Sống là để đi

(Tập tản văn “Giọt người ở mấy vũng mây”, Hoàng Việt Hằng, NXB Kim Ðồng, 2017).

Điều gì đang cần nhất cho cuộc sống của bạn, đó có phải là sự chắt chiu thời gian đọc sách, dành dụm sức khỏe, để khoác túi lên và đi” hay đó chính là quan niệm sống, làm nghề của nhà thơ - nhà báo Hoàng Việt Hằng được gửi gắm trong bài viết “Hồng hạc không về trời”, in trong tập tản văn mới nhất của bà?

 Sống là để đi

Sẽ thật là không quá khoa trương, nếu gọi bà là người của những chuyến đi. Hiếm có cây bút nào lại sống được bằng ngòi bút theo đúng nghĩa của nó như Hoàng Việt Hằng, hơn nữa lại sống vui vẻ, sống phóng khoáng bởi với bà, sống là để đi và viết. Tập tản văn đã góp nhặt rất nhiều cảm xúc qua những cung đường mà bà đã đi qua, từ tận nước Ấn Ðộ xa xôi cho đến từng con ngõ nhỏ trong lòng Hà Nội.

Ðọc những trang viết của Hoàng Việt Hằng, không thấy cảm giác vòng tròn luẩn quẩn, mà chỉ thấy một nỗi đam mê của quăng quật với đời sống; những lát cắt của bất hạnh và hạnh phúc trong dòng chảy của trang viết. Ði bằng sức trẻ của lòng khao khát mở thêm những chân trời mới và cảm bằng cái ngậm ngùi của người từng trải; đọc Hoàng Việt Hằng thật sự làm lòng người run rẩy, xúc động qua những câu chuyện về bài học làm người, làm cha mẹ, làm con. Ði là để trở về, “để sau này qua Tây Tạng, qua sông Hằng, qua sa mạc Nội Mông, nhìn cỏ, nhìn những dòng sông lớn trên thế giới, lại khát khao trở lại dòng sông không gì sánh nổi: dòng sông tuổi thơ quê mình”. Với Hoàng Việt Hằng, quê hương là nơi trở về sau tất cả, nơi ấy có mẹ cha - điểm tựa vững chắc nhất để vịn vào mỗi khi tuyệt vọng. Những vòng tròn hạnh phúc trong bà sẽ cứ lăn mãi, lăn mãi và để lại thật nhiều những trang văn đẹp khi Tản mạn ở miền Tây Ấn Ðộ, lúc Dừng chân ở thung lũng Vàng, Chảy ngược về sông Ðáy, bắt gặp Rặng duối gai quê nhà, Ðường quê hoa xoan còn buông tím...

Sau những chuyến đi, nhà thơ lại chiêm nghiệm để chắt chiu ra những câu chuyện về văn hóa, để đưa con người sống lại cùng những khoảnh khắc chan hòa thiên nhiên, để nhớ rằng chúng ta đều là những người nhà quê, hiểu rằng rốt cuộc điều gì là quan trọng nhất trong cõi người. Giữa những chặng dừng chân, là lúc để Hoàng Việt Hằng trở về căn nhà nhỏ trong con ngõ nhỏ ấm áp của mình, với đối thoại hằng ngày với một con mèo. Thật khó cầm lòng nổi khi ta thấy trong trang văn là hình ảnh bà nghe “tiếng lá rụng đập vào cánh cửa sau ngôi nhà” mà ngỡ tiếng đánh thức của người chồng đã khuất. Lá vẫn rơi trên thềm cửa đưa Hoàng Việt Hằng trở về một cuộc hành trình trong tâm tưởng lên thác xuống hồ, với những cái Tết bộ hành lẽo đẽo theo nhà văn Triệu Bôn - người chồng, người đồng nghiệp mà bà trân quý, ngưỡng mộ.

Tập sách mới nhất này của bà: “Giọt người ở mấy vũng mây”, cùng với tập ký chân dung “Người tình không bỏ được” vừa xuất bản tháng 4-2017 là sự ghi nhận lao động nhà văn trong hành trình đi và viết của nhà thơ Hoàng Việt Hằng.