KHƠI DẬY SỨC MẠNH VĂN HÓA

Giỗ Tổ Hùng Vương - Nguồn lực tinh thần đặc biệt

Trong tâm thức người Việt, hành trình về cội nguồn chưa bao giờ là một câu chuyện đã khép lại. Nó vẫn như mạch ngầm của ký ức dân tộc, nối liền hiện tại với buổi hồng hoang dựng nước.

Chủ tịch Hồ Chí Minh nói chuyện với các chiến sĩ Trung đoàn Thủ đô tại Đền Hùng (Phú Thọ) năm 1954. Ảnh tư liệu
Chủ tịch Hồ Chí Minh nói chuyện với các chiến sĩ Trung đoàn Thủ đô tại Đền Hùng (Phú Thọ) năm 1954. Ảnh tư liệu

Mỗi độ tháng Ba Âm lịch, khi đất trời chuyển mình sang hạ, hàng triệu con tim lại hướng về ngày Giỗ Tổ Hùng Vương - một dấu mốc thiêng liêng của niềm tin và bản sắc.

Ý thức về “đồng bào”

Từ trong những trang báo cũ, câu chuyện khởi nguyên của dân tộc từng được kể lại giản dị mà sâu xa: “Ông Kinh Dương lấy con gái người Động Đình sinh ra ông Sùng Lãm hiệu là Lạc Long Quân. Lạc Long Quân lấy bà Âu Cơ (con Vua Đế Lai) sinh một trăm người con trai… Một trăm ông con ấy, ông Lạc Long chia một nửa lên trên mạn rừng, một nửa xuống ở dưới mạn biển, ngày một sinh nở, tính ngót năm nghìn năm nay, mới thành một dân tộc rất lớn như vậy” (Hà Thành Ngọ Báo, ngày 29/3/1935).

Huyền tích ấy vẫn bền bỉ sống trong đời sống tinh thần qua bao thế hệ, như lời nhắc nhở về cội nguồn chung. Chính từ mạch nguồn ấy, ngày Giỗ Tổ không chỉ là một nghi lễ tưởng niệm, mà còn là điểm tựa tinh thần, nơi quá khứ và hiện tại gặp nhau trong ý thức về “đồng bào” - hai tiếng vừa thiêng liêng, vừa gần gũi.

Giỗ Tổ Hùng Vương từ lâu đã là một không gian hội tụ văn hóa - nơi ký ức dân tộc được tái hiện sinh động qua từng mùa trẩy hội. Những ghi chép báo chí đầu thế kỷ XX lại giúp ta hình dung rõ hơn về không khí hội hè nơi đất Tổ - vừa trang nghiêm, vừa rộn ràng, náo nức. Trong số báo ra ngày 10/4/1930, Hà Thành Ngọ Báo từng phác họa một bức tranh sống động về hội Đền Hùng: “Năm nào cũng vậy, cứ đến mồng 10 tháng Ba ta là có hội Đền Hùng. Đền xây ở trên một quả núi chót vót, thuộc làng Hy Cương (tỉnh Phú Thọ). Đứng tận đằng xa trông lại, chỉ thấy cây cối um tùm, một màu xanh ngắt…

Năm nào cũng vậy, hễ gần đến ngày hội, là các ngã ba, đường cái, chật ních những thiện nam tín nữ, đua nhau đi lễ. Nhất là các lối ra ga lại càng đông nữa. Chuyến xe lửa nào cũng đen ngòm những người đi xem hội, sở Hỏa xa phải cho nối thêm toa để chở hành khách. Các thầy ký bán vé không kịp… Các thứ trò vè đặt ra la liệt, tưng bừng vui vẻ lắm, nào du bát tiên, nào cờ người, nào đánh vật,…” (Hà Thành Ngọ Báo, ngày 10/4/1930).

Gắn liền với tinh thần kiến quốc

Ngay trong năm đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, khi chính quyền cách mạng còn đang đối diện với muôn vàn khó khăn, việc xác lập và tôn vinh những giá trị nền tảng của dân tộc đã được đặt ra rất sớm. Ngày 18/2/1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã ký Sắc lệnh số 22/SL-CTN về những ngày nghỉ Tết, kỷ niệm lịch sử và lễ tôn giáo, trong đó có ngày Hùng Vương (10/3 Âm lịch). Theo đó, các công sở trong toàn quốc sẽ đóng cửa; viên chức công nhật tòng sự tại các công sở có quyền được hưởng lương trong ngày Hùng Vương.

Trong bối cảnh đất nước vừa giành độc lập, ngày Giỗ Tổ Hùng Vương đã mang một diện mạo mới - gắn liền với tinh thần kiến quốc và ý chí thống nhất dân tộc. Số báo Cứu Quốc ngày 13/4/1946 đã phác họa một không khí đặc biệt của mùa Giỗ Tổ năm ấy tại Đền Hùng:

“Mồng mười tháng ba âm lịch: ngày giỗ tổ. Ngày giỗ tổ năm nay trong toàn cõi Việt Nam tỉnh nào cũng làm lễ rất long trọng, và phần nhiều theo một nghi thức mới. Tại đền Hùng thuộc tỉnh Phú Thọ, nơi có lăng tẩm của ngài, ngày hội cũng khác mọi năm nhiều. Dưới những lá cờ đỏ sao vàng reo mừng trước gió và tự vươn mình trên những cây cả non cao, chỗ này phòng triển lãm tranh ảnh chiến tranh, và chống nạn mù chữ, chỗ kia gian hàng bày sách báo và những bức chân dung cụ Hồ. Nào hàng quà kiến quốc của chị em “Phụ nữ cứu quốc”,… Rất nhiều những khẩu hiệu: Việt Nam thống nhất, Tổ quốc muôn năm, sẵn sàng tuân theo mệnh lệnh Hồ Chủ tịch,… treo ngang khắp các ngả đường từ chân núi lên đỉnh núi.

Ngày mồng 9, đại biểu Quốc hội và Chính phủ lên tới nơi, tiếng hoan hô suốt ngày vang rộn, hôm ấy một cuộc mít-tinh hàng vạn người Kinh, người Mán, người Mường ở chân núi, cụ Huỳnh Thúc Kháng - Bộ trưởng Bộ Nội vụ, cụ Nguyễn Văn Tố - Chủ tịch Ban Thường trực Quốc hội lên diễn đàn nói về ý nghĩa ngày giỗ tổ năm nay và hô hào dân chúng đoàn kết thống nhất, ông Nguyễn Xiển - Chủ tịch Ủy ban Hành chính Bắc Bộ hô hào nhân dân toàn tỉnh tham dự việc sửa chữa đê điều, nhất là những quãng đê ở Lâm Thao Hà Kỳ phải nỗ lực cả Chính phủ lẫn nhân dân mới có thể ngăn cản được vụ nước tới. Cuối cùng, ông chủ tịch tỉnh Phú Thọ kết thúc cuộc mít-tinh một cách hùng tráng.

Sáng mồng 10, ngày chính giỗ,… trước bàn thờ Tổ quốc trên đỉnh núi cao, bốn bề cây cối âm u từ đền trong lên đền thượng, cụ Bộ trưởng Bộ Nội vụ, cụ Chủ tịch Thường trực Quốc hội và ông Chủ tịch Ban Hành chính Bắc Bộ làm bồi tế. Nhưng trong nghi lễ này ta cũng nhận thấy một cử chỉ rất ý nghĩa là đại biểu Chính phủ và Quốc hội dâng bức bản đồ Việt Nam thống nhất Bắc, Trung, Nam và lá cờ đỏ sao vàng lên ban thờ Tổ quốc làm cho mọi người tràn ngập một ý nghĩ thiêng liêng về đất nước. Và có lẽ ai nấy trong lòng cùng thề nguyền: quyết giữ vững non sông và bảo vệ ngọn cờ…” (báo Cứu Quốc, ngày 13/4/1946).

Sợi dây tinh thần nối liền bắc - nam

Ngay trong những ngày tháng Tư lịch sử năm 1975 - khi không khí chiến đấu đang lan tỏa khắp cả nước, đất nước đứng trước thời khắc thống nhất - ngày Giỗ Tổ Hùng Vương vẫn được tổ chức trang trọng nơi đất Tổ, như một điểm tựa tinh thần bền bỉ của dân tộc. Theo ghi nhận của Báo Nhân Dân (số ra ngày 21/4/1975), sáng 20/4 (tức mồng 10 tháng Ba âm lịch), tại xã Hy Cương, huyện Lâm Thao, tỉnh Vĩnh Phú, chính quyền và các tổ chức đoàn thể đã long trọng tổ chức lễ Giỗ Tổ, với sự tham dự của đông đảo cán bộ và nhân dân. Trong bối cảnh cả dân tộc đang hướng về miền nam, hướng tới ngày toàn thắng của Chiến dịch Hồ Chí Minh, sự kiện ấy càng mang ý nghĩa đặc biệt: Nhắc nhớ về cội nguồn chung, về mạch nối lịch sử không đứt đoạn của một dân tộc đang đi đến ngày sum họp.

Chỉ sau hơn một tháng kể từ ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, trong không khí hân hoan của một kỷ nguyên mới, việc nhìn lại cội nguồn dân tộc đã nhanh chóng trở thành một nhu cầu tinh thần sâu sắc. Ngày 8/6/1975, tại Sài Gòn, phòng trưng bày “Hùng Vương dựng nước” được mở cửa, mang theo một thông điệp rõ ràng: Từ buổi đầu dựng nước đến ngày non sông thu về một mối là một dòng chảy lịch sử liền mạch. “Mở cửa phòng trưng bày Hùng Vương dựng nước tại Sài Gòn: Sáng 8/6, tại Sài Gòn, phòng trưng bày Hùng Vương dựng nước do Viện Bảo tàng Lịch sử Việt Nam chuyển vào phục vụ đồng bào Sài Gòn - Gia Định đã mở cửa. Với nhiều thư tịch và hơn 300 hiện vật thuộc bốn nhóm di chỉ: Phùng Nguyên, Đồng Đậu, Gò Mun, Đông Sơn tiêu biểu cho bốn thời kỳ phát triển văn hóa rực rỡ của thời Hùng Vương, phòng trưng bày giới thiệu truyền thống đấu tranh dựng nước và giữ nước của dân tộc ta... Chủ tịch Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Huỳnh Tấn Phát và Phó Chủ tịch Phùng Văn Cung đã tới xem phòng trưng bày, các vị đại sứ và đại diện các nước ở Sài Gòn cũng tới xem” (Nhân Dân, ngày 11/6/1975).

Nhìn lại những lát cắt lịch sử ấy, có thể thấy Giỗ Tổ Hùng Vương như một “sợi chỉ ký ức” xuyên suốt, bền bỉ, dù đi qua nhiều hoàn cảnh lịch sử khác nhau, vẫn luôn giữ được một hằng số: Ý thức về cội nguồn và sự cố kết cộng đồng. Điều đáng chú ý không chỉ nằm ở việc giữ gìn một truyền thống, mà còn ở cách mỗi thời kỳ “tái nghĩa hóa” truyền thống ấy. Nếu trong xã hội truyền thống, ngày Giỗ Tổ là dịp tưởng niệm tổ tiên, thì trong những năm đầu của một quốc gia độc lập, đó còn là lời hiệu triệu đoàn kết; trong những ngày đất nước chia cắt, đó là sợi dây tinh thần nối liền bắc - nam; và khi non sông liền một dải, đó lại trở thành biểu tượng của sự thống nhất lịch sử - văn hóa.

Chính vì vậy, ý nghĩa lớn nhất của ngày Giỗ Tổ Hùng Vương là khả năng khơi dậy một nhận thức sâu xa: Mỗi người Việt, dù ở đâu, trong hoàn cảnh nào, đều có chung một điểm xuất phát. Hai tiếng “đồng bào” không chỉ là một cách gọi, mà là một nền tảng đạo lý. Khi ý thức ấy được đánh thức, nó trở thành nguồn lực tinh thần đặc biệt: Giúp con người vượt qua chia cắt, khác biệt, để hướng tới những giá trị chung lớn hơn.

Trong bối cảnh hôm nay, khi xã hội vận động nhanh, các giá trị truyền thống đứng trước nhiều thách thức, việc nhìn lại Giỗ Tổ Hùng Vương không chỉ là hoài niệm. Đó còn là một cách đặt ra câu hỏi cho hiện tại: Làm thế nào để mạch nguồn ấy tiếp tục được truyền dẫn một cách sống động, gần gũi, đặc biệt với thế hệ trẻ? Không phải bằng những khẩu hiệu, mà bằng những hình thức sáng tạo, bằng giáo dục lịch sử có chiều sâu, bằng những không gian văn hóa nơi quá khứ có thể “đối thoại” với hiện tại. Bởi suy cho cùng, một dân tộc chỉ thật sự vững vàng khi không đánh mất ký ức của mình.

Có thể bạn quan tâm

Một tiến trình độc đáo

Một tiến trình độc đáo

Sau 12 năm tập hợp, biên soạn và tuyển chọn, nhà văn Lê Quang Trang và nhà văn Trần Thị Thắng đã hoàn thành tập sách “Văn học giải phóng miền Nam Việt Nam: Một tiến trình độc đáo” (NXB Tổng hợp TP Hồ Chí Minh).

Ông Ksor Thuông (ơi H' Que), buôn Ji, xã Ia Dreh, trong lễ cúng trưởng thành của người Gia Rai.

Giữ được nghệ nhân mới giữ được “hồn cốt” đại ngàn

Giữa đại ngàn Tây Nguyên, nơi những buôn làng Ba Na, Gia Rai, có một lớp người lặng lẽ giữ vai trò đặc biệt quan trọng: Các nghệ nhân khấn. Họ thực hành nghi lễ, là “bộ nhớ sống” lưu giữ hệ thống tri thức dân gian, tín ngưỡng và nghệ thuật ngôn từ độc đáo của cộng đồng.

Tôn kính người xưa

Tôn kính người xưa

Trong những ngày nghỉ lễ 30/4 và 1/5 sắp tới, và ngày Giỗ Tổ Hùng Vương (mồng 10 tháng Ba, Bính Ngọ) vừa qua, thì cũng đồng thời, một loạt các sự kiện liên ngành đặc biệt ở các địa phương khắp ba miền cùng diễn ra.

Quang cảnh tọa đàm. Ảnh: SƠN HẢI

Mở lối kinh tế di sản

Trong bối cảnh kinh tế sáng tạo được xác định là một trụ cột tăng trưởng mới, câu chuyện “kinh tế di sản” không còn dừng ở khái niệm, mà đã trở thành yêu cầu thực tiễn.

Dòng sông miền Tây. Ảnh: NAM NGUYỄN

Dòng sông không địa chỉ...

Trong hành trình rong ruổi của mình, có dòng sông tôi ghé lại chỉ để... thương một người. Với tôi, dòng sông Cái Lớn và chú Nguyễn Văn Lúa (cù lao Tắc Cậu, xã Châu Thành (Kiên Giang cũ), nay là An Giang) là một ký ức như thế.

Bibonne (bên phải) trong lúc ghi hình phỏng vấn huấn luyện viên Mai Đức Chung.

Làm phim về Việt Nam để hiểu nguồn cội

Sau bốn năm từ khi công chiếu phim tài liệu đầu tay về Việt Nam, quê hương của bà nội, nhan đề “Once upon a Bridge in Vietnam” (tạm dịch: Xưa, nơi một cây cầu ở Việt Nam), Francois Bibonne giới thiệu cuốn phim tiếp theo, được xem như tập hai.

Không gian ngói (Đông Anh, Hà Nội) gợi hình ảnh một cái cây lớn với lớp màng bao che bằng ngói. Ảnh: LÊ MINH HOÀNG

Kiến trúc không phải như một thứ xa xỉ

KTS Đoàn Thanh Hà (H&P Architects, Việt Nam) là một trong 5 người đoạt Giải thưởng Toàn cầu về Kiến trúc bền vững năm 2026, do UNESCO bảo trợ và là một trong những giải thưởng lớn trong hệ thống giải thưởng của Hiệp hội Kiến trúc sư thế giới UIA.

Việc nhiều du khách sử dụng trang phục khác với bản địa dễ gây lệch nhận diện bản sắc văn hóa địa phương.

Nỗi lo trang phục ngoại lai ở Sa Pa

Tại một số điểm du lịch ở Sa Pa (Lào Cai), sự xuất hiện ngày càng nhiều các bộ trang phục ngoại lai đang làm nhòe đi bản sắc vốn là sức hút riêng của phố núi.

Thi viết “Cha và con gái” lần thứ 4

Thi viết “Cha và con gái” lần thứ 4

Hôm qua ngày 22/4, tạp chí Gia đình Việt Nam phối hợp Trường đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội phát động Cuộc thi viết “Cha và con gái” lần thứ 4 - năm 2026, tiếp tục khơi gợi những câu chuyện đời thường về tình thân trong bối cảnh xã hội nhiều biến chuyển.

Cần giữ cho bạn đọc tiếp cận các nguồn sách, được sáng tác một cách trung thực, viết nên từ trái tim, cảm xúc con người. Ảnh: HOÀNG HOA

Nhiều gợi mở từ chuyên đề “Chống AI lũng đoạn văn chương”

Chuyên đề “Chống AI lũng đoạn văn chương” trên báo Thời Nay số 1696 ra ngày 16/4/2026 đã được nhiều bạn đọc chú ý với những phản hồi tích cực. Không chỉ có những ý kiến đồng tình, báo còn nhận được những gợi mở mới, bàn sâu thêm từ nội dung chuyên đề.

Người dân trải nghiệm mô hình hội sách khuyến đọc được tổ chức tại chung cư Vista Verde (phường Cát Lái).

Đa dạng cách lan tỏa văn hóa đọc

Đón “Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam” năm 2026, Sở Văn hóa và Thể thao Thành phố Hồ Chí Minh phối hợp phường Cát Lái lần đầu tiên thí điểm hội sách khuyến đọc tại khu dân cư với chủ đề “Tuần đọc sách cộng đồng - Mỗi người một cuốn sách”.

Bà Vũ Thị Quỳnh Liên trong lễ ra mắt Tủ sách thanh niên.

Làm thực chất để Ngày sách không là phong trào nhất thời

Trên cả nước đang diễn ra các hoạt động sôi nổi hưởng ứng Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam 21/4. Đây cũng là dịp để nhìn lại những nỗ lực bền bỉ của các cấp ngành, đơn vị xuất bản trong việc nuôi dưỡng thói quen đọc trong cộng đồng, nhất là thế hệ trẻ.

Tìm mua sách tại hội sách bên Hồ Gươm (Hà Nội).

Nuôi thói quen “đọc sâu” thời AI

Trong thời đại trí tuệ nhân tạo (AI) và công nghệ số, việc tiếp cận thông tin trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết. Nhưng cũng chính lúc ấy, văn hóa đọc lại đứng trước nhiều thách thức. Khi sách vẫn được xuất bản nhiều hơn, đẹp hơn, câu hỏi đặt ra là: Con người có còn đọc sâu?

Thi sĩ “vẽ bóng mình trên vết sẹo bong da”

Thi sĩ “vẽ bóng mình trên vết sẹo bong da”

Thi sĩ Đinh Minh Thiện vừa trình làng tập thơ thứ tư: “Bản giao hưởng tháng Tư” (NXB Hội Nhà văn). Ở tập thơ này, nhãn quan của một họa sĩ đối thoại không hồi kết với chiều sâu tĩnh tại của một tâm hồn hướng Phật.

Đoàn văn nghệ sĩ đi thực tế sáng tác ở Pù Luông.

Nét truyền thống mở lối du lịch cộng đồng

Giữa trùng điệp núi rừng miền tây xứ Thanh, thôn Bản Báng - vùng đệm thuộc Khu Bảo tồn thiên nhiên Pù Luông (xã Pù Luông) là điểm sáng mới của du lịch cộng đồng. Không chạy theo số lượng và phát triển nóng, người dân Bản Báng chọn cho mình hướng đi chậm nhưng chắc chắn, với điểm tựa là những giá trị bản địa đặc sắc.

Một tác phẩm của Vua Hàm Nghi.

Xem tranh của Vua Hàm Nghi

Trong chiều 18/4 vừa qua, tại Thủ đô đã diễn ra một hội thảo. Đó là hội thảo “Kết nối, phát huy di sản văn hóa gắn với phát triển công nghiệp văn hóa trong kỷ nguyên mới”, do Hiệp hội Phát triển Công nghiệp văn hóa Việt Nam tổ chức, thu hút được sự tham gia đông đảo của nhiều chuyên gia.

Cần có chính sách động viên kịp thời những chủ thể đang nắm giữ và lan tỏa bản sắc văn hóa.

Giữ bản sắc phải từ người giữ lửa

Nhân ngày Văn hóa các dân tộc Việt Nam (19/4), nhìn lại chặng đường bảo tồn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc thiểu số (DTTS) có thể thấy, để di sản thật sự “sống” bền lâu, vẫn cần thêm những chính sách sát thực tiễn và sự tiếp sức đúng chỗ cho nghệ nhân.

Thú vui đàm đạo. Ảnh: SONG ANH

Người ở phố Hàng

Hà Nội ba sáu phố phường - khu vực các phố Hàng được coi là trung tâm kẻ chợ, nơi sầm uất, phát triển phong phú nhất của Hà thành, tạo nên nền tảng văn hóa, nhịp đập cho trái tim Thăng Long từ thuở những xa xôi lịch sử.

Công nghệ đang hỗ trợ hiệu quả cho việc trang trí sân khấu trong các chương trình biểu diễn.

Gỡ điểm nghẽn thể chế cho văn hóa vươn xa

Có bốn chủ đề lớn được hơn 160 chuyên gia, tác giả tham gia bàn luận trong các tham luận gửi về hội thảo khoa học quốc gia “Phát triển văn hóa Việt Nam trong kỷ nguyên mới: Lý luận và thực tiễn tiếp cận từ Nghị quyết số 80/NQ-TW của Bộ Chính trị”.

Tọa đàm về cơ hội nghề nghiệp của tác giả trẻ trong kỷ nguyên AI trong trại sáng tác do Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh tổ chức tháng 12/2025.

Biết không hay sao vẫn lao vào?

Trong lĩnh vực văn học, đã có trường hợp sử dụng AI để sáng tác đăng báo, thậm chí in thành sách. Dẫu biết, khi sử dụng AI, tác phẩm sẽ thiếu cảm xúc, khó tạo nên giọng điệu riêng, nhưng vì lợi nhuận, vì sốt ruột nổi tiếng, người ta vẫn lao vào.

Sáng tạo văn chương cần những trải nghiệm thực tế để thấm được hơi thở đời sống. Ảnh: Các tác giả đi thực tế tại khu vực biên giới Tây Nguyên.

Ma trận văn chương AI

Văn học không nằm ngoài ma trận AI. Ngày càng có nhiều người tận dụng AI để sáng tác văn chương. Hàng loạt tác phẩm in báo, xuất bản sách thậm chí tham dự các cuộc thi bị độc giả lẫn người trong nghề tố cáo. Thậm chí cả công trình nghiên cứu văn học hay sách định hướng đề thi cũng… AI nốt. Hiện trạng này ngày càng đáng báo động!

Đặt người viết vào trọng tâm của sáng tạo

Đặt người viết vào trọng tâm của sáng tạo

Hướng đến giá trị cốt lõi của văn chương, các chuyên gia và nhà văn đều nhấn mạnh: Con người phải được đặt vào vị trí trung tâm trong quá trình sáng tạo. Theo đó, trí tuệ nhân tạo (AI) chỉ giữ vai trò công cụ hỗ trợ đi kèm sự minh bạch, trách nhiệm và năng lực kiểm soát.

AI giúp bạn đọc mở rộng không gian tiếp cận tác phẩm nhưng cũng đối diện nhiều nguy cơ.

Hoàn thiện khung pháp lý đủ mạnh

Qua những gì nhóm tác giả đã phản ánh, chia sẻ trong chuyên đề này, có thể thấy vấn đề vì thế không còn dừng lại ở chuyện công nghệ mạnh đến đâu, mà là pháp luật, thể chế và đạo đức nghề nghiệp có theo kịp hay không?