Khi dám mơ, bạn có thể chạm tới những vì sao!

“Bạn không bao giờ nên từ bỏ ước mơ của mình dù đôi khi xác suất để nó thành hiện thực là rất thấp”, Michaela Benthaus tâm sự, sau khi vừa trở thành người ngồi xe lăn đầu tiên bay vào không gian.

Michaela Benthaus.
Michaela Benthaus.

Nối lại một giấc mơ bị cắt đứt

Buổi sáng ngày 20/12 ở sa mạc Tây Texas bắt đầu như bao ngày khác: Gió khô, nắng gắt, bầu trời trải rộng một mầu xanh nhạt. Nhưng với Michaela Benthaus, khoảnh khắc cánh cửa khoang tàu khép lại hôm ấy đã đánh dấu một bước ngoặt không chỉ của riêng cô, mà của cả cách con người hình dung về những giới hạn tưởng như “bất khả xâm phạm”. Người phụ nữ 33 tuổi ấy, một kỹ sư hàng không vũ trụ đến từ Đức, đã trở thành người ngồi xe lăn đầu tiên bay vào không gian. Một chuyến bay ngắn, nhưng tạo nên “dư chấn” miên man.

Khi con tàu rời bệ phóng, Benthaus không mang theo chiếc xe lăn của mình. Cô để nó lại trên mặt đất, như cách cô đã buộc phải để lại nhiều điều khác sau tai nạn xe đạp leo núi năm 2018 - tai họa khiến cô bị tổn thương tủy sống và mất khả năng đi lại. Nhưng, khác với những lần “để lại” trước đây, lần này không phải là sự từ bỏ. Đó là một lựa chọn chủ động của Benthaus, để chứng tỏ rằng không phải ranh giới hiện hữu nào cũng nhất thiết phải là điểm kết thúc.

Trước tai nạn, Michaela Benthaus là hình mẫu quen thuộc của thế hệ kỹ sư trẻ châu Âu: Yêu vận động, mê khám phá và theo đuổi không gian bằng cả trí tuệ lẫn đam mê. Cô học kỹ thuật hàng không - cơ điện tử, gia nhập Cơ quan Vũ trụ châu Âu (ESA) và từng tin rằng con đường sự nghiệp của mình, dù nhiều cạnh tranh, vẫn nằm trong quỹ đạo quen thuộc của ngành hàng không vũ trụ.

Tai nạn năm 2018 đã chặn đứng quỹ đạo ấy. Từ một người ưa vận động, Benthaus buộc phải làm quen với chiếc xe lăn. Không gian, theo nghĩa đen, trở nên chật hẹp hơn. Nhưng, thứ bị tổn thương sâu sắc nhất không chỉ là cơ thể. “Tôi chưa từng thật sự nghĩ rằng người khuyết tật có thể bay vào không gian,” cô thừa nhận, trong một cuộc phỏng vấn sau này. “Ngay cả khi khỏe mạnh, đó đã là một giấc mơ xa vời”. Những năm đầu sau tai nạn, Benthaus đối diện với một thực tế phũ phàng: Trong trí tưởng tượng chung của xã hội, người khuyết tật hiếm khi được hình dung như những chủ thể của tương lai, chứ chưa nói tới những chuyến bay vượt khỏi Trái đất.

Ý nghĩ về không gian quay trở lại với Benthaus theo cách rất lặng lẽ: Qua một câu hỏi cá nhân gửi cho Hans Koenigsmann - một kỹ sư kỳ cựu từng gắn bó nhiều năm với SpaceX. Cô chỉ hỏi: “Liệu một người như tôi còn có thể mơ trở thành phi hành gia không?”.

Câu trả lời không đến ngay lập tức dưới dạng một kế hoạch cụ thể. Tuy nhiên, chính sự nghiêm túc của nó đã mở ra một chuỗi sự kiện mà Benthaus, khi ấy, còn chưa dám tin là thật. Koenigsmann không trả lời bằng thái độ thương hại, cũng không bằng những lời động viên sáo rỗng. Ông bắt đầu tìm cách biến điều “không có tiền lệ” thành “một khả năng có thể kiểm chứng”.

Từ những buổi trao đổi kỹ thuật, những bài tập mô phỏng, đến các chuyến bay trải nghiệm không trọng lực trên máy bay parabol, Benthaus dần trở lại với không gian - theo nghĩa được huấn luyện và chuẩn bị. Cô tham gia một nhiệm vụ mô phỏng không gian kéo dài hai tuần ở châu Âu, không phải để lập kỷ lục, mà để tự trả lời câu hỏi: Cơ thể này, trong điều kiện này, có thể chịu được tới đâu?

michaela-benthaus-xe-lan-bay-vao-vu-tru-anh-1.jpg
Michaela Benthaus tạo dáng sau chuyến bay lịch sử.

Chuyến bay 10 phút và cảm giác “được cười”

Chuyến bay đưa Benthaus vượt qua đường Kármán - ranh giới thường được coi là “cửa ngõ của vũ trụ”, chỉ kéo dài khoảng 10 phút. Nhưng trong 10 phút ấy, cô trải nghiệm những điều tưởng chừng không thể: Cảm giác không trọng lực, cảm giác được xoay người tự do, và một tầm nhìn Trái đất không bị che khuất bởi bất kỳ định kiến nào.

“Tôi đã cười suốt hành trình”, Benthaus kể lại. Cô cười khi con tàu tăng tốc, cười khi cơ thể rời khỏi ghế ngồi, và thậm chí cố lộn ngược trong khoang tàu. Đó không phải nụ cười của chiến thắng. Nó giống một phản xạ rất tự nhiên, như thể cô đang tận hưởng trọn vẹn một khoảnh khắc mà cuộc đời đã nợ mình quá lâu.

Những điều chỉnh kỹ thuật cho chuyến bay của Benthaus, xét cho cùng, không quá phức tạp: Một tấm ván hỗ trợ di chuyển, một số quy trình huấn luyện riêng, và sự chuẩn bị kỹ lưỡng của đội hỗ trợ mặt đất. Điều đó càng làm nổi bật một sự thật khác: Rào cản lớn nhất không phải lúc nào cũng nằm ở công nghệ, mà ở cách hình dung của con người.

Sau khi hạ cánh, Benthaus không nói nhiều về cảm giác trở thành “người đầu tiên”. Cô nói nhiều hơn về những gì chuyến bay ấy chỉ ra: Một thế giới vẫn chưa đủ “rộng” cho tất cả mọi người - nhất là những người khuyết tật - nhưng đang có cơ hội thay đổi. “Nếu chúng ta muốn sống trong một xã hội hòa nhập”, cô nói, “thì sự hòa nhập ấy phải hiện diện ở mọi lĩnh vực, kể cả những nơi chúng ta từng nghĩ là xa xỉ nhất”.

Với Benthaus, không gian không chỉ là điểm đến. Nó là một tấm gương phóng đại. Khi con người có thể đưa một người ngồi xe lăn vượt khỏi Trái đất, câu hỏi đặt ra không còn là Có thể hay không?, mà là Vì sao chúng ta chưa làm điều đó sớm hơn?

Cô thẳng thắn thừa nhận rằng, chuyến bay của mình không đại diện cho tất cả người khuyết tật. Nhưng nếu nó có thể mở ra một tiền lệ, hoặc chí ít là một cuộc đối thoại mới, thì giá trị của nó đã vượt xa 10 phút không trọng lực. “Tôi hy vọng mình chỉ là sự khởi đầu”. cô nói. Hy vọng ấy không chỉ dành cho những người mơ về không gian, mà cho bất kỳ ai từng bị nói rằng ước mơ của họ “không thực tế” vì một khiếm khuyết nào đó của cơ thể.

Sau chuyến bay, cô tiếp tục công việc tại ESA, tiếp tục nghiên cứu, tiếp tục vận động cho khả năng tiếp cận, không phải bằng những khẩu hiệu lớn, mà bằng chính trải nghiệm sống của mình. Cô gây quỹ cho nghiên cứu chấn thương tủy sống, và quan trọng hơn, mang theo một câu chuyện mà không bảng thông số kỹ thuật nào có thể thay thế.

Khi được hỏi điều gì khiến cô hạnh phúc nhất trong chuyến bay, Benthaus không nhắc nhiều tới độ cao hay tốc độ. Cô nhấn mạnh về cảm giác được tự mình làm nhiều nhất có thể. Được bước, theo cách riêng của mình, vào một không gian từng được thiết kế cho những cơ thể “hoàn hảo”.

“Bạn không bao giờ nên từ bỏ ước mơ của mình. Đôi khi, xác suất để nó thành hiện thực là rất thấp, và tôi chỉ là người may mắn”, Benthaus chia sẻ thêm. Nhưng có lẽ, điều khiến câu chuyện của cô chạm tới nhiều người không nằm ở sự may mắn. Nó nằm ở chỗ: Có những cánh cửa chỉ mở ra khi ai đó đủ kiên trì để gõ.

Và từ khoảnh khắc dấn thân ấy của Benthaus, không gian - cũng như thế giới này - đã trở nên “rộng rãi” hơn một chút ■

Có thể bạn quan tâm

Mikel Arteta.

Người trồng cây ô-liu ở London

Ba tháng đầu tiếp quản CLB Arsenal, Mikel Arteta nhận về từ toàn bộ nhân viên câu lạc bộ một mớ văn bản viết chi chít những cảm nhận cá nhân, đa phần đều là những trạng thái cảm xúc tiêu cực. Điều đó cần phải được thay đổi, và đây là lý do cây ô-liu già hơn trăm tuổi được đưa về trồng tại vị trí dễ thấy nhất, ở Trung tâm huấn luyện London Colney.

Giáo sư Gilbert Strang, Viện Công nghệ Massachusetts - MIT (Mỹ).

3 + 2 + 61 = Một đời giảng dạy

Ba năm là sinh viên, hai năm làm giảng viên trẻ, 61 năm là Giáo sư, tổng cộng 66 năm Gilbert Strang (ảnh trên) gắn bó với Viện Công nghệ Massachusetts - MIT (Mỹ). Gần cả một đời, ông dành trọn để cống hiến cho sự nghiệp giáo dục, để giúp tất cả những ai muốn học nhận ra, chẳng có bài toán nào khó, cũng chẳng có sinh viên nào ngốc nghếch.

Ánh sáng cuối cùng là quầng sáng rực rỡ nhất

Ánh sáng cuối cùng là quầng sáng rực rỡ nhất

40 năm gõ cửa từng căn hộ, dọn dẹp từng góc tối bị cuộc đời bỏ quên, Fion Phua (ảnh trên) chưa một lần nghĩ đến chuyện dừng lại. Cho đến một ngày, bác sĩ thông báo bà đang mất dần thị lực và sẽ không còn nhìn thấy ánh sáng nữa. Nhưng, người phụ nữ Singapore ấy vẫn tiếp tục lên đường mỗi sáng Chủ nhật. Vì bà biết, còn nhiều người đang chìm trong thứ bóng tối dày đặc hơn.

Barbra Streisand.

Biến sự không hoàn hảo thành tuyên ngôn kiêu hãnh

Liên hoan phim Cannes lần thứ 79 đã mang đến cho khán giả toàn cầu một niềm xúc động lớn lao, khi quyết định vinh danh 65 năm cống hiến không ngừng nghỉ ở cả âm nhạc, điện ảnh, truyền hình và sân khấu của “huyền thoại sống” Barbra Streisand (ảnh trên) bằng giải thưởng Cành cọ vàng danh dự (Honorary Palme d’Or).

Julien Gosselin.

Làn gió mới tại “thánh đường” Odéon

Với tư duy khác biệt và những tác phẩm kéo dài hàng giờ đồng hồ, Julien Gosselin - Giám đốc trẻ nhất lịch sử Nhà hát Odéon (Paris, Pháp), đang dấn thân vào một cuộc “cách mạng kịch nghệ” đầy táo bạo, bất chấp những áp lực khủng khiếp về ngân sách và kỳ vọng của công chúng.

Bà Mariéme Jamme.

Phẩm giá tái sinh từ tri thức số

Từ một đứa trẻ bị bỏ rơi trên đường phố Dakar, trải qua những năm tháng tăm tối của bạo lực và nghèo đói, Mariéme Jamme đã thực hiện một cuộc đào thoát ngoạn mục bằng sức mạnh của tri thức.

Antoine Fuqua.

Về những con người đi qua bóng tối

“Nếu bạn có thể bước ra khi mặt trời mọc, khi mọi bụi bặm đã lắng xuống và bạn vẫn đứng vững, bạn sẽ có một cơ hội khác cho cuộc đời mình…” -

Dave Pearson.

Xoa dịu ký ức kinh hoàng

Rất ít người có khả năng thấu cảm trọn vẹn sự tàn phá về thể chất lẫn tinh thần, sau khi thoát khỏi hàm răng tử thần của cá mập. Thế nhưng, Dave Pearson là một trong số ít người hiểu rõ nỗi đau ấy và sẵn lòng cống hiến để hỗ trợ cộng đồng.

Ghada Hatem-Gantzer - vị bác sĩ sản khoa gốc Lebanon.

“Ngôi nhà phụ nữ”, nơi sự sống hồi sinh

Ở tuổi 66, Ghada Hatem-Gantzer - vị bác sĩ sản khoa gốc Lebanon đã thực hiện được điều mà thường chỉ dừng lại ở những lời hứa hẹn: Tạo ra một “điểm dừng chân duy nhất”cho mọi nỗi đau của phụ nữ.

Michael B. Jordan vang lên cho hạng mục Nam diễn viên chính xuất sắc nhất, cả thế giới đã nhìn về anh, theo một cách khác.

Bật lên từ định kiến

Tại lễ trao giải Oscar lần thứ 98, khi cái tên Michael B. Jordan vang lên cho hạng mục Nam diễn viên chính xuất sắc nhất, cả thế giới đã nhìn về anh, theo một cách khác.

Diễn viên Sarah Parker.

Trải nghiệm dành cho cả đời người...

Trong buổi tiệc tri ân Ban giám khảo và người chiến thắng Giải Booker 2025 tại cung điện Clarence House (London, Anh), “biểu tượng thành thị” của Hollywood - diễn viên Sarah Jessica Parker đã gây ấn tượng mạnh mẽ trước Vương hậu Camilla, không phải vì vẻ ngoài lung linh, mà bằng tình yêu văn chương và niềm say mê đọc sách.

Roger Tan.

Di sản của lòng trắc ẩn

Mỗi sáng, Roger Tan lại ngồi trước màn hình máy tính, pha một tách trà và bắt đầu gõ những dòng chữ gửi vào khoảng lặng sau song sắt.

Nam diễn viên trẻ Owen Cooper.

Sự trưởng thành đến từ chính những thử thách

Ở tuổi 16, Owen Cooper trở thành cái tên gây chú ý đặc biệt trong giới điện ảnh - truyền hình quốc tế, khi cùng lúc giành ba giải thưởng quan trọng bậc nhất: Quả Cầu Vàng, Emmy và Critics’ Choice Award cho vai diễn đầu đời trong loạt phim ngắn Adolescence (Biến cố tuổi thành niên).

Ritu Sain

Đổi... rác lấy tình người

Tại những quán cà-phê đặc biệt đang mọc lên khắp Ấn Độ, người ta có thể thanh toán một bữa cơm bằng… rác thải nhựa. Và người đứng sau mô hình nhân văn ấy là một phụ nữ đặc biệt, Ritu Sain, người luôn đau đáu với nỗ lực bảo vệ môi trường ở đất nước đông dân nhất hành tinh.

Sam Altman

Một ẩn dụ cho thời đại đầy trăn trở

“Những đứa trẻ sinh năm 2025 sẽ lớn lên trong một thế giới mà chúng khó lòng thông minh hơn trí tuệ nhân tạo (AI). Nhưng không sao cả, chúng sẽ có những công cụ để đạt đến những tầm cao mà chúng ta chưa từng dám mơ tới” - dự báo này được Sam Altman đưa ra tại Hội nghị GITEX gần đây.

Tiến sĩ Elizabeth A.Laugeson.

Mọi trái tim đều bình đẳng

Khi Tiến sĩ Elizabeth A.Laugeson và các nhà tâm lý học Viện Khoa học thần kinh và Hành vi con người Semel thuộc Đại học California - Los Angeles (UCLA) lần đầu đề xuất dạy những người trưởng thành mắc chứng tự kỷ cách hẹn hò, các nhà tài trợ không đồng ý.

Nổi tiếng với những quyết định dứt khoát và nhanh chóng, Julia thành công trong sáp nhập hai ông lớn của ngành nhà hàng.

Nhà lãnh đạo từ hiện trường

Hơn 40 năm lăn lộn trong ngành dịch vụ-nhà hàng, nữ doanh nhân Julia Stewart vẫn giữ vẹn nguyên tinh thần và lòng tự tin của cô bé 16 tuổi ngày khởi nghiệp: Cứng cỏi, độc lập và không tin vào những giới hạn.

 Miyazaki hướng đến cuộc sống đơn giản và chậm rãi, gần gũi với tự nhiên.

Triết lý của sự tĩnh lặng

Trong thế giới điện ảnh ngày càng trở nên hối hả, Miyazaki Hayao luôn tìm cách "chậm lại". Không chỉ là một đạo diễn phim hoạt hình hai lần nhận giải Oscar, ông còn là một nhà triết học, người dùng sự tĩnh lặng và tinh tế để kể những câu chuyện của nhân loại, của lịch sử và của chính nội tâm mình.

 Kỳ thủ 104 tuổi người Tây Ban Nha Manuel Alvarez Escudero.

Kỳ thủ 104 tuổi và ván cờ qua hai thế kỷ

Nếu cuộc đời là một ván cờ thì ván cờ của cụ Manuel Alvarez Escudero (ảnh bên) đã kéo dài qua hai thế kỷ, mà trong đó, phần thắng vẫn đang nghiêng về ông lão 104 tuổi người Tây Ban Nha này.

Michel H. Devoret, nhà vật lý được Viện Hàn lâm Khoa học Hoàng gia Thụy Điển.

Từ "Tại sao không?" đến "Nhất định làm được!"

Michel H. Devoret, một trong ba nhà vật lý được Viện Hàn lâm Khoa học Hoàng gia Thụy Điển tôn vinh năm 2025 đã từ chối cuộc gọi thông báo giải thưởng Nobel lúc 5 giờ sáng, vì cho rằng đó là cuộc gọi… lừa đảo.

Biên đạo múa Mthuthuzeli November.

Ngược chiều để dẫn hướng đam mê

Mthuthuzeli November từng quyết tâm rời khỏi quê hương nghèo khó của mình. Nhưng giờ đây, anh đã quay lại, để dẫn đường cho những đứa trẻ hướng đến tương lai, nhờ ballet.

Shimon Sakaguchi

Tin vào chính mình, dù bị cả thế giới nghi ngờ

Từ một sinh viên trượt đại học đến nhà khoa học được cả thế giới vinh danh, hành trình bền bỉ của Shimon Sakaguchi cùng sự đồng hành của người vợ Noriko Sakaguchi đã chứng minh: Khoa học không chỉ cần trí tuệ mà còn cần lòng kiên định, và cần cả những sự sẻ chia.