Họa sĩ Nguyễn Thế Cường

Tôi muốn hồi đáp những ân tình được nhận từ cuộc đời

Triển lãm cá nhân Nghịch đất , bao gồm 43 tác phẩm điêu khắc chân dung một số văn nghệ sĩ, nghệ nhân dân gian nổi tiếng được xem là một sự kiện mỹ thuật thu hút sự chú ý trong tháng tư vừa qua tại Thành phố Hồ Chí Minh. Tác giả của triển lãm là họa sĩ Nguyễn Thế Cường, với nghệ danh quen thuộc trong giới hội họa: Cường Tuse. Những suy ngẫm thú vị và sâu sắc chung quanh bước chuyển sáng tạo này được ông chia sẻ cùng chúng tôi, bên lề sự kiện.
Bức điêu khắc chân dung nhà thơ Phùng Quán, trong triên lãm "Nghịch đất". Ảnh: TRƯƠNG TRÀ
Bức điêu khắc chân dung nhà thơ Phùng Quán, trong triên lãm "Nghịch đất". Ảnh: TRƯƠNG TRÀ

Tình cảm gia đình dẫn tôi đến với đất và điêu khắc

- Hội họa là đam mê sáng tạo của ông nhiều năm qua. Vì thế, bước chuyển sang điêu khắc ắt hẳn phải có nguyên do đặc biệt. Nó được bắt đầu như thế nào, thưa ông?

- Năm 2018, sau khi gia đình chúng tôi đón thêm thành viên mới, có dịp đến nhà sách, tôi thấy họ bán đất nặn nên mua về in dấu chân kỷ niệm cho cháu. Theo từng tháng, bàn chân cháu nhỏ ngọ nguậy, trông nghịch lắm, tôi lại là người thích chụp ảnh nên đã tranh thủ chụp lại những cử động ấy. Được bạn bè văn nghệ khen đẹp, thế là trong đầu nảy ra ý tưởng muốn làm tượng để lưu giữ lâu hơn những hình ảnh bàn chân của con. Thêm việc một người bạn nghệ sĩ điêu khắc tặng bức chân dung của tôi, rất ấn tượng, càng làm cho tôi muốn chạm vào đất. Nhưng mọi sự chỉ bắt đầu vào năm 2020, giữa đại dịch Covid-19, thời gian cách ly kéo dài lại là cơ hội cho tôi tập trung với đất cùng các ý tưởng tạo hình của mình. Mỗi lần làm được phần nào đó thấy ưng ý, gửi ảnh cho bạn bè xem, mọi người động viên, nên tôi lại càng hứng thú.

- Ấn tượng từ triển lãm Nghịch đất đối với cá nhân tôi là sự lột tả chân dung nhân vật đầy cảm xúc, nhất là đôi mắt của họ. Ông mất bao lâu để hoàn thành một chân dung?

- Tôi không có thời gian cố định cho một tác phẩm. Trong lúc đang làm tượng nhạc sĩ Phó Đức Phương, tôi lại nghĩ đến một nhân vật khác, thế là lại tạm để tác phẩm ấy “chờ” tôi thêm một chút. Hoặc có khi, ý tưởng cho một tác phẩm mới đến từ một giấc mơ, chợt tỉnh dậy, tôi phải bắt tay làm luôn.

Về biểu cảm của đôi mắt, lúc đầu, tôi không quá chú trọng phần này. Đúng là rất khó thể hiện được ngôn ngữ của ánh mắt. Ở giai đoạn đầu, tôi khá lúng túng vì muốn lột tả cái thần của đôi mắt nhân vật. Sau đó, tôi nghiên cứu thêm về các nhân vật mà tôi muốn thể hiện và nhận thấy rằng, tôi có thể diễn đạt theo cách khác mà vẫn khắc họa được một nét chân dung của họ, như các bức tượng nhà thơ Trần Dần, nhà phê bình mỹ thuật Nguyễn Quân…

- Cách tạo hình điêu khắc chân dung của ông còn có điểm chung là bỏ ngỏ nhiều khoảng trống. Vì sao vậy, thưa ông?

- Tôi làm theo ngẫu hứng và cảm xúc. Thật sự trước khi làm tôi không nghĩ “nó phải thế này, phải thế kia….”. Ngay cả khoảng trống xuất hiện cũng không từ sự chủ động của tôi, chỉ là tôi cảm thấy muốn để nó trống như thế, bố cục phải như thế. Cái “cảm” dẫn dắt trước, sau đó sẽ là một vài điều chỉnh để tăng tính thẩm mỹ và nhấn được nét làm bật ra nhân vật.

- Qua chia sẻ của ông, tôi hiểu là ông không hề “nghịch” với điêu khắc một chút nào, mà rất nhiều suy tư, cảm xúc được chứa đựng, bày tỏ trong đó.

- Lúc đầu đúng là tôi có nghịch, vì bản thân là một họa sĩ, chuyên chú vẽ tranh thôi. Thế nhưng, về sau, tôi dành nhiều thời gian nghiên cứu nhân vật của mình. Tôi đọc sách, tìm hiểu về con người, về di sản của họ để lại… Trong quá trình làm tượng về nghệ nhân hát xẩm Hà Thị Cầu, tôi không chỉ đọc các bài viết về bà, các nghiên cứu xẩm mà còn nghe các bài xẩm của bà hằng ngày, để ngấm dần những ai oán, xót thương cho phận người. Hay về chân dung thi sĩ Trần Dần, tôi đã đọc thơ ông nhiều, nhưng khi bắt tay làm tượng, tôi đọc lại tiểu thuyết của ông để có thể thẩm thấu thêm tâm hồn ông, hồn thơ của ông.

Trong một thời gian, tôi đắm mình vào không gian của nhân vật. Tôi tìm thêm hình ảnh, ngắm nhìn họ qua các giai đoạn cuộc đời họ và chọn nét mặt, phong thái mà tôi cho là thể hiện rõ tinh thần của họ, không lẫn với bất cứ ai khác. Việc chọn lọc này là khó nhất đối với tôi. Sau đó, tôi bắt tay thể hiện phần chính là khuôn mặt nhân vật, rồi từ đấy, tôi chỉnh sửa và dần bổ sung các chi tiết. Có những tác phẩm được hoàn thành rất nhanh chóng, nhưng ngược lại, có nhân vật mà sau cả tuần, tôi chỉ làm được một bàn tay…

“Nghịch” là một cách nói vui, cho nhẹ nhàng thôi!

Không gian triển lãm Nghịch đất với bức chân dung nghệ nhân Hà Thị Cầu (bên phải ảnh) và nhạc sĩ Văn Cao (bên trái ảnh). Ảnh: TRÀ

Muốn in vào đất một dấu “Cường Tuse”

- Là một họa sĩ đã có nhiều năm sáng tác, khi bước sang lĩnh vực điêu khắc, ông có bị ảnh hưởng hay muốn áp dụng yếu tố nào của hội họa vào “nghịch đất”?

- Thật ra, tôi không có “yếu tố nào” để áp dụng. Mọi thứ, như tôi đã giãi bày, ông trời cho một chút khả năng thì mình cứ thế làm thôi, hoàn toàn không nên giải nghĩa theo kiểu mượn cái này hay áp dụng cái kia.

- Trên báo chí và truyền thông xã hội của giới mỹ thuật, nhiều người chia sẻ hình ảnh triển lãm của ông cùng những cảm thán về sức hấp dẫn đặc biệt, sự khác lạ của các bức điêu khắc chân dung. Còn các nhân vật của ông, họ nói gì về chân dung của họ trong Nghịch đất?

- Có những bức tượng, thật ra, là tôi tự khắc họa tôi, như Thằng bạn rượu, Tôi chiên mặt tôi, Xơi thuốc lào, Ảo tưởng… Trên đường đời, tôi đã trải qua những cảm giác tương tự và muốn một lần nữa, “ném” tôi vào đó.

Còn về chân dung người khác, phần nhiều là tôi muốn làm tặng họ bởi đó là những người anh, người chị, người bạn đã giúp đỡ tôi trong những tháng năm gian khó tôi lang bạt trong Sài Gòn-Thành phố Hồ Chí Minh. Họa sĩ Nguyễn Thị Hiền, con gái của nhà văn Kim Lân, đã viết trên trang facebook cá nhân, đại ý: Chị ấy như được gặp lại bao nhiêu cô, chú, bác thân quen.

- Tôi đã hiểu thêm điều mà ông viết trong cuốn sách được phát hành nhân triển lãm này: Trả lại những gì cuộc đời và thời gian đã cho.

- Con người ta có thể trải qua những giai đoạn khốn khó cuộc đời, vấp váp, mất mát nhiều thứ lắm. Người nào vươn lên, thoát ra được thì tiếp tục đứng dậy, bước về phía trước. Trong đời này, tôi may mắn vì bên cạnh mình, có những người bạn luôn sẵn sàng giúp đỡ. Đó chính là “vốn quá khứ” đã giúp tôi thực hiện được nhiều chân dung điêu khắc trong Nghịch đất. Và vì thế, tôi muốn trưng bày triển lãm, mời mọi người đến xem như là cách để hồi đáp lại những ân tình của cuộc đời dành cho mình.

Tôi vẫn còn ấp ủ nhiều dự định với đất lắm (cười).

- Các tác phẩm ban đầu được làm từ đất rồi được chuyển sang chất liệu đồng, tức là ông đã tính đến sự bền vững hơn cho tác phẩm. Nếu nhìn từ khía cạnh thực tiễn, việc làm này không chỉ là nghịch mà còn lấy đi của ông không ít chi phí tài chính. Ông nghĩ gì về việc cân bằng lại chi-thu?

- Tôi hiện chưa có không gian trưng bày riêng, chính vì thế tôi mới tìm đến Hội Mỹ thuật Thành phố Hồ Chí Minh để liên kết tổ chức triển lãm, giới thiệu đến công chúng. Không gian phù hợp sẽ giúp làm bật vẻ đẹp của bức tượng và tôn vinh nhân vật. Sau triển lãm, tác phẩm được lưu giữ tại xưởng của tôi. Tất nhiên, tôi cũng chờ đợi những nơi trưng bày xứng tầm nhân vật.

- Xin cảm ơn ông về buổi trò chuyện cởi mở!

Họa sĩ Nguyễn Thế Cường, sinh năm 1962, tốt nghiệp hệ trung cấp, Trường cao đẳng Mỹ thuật Việt Nam (nay là Trường đại học Mỹ thuật Việt Nam) năm 1980. Ngay từ đầu những năm 2000, ông được một số gallery có tiếng ở Thành phố Hồ Chí Minh, như Tự Do Gallery, Lotus Gallery, mời hợp tác tổ chức các triển lãm cá nhân, ghi nhận một tiếng nói hội họa đậm cá tính.
Họa sĩ Nguyễn Thế Cường, sinh năm 1962, tốt nghiệp hệ trung cấp, Trường cao đẳng Mỹ thuật Việt Nam (nay là Trường đại học Mỹ thuật Việt Nam) năm 1980. Ngay từ đầu những năm 2000, ông được một số gallery có tiếng ở Thành phố Hồ Chí Minh, như Tự Do Gallery, Lotus Gallery, mời hợp tác tổ chức các triển lãm cá nhân, ghi nhận một tiếng nói hội họa đậm cá tính.

Có thể bạn quan tâm

Họa sĩ Tạ Huy Long trong xưởng mở của anh, tại Không gian Manzi, Hà Nội. Ảnh: Nhân vật cung cấp

Tôi chỉ là một người thợ yêu nghệ thuật

Tạ Huy Long được biết đến như một họa sĩ minh họa tài năng, sáng tạo cùng các nhân vật trong truyện Dế mèn phiêu lưu ký của nhà văn Tô Hoài, bên cạnh nhiều tác phẩm truyện kể bằng tranh về lịch sử, văn hóa cổ.

Nghệ sĩ Nhân dân Quế Trân, vai Linh Nhân Hoàng thái hậu trong vở Câu thơ yên ngựa.

Hạnh phúc được tiếp nối truyền thống nghệ thuật của gia tộc

Ghi dấu mốc 100 năm gia tộc hát bội - cải lương tuồng cổ Vĩnh Xuân-bầu Thắng-Minh Tơ-Thanh Tòng, bởi thế, với Nghệ sĩ Nhân dân Quế Trân, năm 2025 là một năm hạnh phúc. Đây cũng là gia tộc duy nhất ở miền nam, đến nay có đến sáu đời duy trì nghề hát. Bên thềm năm mới, chúng tôi có cuộc trò chuyện cùng chị.

Diễn viên Đỗ Thị Hải Yến. Ảnh: Kim Bánh Trôi Nước

Điện ảnh là hành trình không có điểm dừng

Sau một thập kỷ lặng tiếng trên màn ảnh để ưu tiên cho gia đình, Đỗ Thị Hải Yến trở lại với ba phim điện ảnh liên tiếp là Quán Kỳ Nam, 1982 và Hộ linh Tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh, lần lượt ra mắt trong năm 2025 và 2026.

Bức ảnh về ca sĩ Trang Nhung-một nhân vật trong sách "Huyền thoại áo dài Việt Nam" cùng hai con gái của chị. Ảnh: Đỗ Lan Hương

Vẻ đẹp thinh lặng bên trong là vô giá

Sau nhiều năm lặng lẽ chuẩn bị, nghệ sĩ nhiếp ảnh Đỗ Lan Hương đã hoàn thành dự án sách ảnh về vẻ đẹp của phụ nữ Việt Nam cùng tà áo dài, bao gồm câu chuyện về 50 nhân vật nữ, ở đa dạng độ tuổi, nghề nghiệp. Nhân Dân cuối tuần có cuộc trò chuyện cùng chị.

Đạo diễn Quốc Công.

Khao khát đi tìm cái mới

Thành công vượt trội về doanh thu bán vé kể từ đầu năm 2025 khiến vở diễn Vùng đất kỳ bí (Trung tâm nghệ thuật trực thuộc Sở Văn hóa và Thể thao Thành phố Hồ Chí Minh), được xem như là một hiện tượng ngoạn mục của sân khấu xiếc Thành phố trong suốt hàng chục năm qua.

Giáo sư Benjamin Verdery (bên phải ảnh) biểu diễn cùng An Trần, tại workshop năm 2025.

Cần nguồn lực giúp nghệ sĩ trẻ Việt Nam vươn tầm thế giới

Nghệ sĩ guitar An Trần từng đoạt giải Nhất-Cuộc thi Tài năng trẻ guitar Việt Nam năm 2004, khi mới 12 tuổi. Sau nhiều năm tu nghiệp về biểu diễn guitar tại Mỹ, anh nhận học vị Tiến sĩ và hiện giảng dạy bộ môn này tại Trường Nghệ thuật biểu diễn Chicago (CCPA) thuộc Đại học Roosevelt và một số đại học khác ở Mỹ.

Nghệ sĩ Võ Minh Lâm trong vai Nguyễn Địa Lô (bên trái ảnh), vở cải lương Bức ngôn đồ Đại Việt, công diễn ngày 11/10/2025.

Cải lương phải chinh phục được người trẻ!

Giải Chuông vàng vọng cổ do Đài truyền hình Thành phố Hồ Chí Minh tổ chức là cuộc thi dành riêng cho nghệ thuật cải lương uy tín, lâu đời nhất trên sóng truyền hình, góp phần cung cấp cho sân khấu cải lương nhiều ngôi sao trẻ.

Nghệ nhân Đoàn Thái Cúc Hương.

Đừng nghĩ đèn lồng chỉ để chơi Trung thu

Vừa hoàn tất cuộc triển lãm “Lãm-Đèn Trung thu giấy dó cổ truyền Việt Nam” tại Hà Nội, nghệ nhân Đoàn Thái Cúc Hương đang tất bật chuẩn bị đưa triển lãm vào Thành phố Hồ Chí Minh. Có thể “đọc” ngay được chất truyền thống trên những chiếc đèn theo mẫu mà ta thấy trong những bức ảnh hồi đầu thế kỷ 20. 

Nghệ sĩ Nhân dân Hoàng Yến đảm nhận vai nữ sĩ Hồ Xuân Hương, trong vở diễn cùng tên.

Hạnh phúc khi được soi trong mắt khán giả

Tạo điểm nhấn với vở kịch Yêu là thoát tội từ năm 2018, Nhà hát Thế giới trẻ (thuộc Trường đại học Sân khấu-Điện ảnh Thành phố Hồ Chí Minh) đã và đang từng ngày khẳng định lối đi riêng cùng những vở kịch về đề tài lịch sử.

Biên đạo múa Bùi Ngọc Quân.

129BPM khám phá căn tính và những kết nối người-người

Lần đầu, một tác phẩm nghệ thuật biểu diễn của Việt Nam được giới thiệu tại George Town Festival 2025, bang Penang, Malaysia, từ ngày 4-10/8. Đây là một trong những lễ hội nghệ thuật quốc tế lớn diễn ra hằng năm kể từ năm 2010 tại George Town, thành phố được UNESCO vinh danh là Di sản văn hóa thế giới.

Cảnh trong vở nhạc kịch "Café bánh mì". (Ảnh Nhà hát Kịch Việt Nam)

Đây là tác phẩm về nhân dân Việt Nam anh hùng

Những ngày tháng 8 này, Nhà hát Kịch Việt Nam gấp rút hoàn thiện công trình giàu ý nghĩa: Vở nhạc kịch Café bánh mì, phản ánh không khí sôi sục trong những ngày trước Cách mạng Tháng Tám năm 1945 của cả dân tộc Việt Nam.

Đạo diễn, Nghệ sĩ Ưu tú Đặng Thái Huyền

Tôi không muốn chỉ kể về chiến tranh bằng bom đạn

Mưa đỏ là tác phẩm của Điện ảnh Quân đội nhân dân hướng đến Kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Bộ phim lấy cảm hứng từ sự kiện 81 ngày đêm chiến đấu anh dũng, kiên cường của cán bộ, chiến sĩ và nhân dân bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, năm 1972.

Hai nhạc sĩ Nguyễn Quốc Trung (bên trái ảnh) và Nguyễn Xinh Xô trình diễn Cánh đồng di sản tại Monsoon 2023.

Tái hiện di sản bằng “ngôn ngữ” mới

Sau hai năm kể từ lần trình diễn đầu tiên tại Lễ hội Âm nhạc quốc tế Gió mùa-Monsoon Festival 2023, mới đây, hai nhạc sĩ kiêm nhà sản xuất Nguyễn Quốc Trung và Nguyễn Xinh Xô đã chính thức phát hành bộ đôi album Cánh đồng di sản, kể câu chuyện của những người trẻ Tây Bắc “bỏ rừng về phố” bằng âm nhạc điện tử.

Nghệ sĩ Nguyễn Quang Sự

Góp phần truyền tình yêu văn hóa dân tộc tới khán giả

Nhóm Đàn Đó vừa giới thiệu tới công chúng ở Hà Nội một chương trình mới mang tên GOm Show-Âm thanh từ gốm. Chương trình nhận được rất nhiều sự quan tâm từ công chúng và giới chuyên môn bởi những thanh âm tuyệt vời đến từ những nghệ sĩ trẻ đầy sáng tạo chơi các nhạc cụ độc đáo từ sành, gốm.

Nghệ sĩ nhân dân Kim Cương trong một cuộc trò chuyện về cuộc đời và những vai diễn viễn của mình.

Sống trọn lòng với đời, với nghề!

Nghệ sĩ nhân dân Kim Cương là một trong bảy văn nghệ sĩ cùng 53 tên tuổi thuộc các lĩnh vực khác được vinh danh tại Lễ tôn vinh các cá nhân tiêu biểu trong sự nghiệp xây dựng, bảo vệ và phát triển Thành phố Hồ Chí Minh (1975-2025).

Hoa Ngọc Hà trong một chương trình ghi hình mới đây với trang phục áo dài chất liệu thổ cẩm của đồng bào Bru-Vân Kiều cùng cây đàn piano, tại quê nhà Khe Sanh. (Ảnh TRẦN TIẾN ĐẠT)

Phiêu lưu với giấc mơ âm nhạc cổ điển

Có một sự cuốn hút nhẹ nhàng từ hình ảnh cô gái trong trang phục với họa tiết thổ cẩm duyên dáng bên cây đàn piano, ngân lên thanh âm trong trẻo giữa mênh mông núi rừng. Nhất là khi tiếng đàn thể hiện giai điệu ca khúc sâu lắng, tươi đẹp mang tên Mùa xuân đầu tiên của nhạc sĩ Văn Cao, được chuyển soạn cho piano.

Cảnh trong phim Lật mặt 8.

Phim chủ đề gia đình đòi hỏi cách kể chuyện tinh tế, chân thật

"Lật mặt 8: Vòng tay nắng"- phim thứ tư vượt cột mốc 200 tỉ doanh thu phòng vé tính từ đầu năm đến nay, là tác phẩm đánh dấu mốc 10 năm tay ngang bước sang làm phim của Lý Hải. Trong cuộc trò chuyện với phóng viên, người đứng sau thương hiệu phim đáng gờm này, dành nhiều thời gian nói về con đường hạnh phúc của mình.

Hậu duệ Thần Mặt Trời là vở diễn mới ra mắt khán giả nhỏ tuổi, nhân dịp kỷ niệm 25 năm-chương trình Ngày xửa ngày xưa. Ảnh: Việt Đắc

Khán giả chính là “chủ nợ” của Ngày xửa ngày xưa

Có thể nói, hiếm có đơn vị nghệ thuật xã hội hóa nào ở Thành phố Hồ Chí Minh cũng như cả nước có thể duy trì một chương trình kịch thiếu nhi kéo dài đến 25 năm như Ngày xửa ngày xưa của Nhà hát kịch IDECAF. Chúng tôi có cuộc trò chuyện với Giám đốc Nhà hát Huỳnh Anh Tuấn, người khởi xướng và duy trì chương trình này.