Sau cơn lũ dữ

Trong những năm gần đây, những cơn bão nhiệt đới, những cơn lũ dữ có chiều hướng thay đổi trái quy luật thông thường. Miền bắc, miền trung nước ta vừa liên tiếp phải gánh chịu những cơn bão, lũ gây thiệt hại vô cùng lớn.

Khi những cơn bão đầu mùa mang những khó khăn mất mát đổ vào khúc ruột miền trung, là khi mà đồng bào khu 4 đã mang tâm thế sẵn sàng chống mưa rây, gió giật. Với sự phát triển của công nghệ và kỹ thuật hiện đại, con người đã có thể phát hiện, chuẩn bị chống chọi và vượt qua bão lũ, hạn chế được thiệt hại tới mức thấp nhất. Khi ấy, sau mỗi lần bão đi qua, thay vì phải thống kê quá nhiều những thiệt hại về người và tài sản, người ta chỉ cần bỏ thời gian ra khắc phục những gì nước ngập và kê dọn lại đồ đạc trong nhà.

Nhưng thiên tai là khó lường, nhiều địa phương miền bắc lại gánh chịu những hậu quả nặng nề bởi mưa lớn gây ngập lụt nhiều nơi. Lũ trên nhiều con sông vượt đỉnh lịch sử trong nhiều năm khiến người dân trở tay không kịp. Nhiều vùng chưa từng chịu cảnh ngập lụt đến giờ vẫn bị chia cắt...

Nhưng khi cơn lũ đi qua, cũng là một lần đất đai canh tác được đắp đổi phù sa, thau rửa đi những chất hóa học, thuốc bảo vệ thực vật, thuốc trừ sâu... mà người ta đang hằng ngày đổ xuống, chôn vùi vào đất một cách vô tội vạ. Đó cũng là cách mà đất đai tự hồi sinh, tuần hoàn một cách tự nhiên.

Nhìn lại mấy năm rồi, thấy rằng bão mỗi lần tiến vào từ biển là một lần đồng bào các tỉnh miền núi phía bắc lại phải gồng mình chống chọi. Vị trí địa lý khiến bão vào miền núi không mang theo những cơn cuồng phong nhưng lại ào ạt đổ xuống một lượng nước khổng lồ. Cơn lũ dữ ập về, cuốn đi tất cả những gì đã được hình thành trước đó. Đe dọa sinh mạng con người, vật nuôi, nhấn chìm nhà cửa ruộng vườn ven suối bằng đất bùn, đá tảng.

Đã thành phản xạ có điều kiện, giờ đây người Tây Bắc đã biết gọi nhau chạy tới chỗ an toàn mỗi khi thấy đất nứt, cây đổ. Nhiều ngôi nhà, ngôi làng ven suối đã được di chuyển tới chỗ cao hơn. Thiên tai bao đời vẫn vậy, hung dữ, mãnh liệt và mang tới nhiều tai họa, dù rằng đã được con người cảnh báo và cảnh giác hơn nhiều.

Nhớ câu nói thân thuộc của người dân miền trung : “Còn da lông mọc, còn chồi nảy cây”, để hiểu rằng sự sống vẫn luôn tiếp diễn, sinh sôi ngay cả trong gian khó. Con người phải học cách chung sống với thiên nhiên, không phải chống lại nó. Thay vì đổ bê-tông lên gốc cây hay biến ruộng đồng thành phố xá, hãy chọn cách sống hòa hợp, “sống chung với lũ”. Chừng nào rừng còn xanh, thiên nhiên sinh trưởng tốt, thì sự sống vẫn sinh sôi tự nhiên, thuần hậu.

Có thể bạn quan tâm

Không còn chỉ là lãi lỗ

Quán bún đầu ngõ ồn ào từ lúc nào. Nồi nước dùng tỏa khói nghi ngút. Chiếc xe máy vừa dắt ra đã có xe khác điền vào chỗ trống. Bà chủ đứng chắn giữa lối đi, đang phân bua với người đối diện: "Giờ làm gì cũng phải cẩn thận, không như trước được nữa".

Nghịch lý phí chồng phí

Tôi ở chung cư. Hầm để ô-tô chứa được khoảng 140 chiếc. Ngày nắng ráo, hầm xe còn già nửa. Nhưng mấy hôm nay mưa rả rích suốt, căn hầm gần như trống không. Mua xe mà chỉ được dùng “dè sẻn” khi mưa gió, rét buốt, ấy là cái khổ của nhiều người ở một đô thị quá đông đúc, phố nào cũng “cấm đỗ, cấm dừng” như Hà Nội.

Trừng phạt và nhân văn

Gần 100 lỗi vi phạm, trong đó có 96 lỗi vi phạm giao thông và tổng tiền phạt 474,6 triệu đồng là hậu quả một lái xe ở xã Xuân Lũng (Phú Thọ) phải gánh chịu do thiếu ý thức tuân thủ pháp luật. Người này rơi vào tình trạng “khóc dở, mếu dở” khi bị phạt số tiền lớn gấp nhiều lần giá trị chiếc ô-tô “cà tàng” của mình.

Thế giới ảo và những bản án có thật

Trong vài ngày qua, vụ việc tranh cãi giữa những tay “giang hồ” gây náo loạn không gian mạng đã được cơ quan chức năng nhanh chóng vào cuộc. Cuộc “livestream” của các đối tượng tại một địa điểm thuộc tỉnh Bắc Ninh đã mang lại kết quả không mấy có hậu cho cả “nạn nhân” lẫn thủ phạm. Cơ quan công an đã khởi tố Nguyễn Văn Hợi (nick mạng là Khánh Sky), Hồ Văn Khoa và sau đó là Trần Đình Tiệp (nick mạng Vua quạt)… những người tham gia trực tiếp vào vụ việc.

Lo cho “thế hệ sandwich”

Đến ngưỡng tuổi 40, mốc được xem là bắt đầu giai đoạn trung niên, trọng tâm câu chuyện giữa tôi và bạn bè hình như đã thay đổi. Chúng tôi vẫn nhắc kỷ niệm xưa, vẫn “chém gió” về thời sự trong nước và thế giới, nhưng cuối cùng bao giờ cũng quay về những lo toan. Lo bố mẹ già, lo con chuyển cấp, lo sức khỏe đi xuống, lo mất việc, lo cơm áo gạo tiền… Sự trải lòng, dù không thay đổi được thực tế, vẫn trở thành nhu cầu tự thân trong cuộc gặp của mỗi chúng tôi.

Không quên những người nằm xuống

Không lễ cưới, không giấy đăng ký kết hôn, những gì liệt sĩ Huỳnh Văn Quên để lại cho người yêu chỉ là câu hẹn ước “Thắng trận này, anh sẽ về cưới em”. Nhưng ông Quên mãi mãi không về. 58 năm sau ngày ông hy sinh, bà Nguyễn Thị Lệ, nay vừa được công nhận vợ liệt sĩ, đỏ hoe đôi mắt khi cầm trên tay tấm di ảnh được phục dựng của chồng.

Khi những ý tưởng thôi thì thầm

Hành lang giảng đường đại học vắng tanh. Sau một cánh cửa lớp, tiếng thầy giáo đều đều những kiến thức triết học. Bỗng giọng thầy ngừng lại, thay thế là tiếng cười của đám sinh viên.

Xây dựng môi trường sống từ mỗi gia đình

Trong một quãng thời gian ngắn, hàng loạt công ty liên quan vụ án "sở hữu kỳ nghỉ" và hàng trăm nhân viên đã bị cơ quan chức năng nhiều tỉnh, thành phố khởi tố về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Đây được đánh giá là sự vào cuộc nhanh chóng của cơ quan công an sau nhiều vụ việc đơn lẻ đã được người dân và truyền thông phản ánh.

Ảnh: MINH Lê

Những lá thư tay

Giữa một lần trò chuyện, người bạn tôi, giờ đã thành ông nội cho biết, anh vẫn thường xuyên viết cho con gái những lá thư bằng giấy. Trong mấy chục năm qua, và cho tới giờ, những lá thư ấy vẫn được anh viết cho con - cô con gái đang sống và làm việc ở một quốc gia cách anh cả chục nghìn cây số. “Mình muốn con gái nhìn thấy những dòng chữ được viết bằng bút mực. Thấu được tình cảm của người cha hàng ngày vẫn đang quan tâm, lo lắng và dõi theo con gái của mình…”.

Người lớn “rối” vì ghế trẻ em

Càng gần ngày 1/7, mốc quy định bắt buộc sử dụng ghế an toàn cho trẻ em trên ô-tô có hiệu lực, dư luận về vấn đề này càng “nóng”. Hầu hết tỏ ra bối rối, hoang mang do còn nhiều bất cập, khiến ngay cả khi muốn nghiêm chỉnh chấp hành, người ta cũng chưa biết phải làm sao cho… đúng.

Khoảng lặng giữa cuộc tăng tốc

Sáng nay tôi nhận hộ một món đồ do vợ đặt trên mạng. Người giao hàng lại là một cậu bạn thời đại học. Tuy nhiều năm rồi không gặp, nhưng tôi vẫn nghe ai đó nói cậu ấy đang làm ở một cơ quan báo chí lớn. Trước cái nắm tay chần chừ trên gói hàng, cậu bạn chỉ cười khẽ: Cơ quan tớ bị giải thể rồi.

Cái bẫy và khoảng trống của sự quan tâm

Thím tôi đã hơn 70 tuổi, sống ở thôn quê. Mấy năm trước, thím thấy bà con trong xóm kháo nhau có công ty đưa xe tải về tặng quà tri ân ở trường tiểu học trong xã. Đã nghe cảnh báo chuyện bị lừa mua hàng “rởm” giá cao, thím tôi cẩn thận để hết tiền ở nhà. Thím bảo: Chỉ đến nhận quà rồi về, mất tiền sao được!

Đại học “mất giá”

Tôi còn nhớ như in một ngày hè của hơn 20 năm trước. Sau buổi thi đại học cuối cùng, mặt trời đỏ lửa, nhưng lòng tôi phơi phới. Dù chưa biết kết quả, việc làm tốt bài thi cho tôi niềm tin rằng mình sẽ “vượt vũ môn”. Áp lực đỗ đại học khi ấy đúng là tảng đá lớn đè lên tôi, lên cả cha mẹ và gia đình của một thế hệ tôi.

Người kể chuyện và sự thật

Tiếng người nói mỗi lúc một to, rồi thêm cả tiếng vỡ của một đồ vật gì đó bằng thủy tinh. Cánh cửa một căn hộ chung cư cao cấp bật mở. Người phụ nữ chạy ra ngoài, loạng choạng rồi ngã xuống hành lang. Ít phút sau, mọi thứ yên ắng trở lại.

Dạy dỗ và rèn giũa

Ở thời điểm hiện tại, trẻ em có lẽ là nhóm được xã hội dành nhiều sự quan tâm hơn bất kỳ giai đoạn nào trước đây. Nếu như một thời, quan niệm “yêu cho roi cho vọt” từng được xem là cách rèn người trong hoàn cảnh thiếu thốn, thì ngày nay, việc nuôi dưỡng và bảo vệ trẻ em được nhìn nhận toàn diện hơn.

Thủ đô mất điện

Thủ đô mất điện

Trong mấy ngày “nắng như đổ lửa”, sức chịu đựng của một bộ phận người dân Hà Nội còn bị thử thách thêm bởi tình trạng mất điện, hoặc điện chập chờn tại nhiều khu vực.