Phát triển nghệ thuật xiếc trong bối cảnh mới (kỳ 2)

Kỳ 2: Xiếc Việt trước những khoảng trống
Theo nghề xiếc phải đối mặt nhiều vất vả, hiểm nguy nên đây là một ngành vẫn kén người học. Ảnh: Trường trung cấp Nghệ thuật Xiếc và Tạp kỹ Việt Nam
Theo nghề xiếc phải đối mặt nhiều vất vả, hiểm nguy nên đây là một ngành vẫn kén người học. Ảnh: Trường trung cấp Nghệ thuật Xiếc và Tạp kỹ Việt Nam

Xiếc Việt Nam đang đứng trước những thách thức và cơ hội mới. Từ những sân khấu đơn sơ, xiếc đã dần hiện đại hóa với sự kết hợp của công nghệ, tạo ra những màn trình diễn mãn nhãn. Tuy nhiên, để tồn tại và phát triển trong giai đoạn mới, xiếc Việt cần phải không ngừng đổi mới, sáng tạo, tìm tòi những hình thức biểu diễn mới lạ, hấp dẫn hơn.

Chọn cái khác chứ không chọn xiếc

Nghệ thuật xiếc đang bị lấn át bởi sự đa dạng của các hình thức giải trí hiện đại khác. Những buổi biểu diễn đầy mầu sắc và âm nhạc, những tiếng cười hòa vào tiếng vỗ tay, tất cả đã mờ đi sau màn hình chiếu phim và công nghệ thực tế ảo. Thống kê từ lượng vé bán ra tại Rạp xiếc T.Ư, không có nhiều những buổi biểu diễn được lấp đầy khán giả, cao điểm trong năm chỉ có dịp 1/6, Tết Trung thu và một vài chương trình đặc biệt dịp lễ kỷ niệm.

Sự bùng nổ các hình thức giải trí hiện đại như phim ảnh, âm nhạc, game online... đã thu hút sự chú ý của đông đảo công chúng, đặc biệt là giới trẻ. Họ có thể say mê với những thước phim đầy kỹ xảo, những giai điệu sôi động và những trò chơi hấp dẫn thay vì đến tận rạp xem xiếc. Bạn Nguyễn Trường Nhật (20 tuổi) chia sẻ, nếu để bỏ 150 nghìn đồng mua vé xem xiếc thì em sẽ thêm một chút để mua một tấm vé cho show ca nhạc nào đó, dù đắt hơn nhưng vẫn hấp dẫn hơn là đi xem xiếc.

Xiếc có phần lép vế, ít giành được sự chú ý. Hạn chế trong các chiến dịch truyền thông như vẫn làm theo cách truyền thống, hình ảnh chưa được đầu tư kỹ lưỡng, những tấm áp phích sơ sài, trang Fanpage hay Website còn chưa được nâng cấp chỉn chu…, đó là những yếu tố khiến xiếc chưa theo kịp với thời đại.

Diễn viên phải nhận thêm chương trình ngoài để cải thiện thu nhập. Ảnh: VIỆT CƯỜNG

Diễn viên phải nhận thêm chương trình ngoài để cải thiện thu nhập. Ảnh: VIỆT CƯỜNG

Đau đáu nguồn nhân lực

Một thực tế đáng lo lắng tại Liên đoàn Xiếc Việt Nam (LĐXVN) - “thánh đường” biểu diễn của nghệ thuật xiếc nước nhà mà Giám đốc Liên đoàn - NSND Tống Toàn Thắng phải thừa nhận, đó là “chảy máu nhân lực” do sự cạnh tranh gay gắt của các đơn vị tư nhân. Nguyên nhân chủ yếu đến từ thu nhập khi các hợp đồng lao động bên ngoài thường cao hơn rất nhiều so chế độ của diễn viên hợp đồng, cả diễn viên thuộc quản lý của Nhà nước. Ngoài ra, cơ hội biểu diễn cũng là một nguyên cớ. Vòng luẩn quẩn vẫn lặp lại khi LĐXVN có số buổi biểu diễn hạn chế, dẫn đến việc một số diễn viên không có cơ hội biểu diễn thường xuyên, không có thêm thu nhập, dẫn đến việc nhận thêm show diễn bên ngoài với tần suất nhiều hơn.

Hậu quả là các nghệ sĩ xiếc tài năng “chảy” sang các đơn vị tư nhân, LĐXVN và các đơn vị công lập khác sẽ gặp khó khăn trong việc tìm kiếm và đào tạo đội ngũ giáo viên, huấn luyện viên có chuyên môn cao để truyền đạt kiến thức và kỹ năng cho thế hệ kế cận, gây ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng diễn viên trong mỗi đoàn xiếc. Học viên không được học tập từ những nghệ sĩ xiếc dày dặn kinh nghiệm, dẫn đến thiếu hụt kỹ năng và khả năng biểu diễn chuyên nghiệp. Bên cạnh đó, thiếu diễn viên xiếc tài năng sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng các chương trình biểu diễn. Các chương trình sẽ trở nên thiếu sức hấp dẫn dù cho có kịch bản hay đến mấy.

Ngành xiếc còn đang phải đối mặt với thực tế “già hóa” nguồn nhân lực khi thế hệ trẻ ra trường có rất nhiều sự lựa chọn với mức thu nhập cao ở các môi trường khác nhau thay vì chỉ có một lựa chọn vào các đơn vị công lập. Tình trạng các công ty tư nhân chèo kéo diễn viên từ các đoàn xiếc công vẫn xảy ra liên tục do nền kinh tế thị trường có nhu cầu. Nhắm đến tâm lý nguồn thu nhập tốt, đối tượng là những diễn viên hợp đồng chưa vào biên chế, những sinh viên mới ra trường, các vị tư nhân đưa ra những điều khoản nhằm lôi kéo diễn viên như lương cao, nhân lực không cần quá chuyên nghiệp, chỉ cần đủ để diễn những hoạt động cơ bản tại các sự kiện trong khuôn khổ.

Điều này không thể tránh khỏi do cơ chế thị trường và nhu cầu bảo đảm thu nhập nhưng cũng đem lại trăn trở rất nhiều về tương lai của cả một ngành nghệ thuật.

Cơ sở đào tạo và nguồn nhân lực hạn chế cũng là một lý do khiến ngành xiếc gặp nhiều bất cập trong công tác tuyển sinh. Hiện nay, Trường trung cấp Nghệ thuật Xiếc và Tạp kỹ Việt Nam (Hà Nội) là cơ sở duy nhất đào tạo diễn viên xiếc và tạp kỹ chuyên nghiệp nên nhiều thí sinh tại các khu vực khác gặp khó khăn trong việc tiếp cận môi trường giáo dục bài bản. Với đặc thù của ngành, công tác tuyển sinh không dừng ở việc thông báo, quảng bá mà buộc phải đến tận trường sở tại, gặp gỡ và thăm dò nhu cầu học sinh.

Nhọc nhằn chiêu sinh

Thách thức lớn nhất đối với ngành xiếc chắc chắn đến từ bước tuyển sinh học viên. Theo Hiệu trưởng Trường trung cấp Nghệ thuật Xiếc và Tạp kỹ Việt Nam Ngô Lê Thắng, độ tuổi để chiêu sinh những mầm non ngành xiếc là từ 11 đến 15 tuổi, đối với nam giới thì lớn nhất cũng chỉ 18 tuổi. Đây là giai đoạn “vàng” để các em bắt đầu hành trình trui rèn ý chí, rèn luyện sức khỏe và phát triển kỹ năng cần thiết cho một nghệ sĩ xiếc chuyên nghiệp.

Ở độ tuổi này, các em có thể tiếp thu nhanh chóng, có sự dẻo dai, linh hoạt của cơ thể và đặc biệt là giữ được lòng đam mê cháy bỏng với nghệ thuật xiếc. Nghịch lý thay, độ tuổi “đẹp nhất” để bắt đầu học cũng là lúc các em còn quá non nớt trong suy nghĩ, chưa định hình được tương lai bản thân và còn phụ thuộc đến 90% quyết định từ gia đình. Với đặc thù ngành học, các em sẽ được học nội trú tại trường. Đặt ở vị trí là một phụ huynh, để con em mình xa nhà từ lúc 11 tuổi, học một ngành đầy những vất vả, tai nạn rình rập là một quyết định không mấy dễ dàng.

Những ngày tháng 3 năm nay, đoàn tuyển sinh của trường lại rong ruổi đến khắp các trường trên địa bàn Hà Nội và các tỉnh lân cận để gặp gỡ, giao lưu và chiêu sinh những tài năng trẻ. Có những năm, đoàn đã đi đến hơn 300 trường, hồ sơ nộp vào lên tới 10 nghìn bộ nhưng vào đến vòng chung tuyển chỉ có khoảng vài chục người. Thực tế có rất nhiều “lý do không tên”, học bạ đã rút từ trường phổ thông về rồi nhưng đến phút chót, cha mẹ lại thay đổi quyết định, không cho con đi học ngành xiếc.

Thầy Ngô Lê Thắng kể về một trường hợp khi thầy đã thuyết phục được gia đình cho con theo đuổi đam mê: “Xong xuôi hết rồi, gia đình đồng ý, con em phấn khởi, mở tiệc ăn mừng, chia tay để gửi con đi học. Nhưng nghe mỗi câu “nhà túng thiếu hay sao lại gửi con xuống đấy học miễn phí” của ông bà mà gia đình lại gọi điện xin rút hồ sơ”.

Đạp xoay chiếc trống to bằng cả cơ thể trên đôi chân một cách điêu luyện, cô gái 15 tuổi Nguyễn Khánh Huyền (Chương Mỹ, Hà Nội) không nhớ mình đã bị trống rơi vào người, vào mặt bao nhiêu lần. Mỗi lần đó là bấy nhiêu tâm sự của mẹ, rằng nếu vất vả quá thì về đi học nghề khác. Cô gái có vóc dáng nhỏ bé, khuôn mặt rạng rỡ ấy có vô vàn lựa chọn khác giữa cuộc đời nhưng lại quyết định xa nhà từ năm 11 tuổi, học nội trú tại Trường trung cấp Nghệ thuật Xiếc và Tạp kỹ Việt Nam với khát khao sớm được tỏa sáng trên sân khấu, trở thành một diễn viên xiếc chuyên nghiệp, nhận được sự công nhận của khán giả.

Hạn chế về kinh phí tuyển sinh cũng trở thành rào cản trong phạm vi tuyển sinh khi các thầy cô không thể đi nhiều trường hơn ở những vùng xa hơn. Đơn cử như để một đoàn tuyển sinh có 5 thầy cô vào khu vực miền nam - một thị trường phát triển của ngành xiếc để chiêu sinh thì cũng phải mất vé máy bay, phương tiện di chuyển giữa các trường, chi phí ăn nghỉ tại chỗ mà chưa chắc đã đem về được học sinh nào vì khoảng cách để phụ huynh đi cho con em mình đi học là quá xa. Với ngân sách lớn phải bỏ ra và tỷ lệ thành công không cao thì nhà trường cũng như nhiều đoàn xiếc khác cũng không dám duyệt những đề án tuyển sinh như vậy. Rõ ràng, bài toán về ngành nghề đặc thù hiếm, khó tuyển sinh nhưng xã hội vẫn có nhu cầu đến nay vẫn chưa có lời giải nào hợp lý.

Gợn lên trong lòng nhiều diễn viên vẫn đang hăng say với nghề và cả những người yêu thích nghệ thuật xiếc, liệu nghệ thuật sân khấu này sẽ chìm vào quên lãng, trở thành hoài niệm đẹp đẽ trong ký ức của thế hệ trước? Hay xiếc sẽ tìm cách thích nghi, đổi mới để hòa nhập vào dòng chảy giải trí hiện đại?

(Còn nữa)

Phát triển nghệ thuật xiếc trong bối cảnh mới (kỳ 1)

Có thể bạn quan tâm

 Nhân dân chào đón quân giải phóng tiến vào Sài Gòn. Ảnh tư liệu

Làm sao quên được ngày hòa bình

Tôi về Sài Gòn hơi chậm, ngày 7/5/1975 tôi mới có mặt tại Sài Gòn. May quá, tôi kịp dự lễ mừng chiến thắng, mừng Thống Nhất Hòa Bình diễn ra vào ngày 15/5/1975.

Thượng thư Ninh Tốn và giá trị thời đại

Thượng thư Ninh Tốn và giá trị thời đại

Ngày 25/4, dịp kỷ niệm 30 năm nhà thờ chi thứ hai của dòng họ Ninh được cấp bằng Di tích Quốc gia (1996), tộc họ Ninh tổ chức Hội thảo khoa học “Di sản văn hóa dòng họ, danh nhân Thượng thư Ninh Tốn (1744 - 1795)” tại làng Côi Trì (xã Yên Mạc, Ninh Bình).

Đêm hội Hoa đăng Hồ Văn

Đêm hội Hoa đăng Hồ Văn

Ngày 3/5 tới, tại Hồ Văn (thuộc Di tích Văn Miếu - Quốc Tử Giám), Ban Quản lý Di tích sẽ phối hợp Công ty Cổ phần Thương mại và Dịch vụ Upleaf Việt Nam tổ chức sự kiện văn hóa trải nghiệm "Đêm hội Hoa đăng Hồ Văn" với chủ đề "Thắp Đăng Khai Trí - Gửi Nguyện Thành Danh".

Viếng nghĩa trang Liệt sĩ. Ảnh: NAM HẢI

Ngày mẹ tôi “đi gặp” cha tôi

Sau 36 năm đất nước hòa bình, thống nhất, sáng 23/7/2011 (Tân Mão), trong Nghĩa trang liệt sĩ Cần Giuộc, mẹ tôi mới được gặp cha tôi. Tôi mường tượng và thấy như trước mắt mình hình ảnh mẹ lui cui thắp hương, bóng mẹ nhỏ thó giữa bạt ngàn mộ chí trắng toát, chưa xác định được danh tính.

Các tập san Sinh hoạt, Xây dựng... được bí mật biên soạn và phát hành năm 1973 tại Trại 6 (Trại Phú An).

Chứng tích về sự không khuất phục

Những trang báo viết tay nhòe mực, lá cờ thêu vội trong buồng giam hay bản danh sách ký tên trước giờ vượt biển..., ở “địa ngục trần gian” Côn Đảo, những kỷ vật đó là lời khẳng định đanh thép về một ý chí chưa bao giờ bị khuất phục.

Một tiến trình độc đáo

Một tiến trình độc đáo

Sau 12 năm tập hợp, biên soạn và tuyển chọn, nhà văn Lê Quang Trang và nhà văn Trần Thị Thắng đã hoàn thành tập sách “Văn học giải phóng miền Nam Việt Nam: Một tiến trình độc đáo” (NXB Tổng hợp TP Hồ Chí Minh).

Ông Ksor Thuông (ơi H' Que), buôn Ji, xã Ia Dreh, trong lễ cúng trưởng thành của người Gia Rai.

Giữ được nghệ nhân mới giữ được “hồn cốt” đại ngàn

Giữa đại ngàn Tây Nguyên, nơi những buôn làng Ba Na, Gia Rai, có một lớp người lặng lẽ giữ vai trò đặc biệt quan trọng: Các nghệ nhân khấn. Họ thực hành nghi lễ, là “bộ nhớ sống” lưu giữ hệ thống tri thức dân gian, tín ngưỡng và nghệ thuật ngôn từ độc đáo của cộng đồng.

Tôn kính người xưa

Tôn kính người xưa

Trong những ngày nghỉ lễ 30/4 và 1/5 sắp tới, và ngày Giỗ Tổ Hùng Vương (mồng 10 tháng Ba, Bính Ngọ) vừa qua, thì cũng đồng thời, một loạt các sự kiện liên ngành đặc biệt ở các địa phương khắp ba miền cùng diễn ra.

Quang cảnh tọa đàm. Ảnh: SƠN HẢI

Mở lối kinh tế di sản

Trong bối cảnh kinh tế sáng tạo được xác định là một trụ cột tăng trưởng mới, câu chuyện “kinh tế di sản” không còn dừng ở khái niệm, mà đã trở thành yêu cầu thực tiễn.

Dòng sông miền Tây. Ảnh: NAM NGUYỄN

Dòng sông không địa chỉ...

Trong hành trình rong ruổi của mình, có dòng sông tôi ghé lại chỉ để... thương một người. Với tôi, dòng sông Cái Lớn và chú Nguyễn Văn Lúa (cù lao Tắc Cậu, xã Châu Thành (Kiên Giang cũ), nay là An Giang) là một ký ức như thế.

Bibonne (bên phải) trong lúc ghi hình phỏng vấn huấn luyện viên Mai Đức Chung.

Làm phim về Việt Nam để hiểu nguồn cội

Sau bốn năm từ khi công chiếu phim tài liệu đầu tay về Việt Nam, quê hương của bà nội, nhan đề “Once upon a Bridge in Vietnam” (tạm dịch: Xưa, nơi một cây cầu ở Việt Nam), Francois Bibonne giới thiệu cuốn phim tiếp theo, được xem như tập hai.

Không gian ngói (Đông Anh, Hà Nội) gợi hình ảnh một cái cây lớn với lớp màng bao che bằng ngói. Ảnh: LÊ MINH HOÀNG

Kiến trúc không phải như một thứ xa xỉ

KTS Đoàn Thanh Hà (H&P Architects, Việt Nam) là một trong 5 người đoạt Giải thưởng Toàn cầu về Kiến trúc bền vững năm 2026, do UNESCO bảo trợ và là một trong những giải thưởng lớn trong hệ thống giải thưởng của Hiệp hội Kiến trúc sư thế giới UIA.

Việc nhiều du khách sử dụng trang phục khác với bản địa dễ gây lệch nhận diện bản sắc văn hóa địa phương.

Nỗi lo trang phục ngoại lai ở Sa Pa

Tại một số điểm du lịch ở Sa Pa (Lào Cai), sự xuất hiện ngày càng nhiều các bộ trang phục ngoại lai đang làm nhòe đi bản sắc vốn là sức hút riêng của phố núi.

Thi viết “Cha và con gái” lần thứ 4

Thi viết “Cha và con gái” lần thứ 4

Hôm qua ngày 22/4, tạp chí Gia đình Việt Nam phối hợp Trường đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội phát động Cuộc thi viết “Cha và con gái” lần thứ 4 - năm 2026, tiếp tục khơi gợi những câu chuyện đời thường về tình thân trong bối cảnh xã hội nhiều biến chuyển.

Cần giữ cho bạn đọc tiếp cận các nguồn sách, được sáng tác một cách trung thực, viết nên từ trái tim, cảm xúc con người. Ảnh: HOÀNG HOA

Nhiều gợi mở từ chuyên đề “Chống AI lũng đoạn văn chương”

Chuyên đề “Chống AI lũng đoạn văn chương” trên báo Thời Nay số 1696 ra ngày 16/4/2026 đã được nhiều bạn đọc chú ý với những phản hồi tích cực. Không chỉ có những ý kiến đồng tình, báo còn nhận được những gợi mở mới, bàn sâu thêm từ nội dung chuyên đề.

Người dân trải nghiệm mô hình hội sách khuyến đọc được tổ chức tại chung cư Vista Verde (phường Cát Lái).

Đa dạng cách lan tỏa văn hóa đọc

Đón “Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam” năm 2026, Sở Văn hóa và Thể thao Thành phố Hồ Chí Minh phối hợp phường Cát Lái lần đầu tiên thí điểm hội sách khuyến đọc tại khu dân cư với chủ đề “Tuần đọc sách cộng đồng - Mỗi người một cuốn sách”.

Bà Vũ Thị Quỳnh Liên trong lễ ra mắt Tủ sách thanh niên.

Làm thực chất để Ngày sách không là phong trào nhất thời

Trên cả nước đang diễn ra các hoạt động sôi nổi hưởng ứng Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam 21/4. Đây cũng là dịp để nhìn lại những nỗ lực bền bỉ của các cấp ngành, đơn vị xuất bản trong việc nuôi dưỡng thói quen đọc trong cộng đồng, nhất là thế hệ trẻ.

Tìm mua sách tại hội sách bên Hồ Gươm (Hà Nội).

Nuôi thói quen “đọc sâu” thời AI

Trong thời đại trí tuệ nhân tạo (AI) và công nghệ số, việc tiếp cận thông tin trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết. Nhưng cũng chính lúc ấy, văn hóa đọc lại đứng trước nhiều thách thức. Khi sách vẫn được xuất bản nhiều hơn, đẹp hơn, câu hỏi đặt ra là: Con người có còn đọc sâu?

Thi sĩ “vẽ bóng mình trên vết sẹo bong da”

Thi sĩ “vẽ bóng mình trên vết sẹo bong da”

Thi sĩ Đinh Minh Thiện vừa trình làng tập thơ thứ tư: “Bản giao hưởng tháng Tư” (NXB Hội Nhà văn). Ở tập thơ này, nhãn quan của một họa sĩ đối thoại không hồi kết với chiều sâu tĩnh tại của một tâm hồn hướng Phật.

Đoàn văn nghệ sĩ đi thực tế sáng tác ở Pù Luông.

Nét truyền thống mở lối du lịch cộng đồng

Giữa trùng điệp núi rừng miền tây xứ Thanh, thôn Bản Báng - vùng đệm thuộc Khu Bảo tồn thiên nhiên Pù Luông (xã Pù Luông) là điểm sáng mới của du lịch cộng đồng. Không chạy theo số lượng và phát triển nóng, người dân Bản Báng chọn cho mình hướng đi chậm nhưng chắc chắn, với điểm tựa là những giá trị bản địa đặc sắc.

Một tác phẩm của Vua Hàm Nghi.

Xem tranh của Vua Hàm Nghi

Trong chiều 18/4 vừa qua, tại Thủ đô đã diễn ra một hội thảo. Đó là hội thảo “Kết nối, phát huy di sản văn hóa gắn với phát triển công nghiệp văn hóa trong kỷ nguyên mới”, do Hiệp hội Phát triển Công nghiệp văn hóa Việt Nam tổ chức, thu hút được sự tham gia đông đảo của nhiều chuyên gia.

Cần có chính sách động viên kịp thời những chủ thể đang nắm giữ và lan tỏa bản sắc văn hóa.

Giữ bản sắc phải từ người giữ lửa

Nhân ngày Văn hóa các dân tộc Việt Nam (19/4), nhìn lại chặng đường bảo tồn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc thiểu số (DTTS) có thể thấy, để di sản thật sự “sống” bền lâu, vẫn cần thêm những chính sách sát thực tiễn và sự tiếp sức đúng chỗ cho nghệ nhân.