Sách mới

“Ngày xưa có một chuyện tình”của Nguyễn Nhật Ánh

Năm 2016, có thể nói Nguyễn Nhật Ánh là nhà văn có sách bán chạy nhất. Sau truyện vừa “Con chó nhỏ mang giỏ hoa hồng” xuất bản lần đầu 100 nghìn bản hồi tháng 3, truyện dài “Ngày xưa có một chuyện tình” (NXB Trẻ, 2016), cuốn sách thứ hai của ông lại cán mốc 80 nghìn bản trong lần ra mắt đầu tiên trong tháng 9.

“Ngày xưa có một chuyện tình”của Nguyễn Nhật Ánh

Nhìn những độc giả nhỏ tuổi xếp hàng dài trên phố Đinh Lễ (Hà Nội) từ sáu giờ sáng đến một giờ chiều đợi tác giả ký tặng sách sẽ thấy đây là con số thật chứ không phải là sự kiện pi-a (PR) rùm beng như cuốn thơ “dạy kỹ năng sống” nào đó hồi giữa năm nay với số tiền bản quyền lên đến nhiều trăm triệu đồng!

“Ngày xưa có một chuyện tình” khác với những cuốn sách trước đây của Nguyễn Nhật Ánh vì đó là câu chuyện tình yêu tuổi học trò, không chỉ bảng lảng, mơ màng ở tuổi mới lớn kiểu “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” mà trực diện các vấn đề giới tính, tình dục, về sự hèn nhát và lòng cao thượng, đổ vỡ và hàn gắn... Các nhân vật nhí của ông không dừng lại ở tuổi học trò mà tiếp tục lớn lên, đi làm, sinh con đẻ cái, đối diện với thực tại khắc nghiệt của đời sống người lớn.

“Mười hai tuổi, tôi bắt đầu để ý đến bạn khác giới” (nhân vật Vinh), đó là một thực tế không việc gì phải hốt hoảng trong xã hội hôm nay. Chuyện “tình tay ba” giữa Phúc, Vinh và Miền khởi đầu từ năm các em mới học lớp 7. Tuổi học trò kết thúc khi Miền có thai, sinh em bé và Phúc biến mất khỏi thị trấn Gò Rùa. Viết về tuổi học trò, như thường lệ là phần mạnh nhất của “thầy phù thủy tâm lý” Nguyễn Nhật Ánh, ngay lập tức chinh phục cả trẻ con lẫn người lớn.

Nguyễn Nhật Ánh là người kể chuyện rất duyên. Trẻ con đọc sẽ thấy hiện tại của mình, còn người lớn đọc sẽ thấy quá khứ của họ. Chuyện của ông lôi cuốn một cách dễ hiểu, luôn kích thích trí tưởng tượng của trẻ con nhưng cũng lắt léo vừa đủ để không nhàm chán. Điều đầu tiên và thường xuất hiện trong rất nhiều cuốn sách của Nguyễn Nhật Ánh đó là ông luôn đứng về phía những đứa trẻ gan dạ có phần “phá cách”.

Hẳn Nguyễn Nhật Ánh phải có lý do nào đó để là người thấm thía điều đó nhất, vì vậy ông cổ vũ cho sự can đảm, hành động dũng cảm bằng những tình tiết bất ngờ, đến từ những người tưởng chừng như yếu đuối. Các bậc cha mẹ đừng quá dị ứng vì những trò nghịch ngợm của trẻ con, bởi đó là ký ức ngọt ngào nhất của tuổi thơ, hãy để mắt nhưng đừng vì quá lo lắng, gia trưởng mà tước đoạt đi điều đó.

Điều khác của cuốn sách này so những cuốn trước là các nhân vật nhí của tác giả (Phúc, Vinh, Miền) đã lớn lên. Họ phải đối mặt với những ràng buộc kèm theo là toan tính, tội lỗi và trừng phạt, lòng cao thượng và sự trả giá. Bạn đọc sẽ thấy một bổ sung hoàn chỉnh của Nguyễn Nhật Ánh người lớn cho Nguyễn Nhật Ánh trẻ con mà ta đã từng biết, từng quen, từng yêu thích. Khi viết về trẻ con, ông gửi thông điệp cho người lớn, còn khi trong vai người lớn, ông lại gửi thông điệp cho những đứa trẻ; đó là một điều đặc biệt ở cuốn sách này. Những bài học tình yêu có vẻ hơi sách vở nhưng hướng trẻ em đến lòng thiện và những điều tốt đẹp của tình yêu thương.

Có lẽ đó cũng là những quy luật bất biến của tình yêu: “Số phận thích ném đá những người đang yêu... Cậu biết con đang rất buồn... Nhưng không sao, nỗi buồn sẽ làm con đau, nhưng cũng dạy con trưởng thành” (cậu Huân). “Để lớn, tôi phải học cách chấp nhận nỗi buồn như một ông thầy bất đắc dĩ”, “Tình yêu không thuần túy là cảm xúc mà còn là nỗ lực lớn lao để thu hẹp mọi khoảng cách, san bằng mọi hố sâu, cuối cùng để ai cũng có thể tìm thấy cho đời mình một chỗ nương náu đáng tin cậy”; và “Quà tặng của tình yêu chính là tình yêu”... (Vinh).

Có một nét mới đáng chú ý trong cuốn sách này, đó là thủ pháp kể chuyện. Trong truyện có tới bốn nhân vật ở ngôi “tôi” với sự hóa thân tài tình của tác giả. Cùng là thủ pháp đồng hiện, nhưng Nguyễn Nhật Ánh biến hóa, cao cường một cách vừa đủ cho đối tượng thiếu nhi mà vẫn hấp dẫn độc giả mọi lứa tuổi.

Đọc “Ngày xưa có một chuyện tình” và nhìn hàng dài các em xếp hàng chờ nhận chữ ký của tác giả, tôi đâm ra nghi ngờ những cách lý giải về sự xuống cấp của văn hóa đọc hiện nay. Nếu có những cuốn sách hay, thì độc giả chẳng bao giờ quay lưng lại với sách. Có thể nói, Nguyễn Nhật Ánh đã góp phần cổ vũ cho văn hóa đọc bằng những cuốn sách hút độc giả của mình. Còn nữa, những nhân vật mà trẻ em yêu thích nhất trong các cuốn sách của ông, thường là những đứa trẻ chăm đọc sách.

Có thể bạn quan tâm

Đại diện lãnh đạo thành phố Hà Nội trao Bằng công nhận di tích lịch sử - văn hóa cấp thành phố cho di tích Nhà thờ họ Hoàng và Công bộ Viên ngoại lang Hoàng Viết Bàn.

Hà Nội trao bằng xếp hạng cấp thành phố cho di tích văn hóa lịch sử làng La Xuyên, xã Cổ Đô

Nhân dân thôn La Xuyên, xã Cổ Đô, thành phố Hà Nội vừa tổ chức Lễ đón nhận Bằng xếp hạng di tích lịch sử - văn hóa cấp thành phố Nhà thờ họ Hoàng và Công bộ Viên ngoại lang Hoàng Viết Bàn. Buổi lễ có sự tham dự của đại diện lãnh đạo Cục Di sản (Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch), Sở Dân tộc và Tôn giáo, Sở Nội vụ Hà Nội.

Bìa tác phẩm "Đời như tiểu thuyết" của tác giả Trương Đức Minh Tứ.

Những phận người không hư cấu trong Đời như tiểu thuyết

"Đời như tiểu thuyết" của Trương Đức Minh Tứ không phải là cuốn sách để tìm một cốt truyện theo nghĩa thông thường. Ở đó là những con người cụ thể, những đời sống đã diễn ra, với đủ biến cố, chia ly, lựa chọn, day dứt, hy sinh và cả những cuộc kiếm tìm kéo dài đến tận cuối đời. 

Các đồng chí lãnh đạo tỉnh cùng đông đảo cựu chiến binh, chiến sĩ Điện Biên tham quan triển lãm "Từ ký họa chiến trường đến sắc màu đương đại".

Đặc sắc triển lãm “Từ ký họa chiến trường đến sắc màu đương đại” tại Điện Biên

Nhân kỷ niệm 72 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ (7/5/2026), Bảo tàng Chiến thắng Điện Biên Phủ (Điện Biên) tổ chức trưng bày, triển lãm 28 tác phẩm ký họa tiêu biểu về Chiến dịch Điện Biên Phủ của các họa sĩ Ngô Mạnh Lân, Phạm Thanh Tâm và Dương Hướng Minh với chủ đề “Từ ký họa chiến trường đến sắc màu đương đại”.

Nghệ nhân Nguyễn Công Đạt thực hiện in liễn làng Chuồn trong không gian Ngự Hà Viên, Huế. (Ảnh: MẠNH HÀO)

Những di sản sống của làng nghề

Có những làng nghề không mất đi hẳn nhưng lặng lẽ rút khỏi đời sống, chỉ còn lại trong ký ức của một vài người già hay trong những dấu vết mờ nhạt đâu đó.

Trần Ngọc Vàng và nghệ sĩ Thanh Thủy trong phim. (Ảnh: Galaxy Studio)

“Heo Năm Móng” đạt top 1 phòng vé điện ảnh mùa lễ 30/4

“Heo Năm Móng” nhanh chóng trở thành hiện tượng trên các diễn đàn điện ảnh và mạng xã hội, không chỉ nhờ chiến lược truyền thông hiệu quả, mà còn bởi hiệu ứng lan tỏa sau công chiếu. Sau 6 ngày ra mắt, phim chạm mốc 50 tỷ đồng, trở thành phim có doanh thu Top 1 phòng vé trong thời điểm ra mắt.

Nhà báo Hữu Việt và các diễn giả Phạm Thị Kim Oanh, Phan Cẩm Tú tại buổi tọa đàm. (Ảnh: HỒNG QUÂN)

Bảo vệ bản quyền từ góc nhìn của lĩnh vực điện ảnh

Trong các lĩnh vực văn hóa nghệ thuật, điện ảnh là một trong số những loại hình bị vi phạm bản quyền nhiều nhất. Ở kỷ nguyên số, công nghệ và trí tuệ nhân tạo là sự tiến bộ nhưng cũng là những công cụ đắc lực để sao chép và phát tán sản phẩm điện ảnh, gây ảnh hưởng nặng nề nhiều mặt.

Phối cảnh công trình biểu tượng bông lúa Cà Mau.

Giá trị văn hóa từ "Biểu tượng bông lúa" ở Cà Mau

Sự phát triển của một địa phương trong kỷ nguyên mới không chỉ được đong đếm một cách cơ học bằng những con đường rải nhựa, hay những cây cầu bê-tông nối nhịp đôi bờ. Tầm vóc và sức sống của một vùng đất còn được khắc họa đậm nét qua những biểu tượng văn hóa mang tầm nhìn chiến lược.

Cảnh trong vở kịch ngắn “Chuyện nhà chị Tín” của Nhà hát Kịch Việt Nam biểu diễn tại Bảo tàng Hồ Chí Minh. (Ảnh: THƯƠNG NGUYỄN)

Mở lối để sân khấu tiếp cận công chúng

Không thiếu những cuộc thi, liên hoan được tổ chức rầm rộ, những vở diễn mới liên tục ra mắt mỗi năm, nhưng sân khấu nước ta vẫn đang loay hoay đi tìm khán giả. Lý do tình trạng này là bởi các đơn vị chức năng chưa xây được nhịp cầu đủ mạnh để kết nối với công chúng trong môi trường truyền thông đang thay đổi từng ngày.

Các văn nghệ sĩ trong chuyến đi thực tế tại mỏ than ở Quảng Ninh vào dịp Ngày Thơ Việt Nam năm 2026. (Ảnh: THIÊN AN)

Chuyển động mới của văn học viết về công nhân

Trong dòng chảy của văn học đương đại, đề tài công nhân từng là mạch nguồn quan trọng, được khai thác nhiều, nhưng cũng có giai đoạn gần như vắng bóng. Vài năm trở lại đây, mảng đề tài này được quan tâm hơn, không còn bó hẹp trong khuôn mẫu cũ mà thể hiện góc nhìn đa chiều, gắn với nhịp vận động của xã hội hiện đại.