

Hành trình khởi đầu từ biến cố

Roger Tan không giống một người đang đứng bên bờ vực của hư vô. Ở tuổi 49, cựu chuyên gia quản lý rủi ro ngân hàng tại Singapore vẫn xuất hiện với vẻ ngoài hoạt bát, sắc sảo và nụ cười thường trực. Nhưng trong hồ sơ bệnh án, các bác sĩ đã ghi dòng chữ “giai đoạn cuối” lạnh lùng. Chẩn đoán ung thư gan vào tháng 8/2024 như một nhát búa giáng xuống cuộc đời đang tràn đầy nhiệt huyết của ông. Sau một ca phẫu thuật không thành công, tiên lượng chỉ còn vỏn vẹn chưa đầy một năm để sống.

Trong bóng tối của định mệnh, người ta thường chọn cách thu mình lại để sưởi ấm nỗi đau cá nhân, nhưng Roger Tan lại chọn cách mở lòng để ôm lấy nỗi đau của những người khác. Ông xem cái chết không phải là dấu chấm hết, mà là một “thời hạn” để hoàn tất những di sản của lòng trắc ẩn. “Tôi không sợ chết”. Roger bình thản chia sẻ, giọng nói nhẹ bẫng như thể đang bàn về một chuyến đi xa. “Nhìn lại những gì đã làm, tôi thấy mình hạnh phúc. Nếu phải đi, tôi đi trong thanh thản”.

Nguồn cơn của sự quán tưởng này có lẽ bắt nguồn từ một biến cố khác vào năm 2013 - một vụ tai nạn xe hơi kinh hoàng đã khiến ông phải bó bột toàn thân suốt sáu tháng và học lại từng bước đi như một đứa trẻ. Chính trong những ngày tháng nằm bất động ấy, Roger đã tìm thấy triết lý về tinh thần “cho đi là còn mãi” và lòng vị tha của Phật giáo. Ông nhận ra rằng hạnh phúc không nằm ở những tấm bằng danh giá từ London hay mức lương “nghìn đô” tại các ngân hàng lớn, mà nằm ở việc trở thành điểm tựa cho ai đó đang chơi vơi.

Năm 2018, ông bắt đầu bước chân vào nhà tù Changi (Singapore) với tư cách là một cố vấn tâm lý tình nguyện. Khi đại dịch Covid-19 ập đến, các buổi gặp gỡ trực tiếp bị đình chỉ, những bức tường đá vốn đã lạnh lẽo nay càng trở nên biệt lập hơn. Đó là lúc Roger nảy ra ý tưởng viết thư. Khởi nguồn từ ước nguyện của một tù nhân mong có ai đó viết cho mình mỗi ngày như người thân, Roger đã bắt đầu một hành trình bền bỉ mà chính ông cũng không ngờ tới: trở thành “người kết nối” giữa hai thế giới, giữa bóng tối của sự trừng phạt và ánh sáng của niềm tin hướng thiện.

roger-tan-2101-anh-2.jpg
Roger Tan và một tình nguyện viên của dự án “H Project” (bên trái) đang chăm sóc người già tại Viện Dưỡng lão Lee Ah Mooi (Singapore).

Hơn 28.000 thông điệp của niềm tin

Việc viết hàng chục bức thư mỗi ngày không đơn thuần là một nhiệm vụ tình nguyện, đó là một cuộc đối thoại tâm hồn. Trong suốt ba năm, Roger đã gửi đi hơn 28.000 email. Mỗi bức thư là một mảnh ghép của thế giới bên ngoài được ông tỉ mẩn cắt dán để gửi vào phòng giam, từ cách sử dụng một ứng dụng ngân hàng mới, bình luận một bộ phim đang hot, đến kết quả các trận bóng đá hay đơn giản là cảm nhận về một nhành hoa vừa nở.

“Tôi viết để họ cảm thấy mình không bị bỏ rơi, để khi trở về, họ không thấy xã hội là một hành tinh xa lạ”, Roger tâm sự. Nhưng đằng sau những dòng tin tức đời thường ấy là những cuộc đấu tranh tâm lý khốc liệt. Có những tù nhân viết cho ông về ý định tự sát, về sự bất lực khi cha mẹ già yếu ở bên ngoài mà họ không thể chăm sóc. Roger trở thành người lắng nghe những tiếng gào thét trong câm lặng ấy.

Ám ảnh nhất trong hành trình của Roger là những bức thư gửi cho các tử tù - những người đang sống trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, giống như chính ông. Một bức thư từ một tù nhân sắp lên giá treo cổ đã viết cho người mẹ đã bỏ rơi mình: “Mẹ ơi, con đã sai, con xin lỗi vì tất cả... Con yêu mẹ và vĩnh biệt”. Đọc những dòng ấy, Roger đã khóc. Ông dùng chính trải nghiệm đối mặt với cái chết của mình để an ủi họ, dạy họ cách buông bỏ hận thù, cách nói lời xin lỗi và cách ra đi trong bình an.

Để hiểu sâu hơn tâm lý tội phạm và hỗ trợ quá trình tái hòa nhập, ở tuổi gần 50, Roger vẫn miệt mài theo học văn bằng về tâm lý học pháp y tại Đại học Khoa học Xã hội Singapore (SUSS). Ông không chỉ viết thư mà còn thành lập “H Project” (Dự án Hy vọng) – một tổ chức phi lợi nhuận nơi các cựu tù nhân cùng ông tham gia các hoạt động thiện nguyện như phát cơm cho người già, tặng quà cho trẻ mồ côi. Ông gọi họ là “Biệt đội Robin Hood” như một sự tự hào đầy ẩn dụ về những người từng bị xã hội dán nhãn là “kẻ xấu” nay đang nỗ lực chuộc lỗi bằng cách làm điều thiện. Max D’Ryan, một cựu tù nhân hiện là tình nguyện viên, xúc động nói: “Roger dạy chúng tôi rằng chúng tôi vẫn có khả năng làm điều tốt. Mỗi xu ông ấy tiêu cho các sự kiện này đều là tiền túi của chính ông”.

Để ánh sáng không bao giờ tắt lịm

Vào tháng 5 năm ngoái, với sự giúp đỡ của tổ chức Ambulance Wish Singapore, Roger Tan đã phát hành cuốn sách “Dear Inmates: Daily Emails to Prisoners” (Gửi các tù nhân: Những email hằng ngày). Đây không phải là một tác phẩm văn chương bóng bẩy, mà là tập hợp những lời tâm tình chân thực nhất, là minh chứng cho sức mạnh của sự kiên trì. Cuốn sách như một di chúc tinh thần, để ngay cả khi Roger không còn nữa, những thông điệp về hy vọng và sự cứu rỗi vẫn sẽ tiếp tục lan tỏa.

Hiện tại, dù phải dùng thuốc hóa trị mỗi ngày với những tác dụng phụ gây đau đớn, khô cổ và mờ mắt, Roger vẫn không ngừng gõ phím. Ông đang chạy đua với thời gian để pháp lý hóa “H Project”, tìm kiếm những người kế thừa và duy trì mạng lưới viết thư cho tù nhân. Ông muốn bảo đảm, khi ông “chuẩn bị cho kiếp sau bằng cách làm việc thiện ở kiếp này”, thì những nhịp cầu ông đã xây sẽ không bị đứt gãy.

Với Roger, chẳng danh tiếng nào sánh bằng khoảnh khắc nhận được một lá thư hồi đáp từ sau song sắt: “Bất cứ khi nào một tù nhân thay đổi cuộc đời, những giọt nước mắt biết ơn của họ sẽ tỏa sáng như một ngôi sao trên trời dành cho ông”.

Cuộc đời của Roger Tan là một nghịch lý tuyệt đẹp: Một người đang chết dần lại nỗ lực hồi sinh những tâm hồn đã chết. Ông chứng minh rằng, dù chỉ còn vài tháng hay vài chục năm, giá trị của một con người không đo bằng chiều dài của hơi thở, mà bằng độ rộng của lòng trắc ẩn mà họ để lại cho đời. Cho đến hơi thở cuối cùng, Roger vẫn sẽ viết, vì ông biết rằng ở đâu đó trong bóng tối của nhà tù Changi, có những người đang chờ đợi một tia sáng khởi đầu từ hộp thư đến của họ ■

Có thể bạn quan tâm

Nam diễn viên trẻ Owen Cooper.

Sự trưởng thành đến từ chính những thử thách

Ở tuổi 16, Owen Cooper trở thành cái tên gây chú ý đặc biệt trong giới điện ảnh - truyền hình quốc tế, khi cùng lúc giành ba giải thưởng quan trọng bậc nhất: Quả Cầu Vàng, Emmy và Critics’ Choice Award cho vai diễn đầu đời trong loạt phim ngắn Adolescence (Biến cố tuổi thành niên).

Ritu Sain

Đổi... rác lấy tình người

Tại những quán cà-phê đặc biệt đang mọc lên khắp Ấn Độ, người ta có thể thanh toán một bữa cơm bằng… rác thải nhựa. Và người đứng sau mô hình nhân văn ấy là một phụ nữ đặc biệt, Ritu Sain, người luôn đau đáu với nỗ lực bảo vệ môi trường ở đất nước đông dân nhất hành tinh.

Sam Altman

Một ẩn dụ cho thời đại đầy trăn trở

“Những đứa trẻ sinh năm 2025 sẽ lớn lên trong một thế giới mà chúng khó lòng thông minh hơn trí tuệ nhân tạo (AI). Nhưng không sao cả, chúng sẽ có những công cụ để đạt đến những tầm cao mà chúng ta chưa từng dám mơ tới” - dự báo này được Sam Altman đưa ra tại Hội nghị GITEX gần đây.

Tiến sĩ Elizabeth A.Laugeson.

Mọi trái tim đều bình đẳng

Khi Tiến sĩ Elizabeth A.Laugeson và các nhà tâm lý học Viện Khoa học thần kinh và Hành vi con người Semel thuộc Đại học California - Los Angeles (UCLA) lần đầu đề xuất dạy những người trưởng thành mắc chứng tự kỷ cách hẹn hò, các nhà tài trợ không đồng ý.

Michaela Benthaus.

Khi dám mơ, bạn có thể chạm tới những vì sao!

“Bạn không bao giờ nên từ bỏ ước mơ của mình dù đôi khi xác suất để nó thành hiện thực là rất thấp”, Michaela Benthaus tâm sự, sau khi vừa trở thành người ngồi xe lăn đầu tiên bay vào không gian.

Nổi tiếng với những quyết định dứt khoát và nhanh chóng, Julia thành công trong sáp nhập hai ông lớn của ngành nhà hàng.

Nhà lãnh đạo từ hiện trường

Hơn 40 năm lăn lộn trong ngành dịch vụ-nhà hàng, nữ doanh nhân Julia Stewart vẫn giữ vẹn nguyên tinh thần và lòng tự tin của cô bé 16 tuổi ngày khởi nghiệp: Cứng cỏi, độc lập và không tin vào những giới hạn.

 Miyazaki hướng đến cuộc sống đơn giản và chậm rãi, gần gũi với tự nhiên.

Triết lý của sự tĩnh lặng

Trong thế giới điện ảnh ngày càng trở nên hối hả, Miyazaki Hayao luôn tìm cách "chậm lại". Không chỉ là một đạo diễn phim hoạt hình hai lần nhận giải Oscar, ông còn là một nhà triết học, người dùng sự tĩnh lặng và tinh tế để kể những câu chuyện của nhân loại, của lịch sử và của chính nội tâm mình.

 Kỳ thủ 104 tuổi người Tây Ban Nha Manuel Alvarez Escudero.

Kỳ thủ 104 tuổi và ván cờ qua hai thế kỷ

Nếu cuộc đời là một ván cờ thì ván cờ của cụ Manuel Alvarez Escudero (ảnh bên) đã kéo dài qua hai thế kỷ, mà trong đó, phần thắng vẫn đang nghiêng về ông lão 104 tuổi người Tây Ban Nha này.

Michel H. Devoret, nhà vật lý được Viện Hàn lâm Khoa học Hoàng gia Thụy Điển.

Từ "Tại sao không?" đến "Nhất định làm được!"

Michel H. Devoret, một trong ba nhà vật lý được Viện Hàn lâm Khoa học Hoàng gia Thụy Điển tôn vinh năm 2025 đã từ chối cuộc gọi thông báo giải thưởng Nobel lúc 5 giờ sáng, vì cho rằng đó là cuộc gọi… lừa đảo.

Biên đạo múa Mthuthuzeli November.

Ngược chiều để dẫn hướng đam mê

Mthuthuzeli November từng quyết tâm rời khỏi quê hương nghèo khó của mình. Nhưng giờ đây, anh đã quay lại, để dẫn đường cho những đứa trẻ hướng đến tương lai, nhờ ballet.

Shimon Sakaguchi

Tin vào chính mình, dù bị cả thế giới nghi ngờ

Từ một sinh viên trượt đại học đến nhà khoa học được cả thế giới vinh danh, hành trình bền bỉ của Shimon Sakaguchi cùng sự đồng hành của người vợ Noriko Sakaguchi đã chứng minh: Khoa học không chỉ cần trí tuệ mà còn cần lòng kiên định, và cần cả những sự sẻ chia.

Bác sĩ Abeer Abdullah

Những “người hùng” giải cứu cô nhi viện

Vào đêm thứ 4 của cuộc nội chiến tại Sudan, bác sĩ Abeer Abdullah đã gửi đi lời khẩn cầu trong tuyệt vọng. Cô không ngờ, đó lại là bước ngoặt giúp cứu sống hàng trăm đứa trẻ tại Cô nhi viện Al-Mygoma.

Robert Redford (1936-2025).

Một cuộc đời chân thật, một cuộc đời tự do

Robert Redford đã dành cả cuộc đời của mình để sống như “một người đàn ông luôn né tránh địa vị nam chính của Hollywood, để bảo vệ những lý tưởng gần gũi với trái tim mình” - CNN đã viết như thế, để từ biệt ông.

"Nếu bạn muốn phá vỡ các quy tắc, trước tiên bạn phải thật sự hiểu chúng”.

Không tin vào thiên tài!

Hans Zimmer không tạo ra những bản nhạc, ông kể những câu chuyện bằng âm thanh. Như một kiến trúc sư cần mẫn, ông sắp xếp các nốt nhạc để kiến tạo nên những không gian cảm xúc trong điện ảnh, dẫn dắt người nghe đi vào thế giới của từng câu chuyện.

Pooja Pal

Bởi sáng chế, thật ra, là một điều giản dị

“Liệu tôi có thể ngăn chặn bụi lúa ảnh hưởng tới những người chung quanh mình?”. Từ mối ưu tư đó, và từ một ngôi làng hẻo lánh không điện, không nhà vệ sinh ở bang Uttar Pradesh (Ấn Độ), một hành trình phi thường mở ra với cô bé Pooja Pal. 

Giorgio Armani: “Sự suy tàn của hệ thống thời trang bắt đầu, khi mọi người quên rằng: Sang trọng không thể là vội vã”.

Chống lại thời trang!

Ngược lại với những lời tôn vinh dành cho một biểu tượng hàng đầu của thời trang thế giới, Giorgio Armani luôn tìm cách chống lại những gì đang diễn ra trong nội tại ngành công nghiệp xa xỉ ấy: Những trào lưu ngắn hạn (trend), sự phù phiếm, hay những video trình diễn hời hợt và hối hả trên TikTok.

Ali Akbar đã dành nửa thế kỷ gắn bó với nghề bán báo dạo ở thủ đô nước Pháp.

Một mảnh hồn của Paris

Trong một thế giới mà báo in thoi thóp trước truyền thông kỹ thuật số, tại khu phố Saint-Germain-des-Prés của Paris vẫn có một người đàn ông nhỏ nhắn mang theo chồng báo đi khắp các con đường, với tiếng rao đặc trưng: “A y est! (Thế là xong!)”.

“Lập trình viên” bóng đá

“Lập trình viên” bóng đá

Tom Byer là một người Mỹ sống ở Nhật Bản hơn 40 năm, chưa từng ngồi trên băng ghế chỉ đạo của bất kỳ câu lạc bộ lớn nào. Song, nhờ cách tiếp cận độc đáo của mình, ông được xem như một trong những huấn luyện viên có tầm ảnh hưởng nổi bật nhất thế giới.

Anna Wintour

Người “Luôn biết mình muốn gì!"

“Tất cả chúng ta đều có thể học hỏi, nhưng không phải ai cũng có thể trở thành Anna Wintour”. Đó là một đúc kết khá nổi tiếng trong giới truyền thông quốc tế, như lời khẳng định về vị thế của “Người phụ nữ quyền lực nhất ngành xuất bản” Anna Wintour. 

Làm việc nhỏ, với tình yêu lớn

Tại một góc nhỏ trên con phố Upper Aljunied Lane (Singapore), quán ăn của Qara Yoon và Talia Lee không chỉ nổi tiếng vì món bánh Triều Châu thơm ngon. Đây còn là mái ấm bình yên cho những phụ nữ từng sa ngã vì ma túy, suốt 5 năm qua.

Siddharth Nandyala.

Niềm hy vọng 14 tuổi

Nổi bật giữa các nhà khoa học không ngừng tìm kiếm những giải pháp đột phá cho các vấn đề y tế, thiếu niên 14 tuổi Siddharth Nandyala đã xuất hiện như một tia sáng hy vọng.

Jimmy Donaldson

Công thức “con bò tím” và vị trí số 1 thế giới

Từng là một thiếu niên ốm yếu chỉ biết tự đặt điện thoại, để quay lại cảnh bản thân lặng lẽ đếm số trong căn phòng chật hẹp, nhưng chính sự kiên trì “điên rồ” ấy đã biến Jimmy Donaldson thành MrBeast - một trong những YouTuber thành công nhất thời đại.

Susan Namangale

Những nước cờ thay đổi nhiều số phận

Nói đến các vận động viên cờ vua, người ta thường nhắc tới trí tuệ và khả năng tính toán, hoặc thậm chí là lối sống ẩn dật. Song Susan Namangale, nữ kỳ thủ Malawi, lại không chọn con đường ấy.