Tuyến phòng thủ trước nguy cơ suy thoái

Ai làm công chức lâu năm, có lẽ đều từng chứng kiến những chuyện tưởng như rất nhỏ: Một hồ sơ của người dân, doanh nghiệp bị chậm vài ngày; một việc đáng lẽ có thể giải quyết lại phải xin thêm ý kiến; một cuộc họp mà mọi người đều biết còn điều chưa ổn nhưng cuối cùng vẫn nhanh chóng thống nhất…

Đoàn công tác Trung tâm Phục vụ hành chính công Thành phố Hà Nội trao đổi kinh nghiệm tại Trung tâm Phục vụ hành chính công Thành phố Hồ Chí Minh. (Ảnh: Trung tâm Phục vụ hành chính công thành phố Hà Nội)
Đoàn công tác Trung tâm Phục vụ hành chính công Thành phố Hà Nội trao đổi kinh nghiệm tại Trung tâm Phục vụ hành chính công Thành phố Hồ Chí Minh. (Ảnh: Trung tâm Phục vụ hành chính công thành phố Hà Nội)

Những việc ấy thoạt nhìn có thể chưa nghiêm trọng, nhưng nếu bình tĩnh nhìn lại cả quá trình thực thi công vụ, sẽ thấy cái đáng lo đôi khi không bắt đầu từ một sai phạm lớn, mà từ những lệch chuẩn rất nhỏ, lặp đi lặp lại đến mức trở thành bình thường. Chậm một lần có thể vì khách quan, nhưng chậm nhiều lần mà không thấy cần khắc phục thì vấn đề đã khác. Thận trọng trước quyết định khó là cần thiết, nhưng nếu việc gì cũng tìm cách đẩy lên cấp trên hay sang đơn vị khác thì sự thận trọng ấy có thể đã trở thành né tránh. Thấy điều chưa đúng mà im lặng một lần có thể vì hoàn cảnh, nhưng nếu im lặng trở thành cách an toàn nhất để giữ mình thì đó đã chạm đến đạo đức công vụ.

Nhìn từ những điều tưởng nhỏ ấy, Quy định số 207-QĐ/TW, ngày 26/7/2026 của Ban Chấp hành Trung ương về những điều đảng viên không được làm cho thấy một yêu cầu rất rõ: Đạo đức công vụ không thể chỉ được nói bằng những chuẩn mực chung, mà phải được nhận diện qua hành vi cụ thể. Điều 11 của Quy định nêu các biểu hiện như vi phạm đạo đức công vụ, đạo đức nghề nghiệp và quy tắc ứng xử; nhũng nhiễu, gây khó khăn trong làm thủ tục hành chính; né tránh, đùn đẩy, sợ trách nhiệm, nói không đi đôi với làm, không làm, làm việc cầm chừng, chậm trễ trong tham mưu, đề xuất và thực hiện nhiệm vụ được giao; biết mà không báo cáo, không xử lý hoặc không chỉ đạo xử lý các hành vi tham nhũng, lãng phí, tiêu cực…

Những quy định này không chỉ đặt ra yêu cầu xử lý khi vi phạm đã xảy ra. Ở góc độ phòng ngừa, đó còn là những tín hiệu cảnh báo về sự lệch chuẩn trong thực thi công vụ, để mỗi cán bộ, công chức, đảng viên tự soi: Mình đang làm vì trách nhiệm được giao hay đang tìm cách làm sao cho an toàn nhất đối với bản thân?

Bởi công vụ, về bản chất, là thực thi quyền lực công để phục vụ lợi ích công. Một chữ ký, một ý kiến tham mưu, một quyết định hay việc giải quyết một hồ sơ đúng hạn hoặc chậm trễ đều có thể tác động đến quyền và lợi ích của người khác. Phía sau mỗi quyền hạn vì thế không chỉ là quyền được quyết định, mà còn là nghĩa vụ phải quyết định đúng, công tâm, kịp thời và chịu trách nhiệm.

Đạo đức công vụ chính là "tuyến phòng thủ" đầu tiên, giúp người được trao quyền biết dừng lại trước những điều không nên làm và biết bước tới khi công việc chung cần mình hành động. Đạo đức ấy trước hết được thể hiện ở những điều tưởng như rất bình thường: Tận tụy với công việc, phục vụ Nhân dân; trung thực, liêm chính, không vụ lợi; tuân thủ pháp luật, kỷ luật; có trách nhiệm, minh bạch, biết giải trình; công bằng, khách quan; gương mẫu trong lời nói và hành vi.

Người dân có thể không nhớ cán bộ đã viện dẫn bao nhiêu quy định, nhưng họ nhớ rất rõ hồ sơ của mình có được hướng dẫn đầy đủ không, có phải đi lại nhiều lần không, có được giải quyết đúng hẹn không và khi công việc chậm trễ, có ai giải thích, chịu trách nhiệm hay không. Doanh nghiệp cũng cần một nền công vụ minh bạch, công bằng, đúng hẹn, không nhũng nhiễu và có trách nhiệm giải trình. Đó chính là nơi đạo đức công vụ được kiểm chứng rõ nhất.

Nhưng cũng chính từ những việc tưởng như nhỏ ấy, nguy cơ suy thoái có thể bắt đầu. Ranh giới giữa thận trọng và né tránh, giữa tuân thủ quy trình và lợi dụng quy trình đôi khi rất mong manh. Ít ai nói mình đang né việc; người ta thường viện dẫn những lý do nghe rất đúng: “không thuộc thẩm quyền”, “cần nghiên cứu thêm”, “chưa đủ cơ sở để quyết định”... Những lý do ấy có thể chính đáng, nhưng khi lợi ích cá nhân len vào công vụ, chúng có thể bị biến thành cách trì hoãn, gây khó dễ, tạo sự lệ thuộc để vòi vĩnh, nhận “cảm ơn”. Khi ấy, điều đáng lo không chỉ là một hành vi vụ lợi, mà là sự thay đổi trong cách nhìn về quyền lực công: Quyền được trao để phục vụ có thể bị coi như một thứ lợi thế để mặc cả, ban phát hoặc thu vén cho cá nhân.

Khi mục đích phục vụ bị lệch đi, trách nhiệm cũng dễ bị đẩy đi: Cấp dưới chờ cấp trên, cơ quan này chờ cơ quan khác, địa phương chờ trung ương. Trách nhiệm cứ thế được chuyền đi, còn công việc thì đứng lại; người dân và doanh nghiệp tiếp tục chờ đợi. Tuy nhiên, không phải mọi sự né tránh đều bắt nguồn từ vụ lợi; có người thiếu năng lực, thiếu thông tin, thiếu cơ chế bảo vệ nên không dám quyết; cũng có người sợ va chạm, sợ trách nhiệm hoặc chỉ muốn bảo toàn bản thân.

Khi mục đích phục vụ bị lệch đi, trách nhiệm cũng dễ bị đẩy đi: Cấp dưới chờ cấp trên, cơ quan này chờ cơ quan khác, địa phương chờ trung ương. Trách nhiệm cứ thế được chuyền đi, còn công việc thì đứng lại; người dân và doanh nghiệp tiếp tục chờ đợi.

Vì vậy, điều cần hướng tới không phải là buộc cán bộ phải quyết định bằng mọi giá, mà là một nền công vụ trong đó cán bộ dám quyết khi đủ căn cứ, làm đúng pháp luật, làm đến cùng và chịu trách nhiệm về kết quả. Bảo vệ người dám làm không thể đồng nghĩa với dung túng người làm sai; nhưng chống lại cái sai cũng không thể trở thành cái cớ để không làm. Không vi phạm là yêu cầu tối thiểu; sử dụng quyền lực đúng mục đích, giải quyết công việc và phục vụ lợi ích chung mới là chuẩn mực cao hơn của đạo đức công vụ.

Những chuẩn mực về tận tụy, liêm chính, tuân thủ pháp luật, trách nhiệm, minh bạch, công bằng và gương mẫu ấy chỉ thật sự có ý nghĩa khi được thể hiện trong chính cách mỗi cán bộ, công chức thực hiện công việc hằng ngày: Có nhận việc khó không; có giải quyết đến cùng không; có dám nói điều cần nói, bảo vệ cái đúng không; có dám nhận khuyết điểm không và khi được trao quyền, có thật sự nhớ rằng quyền ấy được trao để phục vụ hay không?

Những câu hỏi ấy không đòi hỏi người cán bộ, công chức phải là một con người không bao giờ sai. Người làm việc có thể sai. Người dám đổi mới, sáng tạo càng dễ gặp rủi ro, thất bại. Điều quan trọng là động cơ có trong sáng không, cách làm có trách nhiệm không, có dám nhận và sửa sai không và cuối cùng có đặt lợi ích chung lên trên lợi ích của mình không. Chính vì thế, điều khó nhất trong công vụ không phải là có được quyền lực, mà là giữ mình trước quyền lực.

Đạo đức cách mạng, tính liêm chính của cán bộ, đảng viên không tự nhiên mà có. Đó là kết quả của quá trình tự học tập, tu dưỡng, rèn luyện bền bỉ. Kỷ luật Đảng và pháp luật có thể ngăn chặn, xử lý cái sai, nhưng để cái tốt được hình thành và bền vững thì vẫn cần sự tự giác từ bên trong mỗi con người. Bởi vậy, giữ gìn đạo đức công vụ không chỉ là giữ gìn phẩm chất của một người cán bộ, đảng viên. Sâu xa hơn, đó là giữ cho quyền lực được thực thi đúng mục đích, giữ cho bộ máy không bị lệch chuẩn từ bên trong và giữ gìn niềm tin của Nhân dân.

Tuyến phòng thủ trước nguy cơ suy thoái, xét đến cùng, không chỉ nằm ở pháp luật, cơ chế kiểm tra, giám sát hay kỷ luật. Tuyến phòng thủ ấy trước hết nằm trong chính đạo đức, liêm chính, trách nhiệm và sự tự trọng của người được trao quyền. Bởi quyền lực chỉ thật sự có giá trị khi được sử dụng đúng mục đích và niềm tin của Nhân dân chỉ có thể được giữ gìn khi người thực thi quyền lực luôn ý thức rằng phía sau mỗi quyền hạn là một trách nhiệm phải tự mình gánh vác.

Có thể bạn quan tâm

Người dân và du khách tham quan Bảo tàng Lịch sử quân sự Việt Nam. (Ảnh: THÀNH NAM)

Giữ tình yêu Tổ quốc luôn trong sáng

Trong dòng chảy lịch sử dân tộc Việt Nam, lòng yêu nước luôn là giá trị tinh thần bền vững, được vun đắp và trao truyền qua nhiều thế hệ, trở thành nguồn sức mạnh to lớn giúp dân tộc vượt qua mọi thử thách khắc nghiệt, đoàn kết đấu tranh bảo vệ độc lập, chủ quyền, giữ gìn bản sắc văn hóa và chung tay xây dựng đất nước.

Khách tham quan triển lãm “Những tấm gương bình dị mà cao quý” tại Bảo tàng Hồ Chí Minh.

Tạo chuyển biến trong học tập và thực hành theo Bác

Lịch sử phát triển của các dân tộc cho thấy, không có quốc gia nào trở nên hùng cường chỉ nhờ vào vị trí chiến lược, nguồn tài nguyên, vốn đầu tư hay công nghệ. Những yếu tố ấy rất quan trọng, nhưng suy cho cùng đều phải được tạo ra, vận hành và phát huy bởi con người.

Tiết mục tham gia vòng chung khảo Hội thi báo cáo viên, tuyên truyền viên pháp luật giỏi trong lực lượng Công an cơ sở năm 2026 do Công an tỉnh Thanh Hóa tổ chức.

Giữ vững trận địa tư tưởng từ cơ sở

Các cuộc thi tuyên truyền viên cơ sở được tổ chức thời gian qua tại nhiều địa phương, đơn vị đã thu hút đông đảo cán bộ, đảng viên, đoàn viên tham gia, tạo hiệu ứng xã hội tích cực, góp phần đổi mới phương thức tuyên truyền, đưa chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước đến gần hơn với nhân dân.

Hội thảo “Hoàn thiện chính sách và khuôn khổ pháp lý cho phát triển công nghệ số ở Việt Nam”.

Trách nhiệm của nền tảng mạng xã hội

Bên cạnh những tiện ích và giá trị tích cực không thể phủ nhận, không gian mạng đang phải đối mặt với sự gia tăng của nhiều nội dung độc hại, lệch chuẩn, thậm chí vi phạm pháp luật, gây những hệ lụy đáng lo ngại đối với đời sống xã hội.

Cán bộ Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao (Công an Hà Nội) xử lý thông tin liên quan hành vi lừa đảo trên không gian mạng. (Ảnh: NGUYỄN ĐĂNG)

Xây dựng môi trường mạng văn minh, có trách nhiệm

Sau khi Nghị định số 174/2026/NĐ-CP quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực bưu chính, viễn thông, tần số vô tuyến điện, giao dịch điện tử và công nghệ thông tin được Chính phủ ban hành và có hiệu lực từ 1/7/2026, trên không gian mạng đã xuất hiện một số thông tin không chính xác về nội dung Nghị định. 

Các chương trình mang đậm bản sắc văn hóa luôn thu hút đông đảo người xem trên nền tảng số. (Ảnh: KHÁNH AN)

Kiến tạo bản sắc và chủ quyền văn hóa Việt Nam trên không gian số

Vừa qua, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã chỉ rõ một trong bốn khoảng trống lớn sau thời gian thực hiện Nghị quyết số 80-NQ/TW đó là “sức hấp dẫn và năng lực lan tỏa của các giá trị văn hóa tích cực trong môi trường số chưa theo kịp tốc độ phát triển của các nền tảng và nội dung số”.

Cơ chế phân cấp, phân quyền giúp phường Thanh Xuân chủ động đẩy nhanh công tác giải phóng mặt bằng đường Vành đai 2,5. (Ảnh: MINH QUỐC HƯNG)

Đổi mới quản trị quốc gia trong điều kiện phát triển mới

Đẩy mạnh phân cấp, phân quyền là yêu cầu khách quan của đổi mới quản trị quốc gia nhằm phát huy tính chủ động, sáng tạo và trách nhiệm của địa phương. Tuy nhiên, vẫn còn những cách hiểu phiến diện khi hoặc tuyệt đối hóa quản lý tập trung, hoặc đồng nhất phân quyền với buông lỏng quản lý, phân tán quyền lực...

Đưa bản sắc vào "kể chuyện" trong nghệ thuật biểu diễn là một hướng đi của công nghiệp văn hóa. (Ảnh: QUANG HƯNG)

Bài 2: Xây dựng thương hiệu, tăng sức cạnh tranh

Bước vào thế kỷ XXI, khi toàn cầu hóa và cách mạng công nghệ số làm thay đổi sâu sắc cách thức các quốc gia cạnh tranh và khẳng định vị thế, văn hóa ngày càng được nhìn nhận như một nguồn lực chiến lược.

Công an tỉnh Quảng Ninh làm việc với chủ tài khoản Facebook có hành vi chia sẻ, bình luận bài viết trên các kênh của đối tượng phản động Lê Trung Khoa, trang "thoibao.de"…

Kiên quyết ngăn chặn các hành vi lợi dụng không gian mạng để chống phá

Trong bối cảnh bùng nổ của công nghệ số và mạng xã hội, không gian mạng đã trở thành môi trường quan trọng để giao lưu, trao đổi thông tin, đồng thời cũng là địa bàn để các thế lực chống phá tiến hành nhiều hoạt động tuyên truyền xuyên tạc, chống phá Đảng, Nhà nước và chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.

Cần nâng cao ý thức khi sử dụng mạng xã hội. (Ảnh minh họa)

Trách nhiệm pháp lý trong không gian mạng

Trong “thế giới phẳng”, một bài viết đăng tại Đức có thể gây tác động tại Việt Nam; một video phát từ Mỹ có thể lan truyền trong cộng đồng người Việt toàn cầu; một livestream từ Canada có thể tạo tranh cãi trong nước chỉ sau vài phút. Công nghệ dường như làm mờ ranh giới địa lý, nhưng không cho phép xóa bỏ trách nhiệm pháp lý.

Đảng ủy Đại học Kinh tế quốc dân tổ chức hội nghị triển khai công tác đánh giá, xếp loại chất lượng hằng quý năm 2026 và các năm tiếp theo đối với cán bộ lãnh đạo, quản lý (Ảnh: BAN TỔ CHỨC)

Đánh giá hiệu quả để sàng lọc thực chất

Ngày 22/5/2026, Ban Tổ chức Trung ương ban hành Hướng dẫn số 02-HD/BTCTW về đánh giá định kỳ hằng quý đối với cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp trong hệ thống chính trị, trong đó yêu cầu thực hiện ngay việc thay thế những cán bộ có kết quả đánh giá “không hoàn thành nhiệm vụ” từ hai quý liên tiếp trở lên.

Chiều 14/12/2021, Tòa án nhân dân Thành phố Hà Nội tuyên phạt bị cáo Phạm Thị Đoan Trang 9 năm tù về hành vi tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Trong ảnh: Bị cáo Phạm Thị Đoan Trang nghe Thẩm phán, Chủ tọa Phiên tòa tuyên án. (Ảnh: TTXVN)

Một góc nhìn thiên lệch và thiếu thiện chí

Ngày 12/5/2026, PEN America (Văn bút Hoa Kỳ) công bố báo cáo “Freedom to Write Index 2025” (Chỉ số tự do viết 2025), xếp Việt Nam vào nhóm các quốc gia “giam giữ nhiều nhà văn nhất thế giới”, kèm hàng loạt nhận định mang tính áp đặt như “đàn áp tự do biểu đạt”, “bóp nghẹt tiếng nói phản biện”, “bỏ tù người cầm bút”.